Chương 20
Chỉ Dỗ Dành Em - Tri Lưỡng Lưỡng

Chương 20: Kẻ Hôn Trộm

Ánh trăng trở nên trầm mặc, mông lung, như một bức tranh thủy mặc thấm đẫm nước.

Ôn Lật Nghênh không kịp thưởng thức, cô vừa hé mở đôi mắt, đã rơi vào con ngươi đen láy, hẹp dài của người đàn ông. Ánh mắt Du Chi còn nồng đậm và sâu thẳm hơn cả màn đêm.

Tim cô run lên. Ánh mắt cô cũng khẽ rụt lại, không biết phải trả lời thế nào.

Chủ động cái gì?

Cô chủ động bắt chuyện với Trần Trú Ngôn, chủ động hẹn anh ta gặp mặt, chủ động tặng quà… Ôn Lật Nghênh không phải kiểu người e thẹn, nếu đã có thiện cảm, cô hoàn toàn nguyện ý làm người chủ động.

Nhưng con ngươi của Du Chi lại quá mức ẩn ý. Khiến cô cảm thấy, ý của anh, không phải là những chuyện đó, mà là… những chuyện không đứng đắn hơn.

“Không cần anh lo!” Ôn Lật Nghênh mất vài giây mới nhặt lại được vẻ kiêu ngạo của mình. “Liên quan gì đến…”

Du Chi giơ tay, lòng bàn tay chuẩn xác đặt lên đôi môi đỏ mọng, nặng nề miết qua. Hai chữ “anh chứ” bị chặn lại. Anh không muốn nghe cô nói họ không liên quan.

Họ có liên quan, thậm chí là mối quan hệ không tầm thường. Hiện tại là vợ chồng chưa cưới, sau này là vợ chồng, là người nhà. Họ sẽ nắm tay, ôm, hôn… và cả l*m t*nh. Rõ ràng là mối quan hệ gắn bó nhất trên đời.

“Ôn Lật Nghênh. Chúng ta đang chung sống với thân phận vợ chồng chưa cưới.”

Một tay Du Chi vẫn ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, tay kia chống lên cánh cửa bên cạnh, gân xanh nổi lên. Cô không ngoan, nên anh phải lặp lại quyết định mà hai người đã cùng nhau thương lượng mấy ngày trước, vừa là nhắc nhở, lại vừa là cảnh cáo.

Hóa ra không phải có ý định hôn. 

Ôn Lật Nghênh ngoan ngoãn gật đầu, vì những suy nghĩ vừa rồi của mình mà mặt đỏ bừng. Cô giơ tay, chống lên lồng ngực săn chắc, hữu lực của anh.

Nào ngờ, bàn tay người đàn ông úp xuống, dễ dàng siết chặt hai cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo ngược lên, đè trên đỉnh đầu.

Đôi môi đỏ mọng của Ôn Lật Nghênh khẽ hé mở, như muốn nói gì đó, nhưng Du Chi đã sớm mất kiên nhẫn. Dù sao cũng chỉ là những lời qua loa cho có lệ, trêu chọc anh chẳng khác gì trêu chọc một con chó nhỏ.

Ngón tay xương xẩu lạnh lẽo của anh nắm lấy chiếc cằm tinh xảo của cô, trực tiếp hôn xuống.

Cô để ý anh, hay không để ý anh; đều không quan trọng. Ôn Lật Nghênh muốn mắng anh là đồ khốn, mắng anh thừa nước đục thả câu, thì cứ mắng. Dù sao vốn dĩ anh là như vậy.

Ôn Lật Nghênh nín thở, trợn tròn mắt, hai tay bị anh khống chế, không thể động đậy, thân thể lại mềm nhũn.

Hôn, thì ra là mùi vị này sao? Hàng mi cô run rẩy, rồi khép lại, một tiếng th* d*c nhẹ nhàng vang lên từ mũi.

Cơ thể người đàn ông đang đè lên cô bỗng cứng lại, máu nóng toàn bộ xộc lên não.

Du Chi cũng muốn chuyên tâm vào nụ hôn này, nhưng ý nghĩ cô đã từng ở trong vòng tay người đàn ông khác, cũng ngoan ngoãn để mặc người ta “bắt nạt” như vậy, khiến cơn ghen trong anh bùng lên đến điên cuồng.

Những ngón tay thon dài của anh luồn vào mái tóc cô, giữ chặt sau gáy và hung hăng đào sâu nụ hôn, mang theo sự tàn nhẫn và h*m m**n chiếm hữu tột cùng. Nụ hôn của anh quá mạnh mẽ, quá mãnh liệt, không cho cô nửa phần cơ hội th* d*c hay từ chối. Lưỡi anh nóng bỏng, khuấy đảo từng ngóc ngách.

Cô đúng là được làm từ nước. Môi lưỡi ướt át, mềm mại khiến người ta không thể dừng lại. Du Chi đột nhiên nhận ra, cô còn ngọt ngào hơn cả trái anh đào.

Hơi thở của Ôn Lật Nghênh giờ đây chỉ toàn là khí tức của anh, như một con thú hoang đang xâm chiếm lãnh địa. Cả người cô mềm nhũn, phải dựa vào cánh tay đang siết chặt eo mình của anh mới có thể đứng vững. Cô không biết mình đang làm gì, điên cuồng hay sa đọa, chỉ biết nhíu mày, nức nở nuốt xuống, nhưng lại quên mất việc phải đẩy anh ra.

Cô đón nhận tất cả những gì anh trao, cho đến khi cả người khô nóng, môi lưỡi đau nhức, dưỡng khí cạn kiệt và đại não trống rỗng. Thật lâu sau, Du Chi mới buông cô ra. Hơi thở nóng rực của anh dừng lại trên cổ cô, cả cơ thể anh bao bọc lấy cô trong một tư thế chiếm hữu đầy ái muội.

“Ôn Lật Nghênh,” giọng anh đã khàn đặc. “Nhớ cho kỹ, ai mới là chồng của em. Không được phép nhìn anh mà nghĩ đến cậu ta.”

Sự chiếm hữu độc đoán của Du Chi cuối cùng cũng được thỏa mãn. Anh nhìn xuống, thấy gương mặt nhỏ nhắn của cô dưới ánh trăng, hốc mắt hoe đỏ, hàng mi cong vút đọng những giọt nước long lanh. Tim anh thắt lại, một cơn hoảng loạn bất ngờ ập đến.

Cô cứ thuận theo một cách uất ức như vậy, dáng vẻ đó chỉ càng khiến anh muốn bắt nạt cô tàn nhẫn hơn.

Anh có chút luống cuống, lại nhìn chằm chằm cô một lúc, cố gắng giải mã điều gì đó. Một ý nghĩ kỳ quái nảy lên, Du Chi giơ tay nâng cằm Ôn Lật Nghênh lên, nhìn cô kỹ hơn. Anh nên nhận ra sự khác lạ của cô sớm hơn mới phải, nụ hôn vừa rồi, biểu hiện của cô quá vụng về.

“Ôn Lật Nghênh,” toàn thân Du Chi căng cứng. “Em… là lần đầu tiên em hôn môi sao?”

Dù sao thì với anh, đây cũng là lần đầu. Trước cô, anh chưa từng có bạn gái, thậm chí chưa từng có đối tượng mập mờ. Nắm tay, ôm, hôn, tất cả đều chưa từng có. Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc anh nghiền nát từng tấc trong khoang miệng cô một cách điên cuồng. Đàn ông ở phương diện này, luôn không thầy mà tự giỏi.

“Không cần anh lo!” Ôn Lật Nghênh mất một lúc mới hoàn hồn, cô nhấc chân, dẫm mạnh lên mu bàn chân anh.

Cô gái nào cũng có sự mong đợi về nụ hôn đầu tiên, lãng mạn, mộng ảo, dịu dàng. Sao cô có thể ngờ được, nụ hôn đầu của mình lại là một cuộc cướp đoạt dã man thế này.

Hơn nữa, trông Du Chi rõ ràng có kinh nghiệm hơn cô! Bộ dạng này, cô thật mất mặt!

Sự thay đổi cảm xúc trong mắt cô không thoát khỏi Du Chi. Một sự ảo não còn lớn hơn đang dâng lên trong lòng, lẽ ra anh phải phát hiện ra từ sớm, sao lại có thể bị cơn ghen che mắt, phạm phải sai lầm lớn như vậy.

Hai tay Du Chi chống lên cửa, cúi người thấp hơn, nhìn thẳng vào cô. “Vậy em và Trần Trú Ngôn…”

“Chưa từng! Chưa từng có gì hết!” Ôn Lật Nghênh có chút thẹn quá hóa giận, vung tay muốn đánh anh. “Anh ta không phải bạn trai cũ của em! Em chưa từng bị ai hôn! Không có kinh nghiệm như anh! Kỹ năng hôn không bằng anh! Anh vừa lòng chưa?”

Du Chi hoàn toàn sững sờ. Lý trí mách bảo anh phải xin lỗi. Nhưng trong đầu lại không ngừng vang lên một ý nghĩ khác: Anh là người đầu tiên hái được trái anh đào này, vẻ đẹp đó chỉ thuộc về một mình anh.

Anh nắm lấy sau gáy cô, lực đạo nhẹ hơn lúc nãy rất nhiều, nhưng vẫn dễ dàng khống chế cô. “Xin lỗi.” Lần này là lời nói chân thành nhất.

Anh xoa nhẹ gáy cô, một nụ hôn khác lại đáp xuống, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước. Anh hôn ngắt quãng, cứ vài giây lại dừng lại, cho cô đủ thời gian để thở và cảm nhận, rồi lại phủ lên, cùng đầu lưỡi mềm mại của cô quấn quýt.

“Như vậy được không?”

“Hay là như thế này.”

“…Vẫn là nên nhẹ hơn một chút.”

Đêm nay, mọi thứ đều đã mất kiểm soát. Cho nên, hôn một lần, hay vô số lần, cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Cuối cùng, Du Chi đầy tư tâm mà cắn nhẹ vào môi dưới căng mọng của Ôn Lật Nghênh, rồi hoàn toàn buông tha cho cô.

“Du Chi…” Ôn Lật Nghênh gọi anh, giọng nói mềm mại như có thể vắt ra nước. Cô đã hoàn toàn bị anh dỗ dành, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt mơ màng. Cô không thể không thừa nhận, cảm giác hôn Du Chi… rất tuyệt.

“Bây giờ chúng ta là quan hệ gì?” Cô nuốt nước bọt, ngây ngô hỏi.

Du Chi chuyên chú nhìn cô, trong đôi mắt long lanh ấy là hình ảnh phản chiếu của chính anh. Anh bất cần cong môi: “Quan hệ có thể hôn nhau.”

Vậy sau này thì sao? Hôn môi đâu phải là mức độ thân mật nhất mà một cặp vợ chồng có thể làm. Ánh mắt Ôn Lật Nghênh lướt xuống, nhìn thân hình cao lớn với cơ bắp ẩn hiện dưới lớp áo của anh.

Nụ hôn đầu đã thế này, vậy lần đầu tiên… sẽ ra sao. Cô vô cớ thấy cả người nóng lên, nhưng chưa kịp mơ mộng tiếp, ngón tay bỗng được lồng vào một vật gì đó.

Ôn Lật Nghênh tao nhã giơ tay lên, ngắm nghía dưới ánh trăng. Là một chiếc nhẫn. Vàng ròng, hoa văn phức tạp, nạm ba viên hồng ngọc huyết bồ câu với màu sắc tinh khiết nhất. Một món đồ cổ từ thời Victoria, được bảo tồn cực tốt.

Cô kinh ngạc ngước mắt nhìn Du Chi: “Đây là ý gì?”

“Tặng em.” Rõ ràng họ vừa hôn nhau say đắm, nhưng lúc này Du Chi đến cả dũng khí nắm tay cô cũng không có, anh chỉ chăm chú đánh giá xem chiếc nhẫn và ngón tay cô hoàn mỹ đến mức nào.

“Ôn Lật Nghênh. Nếu không muốn, em có thể tháo ra.”

Không muốn cái gì? Bốn mắt nhìn nhau, Ôn Lật Nghênh hiểu được ý anh. Nếu không muốn tiếp tục, không muốn cuộc hôn nhân này, không muốn anh…

Ôn Lật Nghênh hoàn toàn lạc lối trong ánh mắt anh. Tại sao anh lại đột ngột trao quyền lựa chọn vào tay cô thế này?

Sự tôn trọng của anh khiến lòng cô cảm thấy không tự nhiên.

“Bây giờ đổi ý, em có thể đổ mọi trách nhiệm hủy hôn lên đầu anh, danh tiếng tệ thế nào anh cũng gánh được.” Một tia chua xót bất chợt dâng lên trong lòng Du Chi. “Còn nếu em nhận chiếc nhẫn này, điều đó có nghĩa là sau này mọi chuyện giữa chúng ta sẽ là thuận theo tự nhiên. Cô ba Ôn, anh sẽ chịu trách nhiệm với em, với cuộc hôn nhân của chúng ta. Anh bảo đảm.”

Anh muốn cô nghiêm túc suy nghĩ, muốn cô nhìn về phía trước, và nhìn về phía anh.

“Ba, hai, một.” Anh cho cô ba giây.

Ngay giây đếm ngược cuối cùng, Ôn Lật Nghênh nhẹ nhàng gật đầu.

Cô không ngờ rằng, mình sẽ ở trong một không gian chật hẹp thế này, chấp nhận một lời cầu hôn, và giao nửa đời sau của mình cho anh.

Bàn tay to lớn sau gáy cô di chuyển lên trên, vững vàng nâng đỡ. Du Chi cúi đầu, đôi môi dừng lại nơi khóe mắt cô, hôn đi giọt nước mắt còn sót lại.

Anh sẽ không để cô phải rơi lệ nữa.

Sau đó, Du Chi cụp mắt, nhìn chăm chú vào cô, giọng nói đã bớt đi phần khàn đục.

“Ngày mai, cùng anh về Du Viên.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (81)
Chương 1: Chương 1: Cô ba nhà họ Ôn Chương 2: Chương 2: Súng, Hoa Hồng và Anh Chương 3: Chương 3: Cô Mệt, Tôi Đau Chương 4: Chương 4: Súng và Hoa Hồng Chương 5: Chương 5: Súng và Hoa Hồng, “Hưởng Dụng” Chương 6: Chương 6: Ý Đồ Đằng Sau Chương 7: Chương 7: Son Môi và Cơ Bắp Đan Dệt Chương 8: Chương 8: Sao Thế, Không Dám À? Chương 9: Chương 9: Về Nhà Anh Chương 10: Chương 10: Tôi Không Có Mặc… Chương 11: Chương 11: Một Người Đàn Ông Có Nhu Cầu Bình Thường Chương 12: Chương 12: Cô Được Làm Từ Nước Sao? Chương 13: Chương 13: Một Tuần Ba Lần Chương 14: Chương 14: Phải Dỗ Dành Em Thế Nào? Chương 15: Chương 15: Sắp Phát Điên Vì Phải Nhẫn Nhịn Chương 16: Chương 16: Nguy Hiểm, Tràn Ngập Sức Mạnh Chương 17: Chương 17: Cộm Quá Chương 18: Chương 18: Để Em Tùy Ý Chà Đạp Chương 19: Chương 19: Bị Người Ta Bắt Nạt Chương 20: Chương 20: Kẻ Hôn Trộm Chương 21: Chương 21: Thất Bại Thảm Hại Chương 22: Chương 22: Không Giữ Nổi Mình Chương 23: Chương 23: Dạy Dỗ Thật Hung Hăng Chương 24: Chương 24: Anh Muốn Ngủ Với Em Chương 25: Chương 25: Tất Cả Đều Là Của Em Chương 26: Chương 26: Nhớ Anh Chương 27: Chương 27: Run Rẩy Chương 28: Chương 28: Nụ hôn sẽ không chỉ dừng lại ở đây Chương 29: Chương 29: Chờ anh đến cưới em Chương 30: Chương 30: Nụ hôn của đóa hồng gai Chương 31: Chương 31: Dỗ dành Chương 32: Chương 32: Đê mê Chương 33: Chương 33: Thử lại một lần Chương 34: Chương 34: Chơi đùa với anh Chương 35: Chương 35: Chỉ dỗ dành em Chương 36: Chương 36: Gọi là gì… Chương 37: Chương 37: Đã sớm chìm sâu Chương 38: Chương 38: Bà xã đẹp quá Chương 39: Chương 39: Anh là của em Chương 40: Chương 40: Bước cuối cùng Chương 41: Chương 41: Gọi tên anh Chương 42: Chương 42: Một phần ba Chương 43: Chương 43: Ăn ngon sao? Chương 44: Chương 44: Lần đầu tiên Chương 45: Chương 45: Em thật mỏng manh Chương 46: Chương 46: Dáng người thật đẹp Chương 47: Chương 47: Đốt Đèn Nối Tiếp Ngày Vui, Vợ Yêu Chương 48: Chương 48: Anh không hung dữ với em Chương 49: Chương 49: Dục vọng phá hoại Chương 50: Chương 50: Không cách âm Chương 51: Chương 51: Triền miên Chương 52: Chương 52: Món đồ chơi nhỏ Chương 53: Chương 53: Tình yêu Chương 54: Chương 54: Sờ anh này Chương 55: Chương 55: Bóp Cò Chương 56: Chương 56: Sao lúc đó anh không thấy em thẹn thùng? Chương 57: Chương 57: Anh Ngủ Cùng em Chương 58: Chương 58: Sau này anh sẽ luôn mang cho em xem Chương 59: Chương 59: Nẹp áo sơ mi Chương 60: Chương 60: Có thoải mái không? Chương 61: Chương 61: Anh thích em Chương 62: Chương 62: Bảo bối, ngọt quá Chương 63: Chương 63: Quần tất lưới Chương 64: Chương 64: Xé nát Chương 65: Chương 65: Em đang trốn anh sao? Chương 66: Chương 66: Để em làm anh thoải mái một lần Chương 67: Chương 67: Thuyết phục đến hoàn toàn mất kiểm soát Chương 68: Chương 68: Ly hôn… Chương 69: Chương 69: Đã khóc sao? Chương 70: Chương 70: Dỗ dành xong chưa? Chương 71: Chương 71: Em không phụ anh Chương 72: Chương 72: Cô trong gương Chương 73: Chương 73: Có muốn thử không? Chương 74: Chương 74: Bảo bối? Chương 75: Chương 75: Anh đang làm nũng sao? Chương 76: Chương 76: Bảo vệ em Chương 77: Chương 77: Bảo bối… Chương 78: Chương 78: Lời nguyện ước Chương 79: Chương 79: Anh khóc sao…? Chương 80: Chương 80: Có làm anh đau không? Chương 81: Chương 81: Anh hùng của em [Hoàn]