Chương 20
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 20: Chân tê hết cả rồi

Kiều Dĩ Miên gượng gạo nặn ra một nụ cười chào hỏi: “Chào lãnh đạo ạ.”

Cửa xe đóng lại, cô còn chưa ngồi vững đã nghe đại lãnh đạo thong thả hỏi một câu: “Cũng đâu phải lần đầu tiên ngồi, sợ cái gì.”

Kiều Dĩ Miên cười gượng: “... Đâu có đâu ạ.”

Ai sợ chứ?

Sợ là sợ ngài giới thiệu đối tượng cho tôi, sợ hơn nữa là nếu tôi từ chối thì ngài lại trả thù tôi...

Nhưng cô không dám phản bác, dù sao thân phận địa vị bày ra đó.

Nhân lúc thắt dây an toàn Kiều Dĩ Miên lén lút đảo mắt một cái.

Nhưng cô cứ cảm thấy câu hỏi vừa rồi có chút kỳ quặc nên ngẫm lại trong đầu một lần nữa.

Ừm, đúng là kỳ thật.

Nhưng đại lãnh đạo với gương mặt nghiêm túc thế kia chắc sẽ không cố ý nói những lời kỳ quái đâu... nhỉ?

Trên đường đi để tránh bị Chấp chính quan “tra hỏi”, Kiều Dĩ Miên giả vờ nhắm mắt ngủ gà ngủ gật.

Dạo này cô ngủ muộn, hôm nay lại dậy sớm nên khi yên tĩnh lại cô thế mà ngủ thiếp đi thật.

Xe chạy bon bon, Kiều Dĩ Miên ngủ càng lúc càng say.

Xe hơi xóc nhẹ khiến cái đầu đang dựa vào gối cổ của cô cũng lắc lư theo rồi cuối cùng từ từ nghiêng sang một bên.

Lê Diệu nhìn cô gái nhỏ đang dần dần nghiêng về phía mình thì tim đập hẫng một nhịp, vội vàng đưa tay đỡ lấy đầu cô.

Nhưng đối phương ngủ say quá nên thuận thế gối đầu lên bàn tay to lớn của anh, giao phó toàn bộ trọng lượng vào lòng bàn tay anh và tiếp tục ngủ khò khò.

Lê Diệu bất lực lắc đầu, giữ đầu cô lơ lửng giữa không trung vài giây rồi mới từ từ hạ tay xuống, cẩn thận đặt đầu cô lên đùi mình.

Khoảng cách gần khiến mùi hương thoang thoảng quẩn quanh nơi chóp mũi, không giống nước hoa nhưng rất dễ chịu.

Hơi thở cô phả ra dường như xuyên qua lớp vải mỏng manh khiến nhiệt độ da thịt trên đùi anh cũng bị ép tăng lên vài độ.

Lê Diệu rũ mắt ngắm nhìn gương mặt nghiêng của cô, ánh mắt dần trở nên dịu dàng.

Làn da trắng nõn như cùi vải, hàng mi đen dày cong vút, đôi môi hồng nhuận mềm mại... tạo thành một bức tranh ghép hình tinh tế và tươi đẹp.

Mái tóc đuôi ngựa buộc cao bị cô cọ đến rối bù, vài sợi tóc con lòa xòa trên má tạo nên vẻ đẹp lộn xộn.

Lê Diệu do dự giây lát rồi đưa tay vén mấy sợi tóc nghịch ngợm về chỗ cũ.

Đôi mắt đen dài phản chiếu gương mặt ngủ yên bình của cô, khóe môi anh khẽ cong lên.

Ngô Tùng ngồi ghế phụ liếc thấy cảnh này qua khóe mắt thì kinh ngạc trố mắt nhưng không dám quay đầu lại.

Anh ta do dự mãi cuối cùng không nhịn được lén nhắn tin WeChat hỏi Chu Hằng: “Thư ký Chu, Chấp chính quan và phóng viên Kiều có phải là...”

Chu Hằng gửi lại một sticker “im lặng” kèm theo một câu: “Biết thế là được, tinh ý chút đi.”

Ngô Tùng lập tức gửi sticker “đứng nghiêm chào” để thể hiện sự nghiêm túc của mình.

Lúc Kiều Dĩ Miên tỉnh lại thì vẫn còn ngơ ngác, mơ màng mở mắt ra đập vào mắt là lưng ghế màu đen.

Cô lim dim nhìn vài giây mới sực nhớ ra: Cô đang ở trên xe của Chấp chính quan.

Giật mình tỉnh giấc.

Kiều Dĩ Miên ngồi dậy phát hiện mình vừa nằm dài trên ghế sau nhưng trong xe lại không có ai.

Nhìn qua cửa sổ thấy xe đang dừng ở một trạm nghỉ.

Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm mở cửa xuống xe.

Không khí mát lạnh ùa vào mặt quét sạch cơn buồn ngủ còn sót lại.

Kiều Dĩ Miên vươn vai một cái thật sảng khoái, vừa hạ tay xuống thì nhìn thấy Lê Diệu đang đứng chếch phía đầu xe.

Cái ngáp còn dang dở lập tức bị nuốt ngược trở lại, Kiều Dĩ Miên ngượng ngùng sờ mũi.

Không biết có phải ảo giác không mà cô cảm thấy ánh mắt Lê Diệu nhìn cô có chút vi diệu, anh tránh ánh mắt cô vài giây rồi mới quay lại hỏi:

“Tỉnh rồi à?”

“Vâng.” Kiều Dĩ Miên gật đầu nhìn tên trạm nghỉ rồi cảm thán: “Đã đến trạm nghỉ Sở Thành rồi ạ! Em ngủ lâu thế cơ à!”

Lê Diệu cười bất lực.

Chứ còn gì nữa, ngủ liền tù tì ba tiếng đồng hồ...

Chân tê hết cả rồi.

Nhưng Kiều Dĩ Miên lại thấy tinh thần sảng khoái, cô hít sâu một hơi cảm thấy không khí ở đây trong lành hơn Lâm Xuyên nhiều.

Nhanh chóng đi vệ sinh xong quay lại thấy đại lãnh đạo vẫn đứng ngoài xe, cô buột miệng hỏi: “Ngài không lên xe ạ?”

Hỏi xong mới muộn màng nhận ra: Có phải vừa rồi vì cô nằm chiếm chỗ của anh nên anh mới không lên xe không?

Ngại chết đi được...

Trong mắt Lê Diệu lóe lên tia khác lạ, anh nói tránh đi:

“Trong xe hơi nóng nên ra ngoài hít thở chút.”

Kiều Dĩ Miên nghĩ bụng xe chưa tắt máy điều hòa cũng chưa tắt, bên trong đúng là khá ấm.

Đang suy nghĩ thì Ngô Tùng xách một túi đồ ăn đi nhanh tới cười đưa cho Kiều Dĩ Miên.

“Phóng viên Kiều đói chưa? Ở đây có bánh mì và đồ ăn vặt, ăn tạm chút đi nhé? Chúng ta còn phải đi thị trấn Tây Sở, cách thành phố một đoạn nữa đấy.”

Nói rồi anh ta dúi túi đồ vào tay cô.

“Tôi ăn không hết nhiều thế này đâu.” Kiều Dĩ Miên định chia cho anh ta một ít nhưng Ngô Tùng xua tay lia lịa: “Tôi không đói, sáng ăn nhiều rồi, chỗ này đều là Chấp chính quan bảo mua cho cô đấy.”

Anh ta cố tình nhấn mạnh ba chữ “Chấp chính quan” khiến vành tai Kiều Dĩ Miên nóng lên, cô liếc nhanh Lê Diệu một cái.

Đối phương mặt không đổi sắc gật đầu với cô: “Lên xe ăn đi, ngoài trời lạnh.”

Sáng nay Kiều Dĩ Miên vội đi nên chưa kịp ăn sáng ở khách sạn, chỉ uống một túi sữa, giờ đúng là đói thật.

Nhưng cái túi trên tay nặng trĩu giống như tảng đá đè trong lòng cô vậy, rất có sức nặng.

Cô suy nghĩ một chút rồi quyết định tới đâu hay tới đó, cự tuyệt quá mức lại thành ra làm kiêu, thế là cô cung kính nói với Lê Diệu: “Cảm ơn lãnh đạo ạ!”

Sau đó cô ôm đồ ăn nhanh chóng lên xe, lần này ngoan ngoãn ngồi đúng vị trí của mình.

Lê Diệu nhìn dáng vẻ cung kính của cô lại nghe từng câu từng chữ “lãnh đạo” kia mà cảm thấy giữa hai người như cách xa vạn dặm núi sông.

Thầm thở dài trong lòng anh cũng lên xe theo.

Trên xe Kiều Dĩ Miên ngại ăn bim bim các thứ nên chỉ lấy một cái bánh mì cắn từng miếng nhỏ.

Lê Diệu thong thả nhìn cô, thấy cô hai tay cầm túi bánh mì ngậm miệng nhai kỹ càng trông y hệt con sóc nhỏ anh từng cho ăn trước đây.

Vừa thú vị vừa đáng yêu.

Kiều Dĩ Miên cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông bên cạnh nên lập tức quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp ánh mắt dịu dàng chưa kịp thu hồi của đối phương.

Cô cúi nhìn túi đồ trong lòng ướm hỏi: “Ngài có muốn ăn chút gì không ạ?”

Hai chữ “Không cần” lăn lộn nơi đầu lưỡi một vòng rồi ma xui quỷ khiến thế nào lại đổi thành: “Cho tôi một cái bánh mì.”

Kiều Dĩ Miên cúi đầu lục tìm, trong túi chỉ còn bim bim, cơm cháy, sữa chua các loại.

“Hết bánh mì rồi ạ.”

Hình như chỉ mua có một cái này thôi.

Kiều Dĩ Miên suy nghĩ một chút rồi xé một miếng lớn từ phía đầu bánh mì cô chưa ăn tới, do dự đưa cho anh:

“Hay là... chia cho ngài một nửa nhé?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2