Chương 200
“Mọi người đừng hiểu lầm.” Lưu Khánh thấy vẻ mặt ai cũng nghiêm trọng thì vội giải thích: “Chuyện này tôi đảm bảo với cô là đã đâu vào đó rồi. Tôi đã nói với lão Nhị, bảo nó mau mau chóng chóng quản chặt vợ mình!”
“Con bé làm sai là làm sai, nhà họ Lưu chúng tôi không bao che đâu.” Ông giải thích, còn không quên bí mật dẫm người anh em Diêu An Quốc một chân.
Nghe thế, Diêu Chấn Giang suýt nữa thì phì cười.
Khương Du Mạn cũng thả lỏng, “Không có gì đâu ạ.”
May mà còn gặp được người biết lẽ phải.
Thấy vẻ mặt cô bình thản như không, Lưu Khánh mới trút được gánh nặng trong lòng. Phải biết rằng, hôm nay, lúc đi họp công xã, nghe hiệu trưởng kể lại chuyện này, ông đã giận tím mặt. Hiệu trưởng không vừa mắt cách làm của Hứa Lan Như nên đã đích thân nói cho ông biết. Lưu Khánh cảm thấy mất hết thể diện, về đến nhà lập tức mắng cho Hứa Lan Như một trận.
Ăn uống no nê, giải quyết xong khúc mắc, mọi người chuẩn bị ai về nhà nấy.
Lưu Khánh đứng dậy nói: “Thôi, tôi đi trước đây.” Ông nhìn Diêu Chấn Giang. một cái, “Chấn Giang à, vợ chồng hai người tháo vát như vậy, ngày tháng sẽ ngày càng khấm khá thôi!”
“Đội trưởng quá khen, cảm ơn ông, ông đi thong thả.”
“Ừ.”
Lưu Khánh vừa đi, người nhà họ Phó cũng tạm biệt rồi trở về điểm thanh niên trí thức.
Diêu Chấn Giang lúc nãy bận tiếp khách không vào bếp giúp vợ được, giờ thấy con gái đã ngủ say, hắn vội vàng đặt con vào giường, rồi xắn tay áo cùng vợ dọn dẹp.
Hai vợ chồng dọn xong, ai nấy cũng mệt lử. Nhưng nhìn căn nhà chỉ thuộc về riêng họ, lại nhìn con gái đang ngủ khò khò, cả hai đồng thời mỉm cười mãn nguyện.
Ở điểm thanh niên trí thức, Khương Du Mạn vẫn trằn trọc nghĩ về chuyện vị lãnh đạo lớn. Nằm trên giường, cô không tài nào chợp mắt được.
“Mạn Mạn, có chuyện gì sao?” Phó Cảnh Thần hỏi.
Khương Du Mạn quay đầu lại, nhìn thẳng vào anh, “Anh nói xem, lần này vị lãnh đạo lớn đến, có thể liên quan đến nhà ta không?”
“Sao em lại nghĩ thế?”
“Công xã Hồng Kỳ là cái xó xỉnh nào chứ? Anh không nghe đội trưởng nói sao, chưa từng có ai đến những nông trường nhỏ điều nghiên cả. Mà vị trí công tác trước kia của ba, quen biết không ít người.”
Dù không dựa vào nguyên tác, Khương Du Mạn vẫn có tư duy phân tích rõ ràng.
“Em có cảm giác, chắc chắn là có liên quan.”
Phó Cảnh Thần im lặng, ánh mắt nhìn cô đầy thưởng thức.
Khương Du Mạn thấy anh cứ nhìn mình chằm chằm thì nhăn mày trách: “Em đang nói chuyện nghiêm túc đấy, anh nhìn em làm gì?”
“Không có gì.” Phó Cảnh Thần đáp, “Nếu thật sự có liên quan đến chúng ta, đó là điều tốt nhất.”
“Anh cũng chịu hết nổi cuộc sống ở nông thôn này rồi à?” Khương Du Mạn hỏi.
Câu hỏi này đặt ở người khác thì thật kỳ cục, vì ai mà chẳng mong thoát khỏi cảnh khổ cực này? Nhưng đặt ở Phó Cảnh Thần, lại hoàn toàn hợp lý.
Anh giống như cây tùng bách ngạo nghễ, dường như không sợ bất kỳ gian khổ nào, không có chuyện gì có thể khiến anh khuất phục.
“Không phải,”
Phó Cảnh Thần cúi đầu nhìn xuống, “Anh không muốn em phải đi theo anh chịu khổ nữa.”
Nếu thực sự có cơ hội trở về, anh sẽ khiến cô sống một cuộc đời còn tốt hơn trước kia gấp bội.
Khương Du Mạn nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của anh, cô hiểu lời anh nói đều là thật. Dù cuộc sống hiện tại đã khá hơn, Phó Cảnh Thần rõ ràng vẫn cảm thấy mình đã làm cô thiệt thòi, khiến cô phải chịu khổ.
Trong lòng cô dâng lên một dòng nước ấm.
Trên đời này, còn có gì ngọt ngào hơn khi được một nửa kia yêu thương và quan tâm đến thế?
Khương Du Mạn trấn tĩnh lại, rồi nói một cách nghiêm túc: “Em không thấy khổ.”
Nghe lời nói chân thành của anh, nội tâm cô cũng bình tĩnh hơn rất nhiều.
Đúng vậy, nếu biết trước sẽ như vậy, hà tất phải xoắn xuýt là lúc nào đâu?
Sớm một chút cũng không tệ, đúng hạn cũng chẳng sao, quan trọng là cả nhà được ở bên nhau, và tương lai của họ là xán lạn.
Nghĩ đến đây, tảng đá lớn trong lòng cô nháy mắt tan biến.
Cảm giác buồn ngủ cũng ùa tới.
Cùng lúc đó, khi hai người đang chìm vào giấc mộng đẹp, tại nhà khách cách Nông trường Mưu Bình không xa, đang diễn ra một cuộc nói chuyện bí mật.
Nhìn theo bóng vị lãnh đạo công xã Hồng Kỳ ra cửa, trong nhà khách, một người đàn ông trung niên đeo kính khẽ lên tiếng.
Người này chính là Lưu Phó Bộ trưởng của Cục Quân Nhu, cùng đi với Phùng Phó Tư lệnh lần này đến nông trường khảo sát.
Nông trường Mưu Bình tuy nhỏ, nhưng xung quanh nó có vài nông trường thuộc căn cứ vật tư quân nhu, cần phải định kỳ đến hỏi thăm tình hình.
Nhưng, đó không phải là lý do chính họ đến đây lần này.
“Đây cũng là ý của Sư trưởng.”
Phùng Duyên Kính thở dài: “Từ khi cái Tiểu đoàn Thần Phong thay đổi tiểu đoàn trưởng xong, anh nhìn xem, nó rệu rã đến mức nào rồi? Cứ thế này, ba tháng nữa đến Giải thi đấu lớn của Quân khu, sư đoàn chúng ta chẳng phải thành trò cười cho cả quân khu sao!”
Nghe vậy, Lưu Phó Bộ trưởng trầm mặc một lúc lâu.
Tiểu đoàn Thần Phong, nghe tên là đoán được. Lính trong đó ai nấy đều bách phát bách trúng, là đội ngũ tinh nhuệ, sắc bén nhất của Sư đoàn 22. Hai năm liền thi đấu, họ vượt xa mọi đối thủ, ôm trọn nhiều giải Nhất. Đó là mặt mũi, là niềm kiêu ngạo của Ngụy Sư trưởng.
Nhưng lưỡi d.a.o càng sắc bén, càng kiệt ngạo, lại càng cần một vỏ kiếm thực sự tài giỏi để quản lý họ.
Tiểu đoàn trưởng mới nhậm chức, rõ ràng không thể phục chúng.
Nghĩ đến đây, ông nói: “Tôi biết, nhưng nhà cậu ấy xảy ra chuyện như vậy, tôi lo lắng có người không phục.”
Chuyện đó ồn ào đến mức nào, dù có vài cán bộ cũ đứng ra xin xỏ giúp đỡ, vẫn không có tiến triển.
Làm như vậy có thực sự phục được lòng quân không?
“Nói hươu nói vượn!”
Phùng Duyên Kính trừng mắt, “Thằng nhóc nhà họ Phó chỉ tay vào đâu, đám lính Thần Phong kia còn hận không thể là người đầu tiền đ.á.n.h vào đó, chỉ có thằng nhóc đó mới khiến đám tháo hán kia tuyệt đối nghe lời. Có thể có ai không phục chứ?”
“Huống hồ chưa nói đến chuyện này, chỉ riêng cái nhiệm vụ lần này, trừ cậu ấy ra, anh nghĩ còn ai có thể hoàn thành được?”
Chỉ vài câu ngắn ngủi đã khiến Lưu Phó Bộ trưởng câm nín.
Vốn còn đang định hỏi về vấn đề thành phần, nhưng lời đều đã nói đến mức này, ông ta còn dám nói ra mồm sao ?
Nếu Phó Cảnh Thần thực sự có thể hoàn thành nhiệm vụ khó khăn đó, tức là lập công lớn, không ai trong đơn vị dám khinh thường một người anh hùng.
Thấy Lưu Phó Bộ trưởng không nói gì thêm, Phùng Duyên Kính xoa xoa trán, “Lần này chúng ta đến, vốn dĩ là giấu tai mắt thiên hạ, chuyện này không hề đơn giản.”
Ông phẩy tay như đuổi ruồi: “Được rồi, được rồi, ông đừng có ở đây bà bà mụ mụ nữa. Mau cút, tôi còn muốn nghỉ ngơi sớm. Ngày mai tôi phải đi tìm Phó Cảnh Thần nói chuyện !”
“Lần này tôi đã bảo đảm với Sư trưởng, nhất định phải thuyết phục thằng nhóc nhà họ Phó đồng ý! Không có thời gian chơi với ông đâu. Mau đi đi.”
Lưu Phó Bộ trưởng lầm bầm gì đó rồi quay lưng rời đi.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden