Chương 207
Quỷ Bí Chi Chủ

Quyển 1 - Chương 207: Người bảo vệ

Dịch: Cá Mòi

Biên: nhockd255

Dunn thở dài nói:

“Lúc đấy đúng là tôi muốn đẩy cậu ra, bởi vì việc tôi cần phải làm liên quan đến một bí mật của giáo hội và Kẻ Gác Đêm. Nhưng cái chết c*̉a Cornley làm đầu óc tôi rối loạn, nhất thời chỉ nghĩ ra một lý do sứt sẹo khiến cho cậu có cơ hội quay lại rồi nhìn thấy mọi chuyện.”

“Bí mật gì?” Klein hỏi với cảm giác nhẹ nhõm hơn hẳn.

Hắn suýt nữa quên mất ngoài kia còn có sự tồn tại mà hắn đang nghi là con trai của Tà Thần hoặc là sinh vật thần thoại.

Dunn cân nhắc từ ngữ trả lời: “Trong lĩnh vực thần bí, có lẽ tồn tại một định luật, ha, mặc dù tôi không đọc sách nhiều, nhưng vẫn biết định luật có nghĩa gì.

Định luật này gọi là Định luật đặc tính phi phàm bất diệt.

Đặc tính phi phàm sẽ không bị mất đi, không giảm bớt, chỉ chuyển từ một vật chứa đựng này sang một vật chứa đựng khác.”

Klein trợn to mắt, chợt bừng tỉnh. Hắn suy tư hỏi ngược lại:

“Ví dụ như người phi phàm mất khống chế sẽ để lại vật phong ấn, vật phẩm thần kỳ hoặc là nguyên liệu chính của ma dược phải không?”

“Đúng.” Dunn trịnh trọng gật đầu, “Không chỉ có mỗi người phi phàm mất khống chế đâu... Người phi phàm bình thường sau khi tử vong cũng như vậy.”

“Cũng như vậy...” Klein suy ngẫm miêu tả của Dunn, hiểu mang máng được lúc đấy đội trưởng đang làm gì.

Theo dòng suy nghĩ, hắn chợt nhớ tới một việc. Đó là khi tên hề mặc áo đuôi tôm chết đi, một quả cầu máu màu xanh lam to chừng bằng ngón cái lơ lửng giữa không trung xuất hiện bên cạnh thi thể c*̉a kẻ đó, lúc ấy Frey giải thích là người phi phàm sau khi chết sẽ xuất hiện một số biến hóa kỳ quái.

Dunn tiếp tục nói với đôi mắt xám sâu thẳm:

“Nhưng khác biệt giữa người phi phàm bị mất khống chế ở chỗ, người phi phàm bình thường mà chết thì sẽ không để lại nguyên liệu và vật phẩm nữa, mà nó khá giống với ma dược, là ma dược c*̉a danh sách tương ứng, chỉ thiếu một số vật liệu phụ trợ nhất định mà thôi.”

Khá giống với ma dược... Khá giống với ma dược! Con ngươi trong mắt Klein co rút lại, dường như có một tia chớp lóe lên trong đầu óc hắn, chiếu sáng bóng tối vô c*̀ng vô tận.

Hắn chợt hiểu ra rất nhiều chuyện, biết được vì sao trong tình huống nguyên liệu ma dược đã không còn mà con đường phi phàm lại không bị đứt gãy theo.

Ngoại trừ dùng vật thay thế, còn có thể đơn giản dựa vào di hài của người phi phàm tương ứng!

Đây ắt hẳn cũng là một trong những nguyên nhân vì sao khi đến danh sách cao thì người ta chỉ cung cấp ma dược thành phẩm. Một nguyên nhân khác là phòng ngừa phương pháp điều chế bị tiết lộ bằng các thủ đoạn phi phàm khác như bói toán hay thông linh... Từng suy đoán lóe lên trong đầu Klein.

Dunn nhìn cửa phòng giải trí của Kẻ Gác Đêm, anh ta giải thích bằng chất giọng trầm ấm:

“Rất nhiều năm trước, ừm… cụ thể năm nào thì tôi không nhớ kỹ, lúc đó tôi còn chưa phải tiểu đội trưởng của Kẻ Gác Đêm. Một lần tôi tình cờ phát hiện vấn đề này, sau khi trao đổi với Daly, lúc đấy cô ấy cũng vừa trở thành người phi phàm không lâu, hai chúng tôi lập tức báo cáo lên Thánh Đường. Thánh Đường để tôi giữ bí mật, rồi cho tôi hai lựa chọn, ha ha, đây cũng là nguyên nhân vì sao tôi giải thích cho cậu mà không phải Daly, vì ai làm lộ thì người đó tự chịu trách nhiệm.

Lựa chọn thứ nhất là giả bộ như không biết, giống như đại đa số chấp sự và đội trưởng c*̉a Kẻ Gác Đêm, tiếp tục được Thánh Đường an bài di vật của người phi phàm sau khi chết. Thứ hai là cho tôi một nghi thức đơn giản và đặc biệt, kèm theo kỹ xảo tương ứng để tôi có thể trực tiếp ăn thứ đồ được sinh khi ra đặc tính phi phàm tập trung lại này trong thời gian nhất định, ừ, chuyện này chỉ thích hợp với con đường của bản thân, và áp dụng được với danh sách ngang bằng hoặc thấp hơn mình.

Điều này tăng cường đặc tính phi phàm của tôi, thực lực cũng vì thế mà càng thêm mạnh. Về năng lực liên quan tới cảnh mơ, hiện giờ tôi không kém danh sách 6 là bao, đây cũng là lý do vì sao tôi có can đảm đối phó với phu nhân Sharon.”

“Thì ra là như vậy... Còn có loại chuyện này...” Klein chậm rãi nói.

Cuối c*̀ng thì hắn đã hiểu vì sao trước đó mình suy nghĩ nát óc cũng không tìm ra lời giả thích nào hợp lý, điều này căn bản là vì khuyết thiếu tri thức, dựa vào động não c*̃ng không thể bù đắp được.

Ừ, rất phù hợp với tên gọi “Định luật đặc tính bất diệt”... Tập trung đặc tính lại như vậy, liệu khi lượng thay đổi thì sẽ dẫn đến sự thay đổi về chất hay không nhỉ? Klein lan man nghĩ.

Dunn liếc nhìn hắn rồi cười khổ nói:

“Tôi lựa chọn cái thứ hai, nhưng không phải vì muốn trở nên mạnh mẽ hơn. Nếu muốn mạnh lên thì hãy nhanh chóng tiêu hóa ma dược, được tấn thăng mới là biện phát tốt nhất và trực tiếp nhất.”

“Đúng thế.” Klein đồng ý từ tận đáy lòng: “Tập trung đặc tính c*̉a danh sách con đường ngang bằng hoặc thấp hơn như vậy, ngoại trừ việc tăng cường thực lực ra, e rằng c*̃ng sẽ tăng khả năng mất khống chế chứ?”

Dunn trịnh trọng lắc đầu: “Không đâu, đây là đồ vật của người phi phàm bình thường để lại, không phải c*̉a người phi phàm mất khống chế. Ừ, sau khi biết phương pháp “đóng vai”, tôi lại xem xét kỹ một lần thì phát hiện điều này gia tăng độ khó cho việc tiêu hóa.”

“Vậy anh vì sao còn tiếp tục?” Klein ngạc nhiên hỏi ngược lại.

Dunn thò tay phải vào túi áo để tìm tẩu hút thuốc, nhưng rồi nhận ra mình đã để tẩu lại trong văn phòng.

Anh ta lắc đầu tự giễu:

“Tôi vừa mới nói qua, không phải vì tôi muốn trở nên mạnh mẽ nên mới ăn di vật của bọn họ.”

Nói đến đây, anh ta ngừng lại một chút, nhìn về phía ánh sáng đèn khí gas nhuộm màu màu lam sậm ở phía đối diện với đôi mắt đầy mờ mịt, trầm thấp nói:

“Bọn họ đều là đồng đội của tôi... Chúng tôi đã c*̀ng nhau trải qua rất nhiều chuyện, cùng đối phó với quái vật trong bóng tối hay đám tín đồ tà giáo đồ điên cuồng. Có người đã cứu tôi, tôi cũng cứu không ít người trong bọn họ. Chúng tôi hành tẩu trong bóng đêm tĩnh lặng, chúng tôi chiến đấu tại nơi mà dân chúng không thấy được, chúng tôi chống chọi lại hiểm nguy, chúng ta bảo vệ phía sau lưng nhau.

Tôi không buông bỏ được bọn họ. Tôi nhớ nhiệm vụ đầu tiên của cậu nhóc Etter, sau khi nguy hiểm đã qua đi Etter sợ tới mức khóc ngay tại chỗ. Tôi vẫn nhớ Adelaide, à, ông ấy là cha của Roxanne, ông ấy từng dùng cánh tay chặn một lời nguyền rủa tà ác cho tôi. Tôi nhớ Dwayne là một cô gái ấm áp như ánh ban mai, luôn luôn lặng lẽ ghi chép những điều mọi người từng trải qua. Tôi nhớ Cornley dù vóc dáng không cao nhưng lại biết rất nhiều thứ, biết chơi đàn thất huyền cầm, biết ca hát, biết kể chuyện, cậu ấy càng sống một vị thi sĩ hơn là Leonard... Tôi rất luyến tiếc bọn họ.

Tôi hy vọng tiếp tục được c*̀ng sánh vai chiến đấu với bọn họ, cùng nhau đối kháng đám quái vật trong bóng tối, xử quyết hết thảy những lũ tín đồ tà giáo điên cuồng, cùng nhau bảo vệ thành phố Tingen, cho nên, ta lựa chọn ăn di vật của bọn họ.”

Mắt Dunn dường như có ánh sáng đang lóe lên, sự sâu lắng và chững chạc nơi vào giờ khắc này dường như đã tan đi không ít.

Dunn tiếp tục nói với khóe miệng khẽ nhếch nụ cười mỉm:

“Trong giấc mơ của tôi, bọn họ vẫn luôn ở cạnh tôi. Adelaide thích đọc, ông luôn đọc sách trong phòng trải đầy ánh nắng, lần nào ông ấy c*̃ng bảo tôi đi dạy bảo Roxanne, giúp con bé nhanh chóng trưởng thành, đến mức Roxanne luôn phàn nàn tại sao tôi càng lúc càng giống cha con bé, làm con bé luôn sợ tôi. Nhóc Etter là người không chịu ngồi yên một chỗ bao giờ, ngày nào c*̃ng phải vào rừng đi săn. Dwayne luôn đứng bên cửa sổ trong phòng ngủ c*̉a cô ấy nghe chúng ta nói chuyện phiếm. Cornley vừa gia nhập đã tự mình chế tạo một cây đàn thất huyền cầm, ngồi đó tự đàn tự hát... Tôi rất luyến tiếc bọn họ.”

“Đội trưởng...” Klein vô thức bật thốt nên một câu nói nhỏ, mắt hắn suýt thì nhòe đi, rồi không kiềm được mà lấy tay lau mắt, trong lòng thì thầm mắng một câu, mẹ nó, đội trưởng anh đang định lừa nước mắt của tôi phải không...

Nhưng cuối cùng thì tôi cũng biết được nguyên nhân vì sao tiến độ “đóng vai” của đội trưởng lại chậm như thế... Klein im lặng thở dài.

“Tiếc rằng lão Neil mất không chế, nếu không lão ấy sẽ mang đến rất nhiều niềm vui cho chúng tôi.” Dunn thu hồi tầm mắt, anh ta cúi đầu nắn bóp phần sống mũi giữa đôi mắt.

Sau mấy giây, anh ngẩng đầu lên cười đầy chua xót:

“Đây là một quyết định ích kỷ.

Tôi cũng không biết nguyện vọng thực sự của đám người Adelaide, Cornley là gì, nên đã ích kỷ quyết định thay bọn họ.

Tôi thật sự là một kẻ ích kỷ."

"Không đâu..." Klein bỗng nhiên lắc đầu nói.

...

Ở chỗ ghế sô pha tại sảnh tiếp đãi, Leonard nhìn Megos liên tục giật xuống một nhúm tóc, khiến vẻ mặt anh ta lại cứng ngắc.

Megos bưng ly nước lên uống một cách đầy bực bội, khuôn mặt có chút méo mó nhìn về phía Leonard nói:

“Không biết vì sao mà tôi bỗng nhiên có chút không thoải mái.”

Leonard Mitchell đang định trả lời thì đột nhiên trông thấy Megos cào lên mặt c*̉a chính cô ta, xoạt một tiếng giật xuống một miếng thịt dài, be bét máu tươi.

“Mặt tôi hơi ngứa.” Megos ngượng ngùng cười, khóe miệng rách đến tận chỗ xương gò má, lộ ra hàm răng trắng hếu và phần lợi đỏ tươi.

***! Leonard thầm văng tục, cảm thấy tình huống chuyển biến xấu quá nhanh.

Môi anh ta mấp máy, đầu nghiêng nghiêng như đang lắng nghe cái gì đó, biểu cảm chợt biến đổi, khuôn mặt xanh mét.

Anh ta gắng gượng nặn ra một nụ cười, nói với Megos lúc này đang không ngừng cào mặt, không ngừng giật lấy da thịt:

“Tôi vào phòng vệ sinh một chút.”

“Vâng...” Giọng điệu Megos trở nên phập phù.

Ả ta sờ bụng mình nói:

“Con trai… c*̉a tôi... có chút bất an...”

Leonard không trả lời, anh ta bước nhanh hơn đến gần vách ngăn.

Sau khi tiến vào hành lang, anh ta nhìn chằm chằm hộp tro cốt Thánh trên tay c*̉a Dunn, bất đắc dĩ thở hắt ra một hơi.

Tiếp đó, anh ta nói với vẻ mặt đầy dứt khoát:

“Đội trưởng, chỉ sợ không còn kịp rồi, chúng ta bắt buộc phải giải quyết Megos và đứa trẻ trong bụng ả ta ngay lập tức. Nếu không chỉ sợ toàn bộ thành phố Tingen đều sẽ gặp tổn thất to lớn. Đây không phải là chuyện có thể khiến dân chúng di tản là xong được. Tôi biết vừa nãy anh đã gửi điện tín rồi.”

Dunn hơi cau mày, hỏi thăm một cách nghiêm túc dị thường:

“Cậu khẳng định tình hình đã chuyển biến xấu tới mức độ này hay sao?”

“Đúng vậy. Không quá ba phút nữa Megos sẽ dị biến. Đứa trẻ trong bụng ả ta sẽ sinh ra trước thời hạn.” Leonard đáp lại với giọng điệu vô c*̀ng chắc chắn.

Trong lúc nói chuyện, anh ta liếc nhìn mạch máu thô to quấn quanh tay của Klein, trầm giọng hỏi: “Vật phong ấn ‘2 - 105’? Để tôi sử dụng đi, tôi có thể phát huy tác dụng của nó hơn anh.”

“Được.” Klein không chút do dự đưa “Mạch Máu Trộm Cắp” cho Leonard.

Vốn dĩ đây cũng là dự tính của hắn.

Đúng lúc này Dunn Smith kéo cổ áo, vỗ vỗ lên chiếc áo khoác mỏng màu đen c*̉a mình rồi lên tiếng với thái độ kiên quyết:

“Tôi mang tro cốt Thánh Selina ra ngoài đó trước, hai cậu chờ mười giây đồng hồ, nhớ kỹ, đếm thầm mười giây rồi hãy xông ra chiến đấu. Đến lúc đó cho dù tình trạng của tôi là tốt hay xấu, các cậu cũng không được lãng phí thời gian mà hãy nhắm thẳng vào Megos và đứa trẻ trong bụng ả ta, tung ra những đòn tấn công mạnh nhất hữu lực nhất.”

Nói xong, anh ta xoay người, tay nâng hộp tro cốt, thân hình thẳng tắp đi về phía vách ngăn.

"Đội trưởng..." Klein gọi một tiếng, miệng khô khốc.

"Đội trưởng." Leonard cũng trầm giọng hô.

Dunn dừng bước, anh ta quay đầu, nói với vẻ mặt ôn hòa và giọng trầm ấm:

“Không cần lo lắng cho tôi, tôi không chỉ có một mình. Adelaide, Dwayne, Etter, và Cornley đang cùng tôi sánh vai chiến đấu, bất kể là phải đối mặt với nguy hiểm gì đi chăng nữa.”

Anh ngừng lại một chút, nhìn Klein và Leonard với đôi mắt xám hòa ái.

“c*̃ng đừng căng thẳng quá, chúng ta đang bảo vệ thành phố Tingen.”

Anh khẽ nhếch khóe miệng, tạo ra nụ cười không khác biệt gì so với thường ngày.

Nói xong câu này, anh không còn dừng lại nữa, chuyển tầm mắt ra phía bên ngoài, bước chân đầy kiên định đi qua vách ngăn, chỉ có chiếc áo gió màu đen dài đến gối hơi bay phất phơ ra sau.

“Đội trưởng!" Klein và Leonard đồng loạt hô lên, nước mắt tuôn rơi không tài nào ngăn cản được, nhưng Dunn không hề dừng lại chút nào.

Chúng ta những kẻ đáng thương lúc nào cũng phải chống cự với hiểm nguy và điên cuồng, nhưng chúng ta lại là Người Bảo Vệ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (270)
Chương 1: Quyển 1 - Chương 1:  Đỏ rực Chương 2: Quyển 1 - Chương 2:  Tình trạng Chương 3: Quyển 1 - Chương 3:  Melissa Chương 4: Quyển 1 - Chương 4:  Bói toán Chương 5: Quyển 1 - Chương 5:  Nghi thức Chương 6: Quyển 1 - Chương 6: Người phi phàm Chương 7: Quyển 1 - Chương 7:  Danh hiệu Chương 8: Quyển 1 - Chương 8:  Thời đại mới Chương 9: Quyển 1 - Chương 9:  Bút ký Chương 10: Quyển 1 - Chương 10:  Thái độ bình thường Chương 11: Quyển 1 - Chương 11:  Tài nấu nướng thực sự Chương 12: Quyển 1 - Chương 12:  Lại đến lần nữa Chương 13: Quyển 1 - Chương 13:  Kẻ gác đêm Chương 14: Quyển 1 - Chương 14:  Người thông linh Chương 15: Quyển 1 - Chương 15:  Lời mời Chương 16: Quyển 1 - Chương 16:  Chó bắt chuột Chương 17: Quyển 1 - Chương 17:  Bộ phận hành động đặc biệt Chương 18: Quyển 1 - Chương 18:  Khởi nguồn và nguyên nhân Chương 19: Quyển 1 - Chương 19:  Vật phong ấn Chương 20: Quyển 1 - Chương 20:  Dunn hay quên Chương 21: Quyển 1 - Chương 21:  Xa quê gặp bạn cũ Chương 22: Quyển 1 - Chương 22:  Danh sách đầu Chương 23: Quyển 1 - Chương 23:  Vũ khí tay trái Chương 24: Quyển 1 - Chương 24:  Tiết kiệm chăm lo cho gia đình Chương 25: Quyển 1 - Chương 25:  Giáo đường Chương 26: Quyển 1 - Chương 26:  Luyện tập Chương 27: Quyển 1 - Chương 27:  Bữa tối của ba anh em Chương 28: Quyển 1 - Chương 28:  Hội mật tu Chương 29: Quyển 1 - Chương 29:  "Nghề nghiệp" và nhà ở đều là chuyện nghiêm túc Chương 30: Quyển 1 - Chương 30:  Khởi đầu mới Chương 31: Quyển 1 - Chương 31:  Ma dược Chương 32: Quyển 1 - Chương 32:  Linh thị Chương 33: Quyển 1 - Chương 33:  "Công tắc" Chương 34: Quyển 1 - Chương 34:  Thù lao chi trước Chương 35: Quyển 1 - Chương 35:  Trao đổi thông tin Chương 36: Quyển 1 - Chương 36:  Một vấn đề đơn giản Chương 37: Quyển 1 - Chương 37:  Câu lạc bộ Chương 38: Quyển 1 - Chương 38:  Kẻ đam mê nghiệp dư Chương 39: Quyển 1 - Chương 39:  Kỹ xảo thú vị Chương 40: Quyển 1 - Chương 40:  Khoá Thần Bí Học Chương 41: Quyển 1 - Chương 41:  Audrey và Susie Chương 42: Quyển 1 - Chương 42:  Quản gia Clea Chương 43: Quyển 1 - Chương 43:  Tìm người Chương 44: Quyển 1 - Chương 44:  Số mệnh Chương 45: Quyển 1 - Chương 45:  Quay lại Chương 46: Quyển 1 - Chương 46:  Tranh chân dung Chương 47: Quyển 1 - Chương 47:  Neil thiếu tiền Chương 48: Quyển 1 - Chương 48:  Hanas Fansent Chương 49: Quyển 1 - Chương 49:  Thuật xem bói Chương 50: Quyển 1 - Chương 50:  Biện pháp trả tiền của Neil Chương 51: Quyển 1 - Chương 51:  Nghi thức ma pháp mộc mạc Chương 52: Quyển 1 - Chương 52:  Khán giả Chương 53: Quyển 1 - Chương 53:  Người lắng nghe Chương 54: Quyển 1 - Chương 54:  Người tới xem bói đầu tiên Chương 55: Quyển 1 - Chương 55:  Gợi ý Chương 56: Quyển 1 - Chương 56: Cuộc giết chóc và chạy trốn trên biển Chương 57: Quyển 1 - Chương 57:  Tu chỉnh và tổng kết Chương 58: Quyển 1 - Chương 58:  Mạch suy nghĩ Chương 59: Quyển 1 - Chương 59:  Thuở ban đầu của Russel Chương 60: Quyển 1 - Chương 60:  "Phiến đá khinh nhờn" thứ hai Chương 61: Quyển 1 - Chương 61:  Ký hiệu kỳ quái Chương 62: Quyển 1 - Chương 62:  Đề nghị của "thầy bói" Chương 63: Quyển 1 - Chương 63:  Giải mộng Chương 64: Quyển 1 - Chương 64:  Kẻ xúi giục Chương 65: Quyển 1 - Chương 65:  Tư liệu người phi phàm Chương 66: Quyển 1 - Chương 66:  Giáo phái ma nữ Chương 67: Quyển 1 - Chương 67:  "Lời hồi đáp" Chương 68: Quyển 1 - Chương 68:  "Quái vật" Chương 69: Quyển 1 - Chương 69:  Bùa hộ mệnh Chương 70: Quyển 1 - Chương 70:  "2 - 049" đã tới Chương 71: Quyển 1 - Chương 71:  Hiện tượng đình trệ Chương 72: Quyển 1 - Chương 72: Lần theo dấu vết Chương 73: Quyển 1 - Chương 73:  Khai màn trận chiến Chương 74: Quyển 1 - Chương 74:  Riel Bieber Chương 75: Quyển 1 - Chương 75:  Tự cứu Chương 76: Quyển 1 - Chương 76:  Xử lý hậu quả Chương 77: Quyển 1 - Chương 77:  Vật còn sót lại Chương 78: Quyển 1 - Chương 78:  Bóng ma tâm lý Chương 79: Quyển 1 - Chương 79:  Tiếng lẩm bẩm lại xuất hiện Chương 80: Quyển 1 - Chương 80:  Lời mời dự tiệc tối Chương 81: Quyển 1 - Chương 81:  Nghe danh đã lâu giờ mớii gặp Chương 82: Quyển 1 - Chương 82:  Hiệu thuốc thảo dược Chương 83: Quyển 1 - Chương 83:  Điêu khắc Chương 84: Quyển 1 - Chương 84:  Elizabeth Chương 85: Quyển 1 - Chương 85:  Cấp bách Chương 86: Quyển 1 - Chương 86:  Khẩn cầu Chương 87: Quyển 1 - Chương 87:  Dặn dò Chương 88: Quyển 1 - Chương 88:  Báo cáo Chương 89: Quyển 1 - Chương 89:  Nhiệm vụ đơn giản Chương 90: Quyển 1 - Chương 90:  Thứ hắn "nhìn thấy" Chương 91: Quyển 1 - Chương 91:  Giải quyết Chương 92: Quyển 1 - Chương 92:  "Chuyên gia tâm lý học" Chương 93: Quyển 1 - Chương 93:  Nhật ký mới Chương 94: Quyển 1 - Chương 94:  Hiền giả ẩn nặc Chương 95: Quyển 1 - Chương 95:  "Người khẩn cầu" Chương 96: Quyển 1 - Chương 96:  Suy đoán của Daly Chương 97: Quyển 1 - Chương 97:  Thầy dạy giác đấu Chương 98: Quyển 1 - Chương 98: Thầy Azcot Chương 99: Quyển 1 - Chương 99: Ống Khói Đỏ Chương 100: Quyển 1 - Chương 100: Giải mã biểu tượng Chương 101: Quyển 1 - Chương 101: Manh mối ngoài ý muốn Chương 102: Quyển 1 - Chương 102: Thương nhân vải vóc Chương 103: Quyển 1 - Chương 103: Người nghe theo trái tim Chương 104: Quyển 1 - Chương 104: Ngài Z Chương 105: Quyển 1 - Chương 105: Thông Linh Chương 106: Quyển 1 - Chương 106: Họa sĩ Klein Chương 107: Quyển 1 - Chương 107: Filth Chương 108: Quyển 1 - Chương 108: Đêm Khuya Chương 109: Quyển 1 - Chương 109: Suy Luận Chương 110: Quyển 1 - Chương 110: Xác Nhận Chương 111: Quyển 1 - Chương 111: Gặp hụt Chương 112: Quyển 1 - Chương 112: Lời giải thích của Azcot Chương 113: Quyển 1 - Chương 113: Lời nhờ vả Chương 114: Quyển 1 - Chương 114: Tiêu chuẩn thành viên Chương 115: Quyển 1 - Chương 115: Tên tội phạm lừa đảo Chương 116: Quyển 1 - Chương 116: Con của Lanlus Chương 117: Quyển 1 - Chương 117: Tiếp xúc Chương 118: Quyển 1 - Chương 118: Tháng tám Chương 119: Quyển 1 - Chương 119: Phố dưới chân chính Chương 120: Quyển 1 - Chương 120: Trại tế bần Chương 121: Quyển 1 - Chương 121: "Suy đoán" của Leonard Chương 122: Quyển 1 - Chương 122: Ngôi nhà mục tiêu Chương 123: Quyển 1 - Chương 123: Trận chiến siêu phàm Chương 124: Quyển 1 - Chương 124: Công việc hậu cần Chương 125: Quyển 1 - Chương 125: Ý tưởng của kẻ to gan Chương 126: Quyển 1 - Chương 126: Xem bói không phải thứ vạn năng Chương 127: Quyển 1 - Chương 127: Tạo dấu hiệu Chương 128: Quyển 1 - Chương 128: Ngài Kẻ Khờ bần cùng Chương 129: Quyển 1 - Chương 129: Người mất khống chế Chương 130: Quyển 1 - Chương 130: Tụ hội bí ẩn ở Backlund Chương 131: Quyển 1 - Chương 131: Giao dịch Chương 132: Quyển 1 - Chương 132: Gặp lại "Quái Vật" Chương 133: Quyển 1 - Chương 133: Bùa chú đắt đỏ Chương 134: Quyển 1 - Chương 134: Vượt qua 1 phút Chương 135: Quyển 1 - Chương 135: Bức tranh Nam tước Chương 136: Quyển 1 - Chương 136: Klein khó xử Chương 137: Quyển 1 - Chương 137: Tòa thành Bạch Ngân Chương 138: Quyển 1 - Chương 138: Đường tắt "người khổng lồ" Chương 139: Quyển 1 - Chương 139: Nghiên cứu "3 - 0782" Chương 140: Quyển 1 - Chương 140: Kẻ hăng hái lao vào chỗ chết Chương 141: Quyển 1 - Chương 141: Ác mộng Chương 142: Quyển 1 - Chương 142: Liên tưởng Chương 143: Quyển 1 - Chương 143: Công cụ phiên dịch đồng thời thương hiệu Kẻ Khờ Chương 144: Quyển 1 - Chương 144: Giao dịch tay ba Chương 145: Quyển 1 - Chương 145: Lời mời hợp tác Chương 146: Quyển 1 - Chương 146: Đói khát ngọ nguậy Chương 147: Quyển 1 - Chương 147: Kẻ tới thăm đêm khuya Chương 148: Quyển 1 - Chương 148: Người đưa tin Chương 149: Quyển 1 - Chương 149: Lời dẫn dắt rõ ràng Chương 150: Quyển 1 - Chương 150: Phát hiện của Azcot Chương 151: Quyển 1 - Chương 151: Lời thỉnh cầu của Klein Chương 152: Quyển 1 - Chương 152: Thử nghiệm không tệ Chương 153: Quyển 1 - Chương 153: Phần trải đường cuối cùng Chương 154: Quyển 1 - Chương 154: Chia sẻ "kinh nghiệm" Chương 155: Quyển 1 - Chương 155: Vội vã gặp nhau Chương 156: Quyển 1 - Chương 156: Melissa biết suy xét lâu dài Chương 157: Quyển 1 - Chương 157: Vật phẩm trong mơ Chương 158: Quyển 1 - Chương 158: Lo trước khỏi hoạ Chương 159: Quyển 1 - Chương 159: "Ban thưởng" và "Hiến tế" Chương 160: Quyển 1 - Chương 160: Nắm bắt cơ hội Chương 161: Quyển 1 - Chương 161: Lăng tẩm đảo ngược Chương 162: Quyển 1 - Chương 162: Nắng gắt Chương 163: Quyển 1 - Chương 163: Đủ các loại dấu hiệu Chương 164: Quyển 1 - Chương 164: Kẻ đáng thương Chương 165: Quyển 1 - Chương 165: Lời bia mộ Chương 166: Quyển 1 - Chương 166: Đánh giá Chương 167: Quyển 1 - Chương 167: Thánh vật Chương 168: Quyển 1 - Chương 168: Ma dược "Tên Hề" Chương 169: Quyển 1 - Chương 169: Năng lực mới Chương 170: Quyển 1 - Chương 170: Chiếc còi đồng Chương 171: Quyển 1 - Chương 171: Thăng chức, tăng lương Chương 172: Quyển 1 - Chương 172: "Khám nghiệm tử thi" Chương 173: Quyển 1 - Chương 173: Trở thành xác sống Chương 174: Quyển 1 - Chương 174: Phu nhân Sharon Chương 175: Quyển 1 - Chương 175: Suy đoán Chương 176: Quyển 1 - Chương 176: Thư từ Chương 177: Quyển 1 - Chương 177: Tình huống bất ngờ Chương 178: Quyển 1 - Chương 178: Dự định tiếp theo Chương 179: Quyển 1 - Chương 179: Ca ngợi ngài Kẻ Khờ Chương 180: Quyển 1 - Chương 180: Người thông minh luôn nghĩ quá nhiều Chương 181: Quyển 1 - Chương 181: Một trạng thái khác Chương 182: Quyển 1 - Chương 182: Kẻ ngao du - Klein Chương 183: Quyển 1 - Chương 183: Khóa học thông linh Chương 184: Quyển 1 - Chương 184: Phía sau cánh cửa Chương 185: Quyển 1 - Chương 185: Thế giới tâm linh Chương 186: Quyển 1 - Chương 186: Đội trưởng đẹp trai Chương 187: Quyển 1 - Chương 187: Thầy Azcot khuyên bảo Chương 188: Quyển 1 - Chương 188: Vũ hội Chương 189: Quyển 1 - Chương 189: Khẩn cầu và đáp lại Chương 190: Quyển 1 - Chương 190: Phối hợp năng lực Chương 191: Quyển 1 - Chương 191: Động cơ không rõ Chương 192: Quyển 1 - Chương 192: Coi trọng Chương 193: Quyển 1 - Chương 193: Kết thúc sự việc Chương 194: Quyển 1 - Chương 194: Lẻn vào Chương 195: Quyển 1 - Chương 195: “Chuyên gia mở khóa” Klein Chương 196: Quyển 1 - Chương 196: Chiếc gương của Người thông linh Chương 197: Quyển 1 - Chương 197: Hành động Chương 198: Quyển 1 - Chương 198: Sở trường đặc biệt Chương 199: Quyển 1 - Chương 199 Chương 200: Quyển 1 - Chương 200: Ma Nữ Hoan Du Chương 201: Quyển 1 - Chương 201: Hỏi thăm Chương 202: Quyển 1 - Chương 202: Xác nhận tình huống Chương 203: Quyển 1 - Chương 203: "Dị chủng" Chương 204: Quyển 1 - Chương 204: Người đến thăm Chương 205: Quyển 1 - Chương 205: Bố trí khẩn cấp Chương 206: Quyển 1 - Chương 206: Vật phong ấn cấp 2 Chương 207: Quyển 1 - Chương 207: Người bảo vệ Chương 208: Quyển 1 - Chương 208: Tiếng khóc Chương 209: Quyển 1 - Chương 209: Ánh sáng Chương 210: Quyển 1 - Chương 210: Câu chuyện Chương 211: Quyển 1 - Chương 211: Tang lễ Chương 212: Quyển 1 - Chương 212: Kẻ báo thù Chương 213: Quyển 1 - Chương 213: Gặp lại lần cuối Chương 214: Quyển 2 - Chương 214: Lựa chọn của thời đại Chương 215: Quyển 2 - Chương 215: Kẻ gánh tội thay Chương 216: Quyển 2 - Chương 216: Các phe Chương 217: Quyển 2 - Chương 217: Một ngày mới Chương 218: Quyển 2 - Chương 218: Chết đuối cũng không thể vớ bừa cọc Chương 219: Quyển 2 - Chương 219: Sinh vật khế ước Chương 220: Quyển 2 - Chương 220: Người môi giới thông tin Chương 221: Quyển 2 - Chương 221: Lăng mộ và treo thưởng Chương 222: Quyển 2 - Chương 222: Hiệu ứng tụ hợp Chương 223: Quyển 2 - Chương 223: Yêu cầu của Klein Chương 224: Quyển 2 - Chương 224: Cáo phó Chương 225: Quyển 2 - Chương 225: Lời mời Chương 226: Quyển 2 - Chương 226: Hoàng tử phóng khoáng Chương 227: Quyển 2 - Chương 227: Gia tộc Thiên Sứ Chương 228: Quyển 2 - Chương 228: Gia tăng “con đường” Chương 229: Quyển 2 - Chương 229: Nhiệm vụ thăm dò Chương 230: Quyển 2 - Chương 230: Màn biểu diễn của một người Chương 231: Quyển 2 - Chương 231: Xưng tội Chương 232: Quyển 2 - Chương 232: “Livestream” Chương 233: Quyển 2 - Chương 233: Phong cách chiến đấu của Trái Tim Máy Móc Chương 234: Quyển 2 - Chương 234: Chân dung Chương 235: Quyển 2 - Chương 235: Lai lịch khả thi của Amon Chương 236: Quyển 2 - Chương 236: Lựa chọn tốt hơn Chương 237: Quyển 2 - Chương 237: Chia tiền Chương 238: Quyển 2 - Chương 238: “Người Không Mặt” Chương 239: Quyển 2 - Chương 239: Quyết định của Benson Chương 240: Quyển 2 - Chương 240: Cầu thang Chương 241: Quyển 2 - Chương 241: Mình là ai? Chương 242: Quyển 2 - Chương 242: Kẻ cầu cứu Chương 243: Quyển 2 - Chương 243: Đóng vai ma Chương 244: Quyển 2 - Chương 244: Thông tin do ác linh cung cấp Chương 245: Quyển 2 - Chương 245: Một Huyết tộc cổ đại Chương 246: Quyển 2 - Chương 246: Bỏ lỡ Chương 247: Quyển 2 - Chương 247: Vòng lặp thăm dò Chương 248: Quyển 2 - Chương 248: ‘Người Treo Ngược’ tốt bụng và nhiệt tình Chương 249: Quyển 2 - Chương 249: Kỳ tích là gì? Chương 250: Quyển 2 - Chương 250: Tự hỏi tự đáp Chương 251: Quyển 2 - Chương 251: Tư vấn Chương 252: Quyển 2 - Chương 252: Emlyn kiên trì Chương 253: Quyển 2 - Chương 253: Kẻ nuốt đuôi Chương 254: Quyển 2 - Chương 254: Hưởng ứng bị trì hoãn Chương 255: Quyển 2 - Chương 255: Mặt Trăng Chương 256: Quyển 2 - Chương 256: Nữ Vương Ma Cà Rồng Chương 257: Quyển 2 - Chương 257 Chương 258: Quyển 2 - Chương 258: Sự chuẩn bị của Klein Chương 259: Quyển 2 - Chương 259: Tai họa ngầm Chương 260: Quyển 2 - Chương 260: Người không mặt Chương 261: Quyển 2 - Chương 261: Câu chuyện của Edessak Chương 262: Quyển 2 - Chương 262: Quý cô Tuyệt Vọng Chương 263: Quyển 2 - Chương 263: Những cành cây khô Chương 264: Quyển 2 - Chương 264: “Kẻ Khờ” có ngàn nỗi lo Chương 265: Quyển 2 - Chương 265: Vật Phong Ấn cấp 0 hành động Chương 266: Quyển 2 - Chương 266: Nụ cười khó hiểu Chương 267: Quyển 2 - Chương 267: Phần thưởng của sự trung thực Chương 268: Quyển 2 - Chương 268: Số liệu và con người Chương 269: Quyển 2 - Chương 269: Tống cựu nghênh tân Chương 270: Quyển 2 - Chương 270: Tổng kết quyển 2 và ghi chú