Chương 21
Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 21: Chương 19-3

Editor: Lăng
Cũng đã gần mười giờ cô không có thứ gì nhét vào bụng, nói không đói bụng là không có khả năng.

Nhưng Quý Thiển Ngưng vẫn mạnh miệng: "Tôi không muốn ăn."
Mạc Hạm dừng một chút, nói: "Tùy em."
Quý Thiển Ngưng thật ra đang rất bất ngờ.

Cô không nghĩ mình rửa mặt súc miệng lâu như vậy, càng không nghĩ tới người gần như không dính khói lửa nhân gian như Mạc Hạm sẽ tranh thủ thời gian này làm bữa sáng cho hai người.

Cô làm bộ không thèm để ý, chạy tới xem máy giặt, lại phát hiện còn hơn hai mươi phút nữa mới xong, có hơi chán nản.

Chẳng lẽ cô cứ ngồi đợi như vậy?
Bên kia Mạc Hạm vẫn đang ăn.

Vì để tiện ăn cơm, Mạc Hạm đem tóc dài cột lên, nhưng có mấy mấy cọng không nghe lời buông xuống hai bên, lướt qua xương quai xanh của chị, có lẽ là hơi ngứa nên chị dùng tay vén nó lên, giơ tay nhấc chân đều đẹp tựa tranh vẽ.

Mạc Hạm trời sinh đã có ưu thế hơn người, ngũ quan sắc nét, đẹp tự nhiên, lại đẹp tới mức khiến người khó quên.

Mọi người đều nói đẹp cỡ nào nhìn lâu cũng chán.

Nhưng những lời này lại không áp dụng trên người Mạc Hạm.

Mạc Hạm chính là loại người có thể khiến người khác đã gặp qua là không quên được, lại có thể làm người ta cảm thấy vĩnh viễn ngắm không đủ, lại còn không dám nhìn thẳng vào mỹ nhân lạnh lùng này.

Bởi vì từ nhỏ đã sống trong môi trường gia giáo nghiêm khắc, nên Mạc Hạm ăn cái gì đều rất chậm rãi, đôi đũa màu đen càng làm tôn lên bàn tay trắng nõn của chị, thong thả ung dung gắp mì, tư thái ưu nhã, vẽ mặt lại không có cảm xúc gì, cho nên không biết được bát mì này là ngon hay dở.

Nhưng nghĩ tới trình độ của Mạc Hạm, Quý Thiển Ngưng phỏng đoán mỳ chị làm nhất định là rất khó ăn.

May mắn là mình không ăn.

Ở giữa hai người ó một cái tủ gỗ ngăn cách, Quý Thiển Ngưng trắng trợn táo bạo hẳn lên, bất tri bất giác đã nhìn chị hồi lâu.

Đột nhiên Mạc Hạm ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn thẳng tắp về phía bên này.

Ánh mắt hai người đột nhiên không chút phòng bị mà chạm vào nhau......!
Quý Thiển Ngưng chột dạ, nghiêng người giả vờ nhìn chung quanh.

"Bố mẹ chị còn chưa ăn món chị nấu bao giờ, em đúng là không biết tốt xấu." Mạc Hạm nhìn cô, như là giận dỗi, lại như là đang trách cô không biết tốt xấu.

Quý Thiển Ngưng thầm khinh bỉ trong lòng, nghĩ: Chị nấu ăn dở như vậy, ai thích ăn thì ăn!
"Em có học tiểu học không?"
Quý Thiển Ngưng nhanh chóng bước tới đối mặt với chị, tức giận mà trả lời: "Tôi đây tốt nghiệp với điểm số văn hóa cao nhất lớp, tôi còn đứng thứ hai trong danh sách chuyên ngành, có bằng cử nhân cùng giấy tốt nghiệp chính quy khoa biểu diễn của Bắc Viện.

Chị đang coi thường ai đấy?"
"Ồ?" Mạc Hạm nhướng mày, nói: "Lãng phí thức ăn là điều đáng hổ thẹn, ngay cả học sinh tiểu học cũng biết điều này."
Ý chị là em còn không bằng học sinh tiểu học đó.

Quý Thiển Ngưng nghe hiểu ý móc mỉa của chị, giận mà không dám nói, mặt đỏ bừng lên.

Mạc Hạm đã ăn xong bát mì kia.

Một tay chị tùy ý đặt lên bàn, cách ngón tay chị không xa chính là bát mì cà chua trứng kia.

Chị như vô tình lại có chút cố ý gõ gõ mặt bàn, như là đang ám chỉ gì đó.

"......" Quý Thiển Ngưng sờ sờ cái bụng khô quắt, suy nghĩ một lát rồi chậm rì rì bước qua.

Không phải chỉ là một chén mì thôi sao, không lẽ khó ăn tới mức khiến cô đi đời?
Dù sao kiếp trước cũng ăn mười lần rồi, bây giờ thêm một chén cũng không sao.

Ở dưới ánh mắt quan sát của Mạc Hạm, Quý Thiển Ngưng cầm lấy đôi đũa, giống như sắp ra chiến trường, đầu tiên là tạo dũng khí cho bản thân, sau đó mới gắp một cọng mì cho vào miệng.

Mì sợi được bọc trong vị ngọt của cà chua cũng trứng gà tươi, hương vị......!Ngon tới sốc luôn á!
Cô không kịp thưởng thức một cách tinh tế, nhanh chóng ăn xong một ngụm lại đến ngụm khác, càng ăn càng không thể tưởng tượng.

Cô đặt đôi đũa xuống, nhìn về phía Mạc Hạm: "Đây là chị tự làm à?"
"Ngoài chị còn ai làm nữa?" Mạc Hạm không mặn không nhạt trả lời.

"Không có khả năng!" Quý Thiển Ngưng hoàn toàn là theo bản năng buột miệng thốt ra: "Mì chị làm toàn là độc dược chết người, sao lại có thể ăn ngon như vậy?"
Mạc Hạm híp mắt nhìn cô: "Em ăn qua mì chị nấu rồi à?"
Quý Thiển Ngưng lúc này mới ý thức được là mình lỡ lời, ánh mắt lóe một chút, nói: "Tôi đoán......"
Mạc Hạm không có khả năng làm ra thức ăn ngon như vậy, khẳng định là người khác làm giúp chị.

Tiết Gia Lệ? Trác Nhiên? Nhưng ba người đó tới chưa được năm phút đã đi, không thể làm kịp.

Hơn nữa người đã rời khỏi lâu đến vậy, nếu là chuẩn bị từ trước thì mì đã sớm nguội.

Nếu thật là tự Mạc Hạm làm, vậy phải giải thích như thế nào về khả năng trù nghề khiến người ta không dám nhìn thẳng của chị ở kiếp trước?
Chẳng lẽ kiếp trước là Mạc Hạm cố ý nấu khó ăn để cô ăn?
......!Ý nghĩ này có chút ác độc quá.

Quý Thiển Ngưng biết rõ, kiếp trước Mạc Hạm ghét nhất mùi khói dầu trong phòng bếp, một năm chỉ xuống bếp một lần, chính là lúc nấu mì trường thọ cho cô vào hôm sinh nhật.

Mỗi lần Mạc Hạm vào phòng bếp, nhất định sẽ đem phòng bếp làm cho chướng khí mù mịt, hoàn toàn không có dáng vẻ dâu hiền vợ đảm.

Nếu là giả vờ thì quá đáng sợ rồi.

Có lẽ là do lần này vận khí tốt? Hoặc là trước đó, Mạc Hạm đã tự mình học nấu ăn? Quý Thiển Ngưng chỉ có thể nghĩ như vậy.

Chuyện trùng sinh kỳ lạ đến vậy cô còn gặp phải, Mạc Hạm có thể nấu một bát mì ngon như vậy thì cũng chẳng có gì lạ.

"Không ăn là mì bở đó." Thấy cô còn đang ngơ ngẩn, Mạc Hạm gõ gõ mặt bàn.

Quý Thiển Ngưng thu hồi suy nghĩ, vùi đầu ăn mì.

Tuy rằng rất kỳ quái, nhưng là......!Thật sự ăn rất ngon.

Cô đang muốn giả vờ ngại ngùng, ai dè cái bụng lại không chịu nghe lời, càng ăn càng nhanh, chỉ vài phút là ăn xong bát mì.

Toàn bộ nước canh chua ngọt đều được đưa vào bụng, Quý Thiển Ngưng thỏa mãn đến mức muốn ợ một cái.

Đặt bát mì xuống, đối diện với ánh mắt nghiền ngẫm của Mạc Hạm, cô mới nhớ là phải ngượng ngùng, Quý Thiển Ngưng hắng giọng một cái, nói: "Để tôi rửa chén."
Mạc Hạm không có ngăn cản.

Quý Thiển Ngưng cầm hai cái bát không vào chỗ rửa chén, nhìn đầy đủ các loại gia vị trên kệ, liền bất ngờ.

Vậy mà lại đoán đúng rồi, ngày thường Mạc Hạm sẽ tự mình nấu cơm!
Quý Thiển Ngưng nhìn kỹ từng lọ gia vị thường xuyên được dùng, hơi hốt hoảng, vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng được.

Mạc Hạm ở kiếp này so với kiếp trước thật sự quá khác nhau.

Không chỉ là Mạc Hạm, còn có chuyện quay phim lúc trước nữa.

Kiếp trước rõ ràng là cô phải quay cảnh cháy nhà, sao bây giờ đạo diễn lại đổi sang dùng thủ thuật?
Chẳng lẽ thật là bởi vì cô trùng sinh, nên những người này cũng xảy ra sự nghịch chuyển?
Chỉ có hai cái bát mà Quý Thiển Ngưng lại rửa thật lâu, lúc ra ngoài phát hiện Mạc Hạm đang đứng ở chỗ máy giặt ngoài ban công gọi điện thoại.

Máy giặt vang lên hai tiếng"Tích tích".

Mạc Hạm nhìn cô.

Quý Thiển Ngưng biết là quần áo đã khô, cũng mặc kệ chị đang nói chuyện điện thoại với ai, đi qua lấy quần áo đã được sấy khô ra, mắt nhìn thẳng vòng qua chỗ Mạc Hạm chạy vào phòng ngủ, lại khóa trái cửa lại.

Cô nhanh chóng thay đồ, sau khi kiểm tra không có gì thiếu mất liền mở cửa phòng.

Một hương thơm nồng nàn bay vào cánh mũi cô.

Mạc Hạm sau khi kết thúc trò chuyện thì ngồi nhàn nhã ở trên sô pha, thản nhiên uống cà phê.

Khung cảnh này đột nhiên làm Quý Thiển Ngưng có chút luống cuống tay chân, hai tay vô thức nắm chặt dây túi, nói: "Chị còn muốn báo cảnh sát không?"
Lông mày Mạc Hạm khẽ nhúc nhích, nhấp một ngụm cà phê, rồi đặt ly ở trên bàn, đứng lên, đi từng bước một về phía cô: "Hiện tại em còn chưa đi được."
"Vì sao?!" Chẳng lẽ còn muốn cầm tù cô?
Mạc Hạm so với cô thì cao hơn 5 cm, đem lại cảm giác áp chế mười phần khiến cô đứng đơ người trước cửa phòng ngủ, khuôn mặt trầm tĩnh, giọng nói không rõ cảm xúc vui buồn, nói: "Đem mọi chuyện nói rõ ra, nếu không hôm nay em đừng nghĩ tới chuyện bước ra khỏi cái nhà này."
Còn gì nữa mà muốn nói rõ ra?
Mạc Hạm muốn cô chịu trách nhiệm, Quý Thiển Ngưng thừa nhận là bản thân không chịu trách nhiệm nổi.

Cô bảo Mạc Hạm báo cảnh sát, Mạc Hạm lại chơi xấu đem cô ấn lên giường.

Còn muốn cô làm thế nào nữa?
Căn cứ vào đoạn ghi âm mà phán đoán, Quý Thiển Ngưng không thể không thừa nhận là chính mình đã cưỡng ép Mạc Hạm, nhưng lúc ấy cô uống say rồi chứ bộ, toàn thân vô lực, nếu Mạc Hạm không muốn thì cô không có khả năng thực hiện được nha.

Nếu cô có thể thực hiện được, trong này tất có mờ ám.

Cô sở dĩ có thể phạm phải "Hành vi phạm tội", thì cũng là do Mạc Hạm cố ý dung túng.

Cô là thủ phạm chính, thì Mạc Hạm chính là tòng phạm, không ai trong sạch hơn ai.

Người này quá giảo hoạt, tạo ra một cái bẫy để cô tự chui đầu vào.

Nghĩ rằng cô vẫn là đứa ngốc năm đó hay sao?
"Nếu tôi bắt buộc phải đi thì sao?" Sau khi nghĩ thông suốt, Quý Thiển Ngưng cũng cường ngạnh lên.

Khuôn mặt lạnh lẽo của Mạc Hạm không lên tiếng, cặp mắt lạnh lẽo như là đang khiêu khích cô: "Em thử xem."
Thử thì thử!
Quý Thiển Ngưng tích cóp đủ dũng khí, đang cân nhắc nên xuống tay từ chỗ nào.

Bầu không khí đang giương cung bạt kiếm thì bỗng dưng tiếng chuông điện thoại di động vang lên.

Quý Thiển Ngưng ngơ người vài giây mới nhận ra được là tiếng chuông điện thoại của mình, cô như được đại xá vậy.

Mạc Hạm vẫn còn biết điều, lúc cô lấy điện thoại ra liền tự giác lui ra sau một bước.

Quý Thiển Ngưng nhìn thoáng qua, cảm thấy đây là một cơ hội tốt.

Có lẽ có thể tranh thủ Mạc Hạm chưa chuẩn bị mà chuồn đi.

Cô nảy ra ý hay, ấn nghe: "Chị Thanh Hoan à."
Lục Thanh Hoan? Hình như là người mà đêm qua rất được bạn học của Quý Thiển Ngưng hoan nghênh.

Nghe thấy không phải là Khương Ấu Na gọi, cơ thể Mạc Hạm liền căng cứng, nhìn chằm chằm vào cô, so với vừa rồi còn khẩn trương hơn.

Quý Thiển Ngưng thầm nghĩ không xong, như vậy thì cô căn bản không có cơ hội bỏ trốn!
Trong cô lòng đang sốt ruột, người ở bên kia nói gì cũng nghe không kỹ, cứ "dạ, dạ" cho có lệ, vội vàng nói một câu "Chờ em một lát.", rồi cúp điện thoại.

"Tôi bây giờ có việc rất quan trọng, chúng ta có thể để hôm nào rồi nói tiếp được không?" Quý Thiển Ngưng không muốn kéo dài, nhưng mà cho tới bây giờ, cô còn không hiểu vì sao mình lại vào nhà Mạc Hạm, cân nhắc trên dưới thì trước hết cứ bày kế hoãn binh trước rồi tính.

Dù sao thì quyền chủ động ở trong tay mình, cũng tốt hơn là bị Mạc Hạm khống chế.

Mạc Hạm nào dễ bị lừa gạt như vậy: "Chuyện quan trọng gì?"
Quý Thiển Ngưng ngạo kiều nâng cằm lên, dứt khoát hữu lực mà nói: "Không, nói, cho, chị, biết!"
Sau đó liền thấy gương mặt trắng nõn của Mạc Hạm đổi thành màu đen..

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (160)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: -1 Chương 20: Chương 20: Chương 19-2 Chương 21: Chương 21: Chương 19-3 Chương 22: Chương 22: Chương 20 Chương 23: Chương 23: Chương 20-2 Chương 24: Chương 24: Chương 21-1 Chương 25: Chương 25: Chương 21-2 Chương 26: Chương 26: Chương 22-1 Chương 27: Chương 27: Chương 22-2 Chương 28: Chương 28: Chương 23-1 Chương 29: Chương 29: Chương 23-2 Chương 30: Chương 30: Chương 24-1 Chương 31: Chương 31: Chương 24-2 Chương 32: Chương 32: Chương 25-1 Chương 33: Chương 33: Chương 25-2 Chương 34: Chương 34: Chương 26-1 Chương 35: Chương 35: Chương 26-2 Chương 36: Chương 36: Chương 27-1 Chương 37: Chương 37: Chương 27-2 Chương 38: Chương 38: Chương 28-1 Chương 39: Chương 39: Chương 28-2 Chương 40: Chương 40: Chương 29 Chương 41: Chương 41: Chương 30-1 Chương 42: Chương 42: Chương 30-2 Chương 43: Chương 43: Chương 31-1 Chương 44: Chương 44: Chương 31-2 Chương 45: Chương 45: Chương 32 Chương 46: Chương 46: Chương 33-2 Chương 47: Chương 47: Chương 34 Chương 48: Chương 48: Chương 34-2 Chương 49: Chương 49: Chương 35 Chương 50: Chương 50: Chương 35-2 Chương 51: Chương 51: Chương 36 Chương 52: Chương 52: Chương 36-2 Chương 53: Chương 53: Chương 37 Chương 54: Chương 54: Chương 37-2 Chương 55: Chương 55: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi Chương 56: Chương 56: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi 2 Chương 57: Chương 57: Hôm Nay Chị Chỉ Ước Một Điều Duy Nhất Chương 58: Chương 58: Chương 39-2 Chương 59: Chương 59: Nếu Tôi Nói Là Tôi Được Sống Lại Thì Bạn Có Tin Không Chương 60: Chương 60: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 61: Chương 61: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 62: Chương 62: Chương 41-2 Chương 63: Chương 63: Nó Chứng Tỏ Là Em Đã Làm Việc Không Chăm Chỉ Chương 64: Chương 64: Chương 42-2 Chương 65: Chương 65: Hai Người Bị Mắng Mà Còn Phải Bị Mắng Cùng Nhau Chương 66: Chương 66: Tôi Đúng Là Khốn Nạn Mà Chương 67: Chương 67: Chương 44-2 Chương 68: Chương 68: Em Thấy Rồi Đấy Chị Vẫn Sống Rất Khỏe Mạnh Mà Chương 69: Chương 69: Chương 45-2 Chương 70: Chương 70: Tôi Sẽ Cho Chị Một Cơ Hội Chương 71: Chương 71: Chương 46-2 Chương 72: Chương 72: Chương 47 Chương 73: Chương 73: Chương 48 Chương 74: Chương 74: Chương 48-2 Chương 75: Chương 75: Chương 49 Chương 76: Chương 76: Chương 49-2 2 Chương 77: Chương 77: Chương 50 Chương 78: Chương 78: Chương 51 Chương 79: Chương 79: Chương 52 Chương 80: Chương 80: Chương 52-2 Chương 81: Chương 81: Chương 53 Chương 82: Chương 82: Chương 54 Chương 83: Chương 83: Chương 54-2 Chương 84: Chương 84: Chương 55 Chương 85: Chương 85: Chương 55-2 Chương 86: Chương 86: Chương 56 Chương 87: Chương 87: Chương 56-2 Chương 88: Chương 88: Chương 57 Chương 89: Chương 89: Chương 58 Chương 90: Chương 90: Chương 58-2 Chương 91: Chương 91: Chương 59 Chương 92: Chương 92: Chương 59-2 Chương 93: Chương 93: Chương 60 Chương 94: Chương 94: Chương 61 Chương 95: Chương 95: Chương 62 Chương 96: Chương 96: Chương 63 Chương 97: Chương 97: Chương 63-2 Chương 98: Chương 98: Chương 64 Chương 99: Chương 99: Chương 64-2 Chương 100: Chương 100: Chương 65 Chương 101: Chương 101: Chương 65-2 Chương 102: Chương 102: Chương 66 Chương 103: Chương 103: Chương 67 Chương 104: Chương 104: Chương 67-2 Chương 105: Chương 105: Chương 68 Chương 106: Chương 106: Chương 68-2 Chương 107: Chương 107: Chương 69 Chương 108: Chương 108: Chương 69-2 Chương 109: Chương 109: Chương 70 Chương 110: Chương 110: Chương 70-2 Chương 111: Chương 111: Chương 71 Chương 112: Chương 112: Chương 72 Chương 113: Chương 113: Chương 73 Chương 114: Chương 114: Chương 73-2 Chương 115: Chương 115: Chương 74 Chương 116: Chương 116: Chương 75 Chương 117: Chương 117: Chương 75-2 Chương 118: Chương 118: Chương 76 Chương 119: Chương 119: Chương 76-2 Chương 120: Chương 120: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này Chương 121: Chương 121: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này 2 Chương 122: Chương 122: Chết Rồi Lại Sống Chương 123: Chương 123: Chết Rồi Lại Sống 2 Chương 124: Chương 124: Chương 79 Chương 125: Chương 125: Chương 80 Chương 126: Chương 126: Chương 81 Chương 127: Chương 127: Chương 82 Chương 128: Chương 128: Chương 82-2 Chương 129: Chương 129: Chương 83 Chương 130: Chương 130: Chương 84 Chương 131: Chương 131: Chương 84-2 Chương 132: Chương 132: Chương 85 Chương 133: Chương 133: Chương 86 Chương 134: Chương 134: Chương 87 Chương 135: Chương 135: Chương 88 Chương 136: Chương 136: Chương 88-2 Chương 137: Chương 137: Chương 89 Chương 138: Chương 138: Chương 89-2 Chương 139: Chương 139: Chương 90 Chương 140: Chương 140: Chương 91 Chương 141: Chương 141: Chương 92 Chương 142: Chương 142: Chương 93 Chương 143: Chương 143: Chương 93-2 Chương 144: Chương 144: Chương 94 Chương 145: Chương 145: Chương 94-2 Chương 146: Chương 146: Chương 95 Chương 147: Chương 147: Chương 95-2 Chương 148: Chương 148: Chương 96 Chương 149: Chương 149: Chương 97 Chương 150: Chương 150: Chương 97-2 Chương 151: Chương 151: Kết Thúc Chương 152: Chương 152: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 1 Chương 153: Chương 153: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 2 Chương 154: Chương 154: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 3 Chương 155: Chương 155: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 4 Chương 156: Chương 156: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 5 Chương 157: Chương 157: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 6 Chương 158: Chương 158: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 7 Chương 159: Chương 159: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm Chương 160: Chương 160: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm 2