Chương 21
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 21: Một nụ hôn.

Bất kể là phần trình diễn rực rỡ của nhóm Tống Viêm – Doãn Song, hay là hai tổ hợp Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân và Tiết Thanh Phù – Du Thâm có phần hơi lép vế một chút khi so sánh, thì sau mỗi tiết mục đều nhận được những tràng vỗ tay và tiếng reo hò vang dội từ khán giả.
Phòng livestream thì khỏi phải nói, bình luận chạy dày đặc suốt buổi. Người hâm mộ đã đành, ngay cả khán giả qua đường cũng phần lớn là đang tấm tắc khen ngợi.
Showbiz nội địa từ trước tới nay vốn không quá đề cao sân khấu biểu diễn, phần lớn cho rằng “tác phẩm” chân chính phải là một bộ phim điện ảnh hay truyền hình xuất sắc, hoặc chí ít là một ca khúc có giai điệu bắt tai, ca từ sâu sắc, lan truyền rộng rãi. Rất ít người cho rằng một sân khấu hát nhảy được luyện tập suốt nhiều ngày cũng có thể gọi là “tác phẩm”.
Thế nhưng các sân khấu hôm nay, bất kể là tiết mục nào đều có thể gọi là chỉn chu, đáng xem. Đặc biệt là Tống Viêm, vốn xuất thân từ show tuyển chọn thần tượng, hôm nay đúng là tỏa sáng rực rỡ.
[Wow, lần đầu tiên tôi thấy Tống Viêm nhảy đấy, thật sự rất cừ, sức bật rất mạnh.]
[Tôi học múa rồi, phải nói là động tác của Tống Viêm rất có lực, đã thế còn giữ được hơi thở ổn định trong khi nhảy mạnh, rất đáng nể. Nghe bảo cậu ấy học nhảy từ nhỏ? Hôm nay thực sự thay đổi cái nhìn về cậu ấy.]
[Minh Tể và Đồng Hân ngọt ngào quá trời, fan CP khóc trong hạnh phúc luôn, nước mắt nóng hổi.]
[Từ trước đến giờ tôi chỉ biết Du Thâm là một YouTuber làm nội dung khoa học, không ngờ khi đứng trên sân khấu lại có sức hút thế này.]

Hiệu ứng rất tốt, thỉnh thoảng có vài bình luận soi mói cũng nhanh chóng bị chìm trong cơn sóng lời khen ngợi.
Dù sao thì từ lúc chọn bài đến lúc biểu diễn, tổng thời gian chuẩn bị còn chưa tới hai ngày. Nếu tính cả ăn uống, nghỉ ngơi thì thời gian luyện tập thật sự là vô cùng hạn hẹp. Trong khoảng thời gian ít ỏi đó mà vẫn tạo ra được những sân khấu chất lượng như thế, đủ thấy các khách mời đã dốc hết tâm sức rồi.
Sau khi tổng hợp phiếu bầu, bình luận trong livestream cũng đầy rẫy sự hồi hộp và háo hức. Cả hội trường đều bị cảm xúc kéo l*n đ*nh điểm.
Hoàn toàn khác với bây giờ, từ lúc Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu cúi chào sau màn biểu diễn, đã trôi qua đúng năm phút.
Thịnh Dĩ xách váy quay lại sân khấu, mới phát hiện cả hiện trường vẫn yên ắng như tờ. Yên lặng đến mức chẳng giống như vừa xem xong một sân khấu nhạc, mà lại như vừa nghe xong một bài phát biểu cảm động không có chút tương tác nào từ khán giả…
Thịnh Dĩ mím môi, quay đầu nhìn Giang Liễm Chu đang bước chậm rãi về phía cô. Giang Liễm Chu đi đến bên cô, đứng sóng vai, khẽ nhướng mày về phía cô.
Thịnh Dĩ: “?”
Giang Liễm Chu: “Chỉ mới nửa phút không thấy tôi thôi mà đã nhớ thế này à?”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô nhìn đại lưu lượng Giang tiên sinh trước mặt bằng ánh mắt khó nói thành lời, chỉ cảm thấy toàn bộ cảm xúc phức tạp vừa bùng lên vì màn trình diễn kia, trong khoảnh khắc này đều bị gột sạch.
Cô chỉ muốn nói: Sao cô có thể trông đợi điều gì từ một con… chó con cơ chứ?
Ở trong livestream mà cả hai người không thể thấy, phần bình luận vốn im lìm suốt một thời gian dài rốt cuộc cũng bắt đầu lăn tít trở lại:
[…Tôi cứ tưởng là mình quên bật bình luận cơ đấy]

[Sao tôi vẫn đang khóc… đã qua lâu thế rồi mà vẫn khóc được, buồn quá, buồn không chịu nổi.]

[Khi A Cửu mặc váy cưới bước ra, tôi tưởng họ định làm đám cưới trực tiếp luôn rồi, lúc Giang ca ôm bó hoa hồng bước ra, tôi tưởng ít nhất là anh ấy sẽ giành cô dâu về, cuối cùng thì…]

[Cái quỷ gì mà “Chúc em tân hôn vui vẻ”! Giang Liễm Chu, tôi không cho phép anh nói vậy! Nếu anh là đàn ông thì hãy đưa cô ấy bỏ trốn đi! Cùng lắm thì mẹ nuôi hai đứa!]

[Tôi thật sự quá yếu đuối, tôi sẽ cứ khóc mãi… trừ khi hai người kết hôn thật cho tôi xem!]

…..

Khán giả tại hiện trường phần lớn chưa từng nghe bài hát này. Nhưng âm nhạc là ngôn ngữ chung, cảm xúc lại càng là điều đồng cảm dễ dàng.
Họ nhanh chóng bị sân khấu này chạm đến, cũng rất tự nhiên mà hòa mình vào câu chuyện được kể.
Nhờ đôi tai nhạy bén bẩm sinh, Giang Liễm Chu thậm chí có thể mơ hồ nghe thấy tiếng khán giả phía dưới đang thì thầm bàn luận. Trong đó xen lẫn những từ như “nuối tiếc”, “đáng tiếc”, “buồn quá”.
MC cuối cùng cũng cất tiếng: “Cảm ơn Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đã mang đến một tiết mục xuất sắc! Nói thật lòng, tôi vẫn còn chìm trong cảm xúc chưa thoát ra được. Khả năng truyền cảm xúc của bài hát này quá mạnh mẽ, tôi tin mọi người cũng có cùng cảm nhận như tôi. Vậy thì mọi người có thích sân khấu này không? Thiết bị bỏ phiếu đã ở trong tay các bạn rồi, hãy chuẩn bị sẵn sàng, buổi bình chọn chính thức bắt đầu!”
“Ba, hai, một… bắt đầu bỏ phiếu!”
[Tôi căng thẳng quá! Không đúng, tôi là khán giả qua đường thì căng thẳng cái gì chứ!]
[Aaaa cầu xin đó, mong là điểm của anh Chu và A Cửu sẽ cao hơn chút nữa, thật sự xứng đáng!]
[Tôi lại bắt đầu lo lắng rồi… Không biết mọi người có thật sự hiểu được sân khấu này không nữa.]
Trong khoảng thời gian tưởng như ngắn ngủi, nhưng lại bị kéo dài ra từng giây từng phút ấy, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đứng một bên sân khấu chờ đợi.
Một khán giả ở hàng ghế dưới có lẽ đã bỏ phiếu xong, bỗng giơ tay lên, hướng về phía hai người tạo dáng như đang giơ khung ngắm chụp hình.
Giang Liễm Chu nhìn được khẩu hình miệng của người đó.
Anh ta vừa lắc đầu tiếc nuối, vừa nói khẽ: “Đáng tiếc thật, không được mang máy ảnh vào… Bộ vest và váy cưới thế này, thật sự là một cặp đôi đẹp đến mức ông trời cũng phải mỉm cười chúc phúc.”
Giang Liễm Chu không nhịn được, khóe môi khẽ cong lên.
Thịnh Dĩ nhấc nhẹ chân, chỉnh lại tư thế đứng sao cho thật chuẩn, rồi nhỏ giọng hỏi: “Cười gì đó?”
Giang đại thiếu gia bình thản trả lời: “Cậu nói xem, chúng ta sẽ được hạng mấy?”
“Cậu đang hỏi tôi à?”
Thịnh Dĩ trả lời bằng một chữ: “Nhất.”
“Hạng nhất à?”
“Ừ.” Thịnh Dĩ đáp lại bằng giọng điệu hiền lành, bình thản như thể đang nói: “Phải rồi, ăn cơm thôi.”
Giang Liễm Chu: “…”
Sao lại có thể ăn khớp với mình đến mức đáng sợ như thế này chứ? Không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội chiếm thượng phong nào, đúng là đáng ghét.
“Nhưng mà, cậu hát…”
Câu nói của Thịnh Dĩ còn chưa nói xong, giọng của MC đã vang lên trở lại: “Hiện tại, thời gian bỏ phiếu đã kết thúc! Tổng điểm của nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đã nằm trong tay tôi rồi! Mọi người có hồi hộp không?!”
Giang Liễm Chu nghe không rõ, nghiêng đầu hỏi: “Cậu nói gì?”
Thịnh Dĩ lắc đầu: “Không có gì đâu.”
“Chậc.”
Đại thiếu gia Giang tỏ vẻ hơi khó chịu, nhưng cũng không tiếp tục truy hỏi nữa.
Thịnh Dĩ khẽ che đi nụ cười trong mắt, lặng lẽ hoàn tất câu nói còn dang dở trong lòng mình…“Nghe hay lắm.”
Vì vậy, lát nữa… bọn họ chắc chắn sẽ là quán quân.
Hồi trung học, Giang Liễm Chu đã rất thích ca hát. Có lần biểu diễn dịp Tết Dương lịch, cậu ấy ôm đàn guitar đứng trên sân khấu hội trường, hát một bài.
Khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày, giọng hát khi ấy mang theo ánh sáng, như thể chỉ khi làm điều mình yêu thích nhất thì mới có được vẻ rạng rỡ ấy.
Bất kể cậu ấy hát bài gì, Thịnh Dĩ cũng đều thấy bài đó chưa từng có ai hát hay đến thế.
Mỗi một đoạn chuyển âm đều khiến người ta đắm chìm, từng chữ từng câu đều mang theo chất riêng chỉ thuộc về Giang Liễm Chu.
Khi ấy cô đã nghĩ “Giang Liễm Chu à, nhất định phải mãi mãi đứng trên sân khấu nhé. Cậu sinh ra là để thuộc về nơi đó.”
MC hít sâu một hơi, ngân nga: “Cả tôi cũng đang hồi hộp đây. Tổng điểm của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ là …”
“98.7 điểm! Chúc mừng Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ!”
Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương hiện lên một chút bất ngờ… nhưng xen lẫn cả cảm giác “cũng không ngoài dự đoán”.
Cả hai không kìm được mà bật cười.
[Aaaa tôi phải lên Weibo mở giveaway! Không ai được cản tôi, hôm nay là ngày đại hỉ!]
[“Mộc Dĩ Thành Chu” mãi đỉnh! Tôi tuyên bố đây chính là lễ cưới rồi đấy!]
[Tôi biết ngay mà! Tôi biết ngay mà! CP của tôi vừa ngọt vừa mạnh, giờ tôi phấn khích đến muốn khóc luôn rồi!]
[Họ mặc vest với váy cưới, nhìn nhau rồi cùng cười… Trời ơi trời ơi, cảm ơn hai người đã rộng rãi mời tôi dự đám cưới. Được rồi, tôi ngồi bàn cuối cũng được, làm ơn cho thêm nhiều cẩu lương nhé!]
MC đứng cạnh hai người, hỏi: “Hôm nay giành được số điểm cao như vậy, lại còn mang đến một sân khấu cảm động như thế, hai bạn có điều gì muốn nói với khán giả không? Hoặc… muốn nói với nhau điều gì đó?”
Anh ta đưa micro cho Thịnh Dĩ trước. Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Cảm ơn mọi người đã yêu thích. Màn biểu diễn này thật sự là tâm huyết của chúng tôi… Ừm, đặc biệt là người đứng bên cạnh tôi đây đã bỏ rất nhiều công sức.”
Cô nghiêng đầu, mỉm cười dịu dàng về phía Giang Liễm Chu.
“Còn về điều muốn nói với cậu ấy à…” Thịnh Dĩ ngừng một chút, rồi hỏi thẳng: “Sau khi quay xong tối nay, có thể ngủ sớm một chút được không?”
MC: “……”
Tôi… Tôi không nên đứng ở đây, tôi nên… nằm dưới gầm xe mới đúng…
[Là ai phát điên vậy! Là ai phát điên vậy!!!]
Giang đại lưu lượng lười nhác, hơi kiêu ngạo, nhưng trong giọng lại lộ ra ý cười: “Quan tâm tôi thế hả?”
Thịnh Dĩ… âm thầm đạp nhẹ lên chân anh một cái.

Cú đá kia căn bản không đau, nhưng Giang Liễm Chu lại rất hợp tác mà “hít hà” một tiếng, sau đó mới tiếp tục nói: “Thật lòng cảm ơn sự ủng hộ của khán giả. Mỗi một sân khấu được chuẩn bị chỉn chu, đều là vì có những người đã nghiêm túc theo dõi từ đầu đến cuối, nên mới trở nên có ý nghĩa.”
Anh ấy nói rất chân thành, một cách đầy bất ngờ. Ngay cả MC cũng không ngờ Giang Liễm Chu sẽ nói những lời này vào lúc này.
“Còn về điều muốn nói với cậu ấy thì…”
Giang Liễm Chu cố ý bắt chước cách nói của Thịnh Dĩ, đến cả nhịp dừng cũng giống hệt cô. Ngay lúc Thịnh Dĩ chuẩn bị đá anh thêm phát nữa, anh mới chậm rãi mở miệng.
Vẫn là kiểu giọng chậm rì rì, có chút lười biếng và cà khịa đặc trưng: “Bạn học Thịnh hôm nay hát rất hay.”
Chưa kịp khen xong, anh liền chuyển giọng: “Tất nhiên, đó là vì thầy Giang dạy giỏi.”
Thịnh Dĩ: “……”
[Ôi mẹ tôi ơi, cái gì thế này, còn chơi cả motif thầy trò nữa à?? Trên Tấn Giang là không được phép đâu đấy, dame dame!]
[Nói thật đi, trong lúc tập luyện, A Cửu nhà tôi không gọi anh ấy là ‘thầy Giang’ chứ hả?!]
[Tôi là fan mà còn muốn đấm ảnh đây này == Giang ca, sau này nếu anh bị bạo lực gia đình thì không ai đứng về phía anh đâu, tự biết nhé.]
MC vốn đang đứng một bên, cố gắng giảm thấp sự tồn tại của mình đến mức nhỏ nhất: “……”
Cầu xin hai người đấy. Không thì đi kết hôn luôn đi, chứ đứng đây tra tấn ai vậy??
Tất cả các khách mời cũng đã trở lại sân khấu lúc này, mọi người đều tới chúc mừng Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ giành được hạng nhất trong buổi ghi hình hôm nay.
Tổ chương trình thì đúng là rất biết cách “chơi đòn”, dù sắp hết tập ghi hình đầu tiên rồi mà vẫn cố tình giữ bí mật một chút.
“Nhóm giành hạng nhất trong lần ghi hình này, ngoài việc nhận được một chiếc huy hiệu bằng vàng, còn sẽ có một số lợi thế. Còn lợi thế là gì thì…”
MC cười thần bí: “Hẹn gặp lại ở lần ghi hình tiếp theo.”
Mọi người: “???”
MC thực sự cũng không biết lợi thế đó là gì, chỉ có thể cắn răng đọc kịch bản tiếp, trong lòng vừa khóc vừa thầm rủa tổ tiết mục: Thời buổi này thật sự… kiếm miếng cơm cũng khó ghê gớm.
Rồi anh đành phải quay lại với tiến trình chính: “Trong buổi ghi hình lần này, chúng ta đã phát sóng tổng cộng năm ca khúc. Hiện tại đã hoàn tất phần biểu diễn nhóm cho bốn ca khúc… và bây giờ, đến với tiết mục cuối cùng, một ca khúc do cả tám người cùng nhau biểu diễn!”
[?? Tôi choáng rồi.]
[Tôi còn tưởng xong rồi cơ, quên mất hôm đó là năm bài hát đấy…]
[Cảm giác giống như cuối tháng tưởng tiêu hết tiền rồi, ai ngờ lại lật được tờ 100 tệ cất kỹ trong hộc bàn vậy đó!]
[…]
Bài hát thứ năm là phần trình diễn hợp ca, không tính điểm, nên thời gian chuẩn bị cũng ngắn hơn và không khí nhẹ nhàng hơn nhiều.
Ca khúc lần này cũng là một bản nhạc nhẹ có tiết tấu sôi động, nhưng do yêu cầu đồng điệu cao nên thật ra lại khá khó để hòa giọng.
Trong thời gian ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn hai ngày, lại phải trình diễn theo hình thức song ca, sau khi cả nhóm bàn bạc thống nhất, tiết mục của ca khúc thứ năm được quyết định sẽ là một màn catwalk trình diễn sân khấu.
Hơn nữa, sẽ mặc lại chính trang phục của từng nhóm đã biểu diễn đơn ca trước đó để trình diễn.
Nhạc bắt đầu nổi lên, tám người lần lượt lên sân khấu, bắt đầu bằng màn trình diễn đơn.
Người đầu tiên bước ra là Du Thâm, anh giơ hai tay lên làm động tác “yeah” nhẹ nhàng khi tiến đến giữa sân khấu, khá là đáng yêu.
Ngay khi khán giả còn chưa kịp phản ứng lại, Du Thâm đã chọn đúng nhịp nhạc rỗng, bất ngờ thực hiện một cú lộn nhào trên không!
Tiếng hét lập tức bùng nổ dưới sân khấu, thậm chí còn nghe rõ tiếng bàn tán phấn khích: “Tớ nói rồi mà, người Trung ai mà chẳng biết võ, thấy chưa!”
Khán giả livestream: “……”
“Không, bọn tôi không biết, cảm ơn.”
Mỗi màn catwalk cá nhân tiếp theo đều rất đặc sắc:
Uông Đồng Hân bước đi uyển chuyển như mèo, Tiết Thanh Phù màn biến hóa trong một giây khiến mọi người mắt tròn mắt dẹt, Tống Viêm trổ tài nhảy hiphop với loạt động tác sát đất cực ngầu…Vân vân và vân vân, không khí tại hiện trường càng lúc càng bùng nổ.
Sau phần catwalk cá nhân, đương nhiên sẽ là catwalk theo cặp đôi.
Đây mới thực sự là thời khắc “đại hội phát đường” của các fan couple, bình luận trong livestream ngập tràn tiếng hú hét đủ kiểu, có thể gọi là cảnh tượng “tụ họp gặm đường” đỉnh cao.
Âm nhạc dần đến đoạn kết. Lúc này, ba nhóm đã lần lượt bước ra, và phần trình diễn cuối cùng còn lại… Tất nhiên chính là nhóm của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ.
Nhân viên điều phối phía sau ra hiệu gật đầu với họ, báo hiệu có thể lên sân khấu.
Thịnh Dĩ khẽ đáp một tiếng, lại một lần nữa nhấc váy bước ra sân khấu. Giang Liễm Chu lại vẫn đứng nguyên tại chỗ, khiến Thịnh Dĩ phải quay đầu định thúc anh thì…
Anh bất ngờ khom người, đỡ lấy tà váy của cô. Thịnh Dĩ khựng lại trong giây lát, không ngờ anh lại làm vậy.
Giang đại lưu lượng chỉ lười nhác khẽ gật đầu, điềm nhiên như thể hành động ấy chẳng có gì to tát: “Đi thôi.”
Thịnh Dĩ không hiểu sao bỗng dưng lại thấy có chút căng thẳng, cô hít sâu một hơi, bước lên sân khấu.
Trong tiếng hét vang dội từ khán giả, Giang Liễm Chu vẫn luôn đi sau cô nửa bước, cùng tiến lên phía trước.
Anh buông tay khỏi tà váy, đứng vào vị trí bên cạnh cô. Tiết mục này, họ chỉ tập vài lần, nhưng rất đơn giản, chưa từng xảy ra lỗi gì.
Chỉ là bước theo nhịp nhạc nhẹ nhàng, cùng nhau khiêu vũ vài vòng.
Thịnh Dĩ khẽ liếc nhìn anh. Giang Liễm Chu đưa tay ra phía sau lưng, hơi cúi người, rồi duỗi tay phải ra phía cô.
Một động tác quý ông chuẩn mực đến mức có thể đưa vào sách giáo khoa giảng dạy. Phong thái tuấn tú, kiêu ngạo mà ung dung, như trúc ngọc sinh gió.
Thịnh Dĩ mím môi, rồi đưa tay phải của mình, chậm rãi, chậm rãi đặt vào lòng bàn tay của Giang Liễm Chu.
Làn da ấm nóng tiếp xúc nhau, khiến Thịnh Dĩ không khỏi khẽ giật nhẹ mí mắt.
Nhưng cô vẫn âm thầm hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, chờ đợi Giang Liễm Chu dẫn dắt vào phần khiêu vũ ngắn ngủi này.
Thế nhưng, Giang Liễm Chu lại không hề bước lên. Anh chỉ nhẹ nhàng nâng tay phải của mình lên.
Ở đó, đôi bàn tay hai người chồng lên nhau, một bàn tay thon dài có lực, một bàn tay trắng trẻo thanh tú. Thịnh Dĩ chớp chớp mắt.
Ngay giây tiếp theo, Giang Liễm Chu nhẹ nhàng cúi đầu xuống, một nụ hôn khẽ như bông gòn, nhẹ như không khí, lặng lẽ rơi lên mu bàn tay cô.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (102)
Chương 1: Chương 1: Bạn cùng bàn. Chương 2: Chương 2: Quà tặng kèm có chữ ký. Chương 3: Chương 3: Làm trâu làm ngựa. Chương 4: Chương 4: Hai mươi tệ. Chương 5: Chương 5: Đứa con bất hiếu. Chương 6: Chương 6: Chúc mừng năm mới. Chương 7: Chương 7: Gọi là anh. Chương 8: Chương 8: Lưng còn đau không? Chương 9: Chương 9: Vô đạo đức. Chương 10: Chương 10: Chụp ảnh định trang. Chương 11: Chương 11: Bắt đầu ghi hình. Chương 12: Chương 12: Phòng tối. Chương 13: Chương 13: Cái ôm ấm áp. Chương 14: Chương 14: Kẹo trái cây cứng. Chương 15: Chương 15: Nắm lấy áo tôi. Chương 16: Chương 16: Nắm lấy ngón tay. Chương 17: Chương 17: Tuần trăng mật. Chương 18: Chương 18: Gọi chồng. Chương 19: Chương 19: Cảnh đám cưới. Chương 20: Chương 20: Tân hôn vui vẻ. Chương 21: Chương 21: Một nụ hôn. Chương 22: Chương 22: Ôm eo khiêu vũ. Chương 23: Chương 23: Đồ ngủ đôi. Chương 24: Chương 24: Bạn trai của con. Chương 25: Chương 25: Chương trình phát sóng. Chương 26: Chương 26: Muốn cậu ôm tôi. Chương 27: Chương 27: Lần ghi hình thứ 2. Chương 28: Chương 28: Thích cô ấy. Chương 29: Chương 29: Cõng trên lưng. Chương 30: Chương 30: Lấy thân báo đáp. Chương 31: Chương 31: Vết đỏ trên cổ. Chương 32: Chương 32: Ôm chặt nhau trong tủ. Chương 33: Chương 33: Bức tranh mập mờ. Chương 34: Chương 34: Thích tôi một chút thôi. Chương 35: Chương 35: Giấc ngủ trưa (bao gồm cả nội dung trên diễn đàn). Chương 36: Chương 36: Cô gái dễ đọc vị. Chương 37: Chương 37: Ca khúc song ca trong album. Chương 38: Chương 38: Lần ghi hình thứ 3. Chương 39: Chương 39: Cậu đã từng thầm thích ai chưa? Chương 40: Chương 40: Chọn Giang Liễm Chu. Chương 41: Chương 41: Tôi rất thích. Chương 42: Chương 42: Vui đến vậy cơ à? Chương 43: Chương 43: Không có quyền quyết định. Chương 44: Chương 44: Ruy băng đen. Chương 45: Chương 45: Cùng nhau đến Cảnh Đại nhé! Chương 46: Chương 46: Bài viết hot ra khỏi vòng fandom. Chương 47: Chương 47: Quỳ trên bàn giặt. Chương 48: Chương 48: Tôi thích cậu. Chương 49: Chương 49: Trợ giảng của tôi. Chương 50: Chương 50: Vận mệnh xoay chiều. Chương 51: Chương 51: Gan to tày trời. Chương 52: Chương 52: Tôi cũng không phải là không biết. Chương 53: Chương 53: Vợ A Cửu. Chương 54: Chương 54: Lần ghi hình thứ 4. Chương 55: Chương 55: Bế công chúa 10 giây. Chương 56: Chương 56: Em mới cười rạng rỡ như vậy. Chương 57: Chương 57: Co được giãn được. Chương 58: Chương 58: Vẫn chưa tháo tai nghe livestream. Chương 59: Chương 59: Bên ngoài cửa sổ. Chương 60: Chương 60: Che mắt lại. Chương 61: Chương 61: Khẽ hôn lên trán. Chương 62: Chương 62: Kiễng chân hôn. Chương 63: Chương 63: Cũng thích anh. Chương 64: Chương 64: Công khai yêu đương. Chương 65: Chương 65: Mãi mãi cuồng nhiệt. Chương 66: Chương 66: Muốn hôn. Chương 67: Chương 67: Sao mà dính người thế? Chương 68: Chương 68: Lần ghi hình cuối cùng. Chương 69: Chương 69: Ôm nhau ngủ. Chương 70: Chương 70: Bộ đồ đôi đầu tiên. Chương 71: Chương 71: Ngủ lại ở nhà anh nhé. Chương 72: Chương 72: Hôm nay không thể. Chương 73: Chương 73: Kết thúc chương trình. Chương 74: Chương 74: Bài đăng lộ thân phận. Chương 75: Chương 75: Mọi góc nhỏ trên thế giới. Chương 76: Chương 76: Thích đến thế đấy. Chương 77: Chương 77: Cuối cùng cũng sẽ gặp lại. Chương 78: Chương 78: Anh ơi, em sai rồi. Chương 79: Chương 79: Rất muốn với em. Chương 80: Chương 80: Ngoại truyện 3 - Để em giúp anh. Chương 81: Chương 81: Ngoại truyện 4 - Ghé studio ăn trưa. Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 5 - Dọn sang nhà em. Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 6 - Kể một câu chuyện. Chương 84: Chương 84: Ngoại truyện 7 - Tôi đánh rơi chìa khóa rồi. Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện 8 - Đều thấy hết rồi. Chương 86: Chương 86: Ngoại truyện 9 - Sống cùng nhau đúng không? Chương 87: Chương 87: Ngoại truyện 10 - Tranh chúc mừng sinh nhật. Chương 88: Chương 88: Ngoại truyện 11 - Livestream sinh nhật. Chương 89: Chương 89: Ngoại truyện 12 - Vọng Cửu bị lộ danh tính. Chương 90: Chương 90: Ngoại truyện 13 - Dỗ dành bạn gái. Chương 91: Chương 91: Ngoại truyện 14 - Buộc dây. Chương 92: Chương 92: Ngoại truyện 15 - Mở quà. Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện 16 - Chia sẻ niềm vui. Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện 17 - Trốn thoát khỏi mật thất. Chương 95: Chương 95: Ngoại truyện 18 - Lấy anh nhé Chương 96: Chương 96: Ngoại truyện 19 - Lâu ngày sinh tình. Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 20 - Tân hôn vui vẻ. Chương 98: Chương 98: Ngoại truyện 21 - Hưởng tuần trăng mật. Chương 99: Chương 99: Ngoại truyện 22 - Mãi mãi bên em. Chương 100: Chương 100: Ngoại truyện 23 - Vị khách đặc biệt. Chương 101: Chương 101: Ngoại truyện 24 - Em có thai rồi. Chương 102: Chương 102: Ngoại truyện 25 - Thịnh Cảnh.