Chương 21
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Chương 21

Não của Thiệu Dã như bị rút sạch cùng với cơ thể của mình vậy. Cậu hết sức nghi ngờ vừa nãy mình đã bị Tịch Quan Minh hút cạn theo đúng nghĩa đen. Cậu mặc quần áo trong trạng thái máy móc, lảo đảo xuống giường đi rửa mặt, không thèm chào một tiếng đã mở cửa đi thẳng khỏi ký túc xá.
Bước chân cậu nhẹ bẫng, như đang mộng du theo tiếng chuông báo vào lớp đẩy vào tận phòng học.
Cậu gục xuống bàn, dựng thẳng sách lên che mặt. Giáo viên trên bục giảng thao thao bất tuyệt cái gì đó, cậu không nghe được một chữ. Nhưng chuyện này cũng không mới lạ gì, vì bình thường cậu cũng chả bao giờ nghe giảng.
Mấy hình ảnh đó lại tua ngược trong đầu cậu, những cảnh bên trên chăn thì không có gì quá đáng, nhưng những thứ xảy ra dưới lớp chăn thì… Cảm giác lúc đó vẫn in sâu trong tâm trí cậu, bàn tay hơi lạnh của Tịch Quan Minh siết chặt lại, thoải mái hơn hẳn so với việc cậu tự làm…
Khoan khoan khoan! Không được nghĩ nữa!
Nhưng mà…
Hội trưởng sao có thể thản nhiên vậy chứ? Lẽ nào không phải lần đầu tiên làm chuyện này?
Không thể nào! Chắc chắn không thể nào!
Không biết từ lúc nào, chuông hết tiết đã reo. Bình thường dù ra chơi có 10 phút thì Thiệu Dã cũng sẽ lao xuống sân hóng gió, nhưng hôm nay sao lại ngoan ngoãn ngồi lỳ một chỗ vậy?
Đứa bạn cùng bàn lướt mắt nhìn cậu, tò mò hỏi, “Mặt ông đỏ vậy? Bị bệnh à? Sốt hả?”
Thiệu Dã ngẩng đầu, nhìn thẳng vào thằng bạn, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng ngập ngừng mãi rồi chỉ thở dài.
Đứa bạn chìa tay định đặt lên trán cậu kiểm tra nhiệt độ, nhưng bị cậu né đi, đành thu tay lại, hỏi tiếp, “Rốt cuộc ông sao vậy?”
Thiệu Dã ho nhẹ, tằng hắng cổ họng, rồi nói, “Ông nói xem, nếu một thằng con trai mà giúp ông… cái đó… thì có bình thường không?”
Đứa bạn: “Giúp tôi cái gì?”
Anh bạn à, hỏi thì hỏi cho tròn câu, đừng có lược bớt từ quan trọng thế chứ.
Giúp tôi một triệu, hay giúp tôi một cái tát? Cái khoảng cách này hơi bị to đấy.
“Giúp ông …” Thiệu Dã há miệng muốn nói tiếp nhưng rồi cắn lưỡi nuốt lại, cuối cùng phất tay, “Thôi, không có gì đâu.”
Xem ra vụ này phải tự mình ngồi ngẫm lại mới được.
Đứa bạn cạn lời, vừa mới chớm mùi drama, cuối cùng cho tao hít không khí à? Không có tí mùi vị nào luôn ấy hả?
Nó không cam tâm, hỏi lại, “Ông chắc chắn không bị bệnh đấy chứ?” Càng nhìn càng thấy thằng bạn mình hôm nay sai sai.
Thiệu Dã xua tay lia lịa, “Không có không có, ông lo chuyện ông đi.”
Đứa bạn, “Không sốt thì xuống sân tập đi! Cả lớp đang chờ ông đó!”
Thiệu Dã: “……”
Chết, quên béng mất, hôm nay có tập chạy tiếp sức.
Nhà trường sợ mấy ngày tới trời mưa, nên hoán đổi lịch Hội thao và Lễ hội Nghệ thuật, đẩy Hội thao lên trước, sau đó mới đến Lễ hội, xong xuôi thì cho học sinh nghỉ dài hạn.
Mấy ngày vui vẻ đang đến gần, học sinh trong Kim Tước Hoa có còn tâm trí học hành gì nữa đâu. Người thì nôn nóng muốn bùng nổ tại Hội thao, kẻ lại rắp tâm bày trò dị tại Lễ hội.
Vì Hội thao bị đẩy lên ba ngày, lịch tập luyện càng dày đặc. Ban ngày Thiệu Dã phải đi học, chạy bộ, buổi tối lại phải tập duyệt vở kịch, thời gian rảnh rỗi bị cắt giảm cực mạnh. Đến nỗi ngay cả việc Khương Nghiên lại thu hút thêm một bầy ruồi nhặng, cậu cũng không rảnh mà lo, chứ đừng nói là có tâm trạng mà lo.
Chỉ cần hơi rảnh một chút thôi, mấy cảnh tượng trên giường sáng nay lại tua đi tua lại trong đầu Thiệu Dã. Cậu vắt óc suy nghĩ mãi, rốt cuộc ý của Hội trưởng là gì đây? Lẽ nào đây là phần thưởng vì cậu làm đàn em quá xuất sắc?
Nhưng mà hình như cũng có xuất sắc lắm đâu…
Vậy là ưu đãi riêng cho mình cậu, hay ai cũng có suất như vậy?
Thiệu Dã càng nghĩ càng rối, dẹp không nổi, đến mức tối đi tập kịch mà mấy lần tới lượt thoại của mình cậu đều quên béng.
Lớp trưởng ngồi dưới bàn thở dài thườn thượt, cuộn kịch bản lại thành ống giấy rồi đập rầm rầm lên bàn, nói, “Anh Dã ơi, anh trai ruột của em ơi, chắc anh không muốn hóa thành một thằng phù thủy câm lặng đâu nhỉ?”
Bên cạnh, Ủy viên Văn nghệ tiếp lời, “Câm thôi chưa đủ đâu, với trạng thái hôm nay của cậu ta, cùng lắm chỉ đóng vai thực vật được thôi.”
Thiệu Dã vội vàng xin lỗi lia lịa, bảo rằng mình đang nghĩ chuyện khác.
“Chuyện gì thế? Đang yêu à?” Lớp trưởng hóng hớt hỏi ngay.
Ủy viên Văn nghệ dội ngay gáo nước lạnh, “Nó đào đâu ra thời gian mà yêu với đương? Hễ rảnh ra một chút là lại phi vào Hội học sinh rồi.”
Lớp trưởng lườm một cái, “Thế ai cấm nó yêu Hội trưởng đâu?”
Ủy viên Văn nghệ nghiêm túc suy nghĩ một chút, rồi thấy cũng hợp lý phết, bèn hỏi tiếp, “Hội trưởng là Nữ hầu đại nhân?”
Lớp trưởng thâm trầm đáp, “Theo tình hình trường mình thì hẳn là Nam hầu rồi.”
Ủy viên Văn nghệ, “Sai, theo tình hình trường mình, ít nhất phải là Nam tước.”
Hai người đang nói hăng, ngẩng đầu lên thì thấy mặt Thiệu Dã trên sân khấu đỏ như sắp bị luộc chín đến nơi rồi vậy.
Không chịu nổi đám con gái trong lớp tra hỏi, chưa kịp đến lúc tổng duyệt xong, Thiệu Dã đã co giò bỏ chạy.
Trên đường về ký túc xá, cậu cứ nghĩ mãi, lát nữa gặp Hội trưởng thì nên nói gì đây? Hỏi về chuyện sáng nay, hay giả vờ như chưa có gì xảy ra?
Cậu còn chưa nghĩ xong, người đã đứng trước cửa ký túc xá từ lúc nào. Lập trường chao đảo, đứng ngoài hành lang tự làm công tác tư tưởng hồi lâu, cho đến khi điện thoại rung lên một tin nhắn từ Tịch Quan Minh, “Định đứng ngoài đó bao lâu nữa?”
Hết cách, Thiệu Dã đành phải mở cửa bước vào.
Trong phòng, Tịch Quan Minh đang ngồi trên ghế, cúi đầu xem tài liệu, nghe tiếng Thiệu Dã vào cũng chẳng buồn ngẩng lên.
Thiệu Dã muốn giả vờ bình tĩnh như Hội trưởng, nhưng éo thể. Vừa bước vào phòng, ánh mắt đã không kìm được mà dán chặt vào bàn tay phải đang cầm tài liệu kia.
Ngón tay anh thon dài, trắng nõn, như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ. Trước đây Thiệu Dã chưa từng nghĩ có ngày bàn tay ấy lại dùng để làm chuyện đó cho mình. Nghĩ đến cảm giác khi ấy, sống lưng cậu lại rần rần như bị điện giật, cả người tê rần.
Cậu nuốt nước bọt, vô cùng khó khăn dời mắt đi, sau đó liền trông thấy cái giường bị sập tối qua vẫn còn nguyên trạng.
Thiệu Dã đi vòng quanh cái giường một lượt, xác nhận mình không nhìn nhầm. Đợi đến khi Tịch Quan Minh đặt tài liệu xuống, cậu mới chỉ vào giường hỏi, “Hội trưởng, trường chưa cho người qua sửa lại giường à?”
Tịch Quan Minh nhìn theo hướng tay cậu, hờ hững đáp, “Chưa, cậu gọi người sửa rồi à?”
Thiệu Dã gãi gãi sau đầu, mặt mũi đầy hoang mang, “Em gọi rồi, bọn họ bảo hôm nay sẽ qua sửa.”
Tịch Quan Minh nhàn nhạt đáp, “Chắc bận chuyện gì quên mất rồi.”
Thiệu Dã ồ một tiếng, cũng chẳng nghi ngờ gì, nói, “Mai em giục lại vậy, tối nay em ngủ dưới đất nhé.”
Tịch Quan Minh nhướn mày, hỏi, “Sao thế? Chê tôi à?”
“Đâu có.” Thiệu Dã vội vã phủ nhận, cái nồi này mà đội lên đầu thì sự nghiệp đàn em của cậu coi như chấm dứt luôn.
“Vậy sao lại đòi ngủ dưới đất?”
“Em… ờm… Em sợ chật chội, lỡ đè lên anh đó Hội trưởng.” Thiệu Dã cố gắng mở to mắt, mong sao thể hiện được sự chân thành của mình đến mức đáng tin nhất có thể.
Diễn xuất của cậu chắc chỉ phát huy được khi đóng vai người thực vật hoặc người chết, Tịch Quan Minh nhìn mà buồn cười, liền cong môi cười thật, đáp, “Không đâu, tôi thấy cái giường này hai người ngủ vừa đẹp.”
“À… ờ… được rồi.” Thiệu Dã đáp xong, mím môi, rồi lí nhí hỏi, “Hội trưởng, cái chuyện hồi sáng…”
Tịch Quan Minh không hề giả ngu, trực tiếp hỏi ngược lại, “Sáng nay sao? Không thoải mái à?”
Thiệu Dã bị hỏi mà đần cả mặt. Sao Hội trưởng có thể thản nhiên vậy ta?!
À quên, không thản nhiên thì làm sao làm Hội trưởng được!
“… Thoải mái, nhưng tại sao anh lại làm vậy?” Câu hỏi cậu đã nghẹn cả ngày cuối cùng cũng bật ra khỏi miệng.
Tịch Quan Minh thản nhiên đáp, “Xin lỗi nhé, lúc đó trông cậu đáng yêu quá, tôi nhịn không nổi.”
“Hả?” Thiệu Dã đứng hình tại chỗ, không tiêu hóa nổi câu trả lời này.
Đây cũng không phải lần đầu tiên Tịch Quan Minh khen cậu đáng yêu, nhưng cậu vẫn không tài nào liên hệ bản thân với cái từ đó được.
Cậu đáng yêu chỗ nào chứ?
“Như bây giờ vậy.” Tịch Quan Minh nói.
Lại nói câu đó nữa!
Thiệu Dã nóng bừng cả mặt, hai tay nắm chặt thành quyền, chẳng biết để đâu cho đỡ thừa thãi.
Tịch Quan Minh lại bổ thêm một câu, “Càng ngày càng đáng yêu hơn đấy.”
Thiệu Dã không hiểu nổi tại sao anh lại nói như vậy, chỉ biết đảo mắt lung tung khắp nơi, duy nhất không dám nhìn vào anh.
Tịch Quan Minh ngả người ra sau, tựa vào lưng ghế, dáng vẻ cực kỳ thư thái, một tay đặt lên chiếc tủ bên cạnh, ngón tay gõ nhịp nhè nhẹ, rồi hỏi, “Vậy cậu có để ý không?”
Để ý cái gì?
Thiệu Dã cảm thấy não mình sắp bốc khói rồi, cậu nên nói có hay không đây?
Nói có, liệu Hội trưởng có giận không? Có tính là nói dối không?
Nói không thì… nói không hình như cũng chẳng vấn đề gì. Dù sao hai người đều thoải mái, dù cậu vẫn chưa hiểu Hội trưởng sướng ở đâu, nhưng miễn cưỡng thì cũng coi như đôi bên cùng có lợi.
Thiệu Dã vắt óc suy nghĩ lợi hại, cậu lờ mờ nhận ra có gì đó sai sai ở đây, nhưng sai ở đâu, tại sao lại sai, nhất thời không nghĩ ra được.
Đàn ông giúp đàn ông làm chuyện này, hơi lạ một chút, nhưng cũng không đến mức quá b**n th**. Biết đâu Hội trưởng thích kiểu này thật? Là một đàn em tận tụy, cậu nên bao dung hơn, sẵn sàng hy sinh vì đại nghĩa.
Hơn nữa, hy sinh kiểu này cũng sướng phết.
Thiệu Dã lưỡng lự, “Chắc là… không để ý… đâu?”
“Vậy lại đây, để tôi giúp cậu lần nữa nhé?” Tịch Quan Minh vẫy tay với cậu, mỉm cười đầy thâm ý.
Thiệu Dã đơ ra tại chỗ. Không ngờ sáng mới hy sinh xong, tối lại phải lên thớt tiếp. May mà thể lực cậu trâu bò, chịu được, miệng thì nói Không hay lắm đâu, nhưng chân thì đã lon ton tiến lại gần Tịch Quan Minh theo phong cách đồng bộ tay chân.
Tịch Quan Minh hạ tay xuống, tựa vào tủ mà cười đến rung cả người. Đến khi cười xong, anh mới nhìn cậu, chậm rãi nói, “Tôi đùa đấy.”
Thiệu Dã: “?”
Cả người cậu khựng lại, ánh mắt nhìn về phía Tịch Quan Minh lần đầu tiên lộ ra vẻ uất ức lẫn oán trách.
Thấy cậu như vậy, Tịch Quan Minh bỗng thu lại nụ cười, ngồi ngay ngắn lại, giọng điệu đầy dụ dỗ, “Nhưng nếu bây giờ cậu thực sự muốn thì cũng không phải không được.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (206)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (1) Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (2) Chương 190: Chương 190: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (3) Chương 191: Chương 191: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (4) Chương 192: Chương 192: Ngoại truyện: Tuyến if (1) Chương 193: Chương 193: Ngoại truyện: Tuyến if (2) Chương 194: Chương 194: Ngoại truyện: Tuyến if (3) Chương 195: Chương 195: Ngoại truyện: Tuyến if (4) Chương 196: Chương 196: Ngoại truyện: Tuyến if (5) Chương 197: Chương 197: Ngoại truyện: Tuyến if (6) Chương 198: Chương 198: Ngoại truyện: Tuyến if (7) Chương 199: Chương 199: Ngoại truyện: Tuyến if (8) Chương 200: Chương 200: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! Chương 201: Chương 201: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (2) Chương 202: Chương 202: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (3) Chương 203: Chương 203: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (4) Chương 204: Chương 204: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (5) Chương 205: Chương 205: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (6) Chương 206: Chương 206: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (7)