Chương 211
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 211

Chương 211: đại phòng

Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits

thôn Hoàng Tịch cách thị trấn không xa, nhóm quỷ thần di chuyển rất nhanh là tới nơi. Tuy Mục Triết đã từng đến đây nhưng chỉ đi lướt qua, không biết mặt mũi người nhà họ Lữ đại phòng ra sao, cũng chẳng biết họ sống ở đâu. Vì vậy dù mục tiêu khá rõ ràng nhưng vẫn phải mất công tìm kiếm trong thôn một chút.

Đến bên ngoài thôn Hoàng Tịch, nhóm Nguyễn Tiêu lập tức phát hiện một luồng tà khí như có như không bao trùm toàn bộ ngôi làng. Nhà nào nhà nấy đều cửa đóng then cài, bên ngoài vắng tanh không một bóng người.

Mục Triết lén đến gần một hộ gia đình còn sáng đèn, nghe ngóng được cuộc trò chuyện bên trong.

Nguyễn Tiêu không cần lại quá gần, chỉ cần tiêu tốn chút thần lực là có thể nghe rõ mồn một.

Bên trong có đôi vợ chồng đang nói chuyện:

"Mình này, mình có thấy lạ không? Tối nay hình như chẳng ai ra đường cả?"

"Các cụ bảo lúc chập tối trên trời xuất hiện huyết nguyệt, là... điềm báo chẳng lành. Bảo chúng ta nếu không có việc gì thì đừng ra ngoài."

"Mình cũng tin cái này à?"

"Tôi cũng chẳng muốn tin đâu, nhưng lời các cụ nói thường có lý lắm. Với lại nghe họ nói thế tôi cứ thấy rợn rợn trong lòng. Dù sao cũng chỉ là buổi tối không ra ngoài thôi mà, không ra thì không ra, thà tin là có còn hơn không."

"Cũng phải, nhỡ có chuyện gì thật thì thiệt thân."

"Ừ, thôi ngủ sớm đi."

"Được."

Nguyễn Tiêu trầm ngâm gật đầu. Lời các cụ nói quả không sai, thiên tượng này đúng là điềm gở. Có lẽ trong thôn này có không ít người già từng trải nên dân làng cũng nghe theo.

Mục Triết cũng nghĩ vậy. Hắn liên tiếp kiểm tra vài nhà, không tìm thấy nhà họ Lữ đại phòng, nhưng những hộ còn sáng đèn đều bàn tán về chuyện này. Nhờ đó hắn biết được dân làng không dám ra đường ban đêm là vì trước đó không lâu, ánh trăng trên bầu trời nhuốm màu máu khiến họ sợ hãi.

Nguyễn Tiêu suy tư. Huyết nguyệt quả thực là thiên tượng báo điềm gở, thường xuất hiện khi có tà ma cường đại hoành hành từ thời cổ đại. Tà ma trong thôn này chẳng lẽ là cường quỷ lưu lại từ thời xa xưa? Cậu cẩn thận phân biệt dấu vết tà ma... Lần theo luồng tà khí, cậu nhận ra nguồn gốc của nó không nằm trong thôn mà từ phía rừng núi bên ngoài, càng về phía núi tà khí càng đậm đặc. Có thể thấy chân thân của tà ma cũng nằm trong rừng núi.

Nhớ lại lời Mục Triết kể trước đó, hắn từng thấy một đôi nam nữ quỷ dị hiến máu trong rừng, và cảm nhận được luồng khí lạnh băng trước khi rời đi. Rõ ràng luồng khí lạnh đó chính là thứ Nguyễn Tiêu phát hiện tại hiện trường tai nạn của Mục Triết - luồng quỷ khí oán độc dẫn đến cái chết của hắn. Vậy hiện tại tà khí trong thôn cũng bắt nguồn từ rừng núi phía sau, liệu có phải hai luồng sức mạnh này đều thuộc về cùng một con tà ma?

Tuy nhiên, suy đoán vẫn chỉ là suy đoán, Nguyễn Tiêu tạm thời chưa dám khẳng định chắc chắn. Rốt cuộc Mục Triết cũng nói trên núi có rất nhiều mồ mả tổ tiên, không thể chỉ vì đôi nam nữ kia mà kết luận tà ma ăn máu và tà ma hại chết Cấm Bà là cùng một con. Nguyễn Tiêu không lập tức lên núi sau mà cùng Mục Triết tìm kiếm nhà họ Lữ đại phòng trong thôn trước để dò la tin tức. Đồng thời, cậu cũng cảm nhận xem nhà nào trong thôn có tà khí nặng nhất.

Mục Triết cũng đang nỗ lực cảm nhận. Dần dần, hắn đi tới trước một ngôi nhà và dừng lại, sắc mặt trở nên khó coi.

Gia đình này... chẳng phải là nơi ở của đôi nam nữ quỷ dị từng cãi nhau rồi lên núi hiến tế bằng máu người sao?

"Hóa ra vẫn là bọn họ."

Nguyễn Tiêu sững sờ rồi chợt hiểu. Vừa rồi cậu còn bảo chưa thể xác định, xem ra giờ có thể chốt ngay lập tức. Cái chết của Mục Triết, cái chết của Cấm Bà đều không thoát khỏi liên quan đến gia đình này. Mà ý của Cấm Bà dường như muốn nói chuyện tà ma có liên quan đến Lữ gia đại phòng. Vậy có thể phỏng đoán, gia đình này chính là... nhà họ Lữ đại phòng?

Mục Triết hít sâu một hơi quỷ khí, cẩn thận thu liễm bản thân rồi mới chậm rãi thử xuyên tường vào nhà. May mắn thay, ngôi nhà này ngoài việc tà khí nặng nề ra thì không có bất kỳ sự phòng vệ nào, hắn xuyên tường vào dễ như trở bàn tay.

Hắc Bạch Vô Thường nhìn nhau, vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. Một người canh chừng trong nhà, một người để mắt đến phía rừng núi.

Nguyễn Tiêu khẽ gật đầu hài lòng. Không vì chỉ là người quan sát mà lơ là cảnh giác, những yêu quỷ tu luyện mấy trăm năm thành quỷ thần này quả nhiên không tầm thường.

Vào trong nhà, Mục Triết không thấy đôi vợ chồng kia đâu. Hắn cẩn thận tìm kiếm, ngửi ngửi, rồi vòng ra một căn nhà nhỏ ở sân sau. Những căn nhà nhỏ thế này thường là nhà kho, nhà xí, chuồng heo hoặc nơi chứa đồ. Ngửi qua thì không thấy mùi hôi thối, lại có mùi người sống và tiếng nói chuyện rất nhỏ.

Hắn lén lút "đi" vào, nhìn thấy cảnh tượng bên trong.

Nguyễn Tiêu cũng nhìn thấy. Nơi này chất đống không ít đồ đạc lỉnh kỉnh, đúng là nhà kho. Một người đàn ông trung niên bị trói trên chiếc giường rách nát. Dây thừng rất to, trói rất chặt. Dường như ông ấy đã giãy giụa không ngừng khiến nhiều chỗ da thịt bị ma sát rách toạc, dây thừng lằn sâu vào máu thịt, đau đớn đến vã mồ hôi nhưng vẫn không cam lòng dừng lại.

Bên cạnh người đàn ông trung niên, một người phụ nữ có ngũ quan tạm được nhưng toát lên vẻ chanh chua đang lạnh lùng nói: "Tôi bảo này chú em, chú còn giãy giụa cái gì chứ? Cưới một con mụ phù thủy, lại đẻ ra một con phù thủy con. Con gái mụ phù thủy đi học rồi còn dẫn về một gã đàn ông hoang dã. Chú có gì mà luyến tiếc, còn tự hành hạ mình ra nông nỗi này! Muốn tôi nói ấy à, chú lăn tăn cái gì? Ngủ cùng mụ phù thủy bao nhiêu năm mà chú không thấy rợn người à! Giờ anh cả giúp chú thoát khỏi bể khổ, chú phải thấy mừng mới đúng chứ? Xem anh cả lo lắng cho chú nhiều thế nào kìa!"

Cách người phụ nữ đó không xa có một người đàn ông cao gầy đang mài dao. Diện mạo gã rất giống người đàn ông trung niên đang bị trói, nhưng dù giống nhau về đường nét, gã lại toát lên vẻ bỉ ổi, khiến người ta vừa nhìn đã thấy ghét, không có chút thiện cảm nào.

Người đàn ông trung niên không nói lời nào, chỉ im lặng liều mạng cọ xát dây thừng —— ông đã sớm chẳng còn gì để nói với anh chị mình nữa rồi.

Người phụ nữ chống nạng dựa vào tường, cười đắc ý: "Chú cũng đừng trách anh cả. Năm xưa chú đòi cưới con đàn bà đó ổng đã không đồng ý rồi. Cưới về con đàn bà đó còn thần thần bí bí làm mấy trò phù thủy, ổng sao mà nhịn nổi? Đã thế, con mụ phù thủy đó đẻ ra con phù thủy con có gì hay ho đâu, chỉ là con vịt giời mà cũng dám huênh hoang, chỗ nào cũng đè đầu cưỡi cổ con gái chị đây, đúng là thứ mất dạy! Đàn bà con gái ấy mà, đời này chỉ có việc lấy chồng là quan trọng nhất. Nó là mụ phù thủy, chắc chắn ế chồng. Vẫn là bác cả nó thương nó, tìm cho nó một nhà chồng tốt, định ước từ nhỏ, thế là quá tử tế với nhà các người rồi còn gì? Kết quả các người hay lắm, đủ lông đủ cánh dám đòi ra riêng. Ra riêng rồi còn không chịu nhận mối hôn sự này. Con gái phù thủy nhà chú lại càng lẳng lơ, tùy tiện kiếm một thằng nhãi ranh về định hủy hôn à? Đừng có nằm mơ! Cả con vợ phù thủy của chú nữa, mấy năm nay tưởng có thể trấn áp hôn sự, tưởng Trương tiên sinh không làm gì được các người chắc? Hừ, giờ thì cũng phải ngoan ngoãn gả con cho người ta thôi. Để cho thằng gian phu kia mở to mắt ra mà nhìn, góc tường nhà này không dễ đào đâu!"

Cha của Lữ Doanh Thúy vốn vẫn im lặng, nghe thấy người phụ nữ nói vậy liền ngẩng đầu, trừng mắt nhìn bà ta đầy căm hận, giọng khàn đặc gầm lên: "Không cho phép chị nói A Thanh và Thúy Nhi như vậy!"

Nụ cười của người phụ nữ cứng lại. Bà ta bất mãn liếc nhìn chồng mình một cái, rồi lại âm dương quái khí nói: "Còn A Thanh nữa cơ à? Gọi thân thiết thế có ích gì? Con mụ phù thủy đó muốn trấn áp Trương tiên sinh, tự làm tự chịu nên chết từ lâu rồi! Chú còn ở đây mà niệm tình à? Niệm cũng vô dụng thôi, ngay cả bản thân chú cũng sắp không còn nữa rồi. Đến lúc đó, lấy máu chú dâng cho Trương tiên sinh coi như một bữa tiệc ngon trong hôn lễ, biết đâu con phù thủy nhỏ kia cũng được hưởng ké đấy! Chú yên tâm, đợi Trương tiên sinh hưởng thụ xong, con phù thủy nhỏ cũng sẽ xuống dưới đoàn tụ với chú và con mụ phù thủy già kia thôi! Chờ đấy, đừng vội, đảm bảo cả nhà các người viên mãn. Đến lúc đó, anh chị đây phát đạt rồi cũng sẽ không quên đốt cho các người ít tiền vàng đâu, ha!"

Cha Lữ lại im lặng, trong mắt lóe lên tia thống hận tột cùng, lại tiếp tục liều mạng cọ dây thừng. Trái tim người đàn ông đáng thương đau đớn từng cơn. Ông sao có thể không biết vợ mình đã chết thật rồi? Chỉ hận mình vô dụng, không giúp được vợ đã đành, còn bị bắt nhốt ở đây. Lại tận mắt nhìn thấy con gái và cậu bạn trai đến tìm con gái đều bị bắt đi... Ông biết vợ mình chắc chắn đã xảy ra chuyện, nếu không con gái cũng sẽ không bị bắt dễ dàng như vậy. Sau đó nghe người đàn bà độc ác này xác nhận tin vợ chết, ông vừa đau lòng vừa căm hận. Đáng tiếc chính ông cũng là cá nằm trên thớt, ngoài việc bất chấp thân thể giãy giụa ra thì ông cũng chẳng biết làm gì hơn.

Bao nhiêu năm qua, dù năm xưa cha mẹ luôn muốn gia hòa vạn sự hưng, không cho phép ra riêng, nhưng sau khi cha mẹ mất, ông đã quyết đoán chia nhà, thậm chí đoạn tuyệt quan hệ, dù khổ cực đến đâu cũng chưa từng thỏa hiệp. Vậy mà lần này, ông thực sự không nhìn thấy tia hy vọng nào. Đều là tại hai kẻ vô sỉ phế vật này, bản thân không có bản lĩnh lại đi hại nhà ông! Còn muốn lấy mạng cả nhà ông hiến cho con ác quỷ kia. Bảo hổ lột da, lời ác quỷ nói có tin được không? Cho dù lần này cả nhà ông phải chết, ông cũng muốn mở to mắt xem kết cục của cái nhà này ra sao!

Qua những lời huênh hoang của người phụ nữ, các quỷ thần đang ẩn mình trong phòng đã đoán được bảy tám phần sự việc. Phần còn thiếu, e rằng phải đi tìm cái tên "Trương tiên sinh" kia mới rõ.

Mặc kệ Mục Triết và Hắc Bạch Vô Thường nghĩ gì, Nguyễn Tiêu âm thầm thở dài.

Nghe có vẻ như tên ác quỷ họ Trương kia đã giao dịch gì đó với đôi vợ chồng này: Muốn Lữ Doanh Thúy gả cho hắn làm vợ, lại còn phải dùng mạng của cả gia đình cô ấy, đổi lại gia đình đại phòng sẽ nhận được lợi ích. Điều này làm cậu nhớ đến vụ án "quỷ thiếp" trước kia, người sống vì sơ suất khi bái đường mà bị người chồng đã chết bán cho quỷ tướng quân. Còn trường hợp này, gia đình đại phòng nhà họ Lữ không biết đã làm gì mà định hôn cho Lữ Doanh Thúy - một người sống - với một kẻ đã chết, lại còn trục lợi từ đó.

Thông thường, hôn sự của con cái do cha mẹ làm chủ, bác cả bác gái không có tư cách này. Hiện tại cha mẹ Lữ Doanh Thúy rõ ràng không đồng ý, vậy làm sao đôi vợ chồng này có thể ép Lữ Doanh Thúy đính hôn với ác quỷ? Bên trong chắc chắn còn uẩn khúc gì đó.

Nguyễn Tiêu nhìn thấu sự đời: Người sống kết hôn với người chết (minh hôn), phần lớn đều không phải tự nguyện mà là do bị người thân cận phản bội. Vụ quỷ thiếp lần trước cũng vậy, lần này thì là bị bác ruột bán đứng từ nhỏ khi chưa chia nhà.

Đồng thời cậu cũng hiểu ra, sở dĩ mẹ Lữ Doanh Thúy thân là Cấm Bà phải luyện ra những loại Cổ trùng kỳ lạ kia, e rằng đều là để trấn áp tên ác quỷ họ Trương đó. Chỉ là hiện tại bà không trấn áp nổi nữa. Nguyên nhân thất bại, hơn phân nửa là do người nhà đại phòng dùng máu người hiến tế. Nhìn bộ dạng lén lút của đôi vợ chồng kia, không biết bọn họ đã hiến tế bao nhiêu lần, giúp ác quỷ tăng cường sức mạnh, hại thảm gia đình Lữ Doanh Thúy.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Tiêu lại nhớ Lữ Diễm Hồng từng nhắc đến sự kỳ quái của nhà Lữ Doanh Thúy, chắc là ám chỉ cổ thuật. Cô ta còn nói Lữ Doanh Thúy không tìm đại một người để yêu đương... Cậu đâu thấy lão đại có gì đặc biệt khác thường đâu nhỉ? Dù dương khí có dồi dào thật, nhưng thanh niên trai tráng dương khí vượng hơn cậu ta cũng đâu có thiếu?

Hết chương 211.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (258)
Chương 1: Chương 1: 1: Không Trâu Bắt Chó Đi Cày Chương 2: Chương 2: 2: Đi Nhậm Chức Chương 3: Chương 3: 3: Thành Hoàng Nghèo Chương 4: Chương 4: 4: Đêm Hồi Hồn Chương 5: Chương 5: 5: Đêm Thẩm Án Chương 6: Chương 6: 6: Báo Thù Chương 7: Chương 7: 7: Giàu Tín Ngưỡng Chương 8: Chương 8: 8: Cầu Bao Nuôi! Chương 9: Chương 9: 9: Đại Ma Vương Chương 10.11: Chương 10-11 Chương 12: Chương 12: 12: Thần Lực Biến Mất Chương 13: Chương 13: 13: Hoa Khôi Của Trường Chương 14.15: Chương 14-15 Chương 16: Chương 16: 16: Quỷ Gay Chương 17: Chương 17: 17: Đàm Tố Đã Chết Chương 18: Chương 18: 18: Tôi Không Cam Lòng Chương 19: Chương 19: 19: Lời Ngon Tiếng Ngọt Chương 20: Chương 20: 20: Lão Thần Tiên Chương 21: Chương 21: 21: Nghĩ Quá Nhiều Chương 22: Chương 22: 22: Quỷ Vương Chương 23: Chương 23: 23: Cỏ Lau Tiếng Quỷ Chương 24.25: Chương 24-25 Chương 26: Chương 26: 26: Lỗ Đen Chương 27: Chương 27: 27: Tôi Có Bệnh Chương 28: Chương 28: 28: Gió Xoáy Nhỏ Thành Hoàng Chương 29: Chương 29: 29: Cọng Rơm Cứu Mạng Chương 30: Chương 30: 30: Khá Là Xấu Hổ Chương 31: Chương 31: 31: Nắn Cái Tượng Chương 32: Chương 32: 32: Đạo Sĩ Thật Chương 33: Chương 33: 33: Lập Đàn Làm Phép Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35.36: Chương 35-36 Chương 37.38: Chương 37-38 Chương 39: Chương 39: 39: Quỷ Thiếp Chương 40: Chương 40: 40: Thiên Địa Làm Chứng Chương 41: Chương 41: 41: Hẳn Là Hắn Ta Chương 42: Chương 42: 42: Trần Tình Tạ Tội Chương 43: Chương 43: 43: Quỷ Tướng Quân Chương 44.45: Chương 44-45: 44: Nuốt Ăn Vô Thường - 45: Lũ quỷ binh Chương 46: Chương 46: 46: Giới Huyền Môn Suy Đoán Chương 47: Chương 47: 47: Ba Pho Tượng Thần Chương 48: Chương 48: 48: Trận Bóng Rổ Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51: 51: Một Trăm Vạn! Chương 52: Chương 52: 52: Ký Hợp Đồng Chương 53: Chương 53: 53: Bùa Máu Chương 54: Chương 54: 54: Lưu Thụ Căn Chương 55: Chương 55: 55: Miêu Quế Trân Chương 56: Chương 56: 56: Cút Về Đi Chương 57: Chương 57: 57: Lại Sắc Phong Quỷ Thần Chương 58: Chương 58: 58: Thiện Nhân Vương Thục Trân Chương 59: Chương 59: 59: Muốn Làm Nghệ Sĩ Chương 60: Chương 60: 60: Trả Hết Cho Ngươi Chương 61: Chương 61: 61: Bị Chặn Tiền Lương Chương 62: Chương 62: 62: Lỗ Tử Huyên Chương 63: Chương 63: 63: Quỷ Theo Đuôi Chương 64: Chương 64: 64: Bác Dương Và Mập Mạp Chương 65: Chương 65: 65: Nam Quỷ Đinh Hải Chương 66: Chương 66: 66: Thế Thân Chương 67: Chương 67: 67: Ngày Âm Tháng Âm Năm Âm Chương 68: Chương 68: 68: Lách Chỗ Trống Thiên Địa Chương 69: Chương 69: 69: Nữ Quỷ Thôi Oánh Chương 70: Chương 70: 70: Gặp Phiền Toái Chương 71: Chương 71: 71: Thẩm Phán Liên Tục Chương 72: Chương 72: 72: Đi Lấy Bình Chương 73: Chương 73: 73: Đặt Ở Thần Đường Chương 74: Chương 74: 74: Nghẹn Khuất Muốn Chết! Chương 75: Chương 75: 75: Tước Đoạt Công Đức Chương 76: Chương 76: 76: Ba Ngày Chết Bất Đắc Kỳ Tử Chương 77: Chương 77: 77: Quyên Góp Nhiều Hơn Chương 78: Chương 78: 78: Đến Huyền Hoàng Chương 79: Chương 79: 79: Mục Triết Chương 80: Chương 80: 80: Những Chuyện Mục Triết Trải Qua Chương 81: Chương 81: 81: Tiểu Học Đệ Thèm Ăn Chương 82: Chương 82: 82: Bị Hiểu Lầm Chương 83: Chương 83: C83: Xe quỷ u linh Chương 84: Chương 84: C84: Thu lấy sinh hồn Chương 85: Chương 85: C85: Mở mắt Chương 86: Chương 86: C86: Gặp lại xe buýt u linh Chương 87: Chương 87: C87: Cây hòe lớn Chương 88: Chương 88: C88: Tào hạc Chương 89: Chương 89: C89: Chuyện hằng ngày ở chợ quỷ Chương 90: Chương 90: C90: Chọn quà Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261: hoàn chính văn Chương 262: Chương 262: Phiên ngoại 1 Chương 263: Chương 263: Phiên ngoại 2 Chương 264: Chương 264: Phiên ngoại 3 (toàn văn hoàn)