Chương 211
Phản Diện Bị Ép Có Nỗi Khổ Riêng

Chương 211

“Sư phụ.” Vừa đến gần, Vọng Ngưng Thanh lập tức nhận ra điểm không thích hợp. Tê Vân chân nhân đứng tại chỗ, nhưng sống lưng lại căng chặt. Vọng Ngưng Thanh ngẩng đầu nhìn hắn, lại thấy đôi mắt vàng của hắn không có tiêu cự, thần quang lấp lóe không ngừng.

Thần tính và nhân tính trong tròng mắt Tê Vân chân nhân không ngừng đan xen, dường như đang giằng co, nhưng lại không thể phân rõ cái nào mới là tỉnh táo thật sự.

“Tôn thượng.” Mèo nhỏ lúc này đột nhiên thò đầu ra, mang theo chút hưng phấn và vui vẻ: “Tôn thượng, bắt lấy sợi xích kia.”

Sợi xích? Vọng Ngưng Thanh nhìn Tê Vân chân nhân. Đúng là có một sợi xích kỳ lạ quấn quanh tay phải Tê Vân chân nhân. Nhưng nàng không hành động tùy tiện, mà nhìn chằm chằm vào đôi mắt vàng của Tê Vân chân nhân.

Một suy đoán đáng sợ dần nảy sinh trong lòng Vọng Ngưng Thanh. “Tố Trần” không biết, nhưng Hàm Quang tiên quân lại từng chứng kiến... Nếu là thật, thì món Tiên Khí truyền thừa của Thiên Xu phái này, e rằng sẽ phản phệ lại chính chủ nhân của nó.

Thấy thần tính dần dần lấn át nhân tính, Vọng Ngưng Thanh không còn do dự nữa, dùng bàn tay có khắc ấn Trác Diệp nắm lấy sợi xích vàng. Đây không phải là hành động tìm chết, mà là do nàng đã nắm chắc .

Khoảnh khắc Vọng Ngưng Thanh chạm vào sợi xích, luồng ánh sáng kia nổ tung trong lòng bàn tay nàng, đâm xuyên qua lòng bàn tay. Nàng mặt không đổi sắc, nhắm mắt nhìn vào bên trong cơ thể. Linh quang nhập vào thức hải, thần hồn bị hủy hoại của nàng và ánh sáng vàng xông vào thức hải mạnh mẽ va chạm vào nhau. Tàn hồn của nửa bước chân tiên cùng ánh vàng hoà quyện vào nhau, luồng sáng này hiển nhiên không ngờ một tu sĩ Trúc Cơ nhỏ bé lại có thần hồn cường đại như vậy, chỉ có thể không ngừng giãy giụa, chạy trốn, từng chút, từng chút một bị nuốt chửng hoàn toàn.

Đây là một tiên khế (khế ước tiên) tác dụng lên thần hồn. Vọng Ngưng Thanh có chút bất ngờ khi phát hiện, luồng sáng có thể tinh lọc những thứ không sạch sẽ này thế mà lại có thể sửa chữa tàn hồn đã vỡ vụn của nàng.

Đóa sen rơi rụng tan tác trong thức hải của nàng bị sợi xích vàng vây quanh khoá lại, không còn lan tỏa khắp nơi, ngược lại ổn định được “hình dạng”. Cách lấy độc trị độc này, có thể gọi là đi nước cờ táo bạo, to gan tày trời.

Cùng lúc đó, Vọng Ngưng Thanh cũng lờ mờ nhận ra một đầu khác của xiềng xích giam giữ cái gì — Bức tranh trăm đầu yêu quỷ, vậy mà thật sự phong ấn trăm đầu yêu quỷ. Những ma vật mà Thiên Xu phái phong ấn trong hàng ngàn năm đều ở đây.

“Thì ra là thế.” Vọng Ngưng Thanh bắt lấy ánh sáng vàng muốn thoát đi: “Nền tảng lập phái của Thiên Xu phái là diệt yêu trừ ma. Năm xưa tổ sư sáng lập của Thiên Xu phái mượn uy lực của Tiên Khí để trấn áp vô số yêu ma. Những yêu ma cường đại lại làm hại nhân gian này bị nhốt trong bức tranh trăm đầu yêu quỷ, dần dần bị luyện hóa thành vật liệu nuôi dưỡng linh hồn, trợ giúp tu sĩ tu hành.”

“Đúng là như vậy.” Mèo nhỏ kiêu ngạo ưỡn ngực: “Mặc dù cơ duyên của nam chính là không thể cướp đi, nhưng “Tố Trần” lại sở hữu món Tiên Khí này ước chừng 20 năm. Trong 20 năm này, đã đủ để tôn thượng sửa chữa hoàn chỉnh thần hồn rồi!”

“Nhưng chuyện này không thể không có cái giá phải trả.” Vọng Ngưng Thanh sắc bén chỉ ra vấn đề: “Luyện hóa cần thời gian, nhưng Thiên Xu phái thân là tông môn đứng đầu chính đạo, việc diệt yêu trừ ma là trách nhiệm không thể trốn tránh. Vì vậy, yêu ma bị phong ấn trong bức tranh trăm đầu yêu quỷ đã sớm bão hòa rồi. Khi trọng lượng ở hai đầu của cân không bằng nhau, Tiên Khí liền sẽ phản phệ chủ nhân của nó. Việc Tê Vân chân nhân phong ấn ma tâm đại diện cho truyền thừa của Ma giới, có nghĩa là đã phá vỡ sự cân bằng vốn đã mong manh rồi.”

Vọng Ngưng Thanh vừa nói, lại không chút do dự mà trích ra một giọt máu đầu tim. Giọt máu đó rơi vào đóa sen, ánh sáng trắng trong sạch lấn át ánh sáng vàng, khiến khí trừ ma quá mức sắc nhọn, hung hăng cũng dịu đi không ít.

Trọng lượng không đồng đều, vậy thì thêm vào một quả cân nữa là được.

Một mình Tê Vân chân nhân có thể điều khiển bức tranh trăm đầu yêu quỷ, vậy thêm vào một tiên hồn của một vị nửa bước chân tiên — cho dù là tàn khuyết — cũng là dư dả rồi.

“Cái gọi là ấn Trác Diệp kỳ thật cũng là khế ước của tiên khế (khế ước tiên) này. Người được đề cử vào ghế sẽ được hưởng ân huệ “nuôi dưỡng linh hồn”, nhưng lại phải gánh chịu sự nguy hiểm đến từ việc rèn luyện ý niệm giữa bản thân và yêu ma vốn do chưởng môn gánh vác.”

Khế ước đã thành, Vọng Ngưng Thanh mở hai mắt. Ánh sáng kỳ lạ trong mắt Tê Vân tan đi, khôi phục vẻ trong trẻo, trông vẫn là bộ dạng đạm mạc tự giữ kia.

Các tu sĩ Nhân tộc từ xa tới gần, liền mồm năm miệng mười truy hỏi: “Chân nhân, yêu ma kia đã bị phong ấn chưa?”

Tê Vân chân nhân rũ mắt, không nói gì. Vọng Ngưng Thanh tiến lên, làm như thân mật mà khoác lấy cánh tay hắn, dùng tư thái của một đệ tử nói thay: “Bản thể của Ma Tôn là một con Cửu Mệnh Huyền Miêu, đã tự cắt hai đuôi, hiện đã là tàn binh bại tướng.”

“Thế mà lại là Cửu Mệnh Huyền Miêu!” Mọi người kinh ngạc kêu lên, cũng không còn nghi ngờ vì sao Tiên Khí truyền thừa của Thiên Xu phái đều đã được lấy ra rồi mà vẫn không thể giữ lại Ma Tôn. Ngược lại, họ chuyển sang bàn bạc về kế hoạch vây bắt, tiêu diệt Ma Tôn và Ma giới đang bị thương nặng.

Có hai nguyên nhân khiến họ không còn nghi ngờ. Một là sự đặc thù của chủng tộc Cửu Mệnh Huyền Miêu. Hai là việc tự cắt hai đuôi, có thể nói là Tê Vân đã giết Ma Tôn hai lần. Bọn họ còn không thể đối địch với Ma Tôn, càng không nói đến việc lấy mạng hắn hai lần.

“Chân nhân bận rộn, vậy không làm phiền ngài nhọc lòng việc này nữa. Ta sẽ lập tức ban bố truy nã, ra lệnh cho các đệ tử trong môn lục soát khắp thành.” Chưởng môn các phái khác đồng loạt chắp tay chắp tay, nói như vậy.

Tê Vân chân nhân không đáp, chỉ hơi gật đầu. Những người khác cũng không thấy lạ, dù sao việc chưởng giáo Thiên Xu phái ít nói, tính tình như băng tuyết đã không còn là bí mật nữa rồi. Thế là họ lần lượt cáo từ rời đi.

Nghĩ đến phong thủy luân phiên chuyển (số phận luân phiên thay đổi), vận may của trận đại chiến tiên ma này cuối cùng cũng rơi xuống trên đầu Nhân tộc. Những tu sĩ Nhân tộc đang hưng phấn này không hề phát hiện ra Tê Vân chân nhân và đệ tử của hắn dựa vào nhau quá gần, tư thế vạt áo liền nhau cũng có phần mất chừng mực.

Cho nên, họ cũng không phát hiện ra — dưới ống tay áo rộng thùng thình, để tránh cho Tê Vân chân nhân để lộ ra sự khác thường, Vọng Ngưng Thanh đã đan mười ngón tay vào tay hắn, mu bàn tay của nàng bị bàn tay run rẩy vì đau đớn kia nắm chặt đến mức hằn lên từng vết trắng.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (271)
Chương 1: Chương 1: Thế giới 1: Trưởng công chúa hoang đường Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Ngoại truyện: Buộc chặt lòng ta cả một đời. Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Ngoại truyện: Người tựa trăng sáng trên sông (2) Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (1) Chương 256: Chương 256: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (2) Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267 Chương 268: Chương 268 Chương 269: Chương 269 Chương 270: Chương 270 Chương 271: Chương 271