Chương 213
Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế

Chương 213: Ngoại truyện hiện đại (1)

Mùa thu đã sang, tiết trời vẫn còn vương chút oi bức, mãi đến khi màn đêm buông, cuộc sống nhộn nhịp của hàng quán ven đường mới rục rịch thức giấc.

Dòng người chen chúc, lại một ngày náo nhiệt trôi qua.

Khi chợ đêm dần lắng dịu, mọi người lũ lượt trở về, thành phố chìm vào giấc ngủ sâu.

Chủ quán nướng Trương Ký, bà Trương Minh Trân, cẩn thận xếp đặt mã quét thanh toán và tiền mặt, vài bàn khách vẫn nán lại, bà phải chờ thêm chốc nữa mới về được.

Bà cất giọng gọi ra ngoài, nơi có một cậu nhóc trẻ đang dọn dẹp bàn ghế: "Tiểu Tiêu, đừng bận rộn nữa, trời khuya rồi, về sớm đi con."

Tiêu Yến Ninh nghe vậy ngẩng đầu, khóe mắt cong cong nở nụ cười rạng rỡ: "Cô Trương ơi, con quét sạch sẽ chỗ này rồi về ngay."

Bà Trương Minh Trân nhìn dáng vẻ nhanh nhẹn của cậu mà lòng chợt thở dài. Tiêu Yến Ninh ở khu chung cư gần đây, năm nay mới mười hai, vài ngày nữa khai giảng là lên cấp hai. Cậu gầy gò cao lêu nghêu, dung mạo nổi bật, nhưng vì thiếu dinh dưỡng lâu ngày, sắc mặt xanh xao, chẳng mấy phần sức sống.

Chuyện nhà cậu, ai nấy quanh đây đều hay. Cha mẹ ly hôn, từ nhỏ cậu được ông bà nội nuôi lớn, nay ông bà mất cả, đành nương náu bên nhà cha.

Chỉ tiếc ông bố ấy chẳng ra gì, đối đãi cậu rất tệ bạc.

Nếu không vì chính sách giáo dục bắt buộc học chín năm, người cha khốn kiếp kia chắc đã chẳng cho cậu tiếp tục đi học.  

Bà Trương Minh Trân chẳng rõ từ bao giờ Tiêu Yến Ninh ghé quán, có lẽ cậu bé muốn nhặt chai lọ bán lấy tiền. Mắt cậu tinh anh, thấy nhà ai tất bật là xắn tay dọn bàn, quét dọn, chẳng khoa trương, chẳng cản trở buôn bán, chỉ tiện tay giúp đỡ. Tuổi này, dù ai cũng thương xót cho tình cảnh của cậu, nhưng chẳng ai dám thuê mướn.

Bởi lẽ lão cha khốn nạn ấy mà biết, chỉ một lời tố cáo thôi, họ tiêu tan. 

Họ cũng nương nhờ cái sạp hàng nhỏ nhoi này mà sống, dù có thương một đứa trẻ thế nào, cũng lực bất tòng tâm.

Vài ông chủ như bà, thường để dành chai nước, thùng giấy cho cậu.

Tiêu Yến Ninh mỗi lần thấy đều vui mừng khôn xiết, mắt cong lên vầng trăng, miệng rối rít cảm ơn.

Dĩ nhiên, cũng có kẻ khinh thường, thấy cậu là xua đuổi.

Tiêu Yến Ninh chẳng mảy may để bụng, vẫn vui vẻ giúp nhà này, quét nhà kia.

Cậu ở quán nướng Trương Ký lâu nhất, vì bà Trương Minh Trân mấy lần còn để dành rau tươi, thi thoảng còn vài xiên thịt cho cậu.

Chỉ cần no bụng, Tiêu Yến Ninh đã mãn nguyện lắm rồi.

Dọn dẹp sạch sẽ, cậu chào bà chủ rồi định ra về.

Bà Trương Minh Trân gọi lại, dúi cho cậu hộp cơm dùng một lần đã gói ghém, xách bằng túi ni lông, mặt bà nghiêm nghị: "Trời khuya rồi, mang về nhà mà ăn đi con."

Tiêu Yến Ninh nhận lấy, cảm ơn bà rối rít.

Bà Trương Minh Trân phẩy tay.

Dù là đêm khuya, đường phố vẫn xe cộ tấp nập.

Nếu có thể, Tiêu Yến Ninh thực sự không muốn về, nhưng kỳ nghỉ hè, cậu không có chỗ dung thân, đành phải quay về căn nhà ấy.

Cậu biết cha cậu không mong cậu về, trước kia để thị uy, lão từng cố tình khóa cửa không mở. Lúc ấy cậu hoảng hốt, gõ cửa mãi chẳng thấy động tĩnh, sau này nhận ra là cố ý, cậu thôi không gõ nữa.

Nhưng Tiêu Yến Ninh không chịu thua, nằm ngủ ngay cửa một đêm, sáng hôm sau dậy sớm, gặp hàng xóm là lau nước mắt kể lể. Cậu không ngại mất mặt, miệng lưỡi tuồn tuột, lại bộ dạng đáng thương, ai nghe cũng lắc đầu đầy ngao ngán.

Đến khi cha cậu mở cửa, chuyện nhà lão đã đồn đầy nhóm cư dân.

Cha cậu nổi trận lôi đình, định vung tay đánh, thế là cậu chạy, chạy đến chỗ đông người mà khóc òa.

Thấy đối phó với kẻ liều lĩnh như cậu chẳng làm gì được, lại ngại mất mặt, cuối cùng dưới lời khuyên của mẹ kế, lão ném cho cậu chìa khóa.

Nghĩ đến đây, Tiêu Yến Ninh nhỏ bé chợt cảm thấy chút u sầu, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Cha cậu quả là kẻ chẳng ra gì, nhưng bà Trương Minh Trân trông hung dữ mà chưa từng đuổi cậu, đó chính là người tốt bụng.

Vài ngày nữa khai giảng, cậu sẽ trở thành học sinh cấp hai, có thể ở nội trú, đến cấp ba, lớn thêm vài tuổi nữa, cách mưu sinh sẽ nhiều hơn.

Tiêu Yến Ninh nghĩ ngợi, lòng càng thêm phơi phới.

Song chẳng bao lâu, tim cậu thót lại, mấy hôm nay chẳng rõ sao, cậu cứ thấy ai đang theo dõi mình, nhìn ngó. Thậm chí khi cậu buồn bã, dường như có người ôm ấp an ủi. Nhưng mỗi lần ngoảnh đầu lại chẳng thấy gì.

Hiện giờ, cảm giác ấy lại ùa về, Tiêu Yến Ninh quay phắt lại, đằng sau vẫn là mảnh hư không.

Cậu nghiêng đầu, mắt lộ vẻ băn khoăn, nghĩ có lẽ gần đây ăn ít quá, đói meo, đầu óc mơ hồ nên sinh ra ảo giác mất rồi.

Tiêu Yến Ninh lắc đầu, dù sao cậu vẫn là trẻ con, lòng hơi sợ. Tự an ủi động viên mình một tí, rồi cậu sải bước chân nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã về khu cha mình ở.

Nhưng cậu nào hay, sau lưng quả thật có người, là vị hoàng đế Đại Tề và Tần Quý phi, à không, ở thời đại này, họ là Tiêu Giác và Tần Khê.

Hai người mấy hôm trước bỗng dưng lạc đến đây, chẳng ai nhìn thấy họ.

Mấy ngày qua, sự phát triển của xã hội hiện đại khiến họ chấn động khôn cùng, ban đầu còn tưởng mình công trạng lớn lao, chết rồi được tiên nhân triệu lên thiên đình, xã hội thế này hẳn là nơi thần tiên cư ngụ.

Rồi họ thấy bao điều mới lạ, đối với mọi thứ đều tò mò.

Sau mới hay, đây chẳng phải cửu trùng thiên gì cả, mà là tương lai xã hội sau bao thời kỳ phát triển.

Tiêu Giác và Tần Khê hiểu ra, lòng càng thêm cảm khái. Không ngờ loài người có thể phát triển đến mức này, chỉ tiếc họ chỉ nhìn được, chứ không chạm nổi.

Tưởng chỉ là giấc mộng, nhưng họ lại thấy một Tiêu Yến Ninh nhỏ bé, không được cha mẹ yêu thương.

Mọi chấn động, ngưỡng mộ, bối rối tan biến khi chứng kiến Tiêu Yến Ninh phải chịu khổ.

Họ trơ mắt nhìn mọi nỗi đau cậu gánh, chẳng dám tin đây là cuộc đời của đứa con trai họ từng nâng niu trong lòng bàn tay. Ban đầu sợ nhận nhầm, nhân lúc vô hình, hai người còn ghé sát mặt cậu quan sát kỹ lưỡng bao lần, đến vị trí nốt ruồi giữa mày cũng y chang.

Hơn nữa theo họ, ánh mắt ấy chính là Tiểu Thất nhà họ!

Dù kiếp này Tiểu Thất có cha mẹ đi chăng nữa, Tiêu Giác và Tần Khê vẫn quả quyết đây là Tiểu Thất của hai người.

Nghĩ đến cuộc sống Tiêu Yến Ninh, lòng người cha già của Tiêu Giác tan nát, Tần Khê khóc đến lênh láng. 

Nàng nhớ có năm Tiêu Yến Ninh sốt cao mê man, hỏi vì sao không ai yêu mình. Tần Khê chẳng hiểu sao giờ lại nhớ rõ cảnh ấy, nhưng nhìn Tiêu Yến Ninh hiện tại, nàng chỉ muốn khóc òa.

Sao không yêu cậu? Sao mắng chửi cậu? Sao không cho cậu ăn no mặc ấm?

Nàng khóc, lòng Tiêu Giác cũng như bị muôn vàn đinh nhọn đâm, nhưng ngài cũng không thể nói nổi lời an ủi, vì chính ngài cũng đang nghẹn ngào.

Tiểu Thất họ từ nhỏ được nuông chiều, chẳng phải nếm chút đắng cay, từ nhỏ tới lớn chỉ bị hai cái tát, vậy mà đến thế giới này, sống những ngày tháng khốn khổ gì đâu.

Họ chỉ có thể đi theo Tiểu Thất, chẳng thể giúp ích được gì.

Bây giờ cũng vậy, khi cậu ngoảnh đầu, Tần Khê và Tiêu Giác mừng rỡ khôn cùng, mong cậu có thể thấy được họ, nhưng vẫn không.

Nghĩ mình bất lực, chỉ trơ mắt nhìn Tiêu Yến Ninh chịu khổ, Tần Khê đau đớn tột độ, mắt cay xè, định nói gì đó, thì thấy Tiêu Giác đã đỏ hoe vành mắt, ngài nắm tay nàng, đau thương khôn xiết: "Tiểu Thất của chúng ta, từ lúc chào đời đã được bọc trong lụa là mềm mại nhất, ăn toàn món ngon của trần thế, ngủ trên giường gỗ quý chạm khắc tinh xảo... Giờ đây, nó lại đói meo. Xưa kia trắng trẻo mũm mĩm, giờ xem nó gầy guộc đến mức nào kìa."

Tiêu Giác càng nói càng đau, càng nói càng hận, thiên đường gì chứ, rõ ràng là địa ngục! Đáng ghét nhất là họ chỉ nhìn được, mà chẳng làm gì nổi!

Nghĩ đến đây, Tiêu Giác chỉ muốn bật khóc. 

Khó trách Tiểu Thất nhà ngài từ nhỏ mê vàng bạc châu báu, hẳn là vì phải sống trong những ngày tháng nghèo khổ quá lâu. Quyết rồi, ngài phải trở về Đại Tề, gom hết báu vật thiên hạ tặng cho con trai ngài mới được!

Tần Khê: "..." 

Nàng cũng đau đớn muôn phần, nhưng giờ thấy Tiêu Giác thế này, cũng chẳng biết nói sao.

Tiêu Giác hít hít mũi, thấy chai nước trong bụi cây xanh, ngài buông tay Tần Khê đi nhặt, mặt còn lộ vẻ phẫn nộ vì Tiểu Thất phải dựa vào những thứ này để bán lấy tiền.

Thực ra ngài biết mình không chạm nổi, nhưng vẫn không cam lòng.

Khi ngón tay chạm vào vật thật, Tiêu Giác ngẩn ra, cầm chai lên, người đờ đẫn ngẩn ngơ: "Ủa??" Hình như chạm được rồi.

Tần Khê cũng kinh ngạc.

Lúc ấy, có người đạp xe đạp công cộng lao tới, thấy họ, chàng trai ngạc nhiên: "Này hai anh chị, hai người vừa quay phim xong hả? Trang phục lộng lẫy thế kia?"

Tiêu Giác và Tần Khê nhìn người qua đường, rồi nhìn nhau, bỗng dưng khóc cười òa lên, ôm chầm lấy nhau.

Tần Khê: "Bệ hạ..."

Tiêu Giác: "Quý phi..."

Người qua đường: "..."

Chàng trai vốn nghĩ hai người nhan sắc đỉnh thế, hẳn là minh tinh từ đâu đến, nhưng giờ thấy cảnh này, cậu ta liền đạp xe đến khói bay, chạy mất hút.

Chàng trai vừa đạp xe điên cuồng vừa suýt khóc. Ôi cái vận may gì đây, tan ca lại đụng phải kẻ ngốc, lại còn đi đôi.

Vừa kinh vừa sợ, lòng còn tiếc nuối, cặp nam đẹp nữ xinh thế kia, vậy mà đầu óc có vấn đề, đáng thương thay.

. . .
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (223)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199: Tiểu Bát Chương 200: Chương 200: Tiểu Bát Chương 201: Chương 201: Tiểu Bát Chương 202: Chương 202: Tiểu Bát Chương 203: Chương 203: Tiểu Bát Chương 204: Chương 204: Tiểu Bát Chương 205: Chương 205: Tiểu Bát Chương 206: Chương 206: An Vương Chương 207: Chương 207: An Vương Chương 208: Chương 208: An Vương Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210: Quý Lạc Thanh Chương 211: Chương 211: Hoàng Thái Đệ Chương 212: Chương 212: Hoàng Thái Đệ [Hết chính truyện] Chương 213: Chương 213: Ngoại truyện hiện đại (1) Chương 214: Chương 214: Ngoại truyện hiện đại (2) Chương 215: Chương 215: Ngoại truyện hiện đại (3) Chương 216: Chương 216: Ngoại truyện hiện đại (4) Chương 217: Chương 217: Ngoại truyện hiện đại (5) Chương 218: Chương 218: Ngoại truyện hiện đại (6) Chương 219: Chương 219: Ngoại truyện hiện đại (7) Chương 220: Chương 220: Ngoại truyện hiện đại (8) Chương 221: Chương 221: Ngoại truyện hiện đại (9) Chương 222: Chương 222: Ngoại truyện hiện đại (Kết thúc) Chương 223: Chương 223: Vì anh mà đến (Toàn truyện kết thúc)