Chương 216
Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế

Chương 216: Ngoại truyện hiện đại (4)

Khi tuần mới bắt đầu, lớp của Tiêu Yến Ninh đón một học sinh chuyển trường. Tân học sinh tên Lương Tĩnh, và thế là cậu có một người bạn cùng bàn mới.

Tiêu Yến Ninh thoáng nghĩ, cái cậu bạn này chắc hẳn có chút vấn đề. Hai người chưa từng gặp mặt, vậy mà vừa ngồi xuống, Lương Tĩnh đã nở nụ cười với cậu, nụ cười tươi rói, xen lẫn hào hứng phấn khích. Ai không biết còn tưởng họ thân thiết từ lâu, là bạn bè chí cốt ấy chứ.

"Tôi là Lương Tĩnh," cậu bạn mới đến mở lời chào.

Tiêu Yến Ninh khẽ gật đầu, giọng điệu có phần lạnh nhạt: "Tiêu Yến Ninh." 

Nghe cậu đáp, nụ cười trên mặt Lương Tĩnh càng rạng rỡ hơn.

Tiêu Yến Ninh lặng lẽ xích người ra xa. Cậu thấy ánh mắt Lương Tĩnh nhìn mình thật kỳ lạ, phức tạp đến khó tả. Cậu từng bắt gặp ánh mắt chán ghét, từng thấy ánh mắt thương hại từ người khác, nhưng cái nhìn của Lương Tĩnh còn sâu đậm hơn cả sự thương hại.

Cậu chẳng biết cậu bạn này muốn gì, chỉ muốn yên ổn học hành, không dính dáng đến ai. Cậu cần tránh xa những người như thế này.

Nhìn Tiêu Yến Ninh tựa chú nhím xù lông, Lương Tĩnh trong lòng cũng chẳng biết nói sao.

Y từng thấy biết bao phiên bản của Tiêu Yến Ninh. Khi là hoàng tử, hắn thông minh, hoạt bát, đáng yêu, khiến người ta quý mến. Lên làm vương gia, hắn dịu dàng, trọng tình trọng nghĩa. Đến khi thành hoàng đế, hắn uy nghi lẫm liệt, quyền lực ngút trời.

Dẫu trong giấc mộng đầy bi ai kia, cuộc đời chẳng hề dịu dàng với Tiêu Yến Ninh, nhưng Tiêu Yến Ninh vẫn chưa từng oán trời trách người. Trong gian khó, anh vẫn giữ lòng biết ơn, luôn tích cực, nỗ lực, không ngừng vươn lên.

Lương Tĩnh đến giờ vẫn không tin đó là cả đời của Tiêu Yến Ninh. Y cố chấp cho rằng, đó chỉ là một giấc mộng, bởi lẽ trong đời của anh làm gì có y. 

Mà nếu không có y, thì sao có thể gọi là thật? Chẳng phải chỉ là một giấc mộng hoang đường sao?

Nhưng Tiêu Yến Ninh trước mặt, toàn thân như dựng gai, không cho ai đến gần, lại là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ, khác xa với ngày trước.

Lương Tĩnh chẳng sợ bị gai đâm. Y hiểu Tiêu Yến Ninh hơn ai hết. Đừng thấy cậu lạnh lùng, xa cách, kỳ thực trái tim lại mềm mại biết bao. Giờ hai người tuổi tác tương đồng, chắc chắn sẽ thành bạn tốt. Y quyết không để Tiêu Yến Ninh như trong mộng, từ nhỏ thiếu người thân, thiếu bạn bè, cả đời lẻ loi cô độc.

Lương Tĩnh mơ mộng thật đẹp, nhưng thực tế lại phũ phàng.

Tiết đầu là tiếng Anh, Lương Tĩnh nghe mà như nghe kinh thư. Ở Đại Tề, tiếp đón ngoại bang đã có quan viên riêng, đâu cần đến y. Giờ đây, tiếng Anh đối với y chẳng khác nào thiên thư, cả một tiết học, vị tướng quân từng bách chiến bách thắng trên chiến trường chỉ còn lại cái đầu trống rỗng, thời gian trôi chậm như tra tấn.

Nhưng cũng may, Lương Tĩnh thầm nghĩ, Tiêu Giác và Tần Khê đã dặn y lấy danh nghĩa của họ để tiếp cận Tiêu Yến Ninh. Đây là cơ hội tốt. Dù sao hồi còn ở Đại Tề, y học hành cũng chẳng ra gì.

Chuông tan học vang lên, Lương Tĩnh liếc nhìn nét chữ của Tiêu Yến Ninh. Y chẳng nhận ra mấy chữ cái kia, nhưng cảm thấy cậu viết thật đẹp, nét chữ còn hơi non nớt, nhưng đã lộ vẻ sắc sảo.

Tiêu Yến Ninh nhận ra ánh mắt của Lương Tĩnh, khẽ nhíu mày, thầm nghĩ, cậu bạn này làm sao thế? Nhìn cậu làm gì?

Cậu ngẩng đầu, bắt gặp Lương Tĩnh đang nhìn cuốn sách tiếng Anh của mình với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Tiêu Yến Ninh: "..." Thật sự không hiểu nổi.

Lương Tĩnh nhanh chóng nắm cơ hội, tấm tắc khen: "Cậu giỏi thật, cái gì cũng biết! À, giới thiệu chút, tôi là... là con nuôi của chú Tiêu và cô Tần. Hai người họ từng ăn cơm với cậu vài hôm trước, biết cậu học ở đây nên cố ý chuyển tôi đến, nói là có người quen thì họ yên tâm hơn."

Thời này, người ta gọi đàn ông là "chú", phụ nữ là "cô". Con nuôi là thân phận hiện tại của y bên Tiêu Giác và Tần Khê.

"Con nuôi?" Tiêu Yến Ninh lẩm nhẩm, cảm thấy cái danh xưng này có gì đó kỳ kỳ. Nhưng khi nghe Lương Tĩnh nhắc đến chú Tiêu và cô Tần, cậu bỗng nhìn y dễ chịu hơn đôi chút. Nếu Tiêu Yến Ninh còn là Tiểu Thất của Đại Tề, cậu hẳn đã thẳng thừng vạch trần kẽ hở trong lời nói của y. Nhưng giờ cậu chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi, kinh nghiệm giao tiếp còn non nớt, dù tâm tư sắc sảo đến đâu cũng chẳng thể nghĩ quá sâu xa.

Nhìn Lương Tĩnh có vẻ căng thẳng, Tiêu Yến Ninh thầm nghĩ, cặp đôi kia không giống người thường, nhưng đối xử với trẻ em rất dịu dàng, đều là những người rất tốt.

Chẳng trách cậu bạn này hơi tự nhiên quá, hóa ra là họ đã từng nhắc đến cậu.

Tâm trạng Tiêu Yến Ninh bỗng vui lên, cậu nhìn Lương Tĩnh, gật đầu, vẻ lạnh lùng trên mặt vơi đi ba phần.

Lương Tĩnh nhân cơ hội: "Mấy thứ này tôi nghe không hiểu, sau này có thể hỏi cậu được không?"

Tiêu Yến Ninh: "Được." 

Nói rồi, cậu mím môi: "Chỗ nào không hiểu?"

Lương Tĩnh thật thà: "Chỗ nào cũng không hiểu hết."

Tiêu Yến Ninh: "..." Cậu kìm nén ý định tranh thủ thời gian làm bài tập của mình, bảo Lương Tĩnh đọc lại nội dung trong sách, nếu phát âm sai từ nào thì cậu sẽ sửa cho.

Lương Tĩnh cảm động vô cùng, sau đó mở miệng, nhưng chẳng đọc được gì.

Tiêu Yến Ninh nghiêm túc: "Đừng sợ sai, cứ nói ra là được."

Nhìn ánh mắt khích lệ của cậu, Lương Tĩnh cắn răng, mở miệng đọc, cố gắng bắt chước những gì cô giáo dạy.

Tiêu Yến Ninh ngơ ngác, cảm thấy tiếng Anh mình học và thứ Lương Tĩnh đang đọc chẳng phải cùng một ngôn ngữ.

Lương Tĩnh bị cậu nhìn chằm chằm, mặt mày lúng túng.

Tiêu Yến Ninh do dự hồi lâu, khẽ nói: "Không sao, từ từ rồi sẽ được."

Lương Tĩnh gật đầu lia lịa.

Cả ngày học, ngoài Ngữ văn và Lịch sử, Lương Tĩnh chẳng hiểu mô tê gì.

Ban đầu Tiêu Yến Ninh còn tưởng cậu bạn này cố ý, sau mới biết đối phương thật sự không hiểu gì.

May mà Lương Tĩnh tâm thái tốt, sự vui vẻ kéo dài đến tận lúc tan học.

Tiêu Giác và Tần Khê vẫn đang ngóng chờ tin tức của Lương Tĩnh. Tạm thời y không ở nội trú, điều này khiến y hơi buồn.

Ra khỏi cổng trường, Tiêu Giác và Tần Khê đang đợi ở gần đó.

Thấy y, cả hai tiến tới, Tần Khê lo lắng hỏi: "Thế nào? Con và Tiểu Thất có thích nghi được không?"

Lương Tĩnh suýt thốt ra chữ "thần," may mà nhớ lời dặn của Tiêu Giác – nơi này không có hoàng đế, họ chẳng còn là quân thần. Y trấn tĩnh, đáp: "Yến Ninh ca ca rất thích nghi, con thì... cũng tạm." 

Trong lòng y đã trưởng thành, nhưng cả đời gọi Tiêu Yến Ninh là ca ca, giờ khó mà sửa miệng. Hơn nữa, y thật sự nhỏ hơn Tiêu Yến Ninh, tuổi trẻ đúng là lợi thế lớn.

Tiêu Giác sốt ruột: "Tạm là sao? Tiểu Thất học hành thế nào? Thầy cô có mắng nó không?" 

Ngài đã nghe ngóng rồi, thầy cô ở đây đều khen Tiểu Thất học giỏi. Ngài biết con trai mình thông minh tuyệt đỉnh, nhưng vẫn lo, bởi trong mắt ngài, sự thông minh của Tiểu Thất chẳng bao giờ dùng vào việc học cả.

Lương Tĩnh: "Huynh ấy học tất cả các môn đều tốt, thầy cô rất quý huynh ấy."

Tiêu Giác thoáng bâng khuâng, vừa vui vừa tức. Tiểu Thất đáng lẽ chỉ cần nằm trên nhung lụa, ăn chơi hưởng thụ, đâu cần phải gắng gượng khổ sở thế này.

Tần Khê thở phào: "Không bị mắng là tốt rồi... Còn con thì sao?" Lương Tĩnh đột nhiên xuất hiện ở đây, lạ lẫm với mọi thứ, dù tâm trí trưởng thành, nhưng trong thân xác thiếu niên, chắc cũng chẳng dễ chịu gì.

Lương Tĩnh lắc đầu, nét mặt khó tả: "Con... con học mà chẳng biết gì cả."

Tần Khê không thất vọng, bởi trước đây y học cũng chẳng ra gì.

Tiêu Giác trầm ngâm, rồi đột nhiên cười: "Không biết là tốt."

Tần Khê hiểu ý chồng mình ngay. Tiêu Giác chẳng bao giờ đánh trận mà không nắm chắc phần thắng. Đến thế giới này, ngài cùng nàng nhanh chóng tìm hiểu luật lệ sinh tồn, biết Tiêu Yến Ninh đang học ở trường, họ cũng thức mấy đêm tìm hiểu trường lớp là gì, học hành ra sao.

Tần Khê cũng cười. Tiêu Giác vỗ vai Lương Tĩnh: "Tiểu Thất học giỏi như thế, con nếu không được, vậy sau này cứ để Tiểu Thất dạy con."

Như thế, họ có thể danh chính ngôn thuận chăm sóc Tiểu Thất, nuôi cậu trắng trẻo, mũm mĩm, cao lớn khỏe mạnh!

"Cứ kiên nhẫn vài ngày," Tiêu Giác nói. "Giờ mà đề nghị, Tiểu Thất chưa chắc đồng ý. Học đường nơi này hay thi cử, đợi Lương Tĩnh thi kết quả tệ hại, chúng ta ở bên nói vài lời, nó sẽ xuôi theo." 

Họ cần chút kiên nhẫn.

Tần Khê gật đầu. 

Lương Tĩnh thì thầm nghĩ, còn phải thi nữa? Thi gì đây? Nếu thi tệ, có mất mặt lắm không?

---

Chẳng mấy chốc, lớp tổ chức kiểm tra tuần môn Toán.

Tiêu Yến Ninh toàn dấu tick, Lương Tĩnh toàn dấu x.

Tiêu Yến Ninh lần đầu thấy ai đó sai nhiều đến vậy, dấu x kín cả tờ giấy.

Thầy Toán không nhịn được, gọi Lương Tĩnh lên nói chuyện, nghi ngờ cậu học trò này cố ý, bởi nhìn chẳng giống người kém thông minh, sao phép tính cơ bản cũng sai được vậy?

Chắc là mâu thuẫn với bố mẹ, cố tình gây chú ý đây mà. Thầy giáo bèn khuyên nhủ, có gì thì nói với bố mẹ, không nói được thì nói với thầy, đừng tự làm khổ mình, cũng đừng bướng bỉnh.

Lương Tĩnh cũng không biết nói gì, chỉ gật đầu.

Thấy y thái độ tốt, thầy Toán bảo sẽ gặp phụ huynh để nói chuyện. Mâu thuẫn sâu đến đâu cũng không thể hại trẻ con được.

Vào lớp, Lương Tĩnh ngồi im, cả người toát ra vẻ chán nản.

Tiêu Yến Ninh liếc y một cái, rồi lại một cái nữa. Vì bài kiểm tra, Lương Tĩnh nổi tiếng cả lớp. Mọi người xì xào, có người bảo y cố ý, có người nói nhìn y bình thường nhưng đầu óc kém phát triển.

Tiêu Yến Ninh thì nghĩ, Lương Tĩnh rõ ràng bình thường, chỉ là một bài kiểm tra thôi mà, làm không tốt thì thôi, đồn đại gì chứ.

Có lẽ vì chưa từng được ai thiên vị, nên khi có người đối tốt với cậu, cậu không khỏi muốn che chở cho đối phương.

Tiêu Giác và Tần Khê đối xử tốt với cậu - một người lạ. Mà Lương Tĩnh là con trai họ, nên cũng được xếp vào danh sách người tốt.

"Cậu đừng buồn," Tiêu Yến Ninh khẽ nói.

Lương Tĩnh giả bộ u sầu nửa ngày, cuối cùng chờ được Tiêu Yến Ninh mở lời, bèn làm mặt khổ sở: "Tôi làm chú Tiêu và cô Tần thất vọng rồi."

Tiêu Yến Ninh: "Lần sau thi tốt là được."

Lương Tĩnh: "Nhưng tôi thật sự không biết gì hết. Nếu tôi không biết, có thể hỏi cậu không?"

Tiêu Yến Ninh nghĩ đến việc y dường như chẳng biết gì, rất muốn từ chối. Nhưng nhìn đôi mắt van nài của Lương Tĩnh, cậu đành nuốt lời từ chối xuống, lặng lẽ tính toán thời gian trong lòng.

Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh cùng rời lớp. Cậu đến nhà ăn, y về nhà.

Tiêu Yến Ninh dẫu sao vẫn chỉ là một cậu nhóc, nên cũng dần quen việc đi cùng và trò chuyện cùng Lương Tĩnh. 

Nhưng hôm nay, cậu chưa kịp đến nhà ăn gặm bánh bao thì đã gặp Tiêu Giác và Tần Khê trước khi chia tay Lương Tĩnh.

Tiêu Giác nhìn cậu, mắt sáng rực như thấy cứu tinh: "Tiểu Thất, thầy giáo nói con là học sinh xuất sắc nhất, giỏi nhất lớp. Con phải cứu Lương Tĩnh nhà chú mới được!"

Tiêu Yến Ninh muốn nói cậu không phải Tiểu Thất, nhưng Tiêu Giác chẳng cho cậu cơ hội.

Ánh mắt và giọng điệu khen ngợi của ngài quá đỗi chân thành, khiến mặt cậu nóng bừng, đầu óc chậm chạp, bỏ lỡ cơ hội phản bác.

Trong câu chuyện đầy uể oải của Tiêu Giác, Lương Tĩnh từ nhỏ bị họ bỏ bê, chẳng biết làm sao để gần gũi, quan hệ giờ như người dưng nước lã, một ngày không nói với nhau được mấy câu. Hơn nữa Lương Tĩnh từ bé đã nghịch ngợm, chẳng chịu học hành, nên giờ mới ra nông nỗi này.

Ngài hy vọng Tiêu Yến Ninh giúp đỡ Lương Tĩnh.

Nói đến đây, mắt Tiêu Giác đỏ hoe. Tiêu Yến Ninh bị nhìn chằm chằm, chẳng hiểu sao lại gật đầu đồng ý.

"Tuyệt quá!" Tần Khê mắt sáng long lanh, "Để cảm ơn, cô sẽ bảo Lương Tĩnh mang bữa sáng cho con." 

Hôm nay là bữa sáng, mai là sáng trưa, mốt là cả ba bữa...

"Không cần đâu ạ," Tiêu Yến Ninh vội nói. "Con ăn ở nhà ăn được rồi."

"Sao lại không cần? Con chê tay nghề của mẫu... của cô không tốt, hay thấy Lương Tĩnh quá dốt, không muốn dạy?" Tần Khê ra vẻ đau lòng, thật sự có chút buồn, vì Tiêu Yến Ninh cứ gọi nàng là cô Tần.

Tiêu Yến Ninh: "Không phải..."

Tiêu Giác vui vẻ: "Vậy quyết thế nhé. Thằng nhóc kia, còn không mau cảm ơn Tiểu Thất!"

Lương Tĩnh: "Đa tạ."

Tiêu Yến Ninh: "..." Thôi được, dạy một học sinh thôi mà.

. . . 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (223)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199: Tiểu Bát Chương 200: Chương 200: Tiểu Bát Chương 201: Chương 201: Tiểu Bát Chương 202: Chương 202: Tiểu Bát Chương 203: Chương 203: Tiểu Bát Chương 204: Chương 204: Tiểu Bát Chương 205: Chương 205: Tiểu Bát Chương 206: Chương 206: An Vương Chương 207: Chương 207: An Vương Chương 208: Chương 208: An Vương Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210: Quý Lạc Thanh Chương 211: Chương 211: Hoàng Thái Đệ Chương 212: Chương 212: Hoàng Thái Đệ [Hết chính truyện] Chương 213: Chương 213: Ngoại truyện hiện đại (1) Chương 214: Chương 214: Ngoại truyện hiện đại (2) Chương 215: Chương 215: Ngoại truyện hiện đại (3) Chương 216: Chương 216: Ngoại truyện hiện đại (4) Chương 217: Chương 217: Ngoại truyện hiện đại (5) Chương 218: Chương 218: Ngoại truyện hiện đại (6) Chương 219: Chương 219: Ngoại truyện hiện đại (7) Chương 220: Chương 220: Ngoại truyện hiện đại (8) Chương 221: Chương 221: Ngoại truyện hiện đại (9) Chương 222: Chương 222: Ngoại truyện hiện đại (Kết thúc) Chương 223: Chương 223: Vì anh mà đến (Toàn truyện kết thúc)