Chương 218
Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế

Chương 218: Ngoại truyện hiện đại (6)

Nhờ Tiêu Giác và Tần Khê bảo vệ con cái, suốt những năm cấp hai sau đó, Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh êm ả lạ thường.

Tốt nghiệp cấp hai, cậu thi đỗ trường trung học tốt nhất địa phương với thành tích xuất sắc. Lương Tĩnh nền tảng yếu hơn, nhưng đi theo con đường tuyển sinh đặc cách môn thể thao, điểm số thấp hơn học sinh thường. Cuối cùng, y không học cùng trường với cậu, nhưng hai trường cũng gần nhau.

Ba năm cấp hai, Tiêu Yến Ninh không cầnphải đi làm thêm nữa. Có Tiêu Giác và Tần Khê, cậu không bao giờ lo đói, cũng chẳng phải bận tâm chuyện sinh hoạt, nhờ vậy tiết kiệm được nhiều thời gian để học. Thêm khoản tiền từ cha cậu và những phong bao Tiêu Giác, Tần Khê tặng mỗi dịp sinh nhật, Tết, cậu đủ dùng cho năm đầu cấp ba.

Khi có kết quả, Tiêu Giác và Tần Khê cảm thán, nếu không có cậu, Lương Tĩnh e là chẳng thi nổi cấp ba, chắc chỉ đi làm công nhân khuân gạch. Theo giá thị trường gia sư, đó là cả một khoản lớn, nếu cậu không chịu nhận tiền, sẽ khiến họ áy náy lắm. Họ bảo họ cũng chẳng dám nhờ cậu kèm Lương Tĩnh nữa.

Nghe vậy, Tiêu Yến Ninh chỉ mỉm cười. Tiêu Giác và Tần Khê cứ thích dùng chiêu này "chặn họng" cậu suốt ba năm qua. Ba năm ấy, Lương Tĩnh gần như ngày nào cũng ăn cùng cậu. Kỳ nghỉ, họ gọi cậu đến nhà kèm cặp y, rồi lo cả ba bữa cho cậu.

Tính ra tiền, ba bữa ăn và chỗ ở họ cho cậu, đâu thể so với những buổi học dạy kèm kia.

Đôi khi cậu cũng thấy lạ. Một đứa trẻ không được cha mẹ mong đợi, yêu thương như cậu, sao lại tìm thấy tình thương của cha mẹ ở người khác.

Ban đầu, Tiêu Giác và Tần Khê gọi cậu là "Tiểu Thất". Không biết từ khi nào, họ bắt đầu gọi tên cậu: Yến Ninh, Tiêu Yến Ninh.

Mỗi lần nghe họ gọi tên mình, lòng cậu khẽ run lên. Cậu thầm nghĩ, giá mà mình thật sự là Tiểu Thất của họ. Không chỉ vì cậu cảm nhận được tình thân từ họ, mà quan trọng hơn, hai người tốt như vậy, lại từng chịu nỗi đau mất con, cậu thật lòng mong họ có một gia đình hạnh phúc.

Mùa hè ấy, Tiêu Giác và Tần Khê xem một căn nhà gần trường của cậu và Lương Tĩnh. Theo lời họ, cấp ba áp lực lớn, lại đang tuổi lớn, cuối tuần phải về nhà tẩm bổ. Cơm căng tin trường sao ngon bằng cơm nhà.

Lương Tĩnh gật đầu lia lịa: "Đúng thế, cơm nhà ngon hơn nhiều." 

Tiêu Yến Ninh khó khăn lắm mới được họ vỗ béo mà mũm mĩm lên, nếu ăn cơm trường mãi, chắc sẽ gầy đi mất. Như vậy không tốt.

Tiêu Giác liếc cậu, cười bảo: "Quan trọng là có hai đứa, nhà mới rộn ràng. Không thì lạnh lẽo lắm."

Lời này khiến cậu chẳng thốt nổi lời phản đối.

Ngài hào hứng nói tiếp: "Hiếm lắm mới được nghỉ, rảnh rỗi vài ngày, ta dẫn con đi dạo chợ đồ cổ xem."

Khi đến thế giới này, có danh phận, ngài bán một miếng ngọc bội mang theo trên người, kiếm được vài chục vạn. Ngài biết mình bán lỗ, nhưng làm vậy không gây chú ý, còn được người ta lén thương hại vì thiếu mắt nhìn, cũng coi như chuyện tốt.

Sau đó, ngài bắt đầu lấn sân sang ngành buôn đồ cổ. Ngài từng thấy nhiều bảo vật, mắt nhìn sắc sảo, món lớn món nhỏ chẳng bao giờ chọn sai.

Còn Tần Khê, nàng bắt đầu những ngày tháng rực rỡ sắc màu. Ban đầu, nàng chẳng biết mình nên làm gì, đây là thời đại hoàn toàn khác Đại Tề. Nhưng thời đại này thật đặc biệt, mỗi lần thấy người qua lại trên phố, nàng đều thấy lòng mình rộn ràng.

Nàng quen sống áo đưa tận tay, cơm dâng tận miệng, nhưng vẫn bước ra bước đầu tiên. Nàng muốn lưu lại dấu ấn của mình. 

Sau khi tìm hiểu xã hội này, nàng bắt đầu vẽ lại những bộ y phục cổ xưa đã được cải tiến, viết kịch bản dựa trên cuộc sống ở Đại Tề, và cả thiết kế trang sức. Ban đầu, mọi thứ đều khó khăn, nhưng nàng không nản. Nàng cũng yêu thích công việc này.

Vì y phục nàng vẽ, kịch bản nàng viết đều rất tinh tế, dần dà, nàng nổi danh trong giới. Năm trước, nàng còn tham gia một dự án với tư cách là người hướng dẫn lễ nghi và thiết kế trang phục cho một bộ phim lịch sử lớn.

Tiêu Giác từng làm hoàng đế, không thích phim trường, thấy mọi người trong đó thật lố bịch. Nhưng ngài không ngăn Tần Khê làm điều nàng thích.

Thế nên ngài được chứng kiến một Tần Khê hoàn toàn khác. Ở đây, nàng không còn bị trói buộc, không cần dè dặt vì gia tộc, chẳng lo nói sai. Nàng xinh đẹp, rạng rỡ, lấp lánh.

Không phải không có người mời nàng vào giới giải trí, nhưng nàng đều từ chối. Cũng có người từng bày tỏ tâm ý, nàng vẫn từ chối. Thật ra, Tiêu Giác hơi không chịu nổi chuyện này. Ngài còn sống sờ sờ đây, vậy mà có kẻ đã dám đào góc tường!

Thấy nàng từ chối thẳng thừng, ngài từng hậm hực kể với Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh trong dịp Tết: "Hắn có chút tiền, nhưng so được với ta sao? Hắn biết em ấy thích vải gì, thích ăn gì không? Tiền là thứ nhà ta không thiếu nhất. Nhìn mấy món đồ trong nhà xem, tùy tiện lấy một món ra cũng đáng giá trăm vạn. Còn cái mặt hắn, đầu to tai to, bụng bia lặc lè, hắn lấy gì so với ta chứ? Các con xem ta nói có đúng không?"

Cậu và Lương Tĩnh nhìn nhau, gật đầu lia lịa. 

Tần Khê liếc ngài: "Ăn cơm mà cũng không bịt nổi miệng anh."

Tiêu Giác ấm ức, cắn mạnh miếng sườn, như thể đó là thịt của kẻ kia.

Cậu và Lương Tĩnh cúi đầu ăn, chẳng dám chen lời.

---

Tiêu Yến Ninh khai giảng sớm hơn, Lương Tĩnh bèn tiễn cậu đến trường. Cậu định bảo mình tự đi được, nhưng y lại buồn bã đáp: "Chúng ta chưa từng xa nhau."

Nghe y nói, lòng cậu cũng hơi hụt hẫng. Lương Tĩnh thực sự là người hiểu cậu nhất, biết cậu thích gì, ghét gì. Có khi cậu chưa nói, y đã đoán được cậu nghĩ gì.

Đôi lúc, cậu nghĩ Lương Tĩnh như yêu quái trong truyền thuyết, nếu không thì sao có thể hiểu rõ cậu đến vậy.

Cậu vẫn ở nội trú, nhưng cuối tuần sẽ về. Lương Tĩnh giúp cậu sắp xếp đồ đạc, ăn một bữa gần trường rồi mới rời đi.

Ban đầu ở lớp, cậu còn chưa thấy gì. Nhưng đến tối, không còn Lương Tĩnh líu lo bên cạnh, cậu trừng mắt không thể ngủ được.

Hồi cấp hai, giường họ sát nhau, đầu đối đầu, nói mãi không hết chuyện, có khi còn nằm chung giường chơi game. Giờ thiếu người quen thuộc, mọi thứ bỗng trống trải.

Cậu lấy điện thoại, nhìn giờ, muốn gọi cho Lương Tĩnh, nhưng do dự mãi, vẫn không nhúc nhích.

Đúng lúc đó, tin nhắn đến. Là Lương Tĩnh, hỏi cậu ngủ chưa.

Cậu đeo tai nghe, đáp chưa. 

Lương Tĩnh bảo, đến chỗ lạ chắc chắn không ngủ được... Hai người cứ thế, cậu một câu, y một câu, trò chuyện mãi.

Chẳng biết từ lúc nào, Tiêu Yến Ninh ngủ thiếp đi.

Nhưng trong lòng Tiêu Yến Ninh vẫn hơi không vui. Giá mà cậu giỏi hơn chút nữa, Lương Tĩnh đã có thể học cùng trường với cậu, họ chẳng phải xa nhau lâu thế này.

. . .

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (223)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199: Tiểu Bát Chương 200: Chương 200: Tiểu Bát Chương 201: Chương 201: Tiểu Bát Chương 202: Chương 202: Tiểu Bát Chương 203: Chương 203: Tiểu Bát Chương 204: Chương 204: Tiểu Bát Chương 205: Chương 205: Tiểu Bát Chương 206: Chương 206: An Vương Chương 207: Chương 207: An Vương Chương 208: Chương 208: An Vương Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210: Quý Lạc Thanh Chương 211: Chương 211: Hoàng Thái Đệ Chương 212: Chương 212: Hoàng Thái Đệ [Hết chính truyện] Chương 213: Chương 213: Ngoại truyện hiện đại (1) Chương 214: Chương 214: Ngoại truyện hiện đại (2) Chương 215: Chương 215: Ngoại truyện hiện đại (3) Chương 216: Chương 216: Ngoại truyện hiện đại (4) Chương 217: Chương 217: Ngoại truyện hiện đại (5) Chương 218: Chương 218: Ngoại truyện hiện đại (6) Chương 219: Chương 219: Ngoại truyện hiện đại (7) Chương 220: Chương 220: Ngoại truyện hiện đại (8) Chương 221: Chương 221: Ngoại truyện hiện đại (9) Chương 222: Chương 222: Ngoại truyện hiện đại (Kết thúc) Chương 223: Chương 223: Vì anh mà đến (Toàn truyện kết thúc)