Chương 22
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 22: Nghe lén

Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển vừa nói cười vừa đi đến bệnh viện, chưa kịp bước vào cửa phòng bệnh đã nghe thấy bên trong đột ngột truyền ra tiếng đồ vật bị vỡ loảng xoảng.

Hai người nhìn nhau, thầm kêu không ổn rồi vội vàng chạy tới.

Cố Minh Nguyệt đặt tay lên tay nắm cửa, vừa định đẩy cửa bước vào thì một giọng nói quen thuộc lọt vào tai, cô khựng lại trong giây lát.

“Chị dâu sao thế? Sao còn chưa vào...”

Lục Uyển Uyển vẻ mặt lo lắng, lời chưa nói hết đã bị Cố Minh Nguyệt đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng.

Cô bé mở to mắt, khó hiểu nhìn chị dâu.

Cố Minh Nguyệt ra hiệu cho cô bé giữ trật tự, sau đó áp nửa người vào cửa, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên trong.

Lục Uyển Uyển tuy không hiểu nhưng cũng bắt chước tư thế của cô, ghé sát vào cửa nghe ngóng.

Cô y tá đi ngang qua nhìn hai người với ánh mắt kỳ quái, nếu không phải quen biết hai người này thì cô còn tưởng là b**n th** ở đâu đến.

Trong phòng bệnh.

Lục Lẫm nhìn người trước mặt với ánh mắt mất kiên nhẫn, chép miệng một cái: “Tôi bảo này đại tiểu thư họ Chu, cô cũng không cần diễn trò trước mặt tôi làm gì, Lục Lẫm tôi chưa đến mức mắt mờ chân chậm đâu.”

Chu Hiểu Thanh nghe vậy, nước mắt lại lăn dài, nức nở gọi: “Anh Lẫm~”

“Dừng lại!”

Lục Lẫm cắt ngang lời cô ta, khinh khỉnh nói:

“Quan hệ giữa tôi và cô chưa thân thiết đến mức có thể xưng hô như vậy đâu, cô cứ gọi cả tên cả họ đi. Cái kiểu gọi thân mật như 'anh Lẫm' chỉ có anh em tốt và vợ tôi mới được gọi thôi, cô thì miễn đi.”

Chu Hiểu Thanh mím môi, nhìn chằm chằm vào ánh mắt lạnh lùng của Lục Lẫm, sự tủi thân trong lòng cô ta như sắp trào ra.

Dù sao thì hai người cũng là bạn bè lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cô ta nhất thời hồ đồ mới đưa ra quyết định sai lầm, Lục Lẫm không hiểu cho thì thôi, giờ lại còn muốn phủ sạch trơn quan hệ giữa hai người.

Nếu Lục Lẫm biết suy nghĩ trong lòng Chu Hiểu Thanh lúc này, chắc chắn anh sẽ tức đến mức nhảy dựng lên khỏi giường mà đánh người.

Anh và Chu Hiểu Thanh chẳng có quan hệ gì sất, nói toạc ra thì cũng chỉ là cùng lớn lên trong một đại viện mà thôi.

Cái bộ dạng chịu nhiều uất ức này của Chu Hiểu Thanh, người không biết còn tưởng Lục Lẫm anh là gã đàn ông tồi tệ vứt bỏ người yêu.

Anh chưa từng ám chỉ điều gì với Chu Hiểu Thanh, ngay cả đi ăn cũng là đi cùng cả nhóm bạn, hai người chưa bao giờ ở riêng với nhau.

Nhưng có một điểm anh phải thừa nhận, hồi trẻ đám con trai hay trêu đùa, gán ghép anh và Chu Hiểu Thanh với nhau.

Chu Hiểu Thanh có thái độ gì anh không biết nhưng anh đã ngay lập tức đính chính rằng mình không có ý gì với cô ta.

Hồi anh bị thương, ai cũng đến thăm, chỉ có Chu Hiểu Thanh là không đến còn cắt đứt liên lạc với cả nhóm.

Ý tứ của Chu Hiểu Thanh là gì, người tinh ý đều có thể nhận ra.

Lục Lẫm nghĩ ai cũng có toan tính riêng, không giúp đỡ lúc hoạn nạn cũng chẳng sao, miễn đừng bỏ đá xuống giếng là được.

Nhưng những hành động của Chu Hiểu Thanh trong mắt anh còn đáng ghét hơn cả hành vi bỏ đá xuống giếng.

“Nếu cô không có việc gì thì về đi, tôi còn phải nghỉ ngơi.”

Lục Lẫm thở dài trong lòng, nếu sau này còn thế này nữa, anh phải tìm người nhà họ Chu nói chuyện phải quấy mới được.

Chu Hiểu Thanh có nỗi khổ không nói nên lời.

Lúc Lục Lẫm bị thương, cô ta cũng đau lòng lắm chứ nhưng người lớn trong nhà cấm cô ta không được tiếp xúc với Lục Lẫm nữa, một người phụ nữ chân yếu tay mềm như cô ta thì biết làm sao?

Cánh tay không vặn được bắp đùi, nhà họ Chu xưa nay vốn hám lợi, Lục Lẫm không có khả năng bình phục thì cô ta không thể tiếp tục chạy theo sau anh như trước kia được nữa.

Giờ xuất hiện ở bệnh viện là do người lớn trong nhà nhận được tin chân Lục Lẫm có hy vọng chữa khỏi, muốn cô ta nối lại quan hệ với nhà họ Lục.

Chu Hiểu Thanh dù gì cũng biết lễ nghĩa liêm sỉ, chuyện Lục Lẫm có hôn thê đã không còn là bí mật trong khu gia binh.

Trước đây không có đối tượng thì thôi, giờ vị hôn thê đã lù lù ra đấy rồi, cô ta còn sấn sổ vào thì ra cái thể thống gì.

Cha Chu lại không cho là vậy: “Chẳng phải hồi trước con với Lục Lẫm thân thiết lắm sao, đàn ông ấy mà, cái gì càng không có được thì càng khao khát. Giờ con xuất hiện trước mặt nó, đảm bảo nó sẽ bị con dắt mũi ngay.”

Chu Hiểu Thanh mấp máy môi, muốn nói cho ông biết Lục Lẫm vốn chẳng thích cô ta, đến lúc đó xuất hiện trước mặt anh không bị đuổi cổ ra ngoài đã là may lắm rồi chứ đừng nói đến chuyện dắt mũi.

Nhìn vẻ đắc ý của cha, Chu Hiểu Thanh không dám nói ra, đành nghe theo sự thúc giục của ông đến bệnh viện, hỏi y tá xong thì tìm đến phòng bệnh.

Chỉ có một mình Lục Lẫm ở đây, Chu Hiểu Thanh mặt dày nói ra những lời đó, đổi lại chỉ là sự cười nhạo lạnh lùng của đối phương.

Điều này khiến cô ta xấu hổ không còn mặt mũi nào.

Ngoài cửa.

Nghe hết toàn bộ câu chuyện, hai người cảm thấy da mặt Chu Hiểu Thanh đúng là dày không tưởng.

“Chị dâu, chị bảo sao cô ta có thể vác mặt đến tìm anh cả thế nhỉ?”

Hồi anh cả xảy ra chuyện, lớn bé trong khu gia binh, hễ ai có quan hệ với anh cả đều đến thăm hỏi.

Nhà họ Lục không tham lam gì chút quà cáp của người ta, chỉ là về tình về lý cũng nên đến thăm một chút chứ.

Nghĩ lại hồi nhà họ Chu gặp chuyện, nhà họ cũng đâu có khoanh tay đứng nhìn, ngược lại còn giúp đỡ một tay, kết quả họ đối xử lại như vậy đấy, đúng là không bằng cầm thú.

Lục Uyển Uyển tuy nhỏ tuổi nhưng chuyện xưa trong nhà cô bé cũng biết không ít.

“Không được, em phải vào giúp một tay, nhỡ cô ta nhân lúc anh cả bị thương mà giở trò đồi bại thì sao!”

Tâm tư Chu Hiểu Thanh dành cho Lục Lẫm ai cũng biết rõ.

Lục Uyển Uyển với tư cách là chuyên gia bảo vệ tình yêu, nhất quyết phải bảo vệ sự trong sạch cho anh trai.

“Anh cả, em đến rồi đây!”

Cô bé xông thẳng vào trong, Cố Minh Nguyệt ngớ người, cô em gái ngốc nghếch này hành động nhanh thật, cô còn chưa kịp phản ứng thì người đã đứng trong phòng bệnh trừng mắt với Lục Lẫm rồi.

Lục Lẫm nhìn thấy hai người xuất hiện trong phòng bệnh, đặc biệt là sắc mặt Cố Minh Nguyệt có chút trắng bệch, chẳng lẽ cô ấy đã nghe thấy những lời không rõ ràng của Chu Hiểu Thanh rồi sao?

Anh hơi hoảng loạn, vội vàng giải thích: “Tôi với cô ta không có quan hệ gì đâu, tôi cũng không biết tại sao cô ta lại đến đây nữa.”

Ánh mắt như dao cau liếc xéo Chu Hiểu Thanh, nếu Cố Minh Nguyệt giận anh vì cô ta thì anh nhất định sẽ không tha cho cô ta đâu.

Nhận thấy ánh mắt của anh, Chu Hiểu Thanh cười khổ. Cô ta đứng đây chưa làm gì cả mà anh đã nhìn cô ta bằng ánh mắt muốn giết người như vậy, nếu cô ta thật sự làm gì thì còn có kết cục tốt đẹp sao?

Đương nhiên là không rồi. Chu Hiểu Thanh xìu xuống như quả bóng xì hơi, không còn khí thế hùng hổ như lần gặp Cố Minh Nguyệt ở cửa hàng bách hóa nữa, lủi thủi bỏ đi.

Chu Hiểu Thanh vừa đi khỏi, Lục Uyển Uyển lập tức đóng cửa lại, quay về bên giường bệnh nhìn anh trai soi mói từ trái qua phải.

Lục Lẫm bị nhìn đến rợn cả người, rùng mình một cái, thắc mắc hỏi: “Em nhìn anh làm gì?”

Lục Uyển Uyển không phát hiện ra điều gì bất thường, chống nạnh nói: “Đương nhiên là kiểm tra xem anh có bị người ta chiếm tiện nghi hay không rồi.”

Lục Lẫm đau đầu, cái con bé chết tiệt này nói linh tinh cái gì thế không biết.

Khóe mắt anh liếc nhìn biểu cảm của Cố Minh Nguyệt, thấy khóe miệng cô hơi nhếch lên, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, xem ra cô ấy không giận vì sự xuất hiện của Chu Hiểu Thanh.

Nhưng mà, không giận thì có phải cũng hơi bất thường không?

Lục Lẫm tuy chưa có kinh nghiệm yêu đương nhưng chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy, một người phụ nữ ở riêng với anh trong phòng bệnh, Cố Minh Nguyệt với tư cách là vợ chưa cưới tại sao lại không chất vấn?

Chẳng lẽ cô không quan tâm đến anh?

Lục Lẫm bị suy nghĩ của chính mình dọa cho hết hồn, anh đang nghĩ cái quái gì thế này, sao giống cô vợ nhỏ tủi thân vậy.

Anh lắc đầu, ném những suy nghĩ viển vông ra khỏi đầu.

Cố Minh Nguyệt nhìn thấy cảnh này lại tưởng anh bị Chu Hiểu Thanh chọc tức.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (154)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thành đại tiểu thư Thượng Hải Chương 2: Chương 2: Dọn sạch gia sản Chương 3: Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước Chương 4: Chương 4: Chỉ muốn gả cho anh Chương 5: Chương 5: Than phiền về anh cả Chương 6: Chương 6: Thay đổi bản thân Chương 7: Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển Chương 8: Chương 8: Giá treo quần áo di động Chương 9: Chương 9: Khá biết dọa người Chương 10: Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu Chương 11: Chương 11: Cơ hội cứu vãn Chương 12: Chương 12: Có chút không tin Chương 13: Chương 13: Yểu điệu thục nữ Chương 14: Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra Chương 15: Chương 15: Tình hình chuyển biến tốt Chương 16: Chương 16: Mắng thẳng mặt Chương 17: Chương 17: Dự cảm chẳng lành Chương 18: Chương 18: Cơ hội khác Chương 19: Chương 19: Giải cứu thành công Chương 20: Chương 20: Điều trị Chương 21: Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Kẻ đầu sỏ gây chuyện Chương 24: Chương 24: Cẩm nang học tập Chương 25: Chương 25: Cảm giác nguy cơ Chương 26: Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú Chương 27: Chương 27: Bày tỏ tấm lòng Chương 28: Chương 28: Hữu duyên vô phận Chương 29: Chương 29: Đánh người Chương 30: Chương 30: Chơi không đẹp Chương 31: Chương 31: Xát muối vào tim Chương 32: Chương 32: Người có cá tính Chương 33: Chương 33: Lấy lùi làm tiến Chương 34: Chương 34: Quỳ bàn giặt Chương 35: Chương 35: Gả cho anh không thiệt Chương 36: Chương 36: Tặng quà Chương 37: Chương 37: Bước vào cửa đều là khách Chương 38: Chương 38: Sát thủ nhà bếp Chương 39: Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác Chương 40: Chương 40: Hiệu quả kém Chương 41: Chương 41: Ký hợp đồng Chương 42: Chương 42: Gặp cướp Chương 43: Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện Chương 44: Chương 44: Tuyên bố chủ quyền Chương 45: Chương 45: Yên tâm dưỡng thương Chương 46: Chương 46: Tại sao lại hỏi thế? Chương 47: Chương 47: Thư nặc danh Chương 48: Chương 48: Kết hôn Chương 49: Chương 49: Tổ chức hôn lễ Chương 50: Chương 50: Bảo vật gia truyền Chương 51: Chương 51: Mong đợi đã lâu Chương 52: Chương 52: Một lòng son sắt Chương 53: Chương 53: Chuẩn bị lên đường Chương 54: Chương 54: Giải cứu trên tàu hỏa Chương 55: Chương 55: Đến hải đảo Chương 56: Chương 56: Nhà mới Chương 57: Chương 57: Hàng xóm đến chơi Chương 58: Chương 58: Gọi điện về bắc kinh Chương 59: Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà Chương 60: Chương 60: Hạnh phúc giản đơn Chương 61: Chương 61: Mua sắm ở huyện Chương 62: Chương 62: Cuộc sống điền viên Chương 63: Chương 63: Dọn dẹp sân nhỏ Chương 64: Chương 64: Sắm sửa bàn học Chương 65: Chương 65: Dọn dẹp thư phòng Chương 66: Chương 66: Thành viên mới Chương 67: Chương 67: Nhiệm vụ khẩn cấp Chương 68: Chương 68: Cứu sống cây lan Chương 69: Chương 69: Bão đổ bộ Chương 70: Chương 70: Mưa qua trời tạnh Chương 71: Chương 71: Chỉnh trang vườn hoa Chương 72: Chương 72: Mua quạt điện Chương 73: Chương 73: Ăn vạ Chương 74: Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc Chương 75: Chương 75: Tặng quà Chương 76: Chương 76: Địch ý Chương 77: Chương 77: May đồ bơi Chương 78: Chương 78: Xin kinh nghiệm Chương 79: Chương 79: Tham gia tiệc liên hoan Chương 80: Chương 80: Giúp đỡ lo liệu Chương 81: Chương 81: Chiếu bóng Chương 82: Chương 82: Đến nơi Chương 83: Chương 83: An ủi Chương 84: Chương 84: Quà tặng Chương 85: Chương 85: Gọi điện thoại Chương 86: Chương 86: Đi biển bắt hải sản Chương 87: Chương 87: Lên núi Chương 88: Chương 88: Hốt hoảng Chương 89: Chương 89: Tiếp xúc Chương 90: Chương 90: Cùng nhau ăn cơm Chương 91: Chương 91: Đại hội Chương 92: Chương 92: May quần áo Chương 93: Chương 93: Rời đi Chương 94: Chương 94: Hàng xóm Chương 95: Chương 95: Cùng nhau vui đùa Chương 96: Chương 96: Cứu người Chương 97: Chương 97: Có thai Chương 98: Chương 98: Chờ đợi Chương 99: Chương 99: Trở về Chương 100: Chương 100: Đi dạo thong thả Chương 101: Chương 101: Đến nhà cảm ơn Chương 102: Chương 102: Mời cơm khách Chương 103: Chương 103: Đưa cơm Chương 104: Chương 104: Làm bánh trung thu Chương 105: Chương 105: Đi khám lại Chương 106: Chương 106: Cãi vã Chương 107: Chương 107: Tiễn khách Chương 108: Chương 108: Yên tĩnh hơn hẳn Chương 109: Chương 109: Tham gia cuộc thi Chương 110: Chương 110: Thất vọng Chương 111: Chương 111: Thi lại Chương 112: Chương 112: Bỏ phiếu Chương 113: Chương 113: Tố cáo Chương 114: Chương 114: Chia hoa hồng Chương 115: Chương 115: Chia hoa hồng -2 Chương 116: Chương 116: Đến nơi Chương 117: Chương 117: Nấu cơm Chương 118: Chương 118: Nhà mới Chương 119: Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi Chương 120: Chương 120: Xin lỗi Chương 121: Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ Chương 122: Chương 122: Tráng bánh chiên rán (bánh tráng) Chương 123: Chương 123: Bất ngờ Chương 124: Chương 124: Đến nơi Chương 125: Chương 125: Nỗi nhớ Chương 126: Chương 126: Làm khách Chương 127: Chương 127: Ăn tết Chương 128: Chương 128: Biểu diễn văn nghệ Chương 129: Chương 129: Bơi mùa đông Chương 130: Chương 130: Hương vị mùa xuân Chương 131: Chương 131: Trách nhiệm Chương 132: Chương 132: Sinh nở Chương 133: Chương 133: Em bé Chương 134: Chương 134: Ấm áp Chương 135: Chương 135: Niềm vui Chương 136: Chương 136: Về nhà Chương 137: Chương 137: Kẹo hỷ Chương 138: Chương 138: Làm bố Chương 139: Chương 139: Gội đầu Chương 140: Chương 140: Đầy tháng Chương 141: Chương 141: Đi dạo Chương 142: Chương 142: Giúp chụp ảnh Chương 143: Chương 143: Hợp tác Chương 144: Chương 144: Tình cờ gặp gỡ Chương 145: Chương 145: Hôn sự Chương 146: Chương 146: Mẹ Chương 147: Chương 147: Học tập Chương 148: Chương 148: Kỳ thi Chương 149: Chương 149: Kết thúc Chương 150: Chương 150: Về đến nhà Chương 151: Chương 151: Giấy báo nhập học Chương 152: Chương 152: Khai giảng Chương 153: Chương 153: Mua nhà Chương 154: Chương 154: Đại kết cục