Chương 22
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 22

Chương 22: Cuộc gặp gỡ định mệnh

 

Điện thoại mới vang được một tiếng, nam nhân bên kia liền bắt máy.

 

Giọng nói khàn khàn từ tính truyền đến: "Lục Tinh Trạch?"

 

"Là con, chú nhỏ......" Âm thanh nức nở bị đè nén vang lên, Cố Thanh Yến dùng giọng điệu cực kỳ bi thương khổ sở nói, "Con thật sự không phải con trai ba mẹ, con ruột của họ là Chu Tử Kỳ......"

 

"Không phải tôi sớm đã nói với em rồi sao?" Lục Vọng ngữ khí bình tĩnh, không nghe ra vui buồn.

 

"Con, con cho rằng chú gạt con......" Cố Thanh Yến hít hít mũi, "Không, không phải chú gạt con, là con tự lừa mình nói đây là giả. Nhưng ba mẹ đã nhận lại hắn, ngày mai hắn sẽ về nhà sống."

 

Cố Thanh Yến nói đến sau này lại càng nghẹn ngào, "Chú nhỏ, cháu và Chu Tử Kỳ là thật sự bị ôm nhầm sao? Ba mẹ ruột của cháu chính là ba mẹ nuôi của Chu Tử Kỳ sao?"

 

"Đúng vậy."

 

"Nhưng mẹ cháu nói, năm đó nàng sinh bị tai nạn ngoài ý muốn, làm lạc mất Chu Tử Kỳ, lúc này mới nhận nuôi cháu......"

 

Lục Vọng ở đầu dây bên kia nghe được lời này hơi có chút cau mày, "Cho nên?"

 

"Cháu sẽ lấy thân phận con nuôi sống ở đây." Cố Thanh Yến run giọng nói, "Cháu không muốn rời xa ba mẹ."

 

Lục Vọng nhàn nhạt nói: "Đây là rất hợp ý em."

 

Đúng vậy, lúc trước Cố Thanh Yến nói cậu không làm tiểu thiếu gia Lục gia tiểu, cậu sẽ không làm tu hú chiếm tổ chiếm đoạt những thứ không thuộc về mình, mà cậu muốn tiếp tục làm con trai của ba mẹ, vậy hiện tại có gì phải khóc đâu?

 

Cố Thanh Yến dừng một chút, rầu rĩ nói một câu: "Cháu xin lỗi."

 

"Em xin lỗi cái gì?" Lục Vọng nói lời này cuối cùng giọng điệu cũng không ổn định.

 

Cố Thanh Yến nhỏ giọng: "Cháu, hôm đó cháu mắng chú. Nói chú nói hươu nói vượn, là kẻ lừa đảo."

 

Lục Vọng "Hmm", tỏ vẻ chấp nhận lời xin lỗi của cậu.

 

Cố Thanh Yến hít sâu một hơi, tiếp tục nói: "Cho dù cháu không phải do họ sinh ra, cháu cũng nhất định sẽ hiếu thảo với họ. Cháu sẽ nỗ lực kiếm tiền, kiếm rất nhiều rất nhiều tiền báo đáp công ơn dưỡng dục của họ!"

 

Lục Vọng không mặn không nhạt mà nói: "Ừm, đây có lẽ chính là nguyên nhân bọn họ giữ em lại."

 

Lục Văn Đức không phải tên ngốc, giữ Lục Tinh Trạch lại làm con nuôi, khẳng định là đã cân nhắc qua lợi và hại.

 

Cố Thanh Yến sửng sốt, bất mãn nói: "Chú nhỏ, ba mẹ là thương cháu, chú đừng nghĩ lòng người đen tối như vậy."

 

Lục Vọng cười khẽ, cười cậu ngây thơ.

 

Bên Chu Tử Kỳ cũng không thể bớt lo, tuổi còn nhỏ đã biết lợi dụng người, cùng một người lòng dạ hẹp hòi mưu mô chung sống dưới cùng một mái hiên, anh không tin Chu Tử Kỳ sẽ không ra tay với Lục Tinh Trạch.

 

Thiếu niên tựa như một gốc hoa hồng trắng được nuôi trong lồng kính từ nhỏ, xinh đẹp loá mắt, không rành thế sự, sẽ có một ngày tấm kính vỡ ra, bắt cậu thấy rõ mưa gió bên ngoài, thấy rõ lòng người đen tối.

 

Anh bỗng nhiên rất muốn xem một màn màu trắng tinh bị nhuộm đen, chờ cho đến lúc ấy, Lục Tinh Trạch còn sẽ nói những lời như vậy sao?

 

Lục Vọng không đáp lại lời này của cậu, Cố Thanh Yến mím môi: "Cảm ơn chú, chú nhỏ."

 

"Hửm?"

 

"Cháu biết chú lo lắng cho cháu."

 

Thiếu niên vừa mới khóc, giờ lại mỉm cười, Cố Thanh Yến nhẹ giọng hỏi: "Chuyện của chú xử lý xong rồi sao?"

 

"Gần như vậy." Lục Vọng ngồi trên ghế của ông chủ, không còn vẻ lạnh lùng tàn bạo khi xử lý những tên phản bội vừa rồi, khuông mặt tuấn mỹ hiện lên nét dịu dàng hiếm có.

 

Có vẻ như cùng thiếu niên nói chuyện phiến cũng giúp anh thả lỏng.

 

"Vậy chú còn quay lại bên này không?"

 

Lục Vọng chính là con át chủ bài lớn nhất của cậu, nếu Lục Vọng không trở lại, cậu đối phó với Chu Tử Kỳ trước sau cũng sẽ gặp chút rắc rối.

 

Đáy mắt đen nhánh của Lục Vọng mang theo ý cười nhàn nhạt: "Sẽ. Sao thế?"

 

"Cháu......" Cố Thanh Yến do dự, "Cháu muốn đi gặp ba mẹ ruột của mình, nhìn lén thôi, cháu không muốn bị những người khác phát hiện."

 

"Chú nhỏ, chờ chú trở về, chú có thể mang cháu đi gặp bọn họ không?"

 

Xử lý tốt mối quan hệ giữa ba mẹ ruột cũng là tiêu trừ một phần oán khí của Lục Tinh Trạch.

 

Lục Tinh Trạch bị Chu Tử Kỳ hãm hại thân bại danh liệt, không chỉ làm cho vợ chồng Lục Văn Đức Hứa Tuệ Dung ghét bỏ y, ba mẹ ruột cũng bị y làm cho đau lòng, nói thẳng coi như không sinh ra đứa con trai như y.

 

Trước khi Lục Tinh Trạch cùng đường, hối hận nhất chính là tin lời Chu Tử Kỳ, khi chị gái bị nhà chồng bạo hành phải chịu khổ tìm y hỗ trợ y không để ý tới, khi ba mẹ ruột cần tiền phẫu thuật còn nói rất nhiều lời khó nghe.

 

Nếu diễn biến cốt truyện đã bị cậu thay đổi, vậy thay đổi nhiều một chút càng tốt.

 

Chu Tử Kỳ khinh thường ba mẹ nuôi đã nuôi dưỡng hắn mười sáu năm, còn sợ sau khi hắn lấy lại được thân phận sẽ nắm vào quan hệ mà trục lợi hắn nên đã đơn phương cắt đứt quan hệ, vậy thì cậu giúp Chu Tử Kỳ một phen, làm ba mẹ không còn ôm hy vọng gì với hắn, cậu sẽ thay Lục Tinh Trạch châm sóc thật tốt người Chu gia.

 

Lòng tin của Cố Thanh Yến làm hài lòng Lục Vọng: "Em không phải muốn tiếp tục ở lại Lục gia sao, vì sao còn muốn đi gặp ba mẹ em?"

 

"Chu Tử Kỳ phải quay về, cháu cũng muốn ở lại, vậy ba mẹ ruột cháu bên kia liền không còn con nữa." Giọng điệu Cố Thanh Yến có chút áy náy, "Tuy rằng cháu chưa gặp qua bọn họ, nhưng cháu vẫn cảm kích bọn họ sinh ra cháu, cháu......"

 

"Cháu muốn nói cho bọn họ cháu và Chu Tử Kỳ ở bên này sống rất tốt, để họ đừng lo lắng."

 

Lời này ngoài dự kiến của Lục Vọng, không ngờ thiếu niên bề ngoài thì kiêu căng cao ngạo bên trong lại ẩn chứ một trái tim nhân hậu và biết ơn.

 

Quả nhiên là hoa hồng nhỏ được cưng chiều, cho dù có chút bướng bỉnh, cũng là đáng yêu hấp dẫn, khó trách Lý Thừa Trác vẫn luôn như hổ rình mồi với cậu. 

 

Nghĩ đến Lý Thừa Trác mơ tưởng Cố Thanh Yến, Chu Tử Kỳ ghen ghét Cố Thanh Yến, lại thêm Chu Tử Kỳ cùng Lý Thừa Trác dây dưa, ánh mắt Lục Vọng hơi trầm xuống: "Được, tôi trở về sẽ liên lạc với em!"

 

Cố Thanh Yến vui vẻ nói: "Cảm ơn chú nhỏ!"

 

"Ừm, tôi còn phải bận hai ngày, nếu em có việc cần giúp đỡ có thể đến sòng bạc tìn quản lý Chu, tôi sẽ giải thích với bên đó." Lục Vọng hiếm cò mà dong dài.

 

"Dạ, cháu biết rồi!"

 

Có sự hỗ trợ của Lục Vọng, Cố Thanh Yến chơi càng không kiêng nể gì.

 

Cậu bên này đã chuẩn bị sẵn sàng, chờ Chu Tử Kỳ đến làm khó dễ.

 

Chu Tử Kỳ cũng muốn sớm được gặp thiếu gia giả mạo, muốn thưởng thức dáng vẻ khiếp sợ khó tin khi biết mình không phải thiếu gia thật,  nhưng Lục Văn Đức đã cảnh báo Chu Tử Kỳ, buộc hắn không được đem chuyện hai người bị ôm nhầm ra gây chuyện bất hòa.

 

Trong lòng Chu Tử Kỳ nghẹn tức, ngày hôm sau về đến nhà đi theo Hứa Tuệ Dung tham quan xong biệt thự ba tầng mà họ ở mặc dù bận việc nhưng vẫn ung dung ngồi ở phòng khách chờ Cố Thanh Yến.

 

Cố Thanh Yến đúng như suy nghĩ của hắn, sau khi vào cửa liền ngây ngẩn cả người.

 

Hai người bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt xinh đẹp trong veo của người trước chứa đầy đầy king nhạc, trong mắt người sau lại ẩn chứa đầy vẻ đắc ý, chỉ là khi ánh mắt dừng lại trên áo khoác đồng phục của người trước, sự đắc ý ấy liền biến thành mờ mịt, bất mãn và ghen ghét.

 

Bộ đồng phục học sinh trắng xanh cổ điển của Nhất Trung được thiếu niên với đường nét xinh đẹp thân hình mảnh khảnh mặc trên người càng tăng thêm hơi thở thanh xuân năng động, một gương mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay ấy đầy rạng rỡ dịu dàng, trắng nõn như trứng gà vừa được bóc vỏ, thiếu niên chỉ đeo một chiếc túi trên vai cũng có thể bày ra được khí chất sang trọng ưu nhã, vừa nhìn liền biết là thiếu gia giàu có!

 

Chu Tử Kỳ nắm chặt nắm tay, đột nhiên đứng lên, Hứa Tuệ Dung cũng mua cho hắn quần áo giày vớ mới, ngoại trừ đồng phục cũ phải mặc theo quy định của trường, đôi giày bóng rổ dưới chân hắn là đôi giày phiên bản giới hạn thuộc thương hiệu của một ngôi sao bóng rổ nổi tiếng, giá cao tới năm chữ số, trên tay mang một chiếc đồng hồ điện tử hàng hiệu mới nhất...... Trang phục trên người hắn so với Cố Thanh Yến cũng không hề kém cỏi!

 

Nhưng khi Chu Tử Kỳ đến gần Cố Thanh Yến, hắn mới phát hiện mình vậy mà lại lùn hơn Cố Thanh Yến mấy cm!

 

Hắn càng thêm không vui, phát hiện ánh mắt Cố Thanh Yến nhìn mình thay đổi, như là nhớ tới cái đó kinh ngạc đến mức mở to hai mắt, trong lòng hừ lạnh một tiếng.

 

Cố Thanh Yến phục hồi tinh thần, mắt nhìn Hứa Tuệ Dung cũng đứng lên theo, nhấp môi cười cười: "Mẹ, đây là anh trai sao?"

 

"Phải, đây là anh trai con, Tử Kỳ." Hứa Tuệ Dung đi đến giữa hai người, âu yếm nhìn Chu Tử Kỳ, giới thiệu với hắn: "Tiểu Kỳ, đây là em trai con Tinh Trạch."

 

Lục Văn Đức cũng mở miệng nói: "Từ nay về sau, các con chính là người một nhà! Anh em với nhau cần phải tôn trọng, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau!"

 

Hắn lấy đâu ra em trai! Người một nhà chết tiệt! Chu Tử Kỳ nén lửa giận, kéo khóe miệng cứng đờ: "Chúng ta sẽ như vậy, ba ạ."

 

Cố Thanh Yến cũng gật gật đầu, ngoan ngoãn nói: "ba mẹ cứ yên tâm đi, chúng con đã biết rồi ạ."

 

Cậu hiểu chuyện như vậy làm Lục Văn Đức rất hài lòng, Hứa Tuệ Dung thở phào nhẹ nhõm một hơi, đang muốn nói " Mẹ Lưu chuẩn bị cơm rồi,  rửa tay tới ăn cơm đi", Chu Tử Kỳ chỉ bằng một câu nói liền đánh vỡ ảo tưởng của hai người về một gia đình hòa thuận tốt đẹp.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn