Chương 22
Mất Kiểm Soát - Dã Lê

Chương 22: Chỉ khi cần dùng đến, cô mới để tâm.

 
Vết thương ở ngón chân của Thiên Đại Lan phải đến hai ngày sau mới hoàn toàn lành lại, không còn bị cọ xát chảy máu khi đứng lâu hay chạy nữa.
Mảnh thủy tinh sắc nhọn ấy, cô đặt trên bàn học, sáng tối mỗi khi mở mắt ra là có thể nhìn thấy.
Cô cẩn thận so sánh và nhận ra mảnh thủy tinh này có nguồn gốc từ một loại chai đồ uống thủy tinh nào đó, trên đó còn sót lại một chút nhãn dán, một góc chữ in tay đặc biệt kết hợp với đường nét tối giản, 0.3.
Đây là manh mối duy nhất.
Thiên Đại Lan không nói cho ai biết, âm thầm điều tra. Chỉ từ lời nói không vui của Luna mà nghe được rằng, chiều hôm đó Ava liên tục ra vào phòng thay đồ và nhà vệ sinh.
Một tuần sau, quản lý Mạch Di trở lại làm việc, tinh thần phấn chấn, khí sắc rạng rỡ, nhìn là biết đã giải quyết xong rắc rối trước mắt.
Trong buổi họp buổi sáng trước khi mở cửa, cô ấy nghiêm khắc phê bình Ava, Linda và Beck vì tội đi trễ. Là nhân viên nam duy nhất trong cửa hàng, Beck tỏ ra có phần không phục.
“Chỉ trễ có một phút thôi mà” Beck cãi lại, giọng còn hơi mỉa mai:
“Khách hàng cũng sẽ không vì thế mà phàn nàn tôi chứ?”
“Một tháng đi trễ năm lần thì ghi một lần cảnh cáo, mỗi lần cảnh cáo trừ một trăm tệ” Mạch Di như không nghe thấy:
“Nhớ kỹ, một phút cũng là đi trễ, tháng sau cửa hàng sẽ nâng cấp thẻ chấm công, nghiêm cấm quẹt thẻ hộ, đi trễ hay về sớm, hiểu chưa?”
Mấy người đồng thanh đáp “Hiểu rồi.”
Mạch Di gật đầu, rồi gọi Thiên Đại Lan:
“Đi theo tôi một chút.”
Vào phòng nghỉ VIP, vừa khi Thiên Đại Lan đóng cửa, Mạch Di đã nói:
“Chuyện lần này, cảm ơn cô nhé.”
Thiên Đại Lan mỉm cười:
“Không có gì, không có gì, năm nay nhờ có chị đặc biệt quan tâm em, trước đây chị Mạch cũng đối xử tốt với em, em chẳng có tài cán gì, mấy chuyện khác cũng không giúp được, nếu ngay cả chuyện này em còn khoanh tay đứng nhìn thì đúng là có lỗi với cơ hội việc làm mà chị đã cho em ban đầu.”
“Haiz…” Mạch Di thở dài, ánh mắt nhìn cô đầy phức tạp:
“Chỉ là không ngờ, nhìn thì ngoan ngoãn hiền lành vậy, mà lại quen biết những người như thế.”
Thiên Đại Lan giả vờ như không hiểu, khẽ dò xét:
“Chị nói là anh Trương Nam sao? Chỉ tình cờ ăn cơm chung thôi.”
“Không phải anh ta, là một người khác…” Mạch Di ngập ngừng, dò xét nhìn cô:
“Vị nữ khách kia nói với tôi, bảo là cô đã đi tìm anh Diệp; theo tôi biết, trong công ty game của Trương Nam, người đồng sáng lập còn lại mang họ Diệp… cô và họ thân lắm sao?”
“Chị nói là Diệp Tẩy Nghiễn à?” Thiên Đại Lan mỉm cười, rất khéo léo để lại khoảng trống cho người nghe tự suy:
 “Cũng không hẳn là thân, chỉ là thường xuyên chơi tennis và ăn cơm chung thôi.”
Ánh mắt của Mạch Di nhìn cô đã thay đổi.
Một lát sau, như có điều suy nghĩ, cô ấy nói với Thiên Đại Lan:
“Lần này khi bộ sưu tập đầu thu về cửa hàng, cô có thể gọi điện cho khách của mình trước” cô ấy nói:
“Chỉ cần là mẫu có trong lookbook đầu thu năm nay, cô đều có thể ưu tiên bán. Nhưng nhớ, chỉ được chọn ba món, dù sao cô mới vào làm năm ngoái, tôi cũng không thể cho quá nhiều quyền hạn.”
Thiên Đại Lan lúm đồng tiền sâu, vui mừng khôn xiết: “Cảm ơn chị, cửa hàng trưởng.”
Ai cũng biết, để giữ một mức đẳng cấp nhất định, nhiều thương hiệu sẽ áp dụng một chút “chiến lược đói hàng”.
Ngoại trừ dòng xưởng thủ công mất thời gian, tốn công sức, chi phí cao và sản lượng thấp, JW mỗi năm tung ra chín bộ sưu tập, mỗi bộ đều có khoảng ba đến năm mẫu “hot hit”.
Trong đó, chắc chắn sẽ có một đến hai món bị kiểm soát nghiêm ngặt về số lượng và sản lượng, mỗi cửa hàng chỉ được phân khoảng mười lăm món, và thường không bán cho khách có tổng chi tiêu thấp hoặc mua ít trong một lần. Quyền bán thường được phân cho nhân viên tư vấn bán hàng, mỗi người một đến hai món, để ưu tiên liên lạc với khách hàng thân thiết. Nếu họ không ưng, mới bán cho khách sẵn sàng “mua kèm” để được sở hữu món đó.
Suy cho cùng, một thương hiệu không thể đảm bảo mọi dòng sản phẩm đều được yêu thích; chỉ tính riêng túi xách nữ, HERMES dẫn đầu tuyệt đối, CHANEL bám sát ngay sau, tiếp đó DIOR và LV chia nhau vị trí, nhưng ở mảng thời trang may sẵn, HERMES lại xếp sau ba thương hiệu kia.
Muốn mua một chiếc túi HERMES, gần như phải mua trước số sản phẩm khác có giá trị bằng hoặc gấp 1,5 lần giá chiếc túi; còn những mẫu phối màu hay dùng da hiếm, chỉ mở đặt trước cho khách lâu năm có tài khoản chi tiêu tích lũy đến một mức nhất định.
JW tuy không thể so sánh ngang hàng với những thương hiệu xa xỉ này, nhưng mỗi mùa đều có một vài mẫu nhỏ giới hạn được sắp xếp kỹ lưỡng, sản lượng bị kiểm soát, và khách phải tranh mới mua được.
Đây cũng là một cách để duy trì lòng trung thành với thương hiệu.
Theo thông lệ, mỗi mùa mới, Thiên Đại Lan chỉ có thể được phân một suất giới hạn, cùng lắm xin thêm một món nữa; nay quản lý Mạch Di chủ động cho cô ba suất, lại còn được ưu tiên chọn, rõ ràng là để “đền đáp”.
Trước khi rời đi, Thiên Đại Lan lại hỏi Mạch Di về chuyện chọn phó cửa hàng trưởng.
“Hử?” Mạch Di ngạc nhiên:
“Có phải Luna nhờ cô hỏi không?”
Không đợi Thiên Đại Lan trả lời, Mạch Di đã hơi nhức đầu lên tiếng:
“Tôi đúng là có quyền viết thư giới thiệu, hiện cũng đang cân nhắc giữa Luna và Emma, nhưng cô cũng biết, Luna nửa năm nay doanh số giảm mạnh, Emma thì làm doanh số tốt, nhưng tính tình lại quá nóng… Mila, những lời này, cô đừng nói lại với họ nhé.”
Thiên Đại Lan gật đầu thật mạnh.
Cô chợt nhận ra, Mạch Di chưa từng nghĩ đến cô.
Dù hiện giờ mỗi tháng doanh số của Thiên Đại Lan chỉ xếp sau Emma.
Nhưng chỉ có doanh số là chưa đủ, Thiên Đại Lan bất chợt nhớ đến lời của Mạch Lạc Lạc (chị Mạch).
Mà, không có doanh số thì rõ ràng cũng không được.
Cô cần cơ hội này.
Con đường thăng tiến ở những cửa hàng như thế này vốn không rộng, mỗi lần có suất phó cửa hàng hoặc cửa hàng trưởng là lại tranh nhau đến vỡ đầu. Sai lầm lần này của Mạch Di có thể lớn có thể nhỏ, e rằng cũng có người âm thầm xúi giục, nhằm vào vị trí cửa hàng trưởng của cô ấy.
Sẽ là ai đây?
Thiên Đại Lan chậm rãi suy nghĩ.
Lookbook đầu thu đã được gửi đến cửa hàng, Thiên Đại Lan xem qua rồi gọi điện cho khách; khi tích lũy chi tiêu đến một mức nhất định, khách hàng sẽ nhận được lookbook quý mới do thương hiệu gửi, để họ lựa chọn.
Quả nhiên, ngay chiều hôm đó đã có ba khách đến cửa hàng, chọn mua không ít mẫu mới rồi rời đi.
Chớp mắt, trong tay cô chỉ còn lại một suất mua giới hạn cuối cùng.
Thiên Đại Lan do dự một lúc, rồi vẫn gọi vào số di động mà Diệp Giản Hà để lại, hỏi đối phương rằng cửa hàng đã có lookbook hàng thu, bà ấy có cần một bản không? Cửa hàng sẽ gửi miễn phí.
Diệp Giản Hà đồng ý.
Bà ấy nói không nhiều, rất lịch sự cho Thiên Đại Lan địa chỉ.
Thiên Đại Lan ghi ra giấy, thì phát hiện đó là địa chỉ của một khách sạn.
“Hử?” Beck đứng sau lưng Thiên Đại Lan, anh ta cao gầy, liếc một cái là thấy ngay thứ cô viết:
“Khách sạn đắt thế này? Cô định ở đó à? Tặc tặc tặc, ở một đêm thôi đã bằng lương cả tháng của tôi rồi.”
“Không có” Thiên Đại Lan phủ nhận ngay:
“Là địa chỉ của khách, để gửi lookbook.”
Beck không tin lắm:
“Thôi, đừng ngại mà, ai cũng hiểu cả.”
Rồi anh ta thở dài:
“Làm phụ nữ vẫn tốt hơn, chẳng trách lúc tôi xin việc, họ còn nói ưu tiên tuyển nữ.”
Thiên Đại Lan chỉ cười, nói một câu “thật sự không có”, rồi đi vào kho nhỏ lấy lookbook, bất ngờ va phải Ava.
Ava một tay giấu điện thoại, tay kia thì dọn lại chai đồ uống vừa lỡ làm đổ ra sàn, vẻ tức giận:
“Mila! Cô không có mắt à!”
Thiên Đại Lan nhìn chằm chằm vào chai đồ uống của cô ta.
Một chai thủy tinh cổ dài trong suốt, trên thân dán nhãn chữ in tay dễ thương, ở góc trái phía dưới nhãn có in con số viết tay:
“0.331”
Giống hệt với mảnh thủy tinh trong giày đã khiến ngón chân cô bị thương.
Cô đã biết nguồn gốc của mảnh thủy tinh đó.
“Này” Ava cũng nhìn theo ánh mắt cô, chế giễu:
“Không phải chứ? Cả chai đồ uống mà cũng nhìn chằm chằm, chưa từng uống bao giờ à? Cũng phải thôi, đây là anh trai tôi mang từ Đức về, cô chưa thấy cũng bình thường… Muốn uống thử không? Dù gì cô chẳng phải giỏi bắt chước học hỏi lắm sao? Nào…”
Ava cầm chai đồ uống chỉ còn nửa chai, đưa đến trước mặt Thiên Đại Lan:
“Uống đi, tôi mời, uống xong nói tôi nghe, hương vị thế nào.”
Từ lần vị khách kia thêm liên hệ của Thiên Đại Lan, những lần sau tới cửa hàng mua sắm đều chỉ đích danh cô, trong khi Ava vốn đã có doanh số bình thường, nay càng bực bội, dễ nổi nóng như pháo, chạm là nổ.
Thiên Đại Lan lùi một bước.
“Tôi không biết đồ uống này có vị thế nào” cô bình tĩnh nói:
“Chỉ biết là bị cửa hàng trưởng bắt quả tang trốn trong nhà vệ sinh chơi điện thoại thì chắc chắn là không dễ chịu đâu.”
Ava tức giận: “Cô!”
Thiên Đại Lan không đôi co, sau khi ghi chép xong thì lấy lookbook bộ sưu tập đầu thu mới, ra bàn đóng gói cẩn thận, còn viết thêm một bức thư, gọi điện cho nhân viên bưu điện giao hàng nội thành hợp tác với cửa hàng, nhờ gửi lookbook cho Diệp Giản Hà.
Lại một mùa thu về, lá ngô đồng hai bên đường vẫn chưa nhuộm vàng, gió mát khẽ xua đi hơi nóng.
Bầu trời xanh thẳm không gợn mây, dải ruy băng lụa thắt nơ đôi mà Thiên Đại Lan tự tay buộc, nhẹ nhàng bay theo gió trên hộp quà, theo người giao hàng đi xe tới khách sạn và đặt ở quầy lễ tân.
Người phục vụ mặc đồng phục xanh nhạt ghi nhận thông tin, cầm lấy hộp quà, không kìm được mà cho đồng nghiệp xem chiếc nơ lụa xinh đẹp, rồi mới bước lên cầu thang, mang đến cho vị khách ở phòng suite tầng cao nhất.
Diệp Giản Hà, mặc đồ ngủ màu đỏ san hô, vừa kết thúc một cuộc gọi video, gập máy tính lại, định nghỉ ngơi thì trông thấy món đồ vừa được mang tới.
Chiếc nơ lụa thắt tay kiểu nơ đôi, đẹp đẽ ngay ngắn, cực kỳ tinh xảo.
Diệp Giản Hà thuận tay tháo nơ, thấy bên trong là lookbook mới tinh và một bức thư viết tay.
“Chữ viết đẹp thật” bà buột miệng khen, đọc xong thư liền cầm lại lookbook, lật xem tùy ý: “…Hửm?”
Chữ đẹp, thư cũng hay, không phải loại mẫu lạnh lùng vô cảm; Diệp Giản Hà xem lookbook khá lâu, trầm ngâm một lát, rồi cầm điện thoại gọi.
“Tẩy Nghiễn” bà nói:
“Lát nữa giúp mẹ đến cửa hàng mua ba món quần áo, tiện đường mang tới cho mẹ khi đi ăn nhé, lát nữa mẹ sẽ gửi mã hàng và địa chỉ cửa hàng cho con.”
Ở phía bên kia, trong phòng nghỉ chung của sân tennis.
“Được” Diệp Tẩy Nghiễn đáp:
“Mẹ còn cần gì khác không? Ừm, tám giờ gặp.”
Anh cất điện thoại, Trương Nam ngồi đối diện vẫn đang cố thuyết phục:
“Tẩy Nghiễn, tôi biết, anh nghỉ việc hồi đó là vì công ty cũ phản đối anh làm game di động… Tôi không phải muốn hạn chế anh, chỉ là chúng ta phải xuất phát từ thực tế, đúng không? Nghĩ mà xem, lúc này mà anh không tranh thủ thành công của Tứ Hải Tiêu Dao để ra phần tiếp theo, cũng chẳng quan tâm tới việc cấp quyền IP hay chuyển thể phim truyền hình, lại còn nhất quyết dồn tâm sức nghiên cứu game di động. Được rồi, tôi công nhận là hiện tại trên thị trường có vài game nhỏ khá thành công, nhưng chúng vẫn là game giải trí nhẹ thôi, ai mà chịu bỏ nhiều tiền cho game di động? Anh đã nghĩ tới chưa? Màn hình điện thoại quá nhỏ, tốc độ mạng hiện nay cũng chưa đáp ứng được loại game chạy và tải như anh nói…”
Diệp Tẩy Nghiễn đẩy điện thoại sang cho anh ta.
“Nhìn cái này đi” Diệp Tẩy Nghiễn nói:
“Đây là sản phẩm mới mà Apple giới thiệu ngày 8 tháng 6 tại San Francisco, và sẽ chính thức bán ở thị trường Trung Quốc vào ngày 25 tháng này.”
Trương Nam cầm lấy:
“Apple? Không, tôi nói này, Tẩy Nghiễn, nếu chúng ta làm game di động thì cũng nên ưu tiên tương thích với hệ Symbian của Nokia chứ?”
Diệp Tẩy Nghiễn ra hiệu anh ta cứ xem điện thoại trước.
“Tôi biết anh thích đồ đẹp, nhưng điện thoại không thể chỉ nhìn bề ngoài, phải xem cả hiệu năng nữa…” Trương Nam bấm vài lần, tùy ý mở trò Angry Birds trên máy, một lúc sau thì khựng lại:
“Cái này…”
“Ngay ngày xem xong buổi ra mắt, tôi đã nói với anh rồi” Diệp Tẩy Nghiễn bình tĩnh nói:
“Thời gian này tôi vẫn luôn theo dõi doanh số của nó, và cũng đã dùng thử một tháng. Trương Nam, đừng tự bó hẹp mình. Việc nâng cấp và thay đổi điện thoại sẽ ngày càng nhanh, thị trường game PC sẽ bị thay thế. Nghĩ xem, vài năm nữa, khi người ta chờ xe buýt hay đi tàu điện ngầm, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy điện thoại ra chơi game.”
Trương Nam im lặng.
“Hãy suy nghĩ kỹ đề nghị của tôi” Diệp Tẩy Nghiễn đứng dậy, nói:
“Tốt nhất hãy cho tôi câu trả lời trước thứ hai tuần sau, chiếc điện thoại này anh cứ giữ mà dùng, không cần trả lại, hy vọng nó sẽ khiến anh thay đổi ý.”
Rời phòng nghỉ công cộng, Diệp Tẩy Nghiễn đi một vòng ra sân tennis.
Thiên Đại Lan vẫn chưa có mặt.
Lôi Lâm đang hướng dẫn học viên mới, thấy Diệp Tẩy Nghiễn thì mỉm cười chào:
“Anh Diệp, cảm ơn thuốc và kem trị sẹo mà anh gửi, Vương Đình và tôi đều đã dùng, hiệu quả rất tốt, nhưng nhiều quá, hai chúng tôi…”
“Đại Lan hôm nay cũng không đến sao?” Diệp Tẩy Nghiễn nhìn về phía sân:
“Cô ấy sao vậy? Bị ốm à? Hay là khó chịu ở đâu?”
“Hình như nói là mấy hôm nay bận” Lôi Lâm đáp:
“Hôm qua tôi còn bảo sẽ gửi cho cô ấy ít thuốc, cô ấy nói không cần, chắc phải đợi rảnh mới đánh tennis được.”
“Vậy à” Diệp Tẩy Nghiễn gật đầu:
“Cảm ơn cô.”
Lôi Lâm hỏi:
“Anh Diệp lại muốn tập đánh đôi nam nữ à? Tôi có thể gọi cho cô ấy.”
“Không cần” Diệp Tẩy Nghiễn mỉm cười:
“Tôi chỉ hỏi vậy thôi.”
Chào tạm biệt Lôi Lâm xong, Diệp Tẩy Nghiễn rời sân tennis một mình.
Vừa ra tới cửa, anh bất ngờ trông thấy một bóng lưng rất giống Thiên Đại Lan, mặc bộ váy tennis liền thân trắng xếp ly giống hệt lần đầu anh gặp cô, tóc cũng buộc cao như vậy.
Diệp Tẩy Nghiễn khựng lại, nhìn bóng lưng đó, sững người một thoáng.
Nhưng chỉ giây lát, anh lại bật cười tự giễu, rồi bình thản bước đi.
Dương Toàn đang đợi cùng xe ở ngoài.
Anh ta đeo kính, dưới mắt dán miếng mask, mí mắt cũng bôi một lớp kem gì đó.
“Trị quầng thâm đấy” Dương Toàn nói:
“Anh Tẩy Nghiễn, anh thấy mấy hôm nay quầng thâm của tôi đỡ chưa?”
“Tốt lắm” Diệp Tẩy Nghiễn nói:
“Nhìn vào cứ như mới mười bảy, mười tám tuổi vậy.”
Dương Toàn hài lòng hỏi:
“Đi Tân Vinh Kỳ à?”
“Không” Diệp Tẩy Nghiễn nói:
“Đến JW…”
Dương Toàn ngoái lại:
“Sao cơ?”
Diệp Tẩy Nghiễn đưa cho anh ta một tấm danh thiếp.
“Đến đây” anh nói:
“Lấy vài bộ quần áo.”
Dương Toàn nhìn kỹ tấm danh thiếp.
Trên đó in chữ “Mila”, số điện thoại, địa chỉ cửa hàng; viền giấy hơi xơ, như đã bị người ta mân mê nhiều lần.
Tấm danh thiếp này trông rất quen… Nhớ ra rồi.
Dương Toàn có ấn tượng.
Năm ngoái, anh ta từng đến đón Thiên Đại Lan đi dự tiệc mừng tốt nghiệp của Diệp Hi Kinh, cô mang theo rất nhiều danh thiếp như vậy. Ngồi trên xe, cô còn cười híp mắt bảo anh ta rằng mình đang “mở rộng nguồn khách hàng”.
Cô còn đưa cho anh ta một tấm.
Chỉ là sau đó, Dương Toàn tìm mãi cũng không thấy.
Từ gương chiếu hậu, anh ta lén quan sát, chỉ thấy Diệp Tẩy Nghiễn nhắm mắt nghỉ ngơi, vẻ mặt thản nhiên.
Đặt danh thiếp xuống, Dương Toàn thầm cảm khái, Thiên Đại Lan đúng là kiểu người làm gì cũng sẽ thành công.
Diệp Tẩy Nghiễn ngủ trên xe, mãi đến khi Dương Toàn đỗ vào bãi mới tỉnh. Khi vào thang máy, họ thấy một cô gái mặc đồng phục cửa hàng JW đang cầm điện thoại khóc.
Diệp Tẩy Nghiễn nhìn cô ta một cái, để ý trên bảng tên đồng phục khắc chữ “Ava”.
“Anh ơi, em muốn nghỉ việc, em không muốn làm ở đây nữa” Ava than thở:
“Thật sự không chịu nổi nữa rồi, quản lý thì hung dữ, động một tí là trừ lương; chỉ tiêu doanh số cũng cao, em không thể cứ mãi dựa vào anh và bạn bè anh để hoàn thành doanh số… Điều em ghét nhất, ghét đến cùng cực, chính là Mila ở cửa hàng, cô gái đến từ năm ngoái đó.”
Dương Toàn lén nhìn Diệp Tẩy Nghiễn.
Diệp Tẩy Nghiễn vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt.
Thang máy đến, ba người cùng bước vào.
“Chính là cô ta” Ava cúi đầu khóc nức nở:
“Anh hoàn toàn không biết đâu, vì doanh số mà cô ta có thể làm đến mức nào, khom lưng cúi đầu, ai cũng đi nịnh bợ, ai cũng đi bám quan hệ kết giao. Em ghét lắm, đối với ai cũng cười toe toét, cô ta tưởng mình là mèo chiêu tài chắc? Cô ta có gì chứ, trước đây em đã viết thư khiếu nại về bằng cấp của cô ta, nhưng quản lý lại bênh cô ta, nói năng lực nghiệp vụ xuất sắc nên đặc cách tuyển dụng… Năng lực nghiệp vụ xuất sắc gì chứ, chẳng phải chỉ là giành khách của người khác sao? Cô ta đã giành mất một khách của em rồi, hôm nay lại giành thêm một người nữa… đúng, chính là anh Mã Tuyền.”
Cô ta khóc to hơn, uất ức đến mức không chịu nổi:
“Trước khi anh ấy đến cửa hàng, Mila đột nhiên nói quần áo của em chưa ủi xong, quản lý liền bảo em đi ủi áo khoác, đến khi em quay ra thì cô ta đã ngồi nói cười với anh Mã Tuyền rồi, còn nói tối sẽ mời anh Mã Tuyền đi ăn, ăn món Liêu… Phiền chết đi được! Em thật sự nuốt không trôi cục tức này, nên mới ra ngoài gọi điện cho anh. Anh ơi, em không muốn làm ở đây nữa, xin anh nói với bố mẹ giúp em nhé.”
Đinh.
Thang máy tới.
Ava cất điện thoại, lau khô nước mắt, đi về phía nhà vệ sinh để trang điểm lại.
Không xa đó là tấm kính trong suốt sát sàn của JW, từ góc độ vừa bước ra khỏi thang máy có thể thấy rõ quầy đảo sạch sẽ rộng rãi bên trong, trên sofa có một người đàn ông khoảng hai, ba mươi tuổi đang ngồi, còn Thiên Đại Lan mặc đồng phục đứng trước mặt anh ta, một tay cầm một chiếc sơ mi, nở nụ cười rạng rỡ, môi mấp máy, không biết lại chuẩn bị thốt ra bao nhiêu lời dối trá ngọt ngào.
Người đàn ông ngu ngốc đó, dễ dàng bị cô lừa, cứ thế nhìn cô chằm chằm. Chỉ vài câu đường mật đã có thể làm cho gã nông cạn đó choáng váng, để mặc cô dễ dàng đùa giỡn như chó.
Mấy ngày trước, khi cần nhờ vả anh, Thiên Đại Lan cũng cười như vậy.
Chỉ khi cần dùng đến, cô mới để tâm.
Diệp Tẩy Nghiễn bình tĩnh bảo Dương Toàn:
“Đến cửa hàng tìm cô ấy, cứ nói là lấy váy của bà Diệp Giản Hà… quẹt thẻ tín dụng của tôi, tôi sẽ nhắn mã hàng vào điện thoại cậu.”
Không nói “cô ấy” là ai.
Nhưng Dương Toàn biết sẽ không phải ai khác.
Dương Toàn nhận thẻ tín dụng, gật đầu:
“Được rồi, anh Tẩy Nghiễn.”
Anh ta bước lên vài bước, ngập ngừng thêm vài bước nữa, rồi quay lại, thấy Diệp Tẩy Nghiễn vẫn đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt không chút biểu cảm.
Sắc thái bình thản, không thể đoán được là vui, giận, buồn hay vui.
“Anh Tẩy Nghiễn” Dương Toàn ấp úng an ủi:
“Anh Tẩy Nghiễn, hôm đó anh nói, không thể vì Đại Lan nói gì mà tôi liền tin ngay, phải giữ cho mình tỉnh táo, tôi vẫn nhớ mà…”
Anh ta lặp lại từng chữ:
“Anh nói, cô ấy đối xử với ai cũng như vậy, chính anh cũng đừng quên điều đó nhé.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (104)
Chương 1: Chương 1: Khai Bút Chương 2: Chương 2: Không phải kiểu cười giễu cợt, mà là nụ cười khoan dung, nhẹ nhàng và tự nhiên. Chương 3: Chương 3: Bắc Kinh hoan nghênh bạn Chương 4: Chương 4: Đáng tiếc là cô… lại quá mức cẩn trọng. Chương 5: Chương 5: Cào trầy cả cổ tôi rồi, phải phạt. Chương 6: Chương 6: Aaaaaaa!!!! Chương 7: Chương 7: Bạn gái của em trai Chương 8: Chương 8: Ký ức bất chợt trào dâng như một cơn cuồng phong Chương 9: Chương 9: Ngay cả trong mơ, anh cũng sẽ mơ thấy cô, một đại mỹ nhân tầm cỡ như cô. Chương 10: Chương 10: Nhưng không phải kiểu đó, chỉ là tình bạn thôi Chương 11: Chương 11: Diệp Tẩy Nghiễn là anh trai lớn tuổi hơn chỉ là kẻ ngoài cuộc vô tình bước vào mà thôi. Chương 12: Chương 12: Chia tay cũng phải đàng hoàng và có thể diện Chương 13: Chương 13: Hiện lên thứ ánh sáng mềm mại và thuần khiết gần như thánh khiết. Chương 14: Chương 14: Em có thể suy nghĩ lại một lần nữa không? Chương 15: Chương 15: Đưa về nhà Chương 16: Chương 16: Đưa cô về phòng Chương 17: Chương 17: Nhưng tối nay anh lại rất thương cô Chương 18: Chương 18: Sao ai cũng gọi cậu ta là anh Dương vậy nhỉ? Chương 19: Chương 19: Phối hợp chuẩn xác Chương 20: Chương 20: Hơi thở dồn dập, tim đập nhanh Chương 21: Chương 21: Em thật chẳng khiêm tốn chút nào. Chương 22: Chương 22: Chỉ khi cần dùng đến, cô mới để tâm. Chương 23: Chương 23: Thấy là cô, anh không hề ngạc nhiên. Chương 24: Chương 24: Ngậm thôi, đừng nuốt Chương 25: Chương 25: Cả hơi thở cũng trở nên hỗn loạn Chương 26: Chương 26: Muối, rượu tequila Chương 27: Chương 27: Diệp Tẩy Nghiễn vẫn luôn mỉm cười bao dung nhìn cô. Chương 28: Chương 28: Có lẽ vì tôi vẫn luôn theo dõi anh. Chương 29: Chương 29: Yếu đuối, mong manh Chương 30: Chương 30: Em có muốn tiếp tục học không? Chương 31: Chương 31: Lời nói dối của cô Chương 32: Chương 32: Khách sạn trang trọng, nhà nghỉ tồi tàn Chương 33: Chương 33: Giận dữ, ghen tuông và tình yêu Chương 34: Chương 34: Lật người cưỡi lên Chương 35: Chương 35: Love is evil. Chương 36: Chương 36: Cô không muốn chìm đắm trong sự cung cấp vật chất xa hoa của anh, còn anh cũng không thể hạ mình để cảm nhận cô. Chương 37: Chương 37: Cơm chân giò đôi Chương 38: Chương 38: Bình tĩnh Chương 39: Chương 39: Anh ấy… không phải cực kỳ sạch sẽ và ghét bẩn sao? Chương 40: Chương 40: Khi cơ hội đến, cô sẽ không do dự nuốt chửng anh Chương 41: Chương 41: Kim cương trắng lấp lánh Chương 42: Chương 42: Hiện tại chính là thời kỳ “thưởng thức” tốt nhất của Diệp Tẩy Nghiễn. Chương 43: Chương 43: Anh và Đại Lan đã làm lành chưa? Chương 44: Chương 44: Đó chính là sự khác biệt lớn nhất giữa bọn họ. Chương 45: Chương 45: Tôi thích giữ lại một chút cảm giác nghi thức. Chương 46: Chương 46: Sự ướt át lại tạo nên một vẻ quyến rũ khác. Chương 47: Chương 47: Bà chủ Chương 48: Chương 48: Một người quá cao thường dễ khiến người khác cảm thấy bị áp chế Chương 49: Chương 49: Tha thứ cho một người, chính là trao cho họ con dao để họ có thể làm tổn thương em lần nữa. Chương 50: Chương 50: Tiếng sóng vang trong trẻo và kéo dài Chương 51: Chương 51: Chẳng lẽ không có việc gì thì tôi không thể mời anh đi uống một ly à? Chương 52: Chương 52: Từ bỏ Chương 53: Chương 53: Người quân tử lấy tiền phải theo đạo. Chương 54: Chương 54: Thoang thoảng hương hoa Chương 55: Chương 55: Nóng Chương 56: Chương 56: Một lời nói dối cao tay đến thế. Chương 57: Chương 57: Một cú đấm Chương 58: Chương 58: Trên gò má và cằm đều có dấu đỏ mờ ám, chỉ là vẻ mặt anh vẫn điềm tĩnh. Chương 59: Chương 59: Thẳng tay ném nó vào thùng rác. Chương 60: Chương 60: Đó là dấu vết vừa nãy, lúc anh và Đại Lan quấn quýt kịch liệt trên giường, cô để lại. Chương 61: Chương 61: Lễ độ Chương 62: Chương 62: Em coi tôi là cái gì? Chương 63: Chương 63: Hoàng hôn Chương 64: Chương 64: Đừng tránh né tôi nữa, bao lâu nay… tôi vẫn luôn nhớ em Chương 65: Chương 65: Anh chẳng lẽ đã vứt thư đi rồi sao… Chương 66: Chương 66: Tham lam Chương 67: Chương 67: Sự dư dả về tiền bạc mang lại cho cô lớp giáp vững chắc nhất. Chương 68: Chương 68: May cho Diệp Tẩy Nghiễn một chiếc sơ mi. Chương 69: Chương 69: Đồng loạt mất đi sức hấp dẫn. Chương 70: Chương 70: Từ rất rất lâu trước đây Chương 71: Chương 71: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 1) Chương 72: Chương 72: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 2) Chương 73: Chương 73: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 3) Chương 74: Chương 74: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 4) Chương 75: Chương 75: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 5) Chương 76: Chương 76: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 6) Chương 77: Chương 77: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 7) Chương 78: Chương 78: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 8) Chương 79: Chương 79: Em thích anh hôn em… Chương 80: Chương 80: Hôm nay tối tiếp tục ‘bóc lột’ anh nhé, cô chủ Thiên. Chương 81: Chương 81: Như một gốc cổ thụ vững chãi giữa khu rừng âm u. Chương 82: Chương 82: Sụp đổ Chương 83: Chương 83: Nguy hiểm Chương 84: Chương 84: Rất muốn Chương 85: Chương 85: Tôi chỉ biết, em nhất định sẽ đồng ý với đề nghị của tôi. Chương 86: Chương 86: Đáng sợ Chương 87: Chương 87: Đau lắm à? Chương 88: Chương 88: Làm vợ tôi. Chương 89: Chương 89: Nếu đổi ý, gọi cho tôi. Chương 90: Chương 90: Tiếng gọi đầy chấn động Chương 91: Chương 91: Hung hăng áp môi xuống môi cô. Chương 92: Chương 92: Quả thực tôi không thể thiếu em. Chương 93: Chương 93: Tồn tại rất nhiều vấn đề Chương 94: Chương 94: Nụ hôn khiến cô nhột nhạt Chương 95: Chương 95: Em là bạn gái tương lai của anh mà!!! Chương 96: Chương 96: Hành động táo bạo Chương 97: Chương 97: Gặp anh lúc còn trẻ Chương 98: Chương 98: Muốn uống chút rượu không? Chương 99: Chương 99: Tôi từng mơ thấy em, ít nhất cũng không chỉ một lần. Chương 100: Chương 100: Nôn nóng, tham lam và khát khao Chương 101: Chương 101: Vừa rồi mới chỉ là khởi động thôi. Chương 102: Chương 102: Em sẽ luôn luôn ở bên anh Chương 103: Chương 103: Muốn kiểm chứng thử không? Chương 104: Chương 104: Hai người là của nhau