Chương 22
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 22: Vỡ ối

Đến cuối cùng, bức ảnh đó gần như không chỉnh sửa gì, Hứa Niệm Sênh đăng lên vòng bạn bè cho vui. Như thường lệ, cô nhận về được một tràng lời khen. Các chị em đồng nghiệp của cô thi nhau “ăn vạ” dưới phần bình luận, hỏi cô rốt cuộc đã nhờ được ai chụp ảnh cho vậy. Chẳng lẽ trong công ty thật sự có một người đồng nghiệp tài năng đến như vậy sao?
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô thật sự không dám nói.
Hôm đó vừa khéo là ngày lễ, Hứa Niệm Sênh gọi điện về nhà. Hứa Cẩm Ngôn vừa nghe máy liền hỏi: “Ảnh đăng trên WeChat của cháu là Tống Mạch Xuyên chụp cho đúng không?”
Hứa Niệm Sênh ngạc nhiên: “Sao cậu biết?”
Hứa Cẩm Ngôn cười khẩy, giọng điệu đầy khinh bỉ: “Cái tên đó chụp ảnh đẹp quá, báo hại cậu lúc yêu đương với mợ mày bị ăn mắng như cơm bữa.”
“…”
Đây xem như là một kỷ niệm cũ. Hồi đó Hứa Cẩm Ngôn yêu đương, đi đâu với bạn gái cũng muốn chụp vài tấm ảnh lưu lại kỷ niệm. Chẳng biết nghĩ thế nào mà lại nhờ Tống Mạch Xuyên chụp hộ, kết quả chụp đẹp đến mức báo hại sau đó Hứa Cẩm Ngôn liên tục bị bạn gái mắng vì tay nghề chụp ảnh. Hứa Niệm Sênh còn nhớ hồi đó những bức ảnh phát cơm chó của cậu mợ cô đều đẹp mê, góc nào góc nấy đều rất đáng tiền, cô còn tưởng cậu chịu chơi, thuê hẳn nhiếp ảnh gia theo chụp. Lúc đó cô và Tống Mạch Xuyên đã không còn liên lạc, đương nhiên cũng sẽ không đi tìm hiểu tin tức của anh.
Hứa Cẩm Ngôn nói Tống Mạch Xuyên có một phong cách chụp ảnh rất riêng, không biết phải nói thế nào, tóm lại, chỉ cần nhìn vào ảnh là có thể đoán ra đều do anh chụp. Hứa Niệm Sênh vòng vo hỏi lý do vì sao anh lại có thể chụp ảnh giỏi như thế. Cậu của cô nói: “Cái này đã là gì? Cháu phải đến nhà cậu ta xem đống thiết bị quay chụp của cậu ta kìa, muốn chụp sao trên trời cũng không thành vấn đề.”
“…”
Quả không hổ danh là Tống tổng.
“Có thích không? Để hôm nào cậu dẫn mày sang nhà cậu ta ngắm sao. Cậu ta có kính thiên văn đấy.” Hứa Cẩm Ngôn thản nhiên hỏi mà không màng đến sống chết của bạn thân.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Đúng là cậu của cô, không hề xem mình là người ngoài. 
Sau khi cúp điện thoại, cô quay lại lướt điện thoại mới phát hiện Tống Mạch Xuyên đã thả tim bài đăng của cô trên WeChat. Có điều, sau khi anh thả tim, dưới phần bình luận không có mấy đồng nghiệp dám nói lời tán tỉnh sến súa nữa. Có thể thấy, “công phu phong ấn” của sếp đã cho hiệu quả tức thì. 
Tuy nhiên, sau hôm đó, Hứa Niệm Sênh mới nhận ra những gì mình hiểu về Tống Mạch Xuyên thật sự quá ít, quá nông cạn. Những sở thích và giới hạn của anh còn phức tạp hơn nhiều so với những gì được ghi trong sổ ghi chép của thư ký Lê, và đương nhiên, cũng phức tạp hơn Tống Mạch Xuyên mà cô quen khi còn học cấp ba. Con người vốn có nhiều mặt, biểu hiện ra ở từng chi tiết nhỏ. Giống như Hứa Niệm Sênh, e rằng cô cũng chẳng phải hoàn toàn như mọi người nghĩ.
Trước khi đi ngủ, lương tâm của Hứa Niệm Sênh trỗi dậy, cô cầm điện thoại gửi cho sếp một câu chúc bình an và hạnh phúc, nhưng lại trót quên để ý thời gian, gửi xong mới phát hiện đã là năm mươi chín phút, chớp mắt một cái, đã là không giờ. Cô rất nhanh trí bổ sung thêm một câu chúc Giáng sinh vui vẻ. Giờ này nói muộn không muộn, nói sớm cũng không sớm, người thức khuya mới bắt đầu, người không thức khuya chắc đã ngủ ngon mơ đẹp rồi.
Hứa Niệm Sênh vốn nghĩ ngày mai Tống Mạch Xuyên sẽ trả lời lại một câu qua loa, nhưng nào ngờ tin nhắn vừa gửi đi được vài phút, anh đã trả lời lại: [Hai ngày lễ, chúc gộp một lần đủ cả đúng không?]
Hứa Niệm Sênh: “?”
Anh chê đấy à?
Nhưng đối phương là sếp, Hứa Niệm Sênh vào công ty thực tập hai tháng, sớm đã học được cách vì năm đấu gạo mà khom lưng rồi. Cô nhắn lại: [Chỉ cần Tống tổng vui thì ngày nào cũng là ngày lễ ạ. Ngày nào tôi cũng sẽ thầm cầu chúc cho chú!]
Tống Mạch Xuyên im lặng một hồi lâu, cuối cùng gửi cho cô một bao lì xì đỏ kèm lời chúc Giáng sinh vui vẻ. 
Chỉ một cú nhấp nhẹ, hai trăm vào tay. Hứa Niệm Sênh cảm thấy tiền này dễ kiếm quá, vội vàng gửi lại cho sếp một nhãn dán chúc phát tài.
Ngay sau đó, Tống Mạch Xuyên gửi đến một tin nhắn thoại. Hứa Niệm Sênh mở ra, giọng nói trầm thấp vang lên từ điện thoại của cô: “Muộn rồi, em ngủ sớm đi. Ngày mai còn phải đi làm nữa. Ngủ ngon.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Anh ấy thật sự rất hợp với yêu đương qua mạng.
Nhưng chỉ cần đi làm, sức sống của con người đều sẽ bị hút cạn, ông chủ có đẹp trai đến mấy cũng nhìn không ra nữa. 
Gần Tết Dương lịch, Hứa Niệm Sênh bị phê bình vì sơ suất trong công việc, mà người trực tiếp phê bình cô lại là thư ký Lê bầu bì sắp nghỉ đến nơi. Có mấy lần cô còn sợ chị Lê bị xúc động quá. Bởi vì trong nhà cũng sắp đón chào một sinh linh bé bỏng, nên Hứa Niệm Sênh đối với bà bầu thường tỏ ra rất cẩn trọng. Chị Lê chỉ hận “rèn sắt không thành thép”, đúng là bà bầu nên tính khí cũng thất thường hơn hẳn, nhưng thái độ đối với cô vẫn rất nhẹ nhàng. Hứa Niệm Sênh rất lo lắng: “Chị Lê, hay là chị đổi người khác mắng em đi?”
Chị Lê: “?”
Thư ký Vương ở bên cạnh không nhịn được, bật cười ha hả. Cả đoạn hội thoại sụp đổ. Chị Lê cũng phì cười.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Chị Lê rất giỏi động viên người khác, nói Hứa Niệm Sênh rất có triển vọng, chị ấy rất coi trọng cô, bảo cô phải cố gắng hơn nữa. Hứa Niệm Sênh gật đầu lia lịa. 
Sau hôm đó, thư ký Lê được sếp cho nghỉ thai sản sớm.
Bao ngày trông ngóng, cuối cùng cũng đến kỳ nghỉ Tết Dương lịch. 
Dạo gần đây, Hứa Niệm Sênh liên tục phải theo sát các dự án, nhất là sau khi chị Lê nghỉ thai sản, cô càng có thêm nhiều việc phải để mắt đến. Đôi khi cô không khỏi thắc mắc, với khối lượng công việc của chị Lê, tại sao lại chỉ gọi là thư ký? Trong khi đó, công việc bao gồm cả việc sắp xếp lịch trình cho sếp, nghĩa là ngày nào cũng phải gặp mặt ít nhất hai lần, trừ những khi Tống Mạch Xuyên không ở văn phòng. 
Hứa Niệm Sênh cảm thấy từ khi cô làm ở vị trí này, điều may là Tống Mạch Xuyên thường xuyên vắng mặt. Nhưng điều không may lại là thỉnh thoảng sẽ lại phải theo chân anh đi tiệc xã giao. Cô vào làm đã lâu, cũng đã đi dự vài bữa tiệc, quen biết được vài nhân vật lớn, thậm chí còn thêm được thông tin liên lạc, nhưng tuyệt nhiên cô không phải động đến một giọt rượu nào, thậm chí còn có cảm giác như mình là trẻ con được người lớn trong nhà dẫn ra ngoài học hỏi vậy.
“…”
Điều này khiến cô nảy sinh cảm giác người một nhà thân tình với Tống Mạch Xuyên.
Buổi tối trở về nhà, còn chưa kịp cất lời ngọt ngào chào hỏi cậu út, Hứa Niệm Sênh đã thấy Hứa Cẩm Ngôn sửa soạn ra ngoài.
“Chẳng phải đang được nghỉ lễ sao ạ?” Cô ngớ người.
Hứa Cẩm Ngôn mặt ủ mày chau, đáp: “Có một dự án xảy ra vấn đề, cậu phải bay sang Anh công tác một chuyến.”
“Ở nhà chăm nom mợ út đấy, cậu đi chắc khoảng ba ngày sẽ về.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Làm ông chủ nhiều khi cũng thật đáng thương. 
Ở một mức độ nào đó, Hứa Cẩm Ngôn quả thực là một ông chồng rất chu đáo. Sợ vợ bầu bì ra ngoài gió lạnh, anh ấy nhất quyết không cho tiễn, nhân tiện còn sai vặt cô cháu gái chuyển hành lý ra xe giúp mình.
“…”
Ngày hôm sau là Tết Dương lịch, lại đúng vào thứ Sáu. Hứa Niệm Sênh ngủ thẳng một giấc tới tận trưa, lúc tỉnh dậy còn theo thói quen kiểm tra điện thoại, sợ rằng có việc đột xuất giao xuống. Sau khi xác nhận tin nhắn đến chỉ có những lời chúc năm mới, cô mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Mới đi làm được hai tháng mà cô đã mắc bệnh nghề nghiệp thật rồi. Vươn vai ngáp dài một cái, Hứa Niệm Sênh chậm rãi rời giường, vệ sinh cá nhân xong thì đi xuống lầu.
Dưới lầu, Tô Tiểu đang loay hoay bày biện những món đồ trang trí mới mua, thấy cô vừa đi xuống liền nói: “Sênh Sênh dậy rồi đấy à, có bữa sáng ở trong bếp, nhớ ăn đấy nhé.”
Theo giờ giấc sinh hoạt của Hứa Niệm Sênh vào những ngày nghỉ, việc cô có thể cùng Tô Tiểu ăn một ngày hai bữa đã là một việc xuất sắc lắm rồi. 
Tết Dương lịch của những năm trước, số lần cô về nhà không nhiều lắm. Hồi năm nhất có về, nhưng lúc đó Hứa Cẩm Ngôn và Tô Tiểu vẫn đang trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt, đương nhiên sẽ dắt nhau ra ngoài hẹn hò, tới năm hai, năm ba Hứa Niệm Sênh lại dồn hết tâm trí vào việc học. Liên lạc với cậu út thì cứ tùy duyên thôi. Năm nay hiếm hoi lắm cô mới ở nhà đón Tết, thế mà lại đến lượt Hứa Cẩm Ngôn bận việc. Đúng là phong thủy luân chuyển.
Hứa Niệm Sênh đang ăn sáng ngon lành, Tô Tiểu bỗng nhiên đi tới hỏi cô: “Sênh Sênh, hôm nay cháu có ra ngoài không?”
“Không ạ.” 
Nhiệm vụ ba ngày này của Hứa Niệm Sênh chính là ăn uống đầy đủ, tiện thể trông chừng mợ út, đảm bảo cô ấy không có bất kỳ khó chịu nào. Nhưng nói cho cùng, việc chăm sóc mợ út cũng không đến lượt cô, trong nhà đã thuê mấy người, ngay cả hộ lý chăm sóc mẹ và bé cũng đã đến từ lâu rồi. 
“Chiều nay Tống Mạch Xuyên sẽ ghé thăm nhà mình đấy.”
Hứa Niệm Sênh: “?”
“Đến làm gì thế ạ?” Hà cớ gì nghỉ lễ vẫn còn phải chạm mặt sếp chứ?
Tô Tiểu cười: “Hai năm nay cậu ấy đều ghé qua nhà mình tặng quà mừng năm mới, cháu không ở nhà nên không biết đấy thôi.”
“…”
Thảo nào trước kia các chị em đồng nghiệp trên công ty cô lại gán ghép cậu út nhà cô với Tống Mạch Xuyên, quan hệ thân thiết đến mức Tết Dương lịch cũng sang tặng quà kia mà.
Thế nhưng, dù gì cũng đã gia nhập khối làm công ăn lương, Hứa Niệm Sênh thản nhiên chấp nhận việc ông chủ sẽ đến thăm nhà… à không, đến tặng quà mừng.
Đã lâu không ở bên cạnh mợ út, Hứa Niệm Sênh dành cả buổi ngồi hàn huyên với Tô Tiểu, thái độ rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Mợ út của cô cũng tiện dịp kể cho cô nghe một vài chuyện ở công ty. Vẫn biết xung quanh mình toàn là những người tài giỏi xuất chúng, nhưng khi nghe được những chuyện kể từ miệng Tô Tiểu, Hứa Niệm Sênh vẫn không khỏi cảm thán trong lòng. Thảo nào ai cũng xem cô là trẻ con, trong mắt mấy vị tổng giám đốc này, một sinh viên đại học đang mài đ*ng q**n trên ghế nhà trường như cô quả thực quá là non dại.
Hai người ngồi trên ghế sofa xem ti vi ăn vặt, vừa tán gẫu nói xấu người khác. Bình thường nếu có Hứa Cẩm Ngôn ở đây, anh ấy chắc chắn sẽ tham gia vào. Gần như tất cả những chuyện ngồi lê đôi mách chốn công sở mà Hứa Niệm Sênh biết đều là từ họ mà ra. Bọn họ là tổng giám đốc, những chuyện họ biết không chỉ nhiều hơn mà còn chuẩn hơn nhiều so với thông tin trên các nhóm hóng hớt ăn dưa trong nội bộ công ty. Mấy tập phim chiếu trên ti vi còn chẳng hấp dẫn bằng một nửa những câu chuyện mợ út cô kể.
Một trong những hoạt động thường ngày của Tô Tiểu từ khi bụng to vượt mặt là đi dạo một vòng bên ngoài. Trước đây không có Hứa Niệm Sênh ở nhà, đi cùng cô ấy thường là cô giúp việc trong nhà hoặc Hứa Cẩm Ngôn. Nhưng hôm nay có cô ở trong nhà nên nhiệm vụ làm bạn đồng hành đương nhiên sẽ thuộc về cô cháu gái này. Ăn tối xong, hai mợ cháu quấn người kín mít rồi mới dắt nhau ra ngoài tản bộ. Theo tình hình hiện tại của Tô Tiểu, đi bộ vài vòng quanh nhà có lẽ cũng là đủ rồi, nhưng ở nhà lâu thực sự sẽ khiến người ta “mốc meo”.
Trước khi ra khỏi nhà, Hứa Niệm Sênh còn cẩn thận kiểm tra điện thoại một lần. Tống Mạch Xuyên nói sẽ đến chơi nhà nhưng mãi vẫn chưa thấy đến, không biết có phải là tăng ca ngày lễ hay không. Nhưng cô cũng không bận tâm lắm, dù gì cũng chỉ đi loanh quanh khu này thôi. Đằng nào cũng ở gần nhà, nếu anh đến thì cứ vào nhà mà đợi, đã là bạn tốt thì cứ tự nhiên như ở nhà mình đi.
Hứa Niệm Sênh khoác tay mợ út cùng tản bộ, vừa đi vừa nói chuyện, cười đùa không ngớt. Con đường bên dưới nhà hơi khó đi, hai người đi rất chậm. Thỉnh thoảng, Hứa Niệm Sênh lại cúi đầu nhìn bụng Tô Tiểu rồi lại thoáng ngẩn người, bên trong bụng mợ cô đang tồn tại một sinh linh bé bỏng, chẳng bao lâu nữa sẽ chào đời. Có lẽ vì cùng là phụ nữ với nhau nên Hứa Niệm Sênh ít nhiều vẫn có thể cảm nhận được những nỗi khó chịu của mợ út. Tô Tiểu tuy vẫn là một bà bầu rất xinh đẹp và thời thượng, nhưng không thể phủ nhận hành trình mang thai đã khiến cô ấy tiều tụy hơn rất nhiều.
Lúc định quay về, Tô Tiểu bỗng nhiên khựng lại.
Hứa Niệm Sênh: “?”
Vài giây sau, mợ cô chầm chậm quay đầu nhìn cô, bình tĩnh nói: “Sênh Sênh, hình như… mợ vỡ ối rồi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (101)
Chương 1: Chương 1: Cháu gái yêu quý Chương 2: Chương 2: Bẻ cong gì cơ? Chương 3: Chương 3: Ước nguyện lớn nhất của người hiện đại: xóa sạch lịch sử trò chuyện Chương 4: Chương 4: Chú Tống Chương 5: Chương 5: Sư muội… nam? Chương 6: Chương 6: Ông chủ chính là quá khứ muốn quên đi Chương 7: Chương 7: Cô có chống lưng Chương 8: Chương 8: Thù dai đến thế à? Chương 9: Chương 9: Thích người nhỏ tuổi hơn Chương 10: Chương 10: Cậu ơi, đói quá, cần bao cơm! Chương 11: Chương 11: Không khuất phục Chương 12: Chương 12: Trên Trái Đất này không tìm được người con gái con thích à? Chương 13: Chương 13: Nghe lén sếp Chương 14: Chương 14: Gọi thẳng tên Chương 15: Chương 15: Liệu có khi nào… tôi chính là người sinh nhật đó không? Chương 16: Chương 16: Hôm nay vẫn chưa thể thăng cấp từ “chú” thành “anh” Chương 17: Chương 17: Bánh trôi lộ nhân Chương 18: Chương 18: Người đàn ông không thuộc về họ không cần phải đẹp trai đến thế Chương 19: Chương 19: Đừng quá yêu Chương 20: Chương 20: Sếp, cũng coi như là đồng nghiệp nhỉ Chương 21: Chương 21: Tống tổng cần kiệm lo cho gia đình Chương 22: Chương 22: Vỡ ối Chương 23: Chương 23: Mẹ tròn con vuông Chương 24: Chương 24: Thư ký Hứa nhậm chức Chương 25: Chương 25: Bạn trai cũ Chương 26: Chương 26: Mắt nhìn người trước giờ luôn tệ Chương 27: Chương 27: Tiệc đầy tháng Chương 28: Chương 28: Cần gì phải che giấu Chương 29: Chương 29: Cháu gái lớn Chương 30: Chương 30: Cô gái nhỏ nhút nhát rơi vào trầm mặc Chương 31: Chương 31: Tiên nữ cất lời Chương 32: Chương 32: Có lúc người ta thật sự rất bất lực Chương 33: Chương 33: Cô gái nhỏ say rồi Chương 34: Chương 34: Nếu cô có tội… Chương 35: Chương 35: Chúng ta nói chuyện chút đi Chương 36: Chương 36: Hay là đến chỗ tôi ở đi? Chương 37: Chương 37: Cho leo cây Chương 38: Chương 38: Bị tung tin đồn Chương 39: Chương 39: Ngồi với tôi một lát Chương 40: Chương 40: Nhiếp ảnh gia họ Tống Chương 41: Chương 41: Ảnh chụp chung Chương 42: Chương 42: Quà sinh nhật Chương 43: Chương 43: Anh bị đối phương chặn xem vòng bạn bè Chương 44: Chương 44: Một tấm thẻ người tốt Chương 45: Chương 45: Người nên báo cảnh sát là anh mới phải Chương 46: Chương 46: Muốn lên đây xem phim không? Chương 47: Chương 47: Ngắm phong cảnh Chương 48: Chương 48: Báo cáo Chương 49: Chương 49: Đây là ý gì? Chương 50: Chương 50: Hôn một cái Chương 51: Chương 51: Điều gì đến sẽ đến Chương 52: Chương 52: Hôn môi thì được, hẹn hò có phải quá mờ ám rồi không? Chương 53: Chương 53: Tiểu Hứa im lặng Chương 54: Chương 54: Bạn hôn Chương 55: Chương 55: Gã tồi Chương 56: Chương 56: Chơi không lại Chương 57: Chương 57: Chưa theo đuổi được Chương 58: Chương 58: Nói chuyện về vấn đề của chúng ta Chương 59: Chương 59: Có muốn hẹn hò với tôi không? Chương 60: Chương 60: Bạn gái Chương 61: Chương 61: Có phải rảnh quá rồi không? Chương 62: Chương 62: Hẹn hò Chương 63: Chương 63: Bạn gái là sinh viên đại học Chương 64: Chương 64: Anh Tống Chương 65: Chương 65: Tết Trung thu Chương 66: Chương 66: Không cho mượn Chương 67: Chương 67: Tôi là bạn trai cô ấy Chương 68: Chương 68: Bạn gái anh sắp có người yêu mới tới nơi rồi Chương 69: Chương 69: Người thua hôn người thắng một cái Chương 70: Chương 70: Ở cùng phòng Chương 71: Chương 71: Vòng bảo vệ cho người mới Chương 72: Chương 72: Ai hời hợt chứ! Chương 73: Chương 73: Tắm suối nước nóng Chương 74: Chương 74: Hôn không? Chương 75: Chương 75: Em đang sờ gì đấy? Chương 76: Chương 76: Phú bà Tiểu Hứa Chương 77: Chương 77: Bỏ trốn Chương 78: Chương 78: Thử nhẹ nhàng một chút Chương 79: Chương 79: Giấu bạn trai Chương 80: Chương 80: Cuộc trò chuyện sau cơn say Chương 81: Chương 81: Chuyện mua sắm Chương 82: Chương 82: Bảo bối Chương 83: Chương 83: Tâm thái nuôi hoa Chương 84: Chương 84: Khổng tước xòe đuôi Chương 85: Chương 85: Một vài câu chuyện thường ngày Chương 86: Chương 86: Cậu đến thăm nhà Chương 87: Chương 87: Nhật ký trạng thái tinh thần “tươi đẹp” của Hứa tổng Chương 88: Chương 88: Sênh Sênh, qua đây ngồi Chương 89: Chương 89: Bạn gái tôi Chương 90: Chương 90: Sở thích của bạn gái Chương 91: Chương 91: Sự cố Chương 92: Chương 92: Kỳ nghỉ Chương 93: Chương 93: Vai vế loạn cào cào Chương 94: Chương 94: Kết hôn Chương 95: Chương 95: Động phòng Chương 96: Chương 96: Tớ bắt đầu “đẩy thuyền” hai người họ rồi đấy Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 1: Những câu chuyện thường ngày sau khi kết hôn Chương 98: Chương 98: Ngoại truyện 2: Muốn có em bé Chương 99: Chương 99: Ngoại truyện 3: Người cậu đáng tin cậy Chương 100: Chương 100: Ngoại truyện 4: Tình yêu là khi luôn cảm thấy mình mắc nợ Chương 101: Chương 101: Ngoại truyện 5: Hứa Cẩm Ngôn