Chương 220
Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế

Chương 220: Ngoại truyện hiện đại (8)

Tiêu Yến Ninh ngẩng đầu, thấy Lương Tĩnh chăm chú nhìn nét chữ của mình, khóe môi y khẽ cong, ánh mắt sâu thẳm, như xuyên qua thời gian lấp lánh, trở về một dĩ vãng xa xôi. Cậu khẽ mím môi. Biểu cảm này, cậu đã từng thấy trên gương mặt Lương Tĩnh không ít lần – một vẻ vừa vui mừng, vừa mang chút hoài niệm khó tả.

Lương Tĩnh ngẩng lên, mắt lấp lánh ý cười, giọng chân thành: "Chữ cậu đẹp thật."

Tiêu Yến Ninh lảng mắt, khô khan đáp: "Cũng không đẹp lắm đâu, chỉ là luyện nhiều thôi."

Lương Tĩnh thở dài: "Tôi cũng luyện bao nhiêu năm, vậy mà vẫn chẳng ra gì."

Tiêu Yến Ninh định an ủi, nhưng y đã tự điều chỉnh tâm trạng, cười nói: "May mà giờ đã khá hơn trước. Tôi không có khiếu ở khoản này, nên như thế đã mãn nguyện rồi."

Tiêu Yến Ninh: "..." Cậu phục Lương Tĩnh ở điểm này. Dù ở hoàn cảnh nào, Lương Tĩnh lúc nào cũng giữ được tinh thần lạc quan hiếm có như thế.

Hồi mới quen, Tiêu Yến Ninh từng có lúc bối rối, chẳng biết đối diện Lương Tĩnh thế nào. Tiêu Giác và Tần Khê đối xử với cậu tốt đến lạ, bất kể là vì "Tiểu Thất" trong lời họ hay vì thương cảm cậu, họ thực sự xem cậu như con ruột mà yêu thương, thậm chí còn tốt với cậu hơn cả Lương Tĩnh. 

Thời gian ấy, cậu vừa lo lắng vừa sợ hãi. Cậu sợ Lương Tĩnh nghĩ rằng mình cướp mất hạnh phúc vốn thuộc về y, sợ y sẽ nói những lời khó nghe. 

Nhưng Lương Tĩnh thì ngược lại, hào phóng đến mức chỉ muốn đem hết những gì tốt đẹp nhất dâng cho cậu. 

Lúc đó, Tiêu Yến Ninh thật sự nghĩ rằng việc y học hành không giỏi chắc liên quan đến cái đầu hơi "ngố". Cậu không muốn sau này vì những chuyện này mà hai người trở mặt, nên từng cố ý dò hỏi Lương Tĩnh, rằng Tiêu Giác và Tần Khê đối tốt với mình, liệu y có thấy khó chịu không.

Khi ấy, cậu nghĩ, nếu sự hiện diện của mình khiến Lương Tĩnh không vui, cậu sẽ giữ khoảng cách với gia đình này. Với Tiêu Giác và Tần Khê, cậu vốn chỉ là người xa lạ. Dù thế nào đi nữa, cậu không thể chiếm tổ của người khác. 

Cảm giác không được yêu thương, cậu hiểu quá rõ. Nếu Lương Tĩnh vốn có một gia đình hạnh phúc mà vì cậu xuất hiện lại trở nên buồn bã, thì cậu không nên ở đây. Dù cậu rất khao khát hơi ấm này, nhưng không thể để người khác đau lòng.

Tiêu Yến Ninh đã nghĩ rất nhiều, chuẩn bị sẵn tâm lý cho kết cục tệ nhất. Nhưng Lương Tĩnh chỉ nhìn cậu, rồi đáp: "Họ đối tốt với cậu, tôi làm sao mà khó chịu được." 

Nếu không có Tiêu Yến Ninh, Tiêu Giác và Tần Khê chắc còn chẳng thèm nhìn y lấy một cái, khó chịu gì nổi.

Tiêu Yến Ninh xứng đáng có được điều này.

Thấy cậu ngẩn ra, Lương Tĩnh thề thốt: "Không chỉ họ, tớ cũng sẽ đối tốt với cậu, tuyệt đối không để ai bắt nạt cậu đâu." Nghĩ đến những ngày tháng khó khăn cậu từng trải qua, Lương Tĩnh chỉ ước mình lớn lên trong một đêm, để mang những thứ tốt nhất đặt trước mặt cậu.

Tiêu Yến Ninh nhìn y, lòng đầy phức tạp. Cậu chắc chắn rồi, Lương Tĩnh học kém quả nhiên là vì đầu óc có vấn đề. Người khác chắc đã tìm mọi cách để đá bay kẻ cướp mất tình thương của mình, vậy mà y không những chẳng chút ghen tị, còn muốn che chở cho cậu. Y nghĩ cậu là con thỏ trắng ngây thơ không biết gì sao?

Cậu có chút ác ý, hỏi: "Nếu họ chỉ thích tôi, không cần cậu nữa thì sao?"

Lương Tĩnh cười: "Dù có tôi hay không, họ vẫn sẽ thích cậu."

Cậu sững sờ, chẳng biết nói gì.

Từ hôm đó, Tiêu Yến Ninh để ý đến Lương Tĩnh nhiều hơn. Chẳng còn cách nào khác, người ngốc quá, nếu không trông chừng, sẽ bị kẻ khác lừa mất.

Sau này, Tiêu Yến Ninh đem câu chuyện ấy kể lại cho Tiêu Giác và Tần Khê nghe, dưới dạng một câu đùa. Cậu không rõ vì sao mình làm thế, có lẽ vì sự quan tâm bất ngờ khiến cậu hoang mang, luôn muốn họ vạch ra một ranh giới để cậu biết cách ứng xử. 

Tiêu Giác và Tần Khê nghe xong, liếc nhau một cái. Tâm tư của cậu, sao qua nổi mắt họ. Nhìn một thiếu niên còn chưa lớn đã lo lắng những chuyện này, Tiêu Giác không biết lòng mình là cảm giác gì, còn Tần Khê thì xót xa. 

Ở tuổi này, Tiểu Thất của nàng đáng ra chỉ cần sống vô tư, lo ăn lo chơi, chứ đâu phải nghĩ ngợi nhiều đến thế.

Tần Khê kìm lòng, mỉm cười nhìn cậu, bảo rằng Lương Tĩnh không được thông minh cho lắm, sau này cậu phải trông chừng y nhiều hơn, để họ yên tâm. 

Lương Tĩnh ở bên cạnh cũng gật đầu lia lịa phụ họa.

Nghĩ về chuyện cũ, nhìn người trước mặt, Tiêu Yến Ninh thật không biết nói gì. 

Bao năm qua, Lương Tĩnh đúng như lời y từng nói, luôn đối tốt với cậu. Đôi khi, cậu còn có ảo giác, cả ba người này dường như chỉ vì cậu mà xuất hiện.

Lương Tĩnh nhìn cậu đang ngẩn ngơ, khóe môi khẽ cong. Nhờ lợi thế tuổi tác, y hiểu cậu quá rõ. Chỉ cần cậu khẽ cau mày, y đã biết cậu đang nghĩ gì. 

Tiêu Yến Ninh luôn nghĩ mình nhận được quá nhiều, nhưng với y, những thứ ấy vẫn chưa đủ. Cậu xứng đáng với mọi kỳ trân dị bảo trên đời, xứng đáng được yêu thương, được trân trọng.

Thấy Lương Tĩnh cứ nhìn mình cười, Tiêu Yến Ninh bỗng thấy căng thẳng: "Tôi... tôi đi làm bài tập đây."

Lương Tĩnh: "Tôi cũng đi đây."

Cậu "ồ" một tiếng khô khốc, lòng thấy lạ lùng. Khi Lương Tĩnh ở bên, cậu thấy không tự nhiên, nhưng nếu y đi thật rồi, cậu lại không vui. 

Lương Tĩnh nhìn cậu, mỉm cười. Y nhớ đến một câu: Kẻ được yêu chiều luôn có quyền tự cao. Trước đây, y từng là người được yêu chiều. Giờ đây, y muốn cậu trở thành người ấy. 

Ở bên y, Tiêu Yến Ninh mãi mãi có đặc quyền. Những gì cậu muốn, những gì cậu thích, Lương Tĩnh sẽ dốc lòng mang đến.

Y biết Tiêu Yến Ninh là viên ngọc quý, dù tạm thời bị bụi che mờ ánh sáng, nhưng bụi ấy sớm muộn sẽ bị thổi tan, để lộ vẻ rực rỡ vốn có. Viên ngọc ấy chắc chắn sẽ khiến người ta thèm muốn. 

Lương Tĩnh lo lắng, sợ một ngày viên ngọc ấy không còn thuộc về mình. 

Nhưng lo thì lo, y không muốn cậu mãi bị bụi che phủ. Y mong cậu luôn tỏa sáng, đứng giữa muôn người, trở thành niềm ngưỡng mộ của tất cả. 

Và y cũng tự tin, dù thời gian có đổi thay, chỉ cần y ở đây, viên ngọc ấy sẽ mãi mãi là của y.

---

Học sinh cấp ba đã trưởng thành hơn nhiều. Ngoài học hành, những rung động mơ hồ bắt đầu lan tỏa trong trường. Ở tuổi này, họ táo bạo, nhiệt huyết, có thể vì áp lực học hành muốn xả hơi, hoặc chỉ muốn mượn cớ nói lời lòng mình. Tháng cuối lớp 12, nhiều người hô vang khẩu hiệu "thanh xuân không để lại tiếc nuối", bắt đầu tỏ tình.

Hành động này như lây lan, nhanh chóng bùng nổ ở khắp các trường. Thành công thì cùng nhau cười lớn, hẹn ước mục tiêu chung. Thất bại cũng chẳng tiếc, xem như một nét vẽ trong bức tranh thanh xuân.

Tiêu Yến Ninh dáng vẻ nổi bật, đứng đó như một bức tranh thủy mặc thanh tao. 

Người muốn tỏ tình với cậu không ít, nhưng ngoài học hành, mắt cậu chẳng chứa nổi thứ gì khác. Hơn nữa, cậu luôn giữ khoảng cách, người có ý nhiều, nhưng dám bước tới lại chẳng bao nhiêu. 

Chẳng ai dám trực tiếp tỏ tình, nhưng thời gian đó, sách của cậu đầy những lá thư tình.

Lần đầu thấy thư, cậu nói rõ lòng mình chỉ có sách vở, không để ý đến những chuyện khác. Cậu không mở thư, chẳng vứt đi, cũng không để trên bàn chờ người lấy lại, sợ kẻ khác tò mò mở ra, sẽ làm tổn thương cho người viết.

Cậu bày tỏ thái độ, rồi mang thư về xử lý. Từ đầu đến cuối, cậu chẳng biết ai viết cho mình, hay nội dung là gì.

Có người bảo cậu quá tự chủ, người thì cho rằng cậu làm màu. Cũng có người hỏi, cậu sẽ thích mẫu người như thế nào.

Tiêu Yến Ninh mặt không lộ cảm xúc, trong lòng thầm nghĩ: mình sẽ thích ai? Do tuổi thơ, cậu biết mình không lành lặn trong chuyện tình cảm, thậm chí có phần méo mó và cố chấp. Yêu một người cần có cảm xúc, nhưng cậu thích người chỉ có cậu trong mắt, luôn đặt cậu lên đầu, luôn dành cho cậu sự ngoại lệ đặc biệt.

Cuối tuần ấy, hiếm hoi Lương Tĩnh không tập luyện, sớm đến trường đón cậu về. Thấy Lương Tĩnh, cậu bất giác cười, khí chất lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng. Người chứng kiến cảnh này nghĩ, hóa ra cậu không phải lúc nào cũng chỉ biết học, chỉ là trong trường chưa có người khiến cậu muốn dừng học.

Trên đường về, hai người trò chuyện. Dù tối nào cũng nhắn tin, gặp mặt vẫn có vô vàn chuyện để nói. Chẳng biết sao, câu chuyện nhảy sang vụ tỏ tình "thanh xuân không tiếc nuối". Lương Tĩnh kể trường y cũng có, nói xong liếc cậu một cái.

Tiêu Yến Ninh nhướng mày: "Cười vui thế, nhận thư tình à?"

Lương Tĩnh lắc đầu: "Không, cậu biết tôi không có hứng thú với chuyện này mà."

Tiêu Yến Ninh: "Thế cậu hứng thú với điều gì?"

Lương Tĩnh: "Nhiều lắm. Mọi thứ ở đây tôi đều thấy thú vị."

Tiêu Yến Ninh ậm ừ. "Không có ai muốn tỏ tình sao?"

Lương Tĩnh: "Có chứ."

Cậu định nói gì đó, thì một chiếc xe đạp phía sau vang chuông. Lương Tĩnh thuận thế nắm tay cậu, kéo vào lề đường. Xe đạp đi qua, y vẫn không buông, nhìn cậu, khẽ giơ tay hai người đang đan chặt, nhẹ giọng: "Tôi muốn tỏ tình với cậu. Mình ở bên nhau, được không?"

Tiêu Yến Ninh: "..." Tỏ tình kiểu gì thế này? "Tôi muốn tỏ tình với cậu" là câu quái quỷ gì? Nhưng không hiểu sao cậu lại thấy lời này dễ nghe biết bao.

Hai người cứ thế chậm rãi bước đi. 

Khi trào lưu tỏ tình nổi lên, Lương Tĩnh ở trường bồn chồn không yên, chẳng còn tâm trí tập luyện. Nghĩ đến việc ai đó tỏ tình với Tiêu Yến Ninh, y sốt ruột, ghen tuông, tức giận. Ghen với những người cùng trường Tiêu Yến Ninh, giận mình năm xưa không học tốt để được ở bên cậu mãi.

Đôi khi, y thấy mình như kẻ ti tiện trốn trong bóng tối, miệng nói không sợ ai tranh giành, nhưng trong lòng chẳng chút tự tin. Vậy nên, hôm nay vừa tan học, dù thầy gọi lại tập luyện, y giả vờ không nghe, lao đến đây nhanh nhất có thể. 

Lương Tĩnh vốn dĩ táo bạo, đã là thanh xuân không để lại tiếc nuối, y cũng chẳng muốn để lại tiếc nuối.

Tiêu Yến Ninh nhìn đôi tay đan nhau, ban đầu muốn rút ra theo bản năng, nhưng lại lưu luyến. Dù không nỡ, nhưng lòng cũng hoang mang, lo rằng Tiêu Giác và Tần Khê sẽ buồn vì sự thay đổi trong mối quan hệ này. 

Bao năm qua, cậu gần như chẳng liên lạc với gia đình ruột. Cha cậu từng tìm đến, nhưng Tiêu Giác và Tần Khê đã đứng ra giải quyết. Họ bảo, chuyện của người lớn, trẻ con không cần xen vào, cậu chỉ cần học hành cho tốt, còn lại chẳng phải lo gì cả. 

Tiêu Yến Ninh không biết họ đã thỏa thuận gì, nhưng cậu không còn gặp trở ngại từ gia đình nữa.

Cậu sợ Tiêu Giác và Tần Khê thất vọng. Nhưng cậu cũng không muốn buông tay Lương Tĩnh.

Người mà trong lòng cậu vốn dĩ không có nguyên tắc gì ư? Có, chính là Lương Tĩnh.

Vậy nên, khi Lương Tĩnh đưa tay ra, dù do dự, cậu vẫn không buông.

Cậu nghĩ, thôi thì cứ giấu Tiêu Giác và Tần Khê trước đã. Đợi đến khi cả hai đủ trưởng thành, đủ khả năng gánh vác để họ không phải lo lắng, rồi mới nói cho họ.

 Thế là cậu nhìn Lương Tĩnh, nghiêm túc nói: "Ở bên nhau thì được, nhưng phải giữ bí mật."

Lương Tĩnh: "..."

Lương Tĩnh nghe mà vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ. Y muốn nói, chuyện này làm sao mà giấu nổi. 

Y gặp Tiêu Yến Ninh từ năm cậu mười hai tuổi. Khi ấy, y đã là người lớn. Họ dù từng là đôi lứa thề nguyền sống chết với nhau, nhưng y không phải kẻ cầm thú. Dù không hứa với Tiêu Giác và Tần Khê, y cũng không bao giờ có tâm tư nghĩ đến chuyện tình cảm khi cậu mới mười hai, mười ba. 

Giờ cả hai đã trưởng thành, có thể chịu trách nhiệm cho hành động của mình, y mới dám thả lòng.

Y có nhiều lời muốn nói, nhưng khi nhìn vào mắt Tiêu Yến Ninh, y chỉ gật đầu.

Cũng không còn cách nào, Tiêu Giác và Tần Khê vốn chẳng phản đối chuyện họ ở bên nhau.

Thôi thì cứ để Tiêu Yến Ninh tự nhận ra vậy.

Cũng tốt thôi, vì kỳ thi chỉ còn một tháng. Tháng này, cứ tập trung học hành, không nên quá thoải mái. Đợi thi xong, nói đến chuyện này cũng không muộn.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (223)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199: Tiểu Bát Chương 200: Chương 200: Tiểu Bát Chương 201: Chương 201: Tiểu Bát Chương 202: Chương 202: Tiểu Bát Chương 203: Chương 203: Tiểu Bát Chương 204: Chương 204: Tiểu Bát Chương 205: Chương 205: Tiểu Bát Chương 206: Chương 206: An Vương Chương 207: Chương 207: An Vương Chương 208: Chương 208: An Vương Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210: Quý Lạc Thanh Chương 211: Chương 211: Hoàng Thái Đệ Chương 212: Chương 212: Hoàng Thái Đệ [Hết chính truyện] Chương 213: Chương 213: Ngoại truyện hiện đại (1) Chương 214: Chương 214: Ngoại truyện hiện đại (2) Chương 215: Chương 215: Ngoại truyện hiện đại (3) Chương 216: Chương 216: Ngoại truyện hiện đại (4) Chương 217: Chương 217: Ngoại truyện hiện đại (5) Chương 218: Chương 218: Ngoại truyện hiện đại (6) Chương 219: Chương 219: Ngoại truyện hiện đại (7) Chương 220: Chương 220: Ngoại truyện hiện đại (8) Chương 221: Chương 221: Ngoại truyện hiện đại (9) Chương 222: Chương 222: Ngoại truyện hiện đại (Kết thúc) Chương 223: Chương 223: Vì anh mà đến (Toàn truyện kết thúc)