Chương 221
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 221

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (266)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266: Hoàn