Chương 227
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 227

Vết rạch phân cách trên mặt Hề Quyết Vân khiến người ta sợ hãi.

Nửa khuôn mặt bên trái đẹp như tranh, ánh mắt đượm buồn, bờ môi đỏ mọng, lông mày lá liễu, thuốc màu nhuộm đỏ nơi khóe mắt, khiến cô ấy trở nên cực kỳ xinh đẹp, nhưng nửa gương mặt bên phải lại là bộ xương trắng rợn người, hốc mắt sâu hoắm, lỗ đen lộ ra ngoài, vì không có môi và lợi để che nên chân răng lộ rõ, hàm răng đều tăm tắp, chỉ cần nhìn kĩ thì sẽ phát hiện cô ấy không có lưỡi.

Khương Yếm nhìn một vòng, tìm được năm cái ghế trong góc.

Cô nhón chân cẩn thận đi trên đống xương, sau đó kéo ghế đến trước sân khấu rồi ngồi xuống.

Bây giờ không có cách nào để phá trận, chi bằng xem thử cô ấy muốn làm gì, thế là những người khác cũng lần lượt ngồi theo.

"Cộc cộc cộc."

Theo tiếng nhạc vang lên, Hề Quyết Vân phẩy áo chỉ tay, đôi mắt từ vui chuyển thành buồn, mất đi chiếc lưỡi không ảnh hưởng đến việc cô ấy hát hí khúc, bài hát ngâm nga phát ra, cô ấy múa kiếm uyên ương một cách điêu luyện, các ngón tay lướt qua lưỡi kiếm, sau đó quay người khom eo, lấy thanh kiếm làm điểm tựa rồi nhảy múa trên sân khấu.

Tuy trông có vẻ quỷ dị nhưng rất đẹp.

Cảm xúc sợ hãi trong mắt Ngu Nhân Vãn dần tan biến, em ấy khẽ nói: "Nếu như cô ấy sống lâu, ra khỏi thôn Linh Nhân, chắc chắn sẽ rất nổi tiếng." 

"Lịch sử kinh kịch sẽ có tên cô ấy."

Bình Bình gật đầu đồng ý: "Tuy nghe không hiểu nhưng rất hay, nếu phớt lờ gương mặt bên phải kia thì trông rất đẹp."

"Chẳng trách Kim Nguyệt Bạch lại nói em không thể tập trung học trong lúc Hề Quyết Vân hát."

Một bài kịch rất dài, nhưng chẳng biết là do mọi người nghe quá nhập tâm, hay do thời gian trôi quá nhanh, mấy người lại im lặng ngồi nghe hết cả màn kịch trên sân khấu.

Ngu Cơ sắp tự sát.

Hề Quyết Vân rút thanh kiếm lạnh lẽo ra, ngước mặt lên, nhìn xuống sân khấu.

Cả đám sững sờ.

Tim Khương Yếm đập thình thịch, cô và Hề Quyết Vân nhìn chằm chằm nhau trong mấy giây, thấy mặt bên trái của cô ấy cũng biến thành bộ xương trắng, máu tươi phun ra từ mắt tai mũi họng, cô lập tức đứng dậy tránh đi.

Nhưng đúng lúc này cô lại mất quyền kiểm soát cơ thể.

Hề Quyết Vân cầm kiếm đi xuống sân khấu, cô ấy đến chỗ Thẩm Hoan Hoan trước, sau đó không do dự đâm thẳng vào cổ cô nàng, ngay tức khắc cổ Thẩm Hoan Hoan phát ra tiếng gãy xương.

Quả thực quá đột ngột.

Cơn đau dữ dội truyền đến, đồng tử Thẩm Hoan Hoan co rút, nhưng chẳng mấy chốc đã dại đi. 

Bởi đang ở trong tư thế ngồi, đầu cô nàng rơi tõm lên đùi, cổ đung đưa theo quán tính, nhìn tổng thể giống như cô gái không đầu đang ôm đầu của chính mình ngủ say.

Người thứ hai Hề Quyết Vân nhắm đến là Thẩm Tiếu Tiếu, Thẩm Tiếu Tiếu bị cảnh tượng vừa rồi dọa sợ.

Em điên cuồng vùng vẫy, thử thoát khỏi chiếc ghế, nhưng giờ đây em không thể đứng dậy cũng chẳng thể nói được, rất nhanh lồng ngực em đã bị thanh kiếm đâm xuyên, mấy con dòi màu trắng bò ra từ trong tim em.

Rơi lõm tõm xuống đất.

Ngu Nhân Vãn ngồi bên cạnh Thẩm Tiếu Tiếu, Hề Quyết Vân nổi hứng, xoay người, cô ấy nhìn em ấy cười, sau đó liên tục chém vào người em ấy.

Trái một nhát phải một nhát, chém đến nhát thứ mười sáu thì Ngu Nhân Vãn đã ngừng thở.

Dưới chân em ấy là một đống thịt vụn.

Sau đó Hề Quyết Vân nhìn sang Bình Bình.

Bình Bình biết mọi người vốn không phạm phải điều kiện dẫn tới tử vong nên không sợ, do đó cô bé không hề cựa quậy.

Nhưng biết mình không chết không đồng nghĩa với việc không sợ, cô bé căng thẳng nhìn Hề Quyết Vân, sau đó bị cô ấy chém đứt đầu.

Khương Yếm: "..."

Cô chỉ hy vọng Hề Quyết Vân có thể ra tay dứt khoát, có lẽ đã nghe được tâm tư của cô, Hề Quyết Vân dứt khoát đâm kiếm vào bụng Khương Yếm, sau đó móc lên trên một cái.

Ba giây sau, hai phần cơ thể Khương Yếm đổ về hai phía.

Lúc Khương Yếm khôi phục lại ý thức, cô đã quay trở lại trạng thái ban đầu, Khương Yếm ngồi ở vị trí cuối cùng trong sảnh.

Bốn người còn lại ngồi cùng cô bên chiếc bàn dài, nét mặt kinh hồn chưa thể bình tĩnh, trán Thẩm Tiếu Tiếu đổ đầy mồ hôi lạnh, em không ngừng hít thở sâu, lúc này cả rạp hát bỗng vang lên một tràng vỗ tay rộn rã, vô số lời khen ngợi ập vào màng nhĩ.

Khương Yếm ngước mắt lên nhìn sân khấu, lúc này tất cả diễn viên đang lên sân khấu để cúi đầu cảm ơn khán giả.

Màn kịch đã kết thúc.

Khán giả lần lượt rời đi nhưng vẫn còn vài người ở lại nói chuyện phiếm, bày tỏ cảm xúc dâng trào từ tận đáy lòng. Đám Khương Yếm cũng chuẩn bị đứng dậy, nhưng lúc này có một người đàn ông tuổi tầm trung niên trông rất tao nhã đi lên sân khấu, chặn Hề Quyết Vân lại.

"Không biết Hề trưởng đoàn suy nghĩ đến đâu rồi?"

Nhìn bề ngoài có thể đoán được địa vị lẫn tiền tài của đối phương không thấp, từ hành động của ông ta, có thể chắc chắn ông ta chẳng phải hạng tốt lành gì. 

Hề Quyết Vân lễ phép gạt tay người đàn ông ra: "Rất vinh dự khi được Vương lão gia ưu ái, nhưng Quyết Vân tạm thời chưa có ý định lập gia đình."

Khương Yếm nhớ lại những chuyện liên quan đến Vương lão gia.

Buổi sáng lúc ở ngoài rạp hát có hai người đàn ông trò chuyện, nói Vương lão gia muốn cưới Quyết Vân làm vợ thứ chín, nhưng hai người cũng chẳng biết diễn biến tiếp theo như nào, ngược lại giữ kín miệng rồi lập tức rời đi.

Bình Bình nhỏ giọng nói chuyện của Vương lão gia: "Lâm Tiểu Đường từng kể với em, Vương lão gia này có sở thích hành hạ người khác, còn thích cưỡng ép mấy cô gái tị nạn xinh đẹp, một năm đã mất ba người vợ, hai người chết, một người bỏ trốn."

Bị từ chối trước mặt bao nhiêu người, sắc mặt Vương lão gia trông rất khó coi.

Lúc này Tiêu Tùng Dã cũng lập tức lên sân khấu, chị ta đứng chắn trước mặt Hề Quyết Vân, mỉm cười. Nhìn bề ngoài lẫn khí chất trên người Tiêu Tùng Dã, chị ta rất không hợp đóng vai mấy người hay nịnh hót, nhưng chị ta không những mỉm cười, mà còn nắm lấy bàn tay của Vương lão gia, nhỏ giọng thì thầm vào tai ông ta.

Sắc mặt Vương lão gia bỗng tốt hơn nhiều. 

Ông ta với Tiêu Tùng Dã bước lên tầng hai, mấy phút sau, Phương Tự Ngữ bị Lâm Tiểu Đường gọi về, cậu ta nhanh chóng đi lên trên tầng hai. Khương Yếm nhớ đến thiết lập của mình, bèn nhấc chân đi theo, chuẩn bị quan tâm đến sự an toàn của Tiêu Tùng Dã.                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                               

Lâm Tiểu Đường vội gọi cô lại.

"Không sao, tam sư phụ đi rồi." Lâm Tiểu Đường nói: "Vương lão gia sẽ nể mặt anh ấy, không làm gì quá mức đâu." 

Khương Yếm gật đầu.

Mười phút sau, đợi khách với Lâm Tiểu Đường đi hết, Khương Yếm lại xoay người lên tầng hai, cúi người nhìn vào bên trong qua khe cửa.

Lúc này Tiêu Tùng Dã đang đứng trên sân khấu hát hí khúc, bên dưới chỉ có mình Vương lão gia. 

Vương lão gia đầy vẻ tự đắc, thỉnh thoảng lại chen vào mấy câu, thích lúc nào là cắt ngang Tiêu Tùng Dã lúc đó, liên tục khen hay, cứ đến đoạn hay thì lại bị ông ta chen ngang, hoàn toàn không thể nghe nổi.

Nhưng Tiêu Tùng Dã không quan tâm.

Chị ta vẫn thuận theo thái độ của đối phương, vừa cười vừa hát hí khúc mới học, còn phối hợp với Vương lão gia, lúc thì bày vẻ giận dữ, khi lại mỉm cười e thẹn.

Mới hát một đoạn, Vương lão gia đã bước lên sân khấu, liên tục v**t v* cánh tay Tiêu Tùng Dã.

"Được lắm, được lắm."

"Tôi rất thích ngoại hình của em, đợi Quyết Vân nghĩ xong, cả em với cô ấy sẽ cùng gả vào nhà tôi." Vương lão gia nói: "Tôi lấy em trước, sợ rằng cô ấy không vui, cô ấy kiêu ngạo, nhưng em lại hiểu chuyện, chắc chắn sẽ hiểu cho tôi."

Từ góc nhìn của Khương Yếm có thể thấy rõ Tiêu Tùng Dã đang nắm chặt nắm tay ở sau lưng, mấy phút sau, chị ta nhanh chóng thả lỏng tay, hai tay ôm lấy cánh tay Vương lão gia, còn nhẹ nhàng đung đưa.

Vương lão gia vui vẻ rời đi.

Tiếng bước chân càng ngày càng xa, cuối cùng Tiêu Tùng Dã cũng lộ ra vẻ cực kỳ ghê tởm.

Vì cảm thấy buồn nôn, chị ta nôn oẹ mấy tiếng, cơ thể run lẩy bẩy, bàn tay run rẩy lấy khăn lụa từ trong áo ra để lau tay, càng lau càng đỏ, lau đến rách cả da.

"Cái chó gì vậy!"

Chị ta giận dữ nói: "Muốn lấy chị thì thôi đi, còn muốn lấy cả trưởng đoàn?"

Phương Tự Ngữ bất lực bảo: "Chị cứ mập mờ với ông ta như vậy cũng không phải cách, để tôi bảo ba…"

Tiêu Tùng Dã ngắt lời cậu ta: "Không cần."

"Cầu người không bằng cầu mình." Chị ta nhìn về Phương Tự Ngữ: "Cậu cũng không dễ dàng gì, tiếp tục nhờ ông ta thì cậu sẽ không thể hát hí khúc được nữa, bây giờ vẫn chưa đến mức không giải quyết được."

Hai người khẽ nói với nhau vài câu, sau đó Phương Tự Ngữ đi ra từ cửa hông, Khương Yếm lập tức đứng thẳng người.

Cô quay người chuẩn bị về phòng, nhưng sức khỏe giờ đây của cô rất yếu, do khom lưng trong khoảng thời gian dài, cộng thêm việc đứng lên đột ngột, tầm mắt cô bỗng tối sầm lại, cả người loạng choạng đập vào lan can.

"Bịch!"

Nghe thấy tiếng động, Tiêu Tùng Dã đang ở trong phòng lập tức ra ngoài, thấy Khương Yếm, mặt chị ta lạnh tanh: "Cô làm gì ở đây vậy?"

"Không ai nói với cô là không được tùy tiện lên tầng hai à?"

Khương Yếm cảm thấy bản thân nên nói dối, ví dụ bảo là mình mới đến nên bị lạc, dù sao thiết lập của cô là rất thích Tiêu Tùng Dã, chắc chắn không muốn bị Tiêu Tùng Dã ghét… Nghe lén người khác nói chuyện là không nên, huống chi là trong hoàn cảnh bị người khác sỉ nhục.

Nhưng Khương Yếm vừa định nói dối thì bên tai đã vang lên "keng" một tiếng, ngắt lời cô.

Nhân vật sắp bị OOC, câu hỏi xuất hiện.

Khương Yếm sững người, ngước đầu nhìn lên trời.

Mẹ của Hề Quyết Vân là trưởng đoàn tiền nhiệm của rạp hát, cô ấy kế thừa sự nghiệp của mẹ, kiếm sống nhờ vào nghề hát kịch. Tấm lòng chân thành không biết nói dối, bởi vì tính cách này mà cô ấy đắc tội với vô số người, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị Vương lão gia hủy hoại, cô ấy là kiểu người dù có chết cũng không nịnh hót người khác, nhưng Tiêu Tùng Dã thì không như vậy.

Tiêu Tùng Dã gặp Hề Quyết Vân lúc đang ăn xin bên đường, khi đó cô ấy mới tròn tám tuổi, ngày nào cũng phải tranh ăn rau thối với người khác. Sau khi được Hề Quyết Vân đưa về nhà, vốn định mua về để làm người hầu nhưng Hề Quyết Vân phát hiện cô ấy có thiên phú hát kịch. Hai người ở cùng nhau mười bốn năm, trong lòng Tiêu Tùng Dã, Hề Quyết Vân là người hoàn hảo nhất, cũng là người đáng được kính trọng nhất.

Hôm nay Vương lão gia lại đến quấy rối Hề Quyết Vân, Tiêu Tùng Dã kìm nén sự ghê tởm trong lòng mà quấn quýt ông ta, cô ấy rất ghét người khác thấy dáng vẻ này của mình, nhưng vì lo lắng cho đối phương nên bạn đã lén lút đứng ngoài chứng kiến hết thảy. 

Không may thay, lúc này Tiêu Tùng Dã đã phát hiện bạn ở bên ngoài, cô ấy nghiêm nghị chất vấn bạn đang làm gì. 

Vậy nên, bạn sẽ chọn…
Bịa ra một lời nói dối hoàn hảo, giả vờ tình cờ đi ngang qua, bảo vệ lòng tự tôn của Tiêu Tùng Dã. Lựa chọn nói thật, đồng thời nói rằng bản thân vì quan tâm cô ấy nên mới đến đây, thề sẽ không kể chuyện này ra ngoài, khẩn cầu cô ấy đừng tức giận. Nhìn Tiêu Tùng Dã bằng ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, đồng thời nói rằng bản thân cũng muốn trở thành một người có thể bảo vệ người khác giống như vậy.
Khương Yếm ngước đầu nhìn những lựa chọn.

Nếu nói trước đây cô chỉ hiểu sơ về tính cách của mình, thì giờ đây cô đã hiểu kỹ hơn một chút. 

Bởi "Lựa chọn số 3".

Cô có phải tình cờ đi ngang qua hay không, Tiêu Tùng Dã cũng đã có phán đoán riêng của mình, nói thẳng ra đây là sự lựa chọn mà cả hai đều có suy nghĩ riêng, cô không cần phải đắn đo có bị Tiêu Tùng Dã phát hiện hay không, Tiêu Tùng Dã cũng không cần phải đắn đo xem cô có đang nói dối hay không.

Nhưng trong hai lựa chọn nói thật thì "Lựa chọn số 3" rõ ràng tốt hơn "Lựa chọn số 2".

Bởi lựa chọn này sẽ mang đến giá trị tinh thần.

Tiêu Tùng Dã không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ ấy của mình, chứng tỏ chị ta là người thà chết chứ không cúi đầu khom lưng. Nhưng vì Hề Quyết Vân, vì sự an toàn của tất cả mọi người trong rạp hát, chị ta chỉ có thể làm thế.

Suy cho cùng, chị ta chán ghét hành vi của bản thân, bởi vậy chị ta cần một người ủng hộ mình, nói chị ta lợi hại ra sao. 

Mà tính cách do linh hồn phía sau thiết lập cho cô rõ là phải đảm nhiệm chức trách này.

Vì vậy Khương Yếm dứt khoát ấn "Lựa chọn số 3".

Chỉ trong chốc lát, cô thấy mình tiến lên nắm lấy tay của Tiêu Tùng Dã, nhìn thẳng vào ánh mắt hoang mang của đối phương, nâng hai tay chị ta lên, rồi thổi một hơi vào tay chị ta. 

"Những thứ bẩn thỉu mau biến hết đi…"

Khương Yếm nghe thấy bản thân mình bảo: "Vừa rồi em rất lo cho chị, vậy nên em đã tự tiện lên xem thử, em biết làm vậy là không đúng, nên chị có thể tùy ý phạt em!"

"Nhưng chị phạt em thì đừng giày vò bản thân nữa, bởi vì chị thật sự rất tuyệt vời, rất rất tuyệt vời." Khương Yếm nói: "Em cũng muốn trở thành một người giống như chị, bảo vệ trưởng đoàn, bảo vệ mọi người!"

Tiêu Tùng Dã im lặng trong chốc lát: "Giày vò bản thân, tôi giày vò bản thân lúc nào?"

Khương Yếm chỉ vào bàn tay bị rách da của Tiêu Tùng Dã: "Em đau lòng lắm."

Tiêu Tùng Dã cười khẩy một tiếng, chị ta rút tay ra khỏi tay Khương Yếm: "Động vào tôi ít thôi."

"Lòng bàn tay toàn là bụi, cô cũng là thứ dơ bẩn."

Nói rồi chị ta phất tay rời khỏi tầng hai, Khương Yếm lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể.

Cô xoa cơ mặt cứng ngắc của mình, tưởng tượng lại cảnh vừa rồi, cười híp mắt, không kìm được mà rùng mình một cái.

Lúc này Bình Bình bước tới chào tạm biệt cô.

"Em về học đây, hẹn gặp lại."

Khương Yếm vẫy tay.

Kim Nguyệt Bạch liếc mắt nhìn bóng lưng của Tiêu Tùng Dã, lại nhìn về phía Khương Yếm, đại khái hiểu được hai người vừa nói chuyện gì.

Cô ấy an ủi Khương Yếm: "Đừng buồn, tôi nói cho cô một tin vui."

Khương Yếm: "Tin vui gì?"

Kim Nguyệt Bạch nhếch mép, khẽ nói: "Vương lão gia bị vô sinh."

Khương Yếm: ?

Bình Bình: ?

Bình Bình bịt tai thật chặt.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (267)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267: Hoàn chính văn Chương 268: Chương 268: Ngoại truyện 1 Chương 269: Chương 269: Ngoại truyện 2