Chương 23
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm

Chương 23: Ông xã thật đẹp trai...

Một chén canh, bên cạnh còn có một đĩa nhỏ để bỏ xương.

"Chú Quyền hầm sườn thơm lắm luôn, hầm đến mức thịt rìa ra khỏi xương." Tiểu Trừng Trừng nói đi nói lại ý muốn để Bạch Tông Ân có thể ăn hết thịt nhưng kết quả lại hăng hái đến mức làm bản thân thòm thèm nuốt một ngụm nước miếng.

Ầu, xấu hổ quá đi.

Càn Phạn nhân lúc nào cũng đói bụng trăm triệu lần.

Trưa nãy cậu đã ăn cái gì ấy nhỉ? Tề Trừng có chút mơ hồ, sáng nay thật sự chả có chút tâm tư gì, giống y như là bị ai đó lấy mất trái tim bé nhỏ đi vậy, Tề Trừng xuất thần ôm tim.

Bạch Tông Ân ở trên giường nhắc nhở: "Tim cậu đói bụng à?"

Cún con gâu gâu hai tiếng, hai tay tự dời xuống xoa xoa bụng.

Sau đó thì kinh hãi đến biến sắc: "Ông xã, bụng của tui tự nhiên xẹp lại rồi!"

"... Đi ăn cơm đi." Bạch Tông Ân nói.

Tề Trừng lắc đầu, "Ông xã, anh phải ăn cơm trước đi rồi tui mới đi ăn." Một bộ dáng 'nếu ông xã không ăn cơm thì tui sẽ chết đói' rất hiên ngang lẫm liệt.

"Vậy cậu cứ chịu bị đói đi."

Bạch Tông Ân cầm muỗng lên, nhấp một hớp canh. Đồ ngốc bên cạnh ánh mắt sáng quắc, dò hỏi: "Ông xã, mùi vị như thế nào?"

Rõ ràng không có chút khẩu vị gì nhưng chả hiểu sao bây giờ anh lại cảm thấy lại có chút không tồi.

"Ăn rất ngon."

Rầm.

Càn Phạn nhân phải chịu đựng! ! ! !

"Ông xã, anh ăn thử thịt đi, có phải rất mềm hay không." Cún con nuốt nước miếng tha thiết chờ mong.

Xương sườn được sắp xếp và chặt rất cân đối. Dùng muôi chạm nhẹ vào thì xương cốt liền rìa ra, rút hết xương ra bỏ vào đĩa nhỏ bên cạnh, Bạch Tông Ân dưới ánh mắt thèm thuồng của người nào đó, lạnh nhạt đưa thịt vào miệng.

"Rất mềm."

Còn rất thơm nữa. Cún con có thể ngửi thấy được!

Bạch Tông Ân ung dung thong thả ăn xong chén canh, cả rau dưa với thịt đều được ăn sạch sẽ.

Đây là điều chưa bao giờ xảy ra trước đây.

Tề Trừng thật cao hứng.

Ông xã đã ăn xong rồi, bây giờ cậu có thể đi ăn cơm.

Ngay sau đó cún con liền hóa thân thành chim sẻ nhỏ ân cần, thu thập khay, lau khô bàn —— nhưng thật ra bàn cũng rất sạch sẽ, không giống như lúc cậu ăn, vương ra khá nhiều.

Tề Trừng bê khay ra ngoài.

Bạch Tông Ân ngồi dựa vào gối dựa, nghĩ nghĩ, bây giờ thiếu niên đi ăn cơm tối, chắc phải một lúc lâu nữa mới quay trở lại.

Chưa tới hai phút, Tề Trừng cộc cộc cộc chạy vào, trong tay ôm rất nhiều đồ.

Cậu đem máy chơi game, truyện manga đến bỏ hết lên bàn.

"Ông xã, bây giờ tui đi ăn cơm, nếu anh cảm thấy chán quá thì có thể xem mấy thứ này, truyện tranh tui mới mua á, chưa có đọc đâu."

Bạch Tông Ân quét mắt nhìn sang: "Không có chim sẻ nhỏ."

Tề Trừng: ! ! !

"Anh, anh, nếu anh muốn đọc thì cũng được." Cún con nhẫn nhịn thẹn thùng.

Bạch Tông Ân nhìn thấy hai bên tai thiếu niên đỏ lên, khóe miệng thoáng cong, nhưng rất nhanh đã đè ép trở lại, nói: "Đi ăn cơm đi."

"Vậy tui đi á, tui sẽ quay lại nhanh thôi."

Lần này thiếu niên đã thật sự đi ăn cơm. Nhưng cảm giác mất mát vi diệu trong lòng vừa nãy đã mất sạch. Nào là truyện manga rồi máy chơi game, những thứ đó cũng chỉ có cậu mới thích. Rất ngây thơ.

Bạch Tông Ân duỗi tay cầm qua.

Dù gì cũng là tấm lòng của thiếu niên.

Tề Trừng ăn cơm rất nhanh, cơm tẻ chan canh sườn, dùng muỗng múc ăn.

Từng ngụm từng ngụm.

Quả nhiên rất ngon.

Cảm giác thèm ăn đã quay trở lại rồi!

Cảm động đến kinh thiên động địa luôn. Một thùng cơm mà không có vị giác, vậy chẳng khác nào bị mất đi một trăm triệu.

Tuy rằng Tề Trừng không có một trăm triệu, và cũng chưa bao giờ thấy.

"Ăn từ từ, cẩn thận nghẹn." Chú Quyền nói.

Tề Trừng hàm hồ vâng một tiếng, nhưng tốc độ vẫn rất nhanh.

Lúc cậu bị bệnh, một mình nằm trong phòng rất buồn chán nên đã nghĩ ngợi rất nhiều thứ. Ấn tượng sâu nhất chính là lần phát sốt trong phòng thuê kia, cả người mơ mơ màng màng trong một gian phòng chật chội tối tăm, lúc thì nóng hôi hổi lúc lại lạnh run cầm cập, một mình ở thành phố tứ cố vô thân, không có gia đình bạn bè, đến sức uống nước cũng không có, trong nháy mắt lúc đó cậu đã cảm thấy cố gắng sống sót như thế này thật là khó, dứt khoát chết đi là xong.

Nhưng sau đó cậu lại cảm thấy nếu chết đi trong nhà người khác thì thật quá thiếu đạo đức nên cũng thôi, buông bỏ đi ý nghĩ ấy.

Tề Trừng nhớ đến việc bị cha mẹ vứt bỏ, nhớ lại cô nhi viện ngày xưa thì càng thêm yếu ớt không thiết sống.

Khi người ta bị bệnh thật sự rất cần một người bên cạnh làm bạn.

"Con ăn xong rồi, con lên lầu đây chú Quyền." Tề Trừng thả muỗng xuống, lạch bạch chay đi, chạy được một nửa lại quay đầu lại, như nghĩ ra cái gì đó nhanh chân chạy vào bếp.

Chú Quyền nhìn Tề Trừng bận bịu qua lại, sau một lúc thì thấy cậu bưng ra một chén đựng trái cây và một ly nước nóng, cẩn thận hỏi: "Chú Quyền, ông xã có thể ăn cái này không ạ?"

"Có thể."

Tề Trừng nhận được đáp án rồi mới bưng đồ đi.

Tề Trừng hẳn đã bị chuyện lần này dọa cho một hồi. Nhưng về bệnh dị ứng của Tông Ân thì chú Quyền ngẫm đi ngẫm lại vẫn không nói gì thêm, để đợi xem ý của Tông Ân.

Một chén nhỏ trái cây, gọt to gọt nhỏ chả đồng đều, vừa nhìn liền biết là do thiếu niên làm. Cậu đặt cùng với ly nước nóng lên bàn.

Sau khi nghiêm túc đặt đồ xuống, thiếu niên lại chạy xoành xoạch ra ngoài, Bạch Tông Ân có chút hiếu kỳ, muốn nhìn xem thiếu niên lại đem đến cái gì.

Phòng của Bạch Tông Ân đến Tường Chấp cũng rất ít khi được đi vào, ngoại trừ Chú Quyền đến hạn lại đến quét tước hay mỗi đêm đến xoa bóp hai chân cho anh thì cũng rất ít khi đi vào, đừng nói chi đến việc thay đổi bố cục gian phòng hay tăng thêm đồ vật.

Bên giường là thảm len được bày sẵn.

Tề Trừng nhìn một chút lại đi ra ngoài.

Bạch Tông Ân đại khái cũng biết thiếu niên muốn làm gì.

Đêm nay cậu sẽ ở lại canh chừng —— trải thảm ra nằm nghỉ ở bên cạnh giường anh.

Vốn dĩ nên để cậu về phòng mình. Vì Bạch Tông Ân không quen khi có người khác ở lại trong phòng anh, huống chi là ở ngay bên giường. Nhưng cuối cùng anh cũng không lên tiếng ngăn cản.

Chim sẻ nhỏ rất nhanh đã ôm chăn gối quay lại.

Cậu thấp thỏm nói: "Ông xã, đêm nay tui ở lại đây được không? Anh yên tâm, tui ngủ rất yên ổn, không ngáy ngủ đâu, tui ngủ ngay bên cạnh giường thôi, không đi lên."

Cậu rất biết vị trí của mình đó.

Ông xã ghét bỏ nước bọt của cậu cơ mà.

Hổng lẽ cậu còn dám yêu cầu ngủ trên giường, không có khả năng.

"Tôi nói, không được." Bạch Tông Ân nghĩ đến tư thế ngủ dang chân ngoẹo đầu của thiếu niên.

Cún con nghe vậy lập tức rũ đầu xuống, nhưng một giây sau liền ngẩng lên lại, bắt đầu làm nũng: "Ông xã, ông xã, anh cho tui ở lại đi mà, tui rất biết điều á, sẽ không quấy rầy đến anh đâu."

Âm thanh thiếu niên vẫn còn hơi khàn vì buổi chiều khóc quá nhiều, làm nũng y hệt như máy đọc lại, câu từ lặp đi lặp lại nhưng lại khiến cho người khác rất để ý. Bạch Tông Ân rũ mắt, lạnh lùng nói: "Chỉ lần này."

"Tốt quá."

Tề Trừng đem chính mình lăn tròn trong ổ chăn nhỏ. Trong nhà có lò sưởi tất nhiên rất ấm, thảm trải ra còn là loại thảm lông cừu cao cấp cho nên cũng không bị lạnh mà ngược lại còn rất ấm áp. Trong phòng đều là hương thơm nhàn nhạt, đều thuộc về của ông xã.

Có chút an tâm.

Thiếu niên mặc áo lông xù và đầy những món đồ hoa hòe sặc sỡ mà cậu đem đến đã xâm nhập vào căn phòng quạnh quẽ này, nhìn qua không những không cảm thấy không khỏe mà ngược lại còn rất ấm áp.

Đêm nay chú Quyền đến nhưng không xoa bóp chân cho Bạch Tông Ân.

Ông nhìn lại căn phòng với khu vực bên cạnh giường đã hoàn toàn biến dạng.

"Chú Quyền, đêm nay con sẽ canh chừng ông xã, sẽ chăm sóc cho ông xã tốt thật tốt." Tề Trừng tưởng là chú Quyền đến chăm sóc nên nhanh chóng xung phong nhận việc.

Chú Quyền ngạc nhiên, ánh mắt hòa ái nhưng lại nhìn thấu hồng trần liếc sang Bạch Tông Ân đang mặt lạnh nằm bất động trên giường.

"Được được được, vậy thì khổ cực con rồi."

Tông Ân sau khi trưởng thành, ra vào bệnh viện nhiều lần nhưng sau khi về nhà cũng không bao giờ cho ông ở lại trông coi qua đêm.

Tông Ân không có thói quen này.

Nhưng chú Quyền cũng rất yên tâm, không muốn quấy rầy đôi chồng chồng son ở chung nữa.

(Truyện chỉ được đăng duy nhất trên w.att.pa.d cmj_jinju, vui lòng tôn trọng công sức của tác giả và người edit bằng cách không đọc truyện trên các web khác, làm ơn!!!)

Tề Trừng ngồi trên thảm trải ở bên cạnh giường, một tí lại rót nước cho ông xã, một tí lại đưa khăn lông cho ông xã lau tay, được một lát lại hỏi ông xã có muốn ăn thêm trái cây không, có muốn đọc truyện tranh không, cuối cùng bị Bạch Tông Ân quét mắt nhìn.

Ngoan ngoãn, sợ sệt, yên tĩnh lại.

"Không uống, không đọc, không ăn." Bạch Tông Ân trả lời hết mấy vấn đề trên, rồi lại đem truyện manga ném cho thiếu niên, "Tự cậu đọc đi."

Ầu, như vậy hình như không được hay lắm nha.

Tui tới đây để chăm sóc ông xã anh mà.

Sau đó con ngươi lạnh tanh màu trà của ông xã quét tới.

Cún con nghẹn ngào một tiếng, bé ngoan nâng truyện lên yên tĩnh ngồi xuống.

Sau mười phút.

Truyện hay quá đi.

Nửa giờ sau, chén trái cây cuối cùng cũng đến tay Tề Trừng, cậu một bên đọc truyện manga một bên xiên trái cây ăn.

Bạch Tông Ân ngồi ở trên giường, hơi liếc mắt một cái liền nhìn thấy đám tóc xoăn của thiếu niên đang dựng lên bên giường, lại còn nhẹ nhàng lay lay.

Không ai chú ý tới, khóe miệng anh thoáng cong lên.

Vừa đến chín giờ, Tề Trừng bé ngoan thả truyện manga trong tay xuống, thu dọn chén hoa quả với ly nước, xong xuôi rồi đặt lên bàn cạnh giường, tha thiết nói: "Ông xã, giờ anh muốn đi tắm đúng không?"

"Cậu giúp tôi tắm?" Bạch Tông Ân bất thình lình nói ra.

Quả nhiên hai bên tai thiếu niên đỏ hết lên.

! ! !

Tắm, tắm, tắm giúp ông xã!

"Như vậy, cũng có thể." Tề Trừng nhỏ giọng ngóng ngóng nói: "Đây là phận sự của tui, chúng ta đã kết hôn rồi, là phu phu, giúp đỡ tắm rửa đều có thể á." Nhưng nghe như đang cố tẩy não chính mình.

Bạch Tông Ân: "Cậu đi tắm đi."

"A?"

Tiểu Trừng Trừng cố gắng lấy hết chín mươi chín phần trăm dũng khí để đối diện với việc sắp sửa giúp đỡ ông xã tắm rửa, kết quả là?

"Hay là cậu muốn đêm nay về lại phòng mình?" Bạch Tông Ân cấp lựa chọn.

Tề Trừng lập tức vô cùng nhanh nhảu nói: "Ông xã, giờ tui về phòng đi tắm, rất nhanh sẽ quay lại."

Rồi tiện tay mang theo chén ly đã thu dọn rời đi.

Người vừa đi xong.

Bạch Tông Ân vén chăn, nhìn chằm chằm vào hai chân không thể động của mình.

... Anh không muốn để thiếu niên nhìn thấy anh như vậy.

Vô dụng, tàn tật.

Anh nhắm hai mắt lại, lần thứ hai mở ra, đáy mắt là một mảnh bình tĩnh.

Tề Trừng cố ý đợi một hồi lâu, cậu tắm xong rồi còn ngồi tra một chút xem bệnh nhân sau khi bị dị ứng phải chú ý điều gì, đặc biệt là ban đêm. Kết quả nhảy ra rất nhiều câu trả lời của cố vấn trong các bệnh viện.

Bị dị ứng sẽ rất mẫn cảm, sẽ nổi sởi và cần xoa thuốc.

Nếu nghiêm trọng có thể dẫn đến khó thở, sốc, nghẹt thở, phải nhập viện gấp.

Tề Trừng rũ đầu nắm chặt tay, mới tắm xong tóc vẫn còn ướt, vài giọt nước tí tí tách tách rơi vào trong cổ áo ngủ.

Nửa giờ sau, Tề Trừng gõ vang cửa phòng ông xã.

Bên trong rất im ắng, một hồi lâu sau mới nghe thấy một giọng nói lãnh đạm kêu cậu tiến vào.

Tề Trừng đẩy cửa đi vào, sau lại nhẹ nhàng khép cửa lại. Cậu nhìn qua thì thấy ông xã sau khi tắm xong đã thay sang quần áo ngủ, trên bàn có ly nước và lọ thuốc, tất nhiên là sau khi ăn xong phải uống thuốc.

"Anh có muốn xoa thuốc không?" Tề Trừng rũ đầu hỏi.

Bạch Tông Ân liếc nhìn thiếu niên đứng bên giường. Rõ ràng anh vừa nãy nghĩ rằng vốn nên xa lánh cậu, nhưng lại nhìn được tâm tình thiếu niên đang đi xuống liền nhịn không được mà quan tâm, Bạch Tông Ân mím mím môi, phác hoạ ra một tia lãnh khốc.

"Không cần. Tôi ngủ, tắt đèn đi."

Tề Trừng tắt đèn, bé ngoan chui vào ổ chăn dưới đất bên cạnh giường.

Âm thanh nho nhỏ vang lên: "Ngủ ngon."

Bạch Tông Ân nằm trên giường chưa ngủ nhưng cũng không nói gì.

Tề Trừng ngủ không được, nhưng cũng không dám lôi điện thoại ra chơi, sợ quấy rầy đến ông xã nghỉ ngơi. Nửa tiếng sau cậu chống tay nhìn đến người đang nằm trên giường, tối thui, không thấy rõ được ông xã, nhưng hình như ông xã cũng không có vấn đề gì.

Thấy vậy nên cậu nằm xuống lại.

Mơ mơ màng màng không biết lúc nào đã ngủ mất.

Tề Trừng ngủ được rất cạn, nhưng cũng mơ một giấc mơ rất chân thực

Sáng sớm trước cửa sổ sát đất, ánh sáng cực kỳ tốt, cậu thấy chính mình mở ra một nửa viên socola, sau đó đi rửa tay. Tề Trừng căng thẳng lo lắng đứng bên cạnh thúc giục bản thân không được rửa tay kĩ như thế, mau trở về nhìn ông xã, nhưng rồi cậu lại tận mắt nhìn thấy ông xã đem viên socola kia ăn vào.

"Không được ăn, không được ăn."

Bạch Tông Ân ăn vào thì sẽ dị ứng, sẽ phát bệnh.

Rất nghiêm trọng, cực kì nghiêm trọng, mặt anh trắng bệch, môi không có tí huyết sắc.

Cậu, chính cậu hại chết Bạch Tông Ân.

Cậu là người hại chết ông xã.

"Không, không muốn..." Tề Trừng từ trong ác mộng kinh hãi tỉnh dậy, trong mắt vẫn còn đầy sự sợ hãi, một đầu mồ hôi lạnh, mấy giây sau mới nhận ra đó chỉ là giấc mơ, cậu thở phào nhẹ nhõm rồi lặng lẽ bò dậy đến gần giường.

Ánh sáng vẫn như cũ, rất tối.

Nhưng cậu cũng đã thích ứng được rồi.

Bạch Tông Ân đang ngủ.

Giấc mộng quá chân thật làm Tề Trừng rất muốn đi xác nhận lại, cậu đến gần thật gần, cậu phải cảm nhận được hô hấp của ông xã.

Sống mũi anh rất cao. Sau khi ngủ rồi thì lông mi lại giống như lông quạ, che đi ánh mắt sắc bén nhìn thấu lòng người kia, môi có chút mỏng, sẽ nói ra một số lời làm cậu rất ngại ngùng.

"... Thật đẹp trai."

Ông xã thật sự rất đẹp trai.

Tề Trừng nghĩ đến bạn học của Lộ Dương hôn môi nhau trong phòng học.

Tầm mắt lại vừa vặn nhìn đến môi của ông xã.

Nuốt nước miếng.

Tề Trừng nắm chặt tay, giấc mộng mất đi ông xã và hình ảnh bạn học đang hôn môi như lồng ghép vào nhau, giống như ảo mộng không chân thực, làm mê hoặc đại não con người, cảm xúc bỗng dâng trào, cún con cũng không biết nghĩ như thế nào, nhẹ nhón người qua.

Đụng chạm đến.

.

.

.

.

.

.

Bạch Tông Ân nhìn như đang ngủ say nhưng hai tay đặt trong chăn lại đang nắm chặt lấy ga trải giường...

______

Lời editor: Hôn rồi, đm hôn rồi mọi ngừi ơizzzzzzzzz !!!!!!!

✧(σ๑˃̶̀ꇴ˂̶́)σ

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (114)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Đồ ngốc nhỏ của ông xã Chương 22: Chương 22: Ông xã sống lâu trăm tuổi để có thể ăn bám lâu thật lâu Chương 23: Chương 23: Ông xã thật đẹp trai... Chương 24: Chương 24: Cún con trộm trộm ông xã Chương 25: Chương 25: Ông xã, đây là Chó ngốc của chúng ta! Chương 26: Chương 26: Được ông xã tặng một điều ước Chương 27: Chương 27: Cún con tâm tư xấu xa Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Nhóc Đói Cơm của ông xã Chương 30: Chương 30: Ông xã, em dựa vào mặt để kiếm ăn đó! Chương 31: Chương 31: Chồng nhỏ của ông xã Chương 32: Chương 32: Ông xã ôm em đi kẻo lạnh Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: cv Chương 36: Chương 36: bái baii não Chương 37: Chương 37: trá hình Chương 38: Chương 38: năn nỉ Chương 39: Chương 39: tiếp tục năn nỉ Chương 40: Chương 40: Trên giá sách của ông xã có một góc nhỏ truyện tranh của tui Chương 41: Chương 41: Trừng Trừng của ông xã đang tập thể dục Chương 42: Chương 42: Bảo bối có một không hai của ông xã Chương 43: Chương 43: Ông xã à, chúng ta là một đôi trời sinh Chương 44: Chương 44: Ông xã muốn chuyển nhượng cổ phần Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46: Cá mắm nhỏ của ông xã Chương 47: Chương 47: Mèo nhỏ meo meo Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Trừng Trừng của ông xã đồng ý Chương 50: Chương 50: Ông xã giúp Trừng Trừng tắm... Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53: Kỳ nghỉ suối nước nóng của Trừng Trừng và ông xã Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Ông xã ơi... bốn tuần rồi Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65: 65: Lam Nhất Nhất Của Ông Xã Và Hồng Linh Linh Của Tui Chương 66: Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67: 67: Ông Xã Và Tui Nhặt Được Một Tiểu Chính Thái Này Chương 68: Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: 71: Ông Xã Chương 72: Chương 72: 72: Cún Nhỏ Lướt 5g Của Ông Xã Chương 73: Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74: 74: Ông Xã Em Tức Giận Đó Chương 75: Chương 75: 75: Ông Xã Chúng Ta Sắp Được Gặp Em Bé Rồi! Chương 76: Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78: 78: Ông Xã Ơi Chúng Ta Nướng Bánh Đii Chương 79.8: Chương 79-80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82: 82: Ông Xã Phạn Phạn Mọc Răng Rồi! Chương 83: Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84: 84: Ông Xã Chúng Ta Có Hai Nga Tử Lận! Chương 85: Chương 85: 85: Bé Con Kỳ Tích Chương 86: Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88: 88: Ông Xã Ơi Không Muốn Nhà Rộng Như Vậy Đâu Chương 89: Chương 89: 89: Ông Xã Em Cũng Đi! Chương 90: Chương 90: 90: Ông Xã Anh Có Muốn Ăn Kẹo Hồ Lô Không Chương 91: Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115