Chương 230
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 230

Chương 230: Đến nhà bái phỏng

Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits

Trong thần đường, dưới tượng Thành Hoàng, trước bàn thờ.

Khói hương lượn lờ bay lên từ chiếc lư hương. Trên đệm hương bồ có hai người đang quỳ. Một người là lão đạo sĩ mập mạp, sắc mặt hồng hào, tóc đen trắng xen kẽ, nhìn qua lúc thì như sáu bảy mươi tuổi, lúc lại như mới bốn năm mươi, toát lên vẻ tiên phong đạo cốt. Người còn lại là một chàng trai trẻ đẹp trai, khí chất linh hoạt, tinh nghịch.

Vị đạo sĩ này chính là Điền Bảo Thành. Trước đây ông ta chỉ có vẻ ngoài lừa tình, thực chất là một tay gà mờ. Nhưng hiện tại thì khác, sau khi thông thần, có thần lực hộ thân, lại thường xuyên giao thiệp với giới Huyền môn chính thống để truyền đạt thần dụ, ông ta đã thực sự lột xác từ trong ra ngoài —— xứng danh là một "thần sứ" chân chính.

Còn chàng trai trẻ đẹp trai kia... đương nhiên là Tông Tử Nhạc đang nóng lòng muốn học đạo pháp.

Cả hai đều nhắm mắt, vẻ mặt vô cùng thành kính.

Vài phút sau, chiếc điện thoại đặt trên bàn trà bên cạnh đột nhiên đổ chuông. Tông Tử Nhạc giật mình mở to mắt, gần như nhảy bổ tới chộp lấy điện thoại.

Điền Bảo Thành cũng mở mắt, vẫn giữ nụ cười hòa nhã: "Tử Nhạc à, điện thoại của ai mà làm cậu cuống lên thế? Khi thông thần cậu phải chuyên tâm mới được, nếu không sẽ không liên lạc được với Thành Hoàng gia đâu."

Tuy mới tiếp xúc chưa lâu, nhưng Điền Bảo Thành biết rõ thân thế của Tông Tử Nhạc, lại còn được Thành Hoàng gia dặn dò trong mộng. Với sự khôn khéo của mình, ông ta thừa biết Tông Tử Nhạc rất được Thành Hoàng gia sủng ái, chưa kể cậu ấy còn xuất thân từ gia tộc họ Tông giàu có. Vì thế, Điền Bảo Thành nhanh chóng lấy được thiện cảm của Tông Tử Nhạc. Cộng thêm tính cách dễ gần của nó, hai người tuy không đến mức mới gặp đã thân nhưng cũng rất hòa hợp.

Thấy Tông Tử Nhạc đang học thông thần mà vội vàng nghe điện thoại như vậy, Điền Bảo Thành không giận mà chỉ thuận miệng hỏi.

Tông Tử Nhạc cười hề hề: "Là anh họ cả của tôi, cái vị Đại Ma Vương của đám con cháu trong nhà ấy mà."

Nó cũng biết thông thần là việc nghiêm túc. Nếu người gọi chỉ đơn thuần là anh họ Đại Ma Vương, có lẽ nó sẽ vì kính sợ Thành Hoàng gia mà không nghe máy, đợi dâng hương xong mới gọi lại xin lỗi. Nhưng ngặt nỗi... người gọi đến không chỉ là Đại Ma Vương, mà còn là bạn trai của Thành Hoàng gia nữa chứ! Mối quan hệ dây mơ rễ má này quả thực là áp lực kép, nó nào dám chọc giận!

Trả lời qua loa Điền Bảo Thành một câu, ngón tay Tông Tử Nhạc không ngừng nghỉ, lập tức bắt máy, ngoan ngoãn nói: "Tuế Trọng ca, tìm em có việc gì không?"

Điền Bảo Thành vừa nghe là Tông Tuế Trọng liền im bặt.

Nếu nói Tông Tử Nhạc là tín đồ được sủng ái, thì vị Tông đổng trẻ tuổi kia lại có vị trí rất vi diệu. Ban đầu ông ta tưởng Tông đổng cũng chỉ được Thành Hoàng gia ưu ái hơn người thường một chút. Nhưng đi theo Thành Hoàng gia hai năm nay, ông may mắn vài lần được tham gia xử lý các vụ án oan hồn, lần nào cũng thấy Tông đổng đi cùng. Hơn nữa trước mặt Thành Hoàng gia, thái độ của ngài ấy đối với anh ta vô cùng bình đẳng, hoàn toàn không phải kiểu sủng ái bề trên dành cho bề dưới. Thậm chí... khi gặp Tông đổng vào ban ngày, ông luôn thấy bên cạnh anh ta có một thiếu niên đi cùng - người được cho là một đại diện khác của Thành Hoàng gia. Rõ ràng thiếu niên đó chỉ là trợ lý, không đáng để chú ý, nhưng có lẽ do ông nhạy cảm nên cứ cảm thấy cách chung sống của hai người họ... giống như sự đảo ngược vai trò giữa Tông đổng và Thành Hoàng gia vào ban đêm vậy. Ban ngày lấy Tông đổng làm chủ, ban đêm lấy Thành Hoàng gia làm chủ... Vì thế, Điền Bảo Thành lờ mờ cảm thấy, thiếu niên kia có lẽ không phải người đại diện đơn thuần, mà là... không thể nói, không dám nói.

Do đó, thái độ của Điền Bảo Thành đối với Tông Tuế Trọng tự nhiên cũng càng thêm cẩn trọng.

Tông Tử Nhạc căng thẳng lắng nghe đầu dây bên kia, nghe một lúc thì ngẩn người: "Nguyễn ca muốn về nhà tổ á? Sao không đến thẳng chỗ anh, gặp phụ huynh lại phải gặp ông bà nội trước?" Nghe Tông Tuế Trọng giải thích thêm vài câu, nó mới cười gượng, "À, ha ha, là em nghĩ nhiều rồi, hóa ra chỉ dùng thân phận đàn em đến chơi thôi à... Không sao, sau này nếu cần em cổ vũ cứ việc nói. Em có đi không á? Em cũng lâu rồi không gặp ông bà nội, để em qua đó luôn."

Trao đổi vài câu rồi cúp máy, Tông Tử Nhạc áy náy nói với Điền Bảo Thành: "Ngài xem, tôi phải về một chuyến."

Điền Bảo Thành vuốt râu cười nói: "Đi đi, không sao đâu. Về nhà cậu cứ theo lời tôi dặn mà thành tâm dâng hương, tụng kinh, trong lòng thầm nhớ đến ơn đức và sự tôn kính đối với Thành Hoàng gia. Ngài ấy cảm nhận được lòng thành của cậu, nhất định sẽ che chở, giúp cậu thuận lợi thông thần, tu hành đạo pháp."

Miệng nói vậy nhưng trong lòng ông ta dậy sóng. Ông đương nhiên biết "Nguyễn ca" trong miệng Tông Tử Nhạc chính là thiếu niên kia. Mà nếu thân phận thiếu niên đó đúng như ông dự đoán, Tông Tử Nhạc lại nhắc đến việc "gặp phụ huynh"... Chuyện này không thể suy diễn lung tung được! Không không, đừng nói suy diễn, từ giờ trở đi ông phải xóa sạch suy đoán này khỏi đầu, nếu không lỡ lúc thông thần vô tình truyền ý nghĩ này đến Thành Hoàng gia thì... cái mạng già này đang yên ổn, ông không muốn đắc tội thần linh đâu.

Tông Tử Nhạc đâu biết Điền Bảo Thành cáo già như vậy, chỉ dựa vào vài chi tiết nhỏ nhặt thường ngày mà đã đoán ra được tám chín phần mười sự thật. Cáo biệt Điền Bảo Thành, nó vội vã lái xe đến biệt thự của Đại Ma Vương.

.

"Nhện yêu bên kia dệt được một loại lụa tơ tằm mới, em có gom mỗi màu một ít, lần này mang theo cũng vừa khéo..."

"Lại tìm thêm mấy xâu tiền Ngũ Đế lớn, có thể biếu bác trai bác gái thay đổi..."

"Lần trước chỗ ông chủ Hoàng kiếm được một loại linh quả dưỡng nhan, chắc bác gái sẽ thích, mấy vị trưởng bối trong nhà cũng dùng được..."

"Đúng rồi còn bức tranh này nữa, của danh sĩ triều trước. Món đồ sứ này cũng được, giá trị không quá cao, tặng trưởng bối rất thích hợp..."

"Chỗ yến huyết này... còn có loại ngọc trai này nữa, mấy viên màu vàng này tròn thật..."

Tông Tử Nhạc vào nhà không thấy ai, lên tầng hai đến trước cửa phòng Nguyễn ca thì thấy cửa mở toang, bên trong vọng ra tiếng lẩm bẩm liên hồi của anh ấy.

Càng nghe, khóe miệng nó càng giật giật, trong lòng cạn lời —— Xem ra Thành Hoàng gia khi phải đi gặp phụ huynh thì cũng chẳng khác gì đám phàm nhân yếu ớt bọn nó. Tuy nhiên mấy món đồ anh ấy vừa liệt kê nghe qua đã thấy không tầm thường. Giờ mới chỉ là đàn em đến chơi mà đã tặng thế này, đợi đến lúc chính thức ra mắt thì Thành Hoàng gia định mang cái gì đến nữa đây? Áp lực không lớn sao?

Nghĩ thì nghĩ vậy, Tông Tử Nhạc cũng không dám vào làm phiền, chỉ đứng ở cửa chờ. Nó lén nhìn vào trong, bắt gặp Đại Ma Vương hoàn toàn không có vẻ nghiêm túc thường ngày, đường nét góc nghiêng khuôn mặt còn vương chút ý vị dịu dàng... Nó không nhịn được xoa xoa da gà trên cánh tay, biểu cảm có chút hoảng hốt.

Đại Ma Vương biết yêu... Đại Ma Vương đang yêu... Thật đáng sợ.

Tông Tuế Trọng rất nhanh phát hiện ra Tông Tử Nhạc, quay đầu nhìn lại.

Tông Tử Nhạc im thin thít như ve sầu mùa đông.

Tông Tuế Trọng đã quen với bộ dạng như gà con gặp diều hâu của Tông Tử Nhạc trước mặt mình, chỉ ra hiệu cho nó im lặng rồi tiếp tục kiên nhẫn chờ Tiểu Thành Hoàng của mình sửa soạn.

Nguyễn Tiêu thực sự luống cuống tay chân một hồi, sau khi sàng lọc đống đồ tích cóp được vài lần mới đưa ra quyết định cuối cùng. Cậu quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt ôn hòa của Tông Tuế Trọng, rồi phát hiện bóng người ở cửa. Thấy là Tông Tử Nhạc, cậu có chút ngượng ngùng —— Vừa rồi cậu lúng túng như vậy, thằng nhóc này thấy hết rồi sao? Thật mất mặt quá đi.

Tông Tử Nhạc cười lấy lòng với cậu.

Nguyễn Tiêu: "......"

Thôi được rồi, thực ra cũng chẳng có gì to tát.

Lúc này Tông Tuế Trọng mới lên tiếng: "Chúng ta đi thôi."

Nguyễn Tiêu hít sâu, giãn cơ mặt cười nói: "Dạ."

Tông Tử Nhạc nhìn hai người, lặng lẽ ngước nhìn trời —— Cậu nhớ rõ lần này thực sự không phải là ra mắt bạn trai mà. Haizz.

.

Nhà tổ họ Tông nằm ở vùng ngoại ô. Tông Tuế Trọng lái xe vòng qua mấy con đường đèo quanh co, tiến vào một khu vườn rộng lớn.

Nhà tổ nằm giữa khu vườn, là một biệt thự cao cấp rất bề thế, được xây dựng từ khá lâu. Người trẻ tuổi không thích ở đây, đều sống trong nội thành. Nơi này chủ yếu là nơi dưỡng lão của lão chủ tịch Tông Thắng Khải đã ngoài bảy tám mươi tuổi. Bình thường mỗi cuối tuần hoặc dịp lễ tết, người của ba phòng trong dòng họ thường xuyên về đây ăn cơm —— rốt cuộc đầu bếp ở đây cũng là hàng đầu, cha truyền con nối phục vụ nhà họ Tông mấy đời, món ăn làm ra không chỉ ngon mà còn đặc biệt hợp khẩu vị người nhà họ Tông.

Xe chạy thẳng đến trước cửa nhà tổ, Tông Tuế Trọng dừng xe, để bảo vệ lái vào bãi đậu. Anh đứng đợi Nguyễn Tiêu xuống xe, khi cậu đến gần liền nói: "Đừng căng thẳng."

Nguyễn Tiêu xách theo túi lớn túi nhỏ, gật đầu.

Tông Tử Nhạc cảm thấy sự tồn tại của mình quá mờ nhạt, để tránh bị bỏ rơi, nó vội vàng xách đồ chạy theo sau.

.

Tông Tuế Trọng đi trước dẫn đường. Đến cửa thực hiện nhận diện khuôn mặt, cổng lớn mở ra, cửa nhỏ bên trong cũng được mở.

Ngoài quản gia tươi cười đón chào, còn có một người phụ nữ trung niên xinh đẹp đang cười ngâm ngâm nhìn ra. Đôi mắt phượng toát lên vẻ sắc sảo, giỏi giang nhưng khí chất vẫn không mất đi sự dịu dàng.

"Con chính là Tiểu Nguyễn, tiểu học đệ mà Tuế Trọng hay nhắc đến phải không? Hoan nghênh, hoan nghênh." Giọng bà rất thân thiết, "Nghe nói con luôn giúp đỡ Tuế Trọng rất nhiều? Đã bảo nó đưa con về chơi từ lâu mà nó cứ kêu bận suốt. Phải đến hai năm rồi mới gặp được mặt đấy."

Nguyễn Tiêu tuy chưa vào cửa đã cảm nhận được sự nhiệt tình này nhưng sự căng thẳng trong lòng vẫn không giảm bớt. Cậu cố lấy lại bình tĩnh, vội vàng đưa quà trong tay ra, mỉm cười nói: "Bác gái, con đến đường đột, chút quà mọn không thành kính ý, mong bác đừng chê."

Mẹ của Tông Tuế Trọng —— Dư Mỹ Phượng nghe cậu nói chuyện trang trọng như vậy, buồn cười nói: "Đừng khách sáo thế, đến chơi mà còn mang quà cáp gì chứ? Lần sau đừng như vậy nữa nhé."

Nguyễn Tiêu vội vàng đáp, cố gắng giữ giọng điệu thân thiện và tự nhiên: "Đây là lần đầu con đến mà, đâu thể thất lễ được ạ? Lần sau con nhất định sẽ không khách sáo nữa."

Dư Mỹ Phượng cười ấm áp: "Thế mới phải chứ! Coi bác nè, cứ đứng ở cửa nói chuyện hoài, mau vào nhà đi!"

Nguyễn Tiêu đương nhiên vâng dạ lia lịa.

Chỉ qua vài câu nói ngắn ngủi, cậu cũng nhận ra ít nhất Dư Mỹ Phượng rất hoan nghênh mình, khiến tảng đá trong lòng cậu nhẹ đi đôi chút.

Lúc này Tông Tử Nhạc mới vội vàng chào hỏi Dư Mỹ Phượng, miệng ngọt như bôi mật.

Còn Tông Tuế Trọng? Anh chỉ gọi một tiếng "Mẹ", ngoài ra không nói thêm câu nào.

Thế là Tông Tuế Trọng bị Dư Mỹ Phượng oán trách vài câu rồi mới được vào trong.

Vào nhà, Nguyễn Tiêu không dám nhìn ngang liếc dọc nhiều, nhưng đại khái nhận thấy phong cách tổng thể thiên về kiến trúc phương Tây, nhưng các chi tiết trang trí lại mang vẻ đẹp Trung Hoa, sự kết hợp rất hài hòa —— điều này có lẽ cũng đại diện cho phong thái của nhà họ Tông từ trước đến nay.

Trong phòng khách có một người đàn ông trung niên mặt mày tươi cười, đường nét rất giống Tông Tuế Trọng, đang đứng trước ghế sô pha nhìn ra.

Tông Tuế Trọng gọi một tiếng "Ba", Nguyễn Tiêu đương nhiên cũng lập tức gọi theo "Bác trai".

Hết chương 230.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (258)
Chương 1: Chương 1: 1: Không Trâu Bắt Chó Đi Cày Chương 2: Chương 2: 2: Đi Nhậm Chức Chương 3: Chương 3: 3: Thành Hoàng Nghèo Chương 4: Chương 4: 4: Đêm Hồi Hồn Chương 5: Chương 5: 5: Đêm Thẩm Án Chương 6: Chương 6: 6: Báo Thù Chương 7: Chương 7: 7: Giàu Tín Ngưỡng Chương 8: Chương 8: 8: Cầu Bao Nuôi! Chương 9: Chương 9: 9: Đại Ma Vương Chương 10.11: Chương 10-11 Chương 12: Chương 12: 12: Thần Lực Biến Mất Chương 13: Chương 13: 13: Hoa Khôi Của Trường Chương 14.15: Chương 14-15 Chương 16: Chương 16: 16: Quỷ Gay Chương 17: Chương 17: 17: Đàm Tố Đã Chết Chương 18: Chương 18: 18: Tôi Không Cam Lòng Chương 19: Chương 19: 19: Lời Ngon Tiếng Ngọt Chương 20: Chương 20: 20: Lão Thần Tiên Chương 21: Chương 21: 21: Nghĩ Quá Nhiều Chương 22: Chương 22: 22: Quỷ Vương Chương 23: Chương 23: 23: Cỏ Lau Tiếng Quỷ Chương 24.25: Chương 24-25 Chương 26: Chương 26: 26: Lỗ Đen Chương 27: Chương 27: 27: Tôi Có Bệnh Chương 28: Chương 28: 28: Gió Xoáy Nhỏ Thành Hoàng Chương 29: Chương 29: 29: Cọng Rơm Cứu Mạng Chương 30: Chương 30: 30: Khá Là Xấu Hổ Chương 31: Chương 31: 31: Nắn Cái Tượng Chương 32: Chương 32: 32: Đạo Sĩ Thật Chương 33: Chương 33: 33: Lập Đàn Làm Phép Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35.36: Chương 35-36 Chương 37.38: Chương 37-38 Chương 39: Chương 39: 39: Quỷ Thiếp Chương 40: Chương 40: 40: Thiên Địa Làm Chứng Chương 41: Chương 41: 41: Hẳn Là Hắn Ta Chương 42: Chương 42: 42: Trần Tình Tạ Tội Chương 43: Chương 43: 43: Quỷ Tướng Quân Chương 44.45: Chương 44-45: 44: Nuốt Ăn Vô Thường - 45: Lũ quỷ binh Chương 46: Chương 46: 46: Giới Huyền Môn Suy Đoán Chương 47: Chương 47: 47: Ba Pho Tượng Thần Chương 48: Chương 48: 48: Trận Bóng Rổ Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51: 51: Một Trăm Vạn! Chương 52: Chương 52: 52: Ký Hợp Đồng Chương 53: Chương 53: 53: Bùa Máu Chương 54: Chương 54: 54: Lưu Thụ Căn Chương 55: Chương 55: 55: Miêu Quế Trân Chương 56: Chương 56: 56: Cút Về Đi Chương 57: Chương 57: 57: Lại Sắc Phong Quỷ Thần Chương 58: Chương 58: 58: Thiện Nhân Vương Thục Trân Chương 59: Chương 59: 59: Muốn Làm Nghệ Sĩ Chương 60: Chương 60: 60: Trả Hết Cho Ngươi Chương 61: Chương 61: 61: Bị Chặn Tiền Lương Chương 62: Chương 62: 62: Lỗ Tử Huyên Chương 63: Chương 63: 63: Quỷ Theo Đuôi Chương 64: Chương 64: 64: Bác Dương Và Mập Mạp Chương 65: Chương 65: 65: Nam Quỷ Đinh Hải Chương 66: Chương 66: 66: Thế Thân Chương 67: Chương 67: 67: Ngày Âm Tháng Âm Năm Âm Chương 68: Chương 68: 68: Lách Chỗ Trống Thiên Địa Chương 69: Chương 69: 69: Nữ Quỷ Thôi Oánh Chương 70: Chương 70: 70: Gặp Phiền Toái Chương 71: Chương 71: 71: Thẩm Phán Liên Tục Chương 72: Chương 72: 72: Đi Lấy Bình Chương 73: Chương 73: 73: Đặt Ở Thần Đường Chương 74: Chương 74: 74: Nghẹn Khuất Muốn Chết! Chương 75: Chương 75: 75: Tước Đoạt Công Đức Chương 76: Chương 76: 76: Ba Ngày Chết Bất Đắc Kỳ Tử Chương 77: Chương 77: 77: Quyên Góp Nhiều Hơn Chương 78: Chương 78: 78: Đến Huyền Hoàng Chương 79: Chương 79: 79: Mục Triết Chương 80: Chương 80: 80: Những Chuyện Mục Triết Trải Qua Chương 81: Chương 81: 81: Tiểu Học Đệ Thèm Ăn Chương 82: Chương 82: 82: Bị Hiểu Lầm Chương 83: Chương 83: C83: Xe quỷ u linh Chương 84: Chương 84: C84: Thu lấy sinh hồn Chương 85: Chương 85: C85: Mở mắt Chương 86: Chương 86: C86: Gặp lại xe buýt u linh Chương 87: Chương 87: C87: Cây hòe lớn Chương 88: Chương 88: C88: Tào hạc Chương 89: Chương 89: C89: Chuyện hằng ngày ở chợ quỷ Chương 90: Chương 90: C90: Chọn quà Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261: hoàn chính văn Chương 262: Chương 262: Phiên ngoại 1 Chương 263: Chương 263: Phiên ngoại 2 Chương 264: Chương 264: Phiên ngoại 3 (toàn văn hoàn)