Chương 234
Phản Diện Bị Ép Có Nỗi Khổ Riêng

Chương 234

Các đệ tử nội môn của phái Thiên Xu sau khi học thành đều sẽ xuống núi ngao du trừ ma diệt quỷ, dùng máu để rèn luyện kiếm tâm tối cao. Về điểm này, dù là đệ tử duy nhất của chưởng giáo cũng không thể ngoại lệ.

Nhưng khác với các đệ tử nội môn muốn làm gì thì làm, Hướng Ký Dương thân là đệ tử chưởng giáo, khi xuống núi rèn luyện cũng thường phải chạy ngược chạy xuôi vì đủ loại việc vặt.

Đạo lý ở địa vị càng cao thì càng có nhiều chỗ tốt hơn hoàn toàn không có hiệu lực với chưởng môn đương thời. Mà “Người tài giỏi thì làm nhiều”, “Ở vị trí nào thì phải làm tròn trách nhiệm ở vị trí đó” mới là tác phong hành xử được chưởng môn tin tưởng.

Những năm trước Hướng Ký Dương xuống núi rèn luyện luôn đơn độc lẻ loi. Thứ nhất là nhiệm vụ của hắn rườm rà, không ai muốn cùng gánh vác. Thứ hai là vì tính tình hắn cô độc, không muốn qua lại quá nhiều với người khác.

Nhưng nay đã khác xưa. Lưu Huỳnh không mời mà đến đã sớm gia nhập vào đội ngũ của Hướng Ký Dương. Đối mặt với người mang huyết mạch Sưu Ngô có thể chạy khắp trời đất này, Hướng Ký Dương biết rõ không thể ngăn cản, nên cũng tình nguyện đỡ tốn miệng lưỡi.

Lần xuống núi này bọn họ chuẩn bị đến Thương Quốc, vì họ đã nhận một việc được giao từ Lý Thế Đường. Tin đồn nói rằng kinh đô Thương Quốc có ma quỷ gây họa, mong phái Thiên Xu có thể cử đệ tử đến để trừ yêu diệt ma.

Lưu Huỳnh sau khi biết việc này thì trông cực kỳ hưng phấn, bởi vì thôn Ẩn Linh vừa lúc tọa lạc tại Thương Quốc, mà đem tiểu tôn chủ trở về thôn là nhiệm vụ chính của nàng khi lẻn vào phái Thiên Xu.

Vì vậy, Hướng Ký Dương đồng ý cùng Lưu Huỳnh đi đến thôn Ẩn Linh, nhưng hắn cũng cảnh cáo Lưu Huỳnh, hắn đến thôn Ẩn Linh chỉ là để m tìm manh mối, người thôn Ẩn Linh đừng hòng dùng thủ đoạn để cưỡng ép hắn ở lại.

“Vậy là ngươi vẫn không tin chúng ta.” Lưu Huỳnh chịu đả kích lớn, cả người đều ủ rũ, cảm thấy vị tiểu tôn chủ này hoàn toàn không giống với những gì thôn trưởng đã nói.

Trong ký ức của Lưu Huỳnh, nữ tôn chủ là đại diện cho sự dịu dàng và tốt đẹp. Nam tôn chủ tuy lời nói lạnh nhạt nhưng cũng có một mặt mềm mại.

Trong tưởng tượng của dân làng thôn Ẩn Linh, đứa trẻ do hai vị tôn chủ sinh ra hẳn phải khôi ngô tuấn tú, đơn thuần thiện lương. Hơn nữa bởi vì từ nhỏ đã chịu đủ chèn ép trong tay chưởng môn phái Thiên Xu nên sẽ khát vọng sự quan tâm và tình yêu thương của người thân chứ!

Đối với những lời căm giận của Lưu Huỳnh, Hướng Ký Dương chỉ cho nàng một ánh mắt lạnh nhạt để nàng tự mình hiểu: “Đọc truyện ít thôi, đọc sách nhiều vào.”

Chim non không có cha mẹ che chở thì nhất định phải trưởng thành nhanh hơn người khác. Nếu không thì căn bản không đợi được đến ngày trưởng thành. Sinh ra trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, Hướng Ký Dương sao có thể là một người đơn thuần lương thiện được?

Khi Hướng Ký Dương chuẩn bị rời núi, đằng sau hắn lúc nào cũng có một cái đuôi nhỏ, bỗng bị một vị sư muội không quen biết ngăn cản.

“Thanh Hằng sư huynh.” Đối mặt với thiên chi kiêu tử trong tông môn, vị sư muội mà hắn không gọi được đạo hiệu này đỏ bừng mặt, lắp bắp nói: “Trưởng lão Bạch Linh mời sư huynh đến phủ một chuyến.”

Thanh Hằng là đạo hiệu của Hướng Ký Dương. Trăng khuyết, vẫn hằng chờ ngày viên mãn, lòng người tựa thuyền mà tiến, nên vĩnh hằng.

Hướng Ký Dương không nhớ rõ mình đã qua lại với trưởng lão Bạch Linh bao giờ, nhưng đối phương rốt cuộc cũng là bề trên, nên cũng gật đầu đồng ý: “Phiền dẫn đường.”

Vị sư muội kia thấy hắn đồng ý, nhịn không được thở phào nhẹ nhõm một hơi. Sau đó Hướng Ký Dương và Lưu Huỳnh liền được dẫn đến tiên phủ của trưởng lão Bạch Linh, một đình viện hoa thơm rực rỡ, tràn đầy sức sống.

“Giọng hát của trưởng lão Bạch Linh hay lắm.” Lưu Huỳnh rất yêu thích cảnh sắc nơi đây, không kìm được xoay vài vòng: “Trưởng lão cũng rất dịu dàng với chúng ta nữa đó.”

Hướng Ký Dương mặt lạnh, gật đầu nhưng không phụ họa. Hắn biết trưởng lão Bạch Linh có danh tiếng tốt trong tông môn. Tuy rằng có mâu thuẫn khó có thể hóa giải với chưởng môn, nhưng mọi người nhắc đến nàng đều sẽ đánh giá nàng là “người sống tình cảm”.

Hướng Ký Dương gặp trưởng lão Bạch Linh. Người tu đạo được thời gian chiếu cố, Bạch Linh cũng như vậy. Tuy rằng đã là người ở bậc trưởng lão rồi, nhưng ngoại hình của Bạch Linh vẫn trông như hoa tươi liễu non, xinh đẹp kiều diễm.

“Hai đứa đến rồi à?” Bạch Linh mỉm cười với hai người.

Hướng Ký Dương nhạy bén phát hiện khóe mắt Bạch Linh ửng đỏ. Nàng dường như đã khóc một trận. Giọng nói dịu dàng có một tia khàn khàn không rõ ràng.

“Ta nghe nói Ký Dương và Tiểu Huỳnh nhận nhiệm vụ đến Thương Quốc?” Bạch Linh nhẹ nhàng nắm tay Lưu Huỳnh: “Có thể nhờ hai đứa… Thay ta đi gặp một người được không?”

Trong lời kể nhẹ nhàng mà đau buồn của Bạch Linh, Lưu Huỳnh và Hướng Ký Dương biết họ được nhờ đến Thương Quốc tìm một thiếu niên tên là “Lưu Li”.

“Trưởng lão không thể tùy tiện rời khỏi tông môn, nhưng ta thật sự không yên lòng. Phụ mẫu của hắn đã không còn nữa, nhưng người muốn hại hắn lại nhiều như cá diếc qua sông. Nếu ngồi yên mặc kệ, ta e rằng —” Bạch Linh vừa nói vừa nhịn không được nhẹ nhàng lau khóe mắt.

Hướng Ký Dương trầm mặc. Lưu Huỳnh thẳng thắn đã đồng ý ngay lập tức: “Trưởng lão yên tâm, chúng ta nhất định sẽ bảo vệ hắn an toàn.”

Hướng Ký Dương bất đắc dĩ, nhưng dường như cũng không có lý do gì để từ chối, liền cũng thuận theo mà đồng ý.

“Tốt quá rồi, cảm ơn hai đứa.” Bạch Linh thấy Hướng Ký Dương đồng ý, mặt mày lập tức tươi tỉnh. Ngay lập tức lấy từ trong tay áo ra một lá thư, trịnh trọng giao cho Hướng Ký Dương.

“Đứa trẻ kia gặp phải nạn lớn, nên e rằng lòng cảnh giác sẽ rất nặng, không dễ bộc lộ tình cảm. Hắn nếu không muốn cùng các con về tông, thì hãy đưa lá thư này cho hắn.”

Hướng Ký Dương nhận lấy lá thư, chỉ cảm thấy tờ giấy cầm trên tay mềm mại tinh tế, dường như có hoa văn chồng lên nhau. Đó là “Giấy rửa hoa” nổi tiếng ngang với “Giấy phách sóng”. Mỗi thước đáng giá ngàn vàng, chỉ có những người có thân thế hiển hách mới dùng được.

Thiếu niên tên là “Lưu Li” kia e rằng là con cháu của quan lại quyền quý. Hướng Ký Dương và Lưu Huỳnh rời khỏi tông môn. Trên đường lấy lá thư kia ngắm nghía cẩn thận.

Chỉ thấy trên bìa thư viết một hàng chữ thư pháp nhỏ và thanh tú, viết: “Thê tử của Lưu Tác, Vu Nhã, kính gửi.”

“Tiểu đệ tiểu muội của nam chính đều đã đến đông đủ, cốt truyện cuối cùng cũng bắt đầu rồi!”

Mèo nhỏ hưng phấn lắc lắc cái đuôi. Nó thật sự không thể đợi thêm nữa. Kiếp luân hồi này thật sự quá dài đến mức làm nó sinh ra lười biếng.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (271)
Chương 1: Chương 1: Thế giới 1: Trưởng công chúa hoang đường Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Ngoại truyện: Buộc chặt lòng ta cả một đời. Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Ngoại truyện: Người tựa trăng sáng trên sông (2) Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (1) Chương 256: Chương 256: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (2) Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267 Chương 268: Chương 268 Chương 269: Chương 269 Chương 270: Chương 270 Chương 271: Chương 271