Chương 237
Phản Diện Bị Ép Có Nỗi Khổ Riêng

Chương 237

“Bà ấy nói là thật sao?” Lưu Huỳnh trơ mắt nhìn Hướng Ký Dương tạo áp lực ép hỏi, cực kỳ chấn động, lại cảm thấy tiểu tôn chủ quả không hổ là con của hai vị tôn chủ.

“Nửa thật nửa giả đi.” Hướng Ký Dương lãnh đạm nói: “Giấu không ít chuyện, nhưng trước mắt biết những điều này, đã đủ rồi.”

Hướng Ký Dương không tin trong tình huống Diễn Vương tự thân khó bảo toàn, một nữ quan nhỏ bé lại có thể dựa vào “tình xưa nghĩa cũ” mà bứt ra được. Càng không tin một nữ quan sau khi bị biếm thành dân thường còn có thể dưới sự nhòm ngó như hổ rình mồi của yêu đạo mà cứu được nhi tử của quốc sư, người được coi là cái gai trong mắt.

Hướng Ký Dương và Lưu Huỳnh đã gặp được Lưu Li đang được bà lão giấu trong mật thất. Quả đúng như lời bà lão nói, đó là một công tử khí độ xuất chúng, nhìn đã biết là được giáo dưỡng tốt.

Đột nhiên gặp biến cố, Lưu Li cũng không gục ngã. Hắn văn võ song toàn, sớm đã rèn giũa được một trái tim kiên cường. Nhưng một thiếu niên như vậy, sau khi biết được ý định của Hướng Ký Dương và Lưu Huỳnh vẫn nhịn không được đỏ hoe vành mắt.

“Mẫu thân đã dốc sức, chỉ mong ta công thành danh toại. Nhưng, không báo mối thù này, uổng làm con của người.”

Nếu là ngày thường, Hướng Ký Dương lười quản chuyện ân oán tình thù nhà người khác. Nhưng tiếc rằng yêu ma Thương Quốc đã không còn là tai họa do con người nữa. Yêu đạo hại quốc kia là một Tán tu Kim Đan hậu kỳ. Thân là tiên môn chính đạo đứng đầu, phái Thiên Xu cũng đành bụng làm dạ chịu.

Tình nguyện cũng được, không tình nguyện cũng thế. Hướng Ký Dương cuối cùng cũng bị cuốn vào những tranh chấp hoàng triều. Sự hiểm nguy và phức tạp trong đó không thể kể hết cho người ngoài, may mắn là ba người đều có dũng có mưu, cuối cùng cũng hóa nguy thành an.

Tình cảm và sự gắn bó giữa ba người cũng từng bước sâu sắc thêm trong từng lần thử thách.

Đối với Hướng Ký Dương đã sớm quen với việc chiến đấu một mình, lần rèn luyện này vô cùng mới lạ, nhưng cảm giác cũng không tệ.

Vào thời khắc cuối cùng, ba người đối mặt với tu sĩ đã bị tâm ma ăn mòn, nửa đọa thành yêu quỷ, suýt chút nữa đã bị yêu đạo được ăn cả ngã về không làm bị thương nặng. Là người thôn Ẩn Linh chặn ngang một chân, cứu Lưu Li lúc đó chỉ là một phàm nhân.

Hướng Ký Dương cuối cùng cũng phải thừa nhận mối ân tình này.

Ba người g**t ch*t yêu đạo đã sa đọa, khi mọi chuyện lắng xuống, kẻ thực sự thao túng mọi chuyện từ phía sau mới bước ra trước mặt thế gian — không ngờ lại là Diễn Vương được đồn là đang bị giam lỏng trong cung và hôn mê bất tỉnh.

“Quả nhiên là như vậy.” Hướng Ký Dương cũng không cảm thấy ngoài ý muốn: “Chẳng trách một nữ quan bị biếm thành thường dân lại có thể linh hoạt nhanh nhạy như vậy. Chắc chắn phía sau đều do Nhân Vương khống chế tất cả.”

Lưu Li đã báo được đại thù lại giữ im lặng đối với việc này. Diễn Vương chỉ lo cho thân mình, phụ mẫu hắn lại vì đối kháng yêu đạo mà chết thảm. Sao lại không khiến người ta cảm thấy lạnh lòng?

“Bổn vương không phải thần tiên, không có sức mạnh thần thánh, cũng bất lực như người phàm.” Diễn Vương mới chỉ qua tuổi ba mươi, nhưng đầu đã bạc trắng: “Quốc sư và Văn Đình Hầu… Bổn vương cũng vô cùng đau lòng.”

Lưu Li ôm di vật cuối cùng của mẫu thân, không khỏi lã chã rơi lệ. Năm xưa một tiểu thư danh giá được cả kinh thành biết đến, vì tài năng và tấm lòng nhân hậu mà được phong là Văn Đình Hầu. Cả đời nhã nhặn cao quý, sau khi chết lại ngay cả hài cốt cũng không giữ lại được.

Diễn Vương trúng độc là thật, hôn mê bất tỉnh cũng là thật. Nhưng cuối cùng hắn có thể phản kích lại, là nhờ vào những mưu tính đã bố trí từ sớm.

Tu sĩ Kim Đan hậu kỳ, nửa bước Nguyên Anh. Dù Diễn Vương có dốc sức cả một đất nước cũng không cách nào ngăn cản. Có thể đối phó với tu sĩ chỉ có thể là tu sĩ. Dù bị vướng vào cảnh khó khăn, Diễn Vương cũng vẫn luôn chờ đợi.

“Tiên gia là đệ tử của vị nào?” Diễn Vương hỏi.

“Thanh Hằng, thủ đồ Vân Ẩn Phong, phái Thiên Xu.”

Trên gương mặt đã có vẻ già nua của Diễn Vương hình như có chút hoảng hốt. Vượt qua khoảng cách thời gian, bóng dáng thiếu nữ năm xưa với khí phách mạnh mẽ dường như cùng người trước mắt chậm rãi trùng lập.

“Xin hỏi đạo trưởng Tố Trần chính là…”

“Sư phụ của tại hạ.”

“Thì ra là thế.” Diễn Vương ngự trên ngai vàng. Tuy rằng là người cười đến cuối cùng, nhưng tinh thần của hắn vẫn bị đào rỗng hơn nửa, cảm khái nói: “Không hổ là đệ tử của vị kia.”

Hắn bình đạm mà khen một câu, không nói gì thêm. Chỉ sai người từ bảo khố lấy một bức tranh làm quà tạ ơn tặng cho Hướng Ký Dương.

“Vật phàm tục chắc hẳn tiên trưởng cũng không để vào mắt, bức tranh này, cứ coi như một món quà kỷ niệm vậy.”

“Chúng sinh khổ sở, kiếp nạn nhiều.”

Diễn Vương hạ lệnh xử tử Thái tử. Mặc dù Thái tử bị yêu đạo thi pháp làm mờ lý trí, vô tri vô giác mà phạm phải vô vàn việc ác. Nhưng ở thế gian này, đã không còn chỗ cho cái gọi là “vô tâm có lỗi”.

Năm đó, Thái tử giáng sinh sau “mười năm”. Vừa tròn mười năm, vận mệnh quốc gia có thể kéo dài, không chỉ Diễn Vương thở phào nhẹ nhõm, mà bách quan triều đình cũng vô cùng vui mừng vì sự giáng sinh của đứa trẻ này.

Bất kể Diễn Vương có bao nhiêu đứa con, Thái tử đều là đặc biệt nhất, được hắn yêu thích nhất

“Ngươi cũng… mệnh khổ.”

Thân là “tội nhân”, Thái tử bị phán ngũ mã phanh thây, nghiền xương thành tro. Bách tính hoan hô nhảy múa. Diễn Vương lại chỉ trầm mặc, duỗi tay khép đôi mắt chết không nhắm mắt của Thái tử lại.

— Trời đất là lò luyện, chúng sinh đều là củi than.

Ngươi và ta đều là như vậy.

Lưu Huỳnh nhìn Lưu Li ôm bài vị, mặc tang phục. Lại nhìn Diễn Vương ngự trên ngai vàng, một đêm bạc đầu. Đột nhiên, nước mắt tràn đầy hốc mắt.

Nàng nghẹn ngào nắm lấy tay áo Hướng Ký Dương, nằm trên vai hắn khóc òa. Hướng Ký Dương lần đầu tiên không chê nàng phiền. Chỉ đứng đó với vẻ mặt phức tạp, lòng đau âm ỉ như bị kiến cắn.

Đây là nhân gian? Đây là nhân gian ư.

“Ngài trong lòng có oán hận không?” Trước khi rời đi, Hướng Ký Dương nhịn không được hỏi.

“Vì sao lại nói thế?”

“Phái Thiên Xu không cử người đến, không giúp đỡ chúng sinh. Ngài biết đấy, phái Thiên Xu có đại năng tọa trấn. Nếu họ ra tay, một yêu đạo Kim Đan hậu kỳ cỏn con cũng chẳng tượng đất là bao.”

Diễn Vương nghe vậy, nhướng mày, cười khẽ: “Vốn tưởng tiên gia giống vị kia, hóa ra không phải.”

“Một yêu đạo Kim Đan hậu kỳ cỏn con đã có thể khiến dân chúng lầm than, thiên hạ đại loạn, lại tiến thêm một bước nữa… Ha ha ha.”

Diễn Vương lắc đầu, một đôi mắt khôn ngoan trí tuệ đã đầy vết chân chim nơi đuôi mắt: “Sông cạn suối khô, khó chứa rồng lớn tùy ý rong chơi. Dù tốt, cuối cùng cũng sẽ hóa thành xấu.”

Hướng Ký Dương mở bức tranh cuộn mà Diễn Vương tặng.

Bút pháp thủy mặc công phu tỉ mỉ miêu tả một thiếu nữ mặc đạo bào mây hạc, tóc đen bay phất phơ, hoành kiếm mà đứng. Chỉ có một bóng lưng đơn giản, nhưng lại vẽ nên một vẻ đẹp siêu thoát mờ mịt, xa rời trần thế.

“Diễn Thiên năm thứ ba, hạn hán ôn dịch lớn. Ghi nhớ đạo trưởng Tố Trần Thiên Xu tại tế đàn Lạc Tiên Đài ở kinh đô thực hiện vũ điệu Kỳ Nhương.”

— Cách một thế giới phù hoa, cách một bức tranh xưa cũ, hắn đột nhiên không kịp phòng ngừa bắt gặp được vẻ đẹp vô song, làm lay động hồng trần của sư trưởng năm xưa.

Ít ngày sau, Hướng Ký Dương nhận được thư từ tông môn, lại là một tin tức hoang đường gây ra sóng to gió lớn trong Tu chân giới.

Huyền Thạch tán nhân trước mặt các đại môn phái cầu hôn chưởng môn phái Thiên Xu, nguyện cưới nàng làm đạo lữ, cùng nhau vấn đạo trường sinh.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (271)
Chương 1: Chương 1: Thế giới 1: Trưởng công chúa hoang đường Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Ngoại truyện: Buộc chặt lòng ta cả một đời. Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Ngoại truyện: Người tựa trăng sáng trên sông (2) Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (1) Chương 256: Chương 256: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (2) Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267 Chương 268: Chương 268 Chương 269: Chương 269 Chương 270: Chương 270 Chương 271: Chương 271