Chương 24
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng”

Môi Lữ Quyên hơi run rẩy, tay Đường Án Trác bắt đầu không thể khống chế mà tê dại phát run, tiếp theo cả người cậu phát lạnh, sinh ra cảm giác khó thở.

“Tốt ạ.” Cậu gian nan đáp lại, “Cho nên mẹ ơi, chờ con đón mẹ đi sống những ngày tháng an lành.”

Lữ Quyên lại khôi phục vẻ chết lặng, cô do dự vỗ vỗ tay Đường Án Trác, lòng bàn cũng cực kỳ lạnh lẽo.

“Con sống tốt là được rồi.”

Mẹ không sao cả.

Đã lâu rồi Lữ Quyên không ăn nhiều cơm, dạ dày cô không tốt, ăn nhiều sẽ bị trướng bụng, nhưng lúc này cô lại ăn hết tất cả các món trên bàn.

Chiếc đũa gỗ rơi lên trên bàn, rồi lại ào ào rơi xuống đất nhưng không ai nhặt, hai bên trầm mặc hồi lâu, cuối cùng Lữ Quyên chống bàn đứng lên, chậm rì rì xoay người, bước từng bước cứng đờ trở lại trên giường.

“Trở về đi, đừng quay lại đây nữa.”

Đừng về ngõ nhỏ chật hẹp này, con trai của mẹ, con là người sạch sẽ nhưng mẹ con thì không, cái hẻm nhỏ này cũng không. Nơi này vừa dơ bẩn vừa hỗn loạn, khắp chốn là ô ngôn uế ngữ, không phải nơi con nên ở, con nên đi tới nơi tốt hơn, có được cuộc sống tươi đẹp hơn.

Ngay cả người làm mẹ chỉ biết kéo bước chân con cũng không nên trở thành thứ làm liên lụy con.

Đường Án Trác đứng tại chỗ, không biết có nên đi hay không, mãi đến khi Lữ Quyên lại mở miệng thúc giục, “Đừng để người ta phải chờ lâu, người có tiền đều quý thời gian như vàng bạc.”

“Mẹ, thi đại học xong con sẽ trở về, hãy chờ con.”

Hiển nhiên Đường Án Trác không có khả năng nghe lời Lữ Quyên mà không trở về, đặc biệt là lúc này, sau khi đã về thăm cô.

Vốn cậu tưởng rằng giữa cậu và mẹ đã không còn chút tình cảm dư thừa nào, hơn nữa sẽ ngày một tiêu hao theo thời gian, sau này cậu chỉ cần kiếm tiền làm trọn hiếu đạo, cho Lữ Quyên dưỡng lão, tựa như hoàn thành một nhiệm vụ trong đời.

Nhưng hiện tại cậu đã hiểu mẹ con máu mủ tình thâm, Lữ Quyên như bây giờ càng khiến cậu đau lòng, cậu càng thêm kiên định phải cho Lữ Quyên cuộc sống thật tốt, đưa mẹ rời khỏi căn nhà này, không bao giờ phải luồn cúi nữa.

Cậu nhẹ nhàng đóng cửa lại, thấy xe Ngụy Tắc Văn, cậu không màng người xung quanh đưa tới đầy ánh mắt tò mò dò hỏi, nhanh chóng chui vào trong xe.

Ngụy Tắc Văn mở ra cánh tay ngay khi cậu mới vừa vào cửa, cậu nhào lên, chôn mặt trên vai người kia.

Tay Ngụy Tắc Văn bao trùm lấy lưng cậu, khẽ an ủi: “Muốn khóc thì cứ khóc đi.”

Hắn nghe thấy Đường Án Trác cố sức ngừng thở.

“Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng.”

Rốt cuộc chỉ vì một câu này, Đường Án Trác trút hết lớp phòng bị, nức nở khóc thành tiếng trên người Ngụy Tắc Văn.

Thực ra đã lâu rồi Lữ Quyên không tiếp khách.

Kể từ ngày bị gã khách kia đánh.

Thực ra khách tới tìm cô đa phần đều đã có gia đình, những người này muốn tìm kiếm k*ch th*ch, nhưng lại nhát gan sợ phiền phức, cho nên đều sẽ dùng biện pháp an toàn, sợ lỡ như để lại hậu quả lòi ra đứa con sẽ bị Lữ Quyên gây loạn hủy hoại gia đình.

Khu dân cư này chỉ lớn chừng ấy, chút chuyện này ai cũng hiểu rõ trong lòng nhưng không nói ra, vợ con có biết thì cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua, dẫu sao cái chốn rách nát này cũng chẳng bàn tới tình yêu sâu đậm lãng mạn gì, kết hôn vài năm sau đều biến thành sinh hoạt chung, người đàn ông không tiền đồ, phụ nữ thì thích điên thích gây loạn, ghét nhau như chó với mèo.

Nhưng cũng có những gã độc thân không tìm được vợ tới chỗ cô để giải quyết nhu cầu, tỷ như gã khách ngày đó.

Gã đàn ông đã mắng Đường Án Trác.

Gã không đeo bao, Lữ Quyên cũng ngầm đồng ý, khách như vậy đâu phải chưa từng có, uống thuốc tránh thai là được rồi, cô cũng chẳng phản kháng.

Cuối cùng bọn họ xảy ra tranh chấp, gã đàn ông bắn vào trong thân thể cô, bọn họ tan rã trong không vui.

Trước khi đi, gã đứng ở cửa, cười cực kỳ khiếp người, nói ra lời càng kinh khủng.

“Mày ngủ với nhiều thằng như vậy sao vẫn không bị mắc bệnh hả đồ đ**m? Tại sao hả? Mẹ nó, tại sao tao chỉ ngủ với gái thì bị lây AIDS rồi!”

Một tia sét đánh giữa trời quang.

Lữ Quyên run rẩy, khó có thể tin mà trừng lớn đôi mắt, dùng hết sức lực toàn thân xé rách yết hầu mắng, “Đồ khốn! Mày sẽ không được chết tử tế!”

“Mày cũng thế thôi.”

Gã đàn ông sập cửa mà đi, nghe nói vào đêm đó, gã uống rượu say bị xe đâm chết trên đường, nơi này không có camera theo dõi, khi được phát hiện thì thi thể đã bắt đầu phân hủy, người gây họa bỏ chạy, gã không có người nhà nên cũng chỉ được xử lý qua loa.

Lữ Quyên nhìn chằm chằm trần nhà, sau cơn phẫn nộ thế nhưng lại cảm thấy bản thân dường như được giải thoát, cô không chà lau chính mình, tùy ý để chất lỏng sền sệt lưu lại trong cơ thể.

Cô xong rồi.

Cô khóc đến phát run, đây là lần đầu tiên cô khóc vì chính mình.

Cô muốn rời đi, cô sống mệt mỏi quá rồi.

Khi còn trẻ, hàng xóm láng giềng đều bảo cô là mỹ nhân, cô mặc váy dài, tết hai bím tóc, chỉ chạy xe đạp ở trên phố bè có rất nhiều người đàn ông nhìn theo.

Người theo đuổi cô rất nhiều, nhưng cố tình cô lại lựa chọn Đường Chí Hoa.

Mới đầu bọn họ cũng rất ân ái, Đường Chí Hoa cưng chiều cô, kết tinh của bọn họ là Đường Án Trác, cuộc sống của một nhà ba người vốn dĩ vô cùng hạnh phúc, hài hòa.

Cho đến khi Đường Chí Hoa dính tới cờ bạc, của cải đều bị thua sạch, thua bèn về đòi vợ đòi con, tình cảm vợ chồng càng ngày càng mong manh. Lữ Quyên cũng ngăn không được hắn, thậm chí có đôi khi còn bị chồng đánh, cô không dám phản kháng, bằng không Đường Án Trác bé nhỏ cũng sẽ bị vạ lây.

Bài bạc là thứ tuần hoàn ác tính, càng thua càng đánh hăng, luôn muốn thắng để lấy lại, kết quả chính là thua càng ngày càng nhiều. Sau này Đường Chí Hoa dứt khoát không trở về nữa, Lữ Quyên tìm không thấy hắn, hắn lại dẫn chủ nợ tới nhà để đòi tiền.

Cuộc sống càng ngày càng kém, Lữ Quyên làm một lúc mấy công việc, thậm chí có đôi khi còn chẳng thể ăn cơm.

Cho đến khi cô mệt nhọc quá độ, ngất xỉu ở trên đường, khi tỉnh lại đã nằm ở trên chiếc giường xa lạ, cả người đều đau nhức, ba gã đàn ông lạ lẫm ngồi hút thuốc ở trên sô pha.

Cô nhìn th*n th* tr*n tr** của mình bèn hiểu ra tất cả, sau đó bắt đầu la to, nhưng mấy người đàn ông kia dùng tiền chặn miệng cô lại.

Cô cầm tiền nức nở.

Lúc ấy cô và Đường Án Trác gần như đã không có gì ăn, Lữ Quyên ôm thân hình gầy gò của mình, nghĩ thầm nếu như vậy có thể kiếm tiền, vậy thì có lẽ cũng không phải không thể……

Cô có thể chịu khổ, Đường Án Trác thì không được.

Vốn dĩ cô là người đơn thuần, Đường Chí Hoa là người đàn ông đầu tiên của cô, mối tình đầu bèn kết hôn, đêm tân hôn mới là lần đầu tiên sinh hoạt vợ chồng, nhưng sau này cô lại trở thành gái đứng đường.

Chút tiền ấy đích xác có thể miễn cưỡng sống qua ngày, nhưng sau khi bị Đường Án Trác ngẫu nhiên phát hiện cô bán thân, quan hệ giữa hai mẹ con càng ngày càng xa cách.

Mà khi đó bởi vì cô thường xuyên tiếp khách không gián đoạn nên tâm tính đã dần dần chết lặng, biến thành một cái xác không có trái tim, khái niệm tình thân ở trong đầu cô cũng bị pha loãng vô hạn.

Sau đó nữa, Ngụy Tắc Văn xuất hiện, cô không có năng lực cứu vớt con trai của mình, còn kéo Đường Án Trác xuống vực sâu, cô hận bản thân nhưng may mắn là số mệnh của Đường Án Trác vẫn tốt hơn một chút, cậu đã gặp được Ngụy Tắc Văn.

Nhất định là Ngụy Tắc Văn rất tốt với cậu, Lữ Quyên nhìn ra được, đây là người đàn ông cực kỳ đáng tin cậy, hơn hết thảy những người đàn ông mà cô đã từng gặp.

Đường Án Trác có thể sống những tháng ngày an lành, cô là người làm mẹ nhưng không đợi được ngày con trai tới đón.

Cô muốn tự kết thúc mọi chuyện, cô sống quá đau khổ, dù sau này đi theo Đường Án Trác ăn ngon mặc đẹp, không cần sống cúi đầu như xưa thì thế nào chứ, cô đã mắc bệnh, không chỉ thân thể mà còn cả tinh thần ý chí của cô, cô không thể cứu vớt được chính mình.

Không ai có thể cứu cô, trừ khi trở lại 20 năm trước, cô không gả cho Đường Chí Hoa.

Nhưng thời gian không thể quay lại, trên đời cũng không có thuốc hối hận.

Cho nên cô dùng hạnh phúc của bản thân để nguyện cầu cho Đường Án Trác vạn sự trôi chảy, thuận gió xuôi nước.

Con trai cô sắp thi đại học, cho nên cô cần phải kiên trì thêm một thời gian.

Để cho đứa con trai bé bỏng này yên tâm thi đại học.

Lữ Quyên nhắm mắt lại, sau đó ngửa đầu, gian nan nuốt xuống một hơi.

Nếu có kiếp sau, cô tuyệt đối không nghĩ tới thế giới này.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (74)
Chương 1: Chương 1: “Nhóc con đáng thương” Chương 2: Chương 2: Rời đi, không bao giờ trở lại Chương 3: Chương 3: “Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu” Chương 4: Chương 4: “Là tôi, đừng sợ, đi thôi!” Chương 5: Chương 5: “Là quý ngài của chúng tôi muốn giúp cháu” Chương 6: Chương 6: “Tối tôi đến đón nhóc” Chương 7: Chương 7: “Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương” Chương 8: Chương 8: “Ngài Ngụy tốt bụng thật đó” Chương 9: Chương 9: “Em ngủ ở đây, phòng tôi sát bên” Chương 10: Chương 10: “Chân đẹp mà mặt còn đẹp hơn” Chương 11: Chương 11: “Lại đây” Chương 12: Chương 12: “Đẹp không ạ, ngài Ngụy” Chương 13: Chương 13: “Bí mật giữa hai ta” Chương 14: Chương 14: “Án Trác, thả lỏng nào” Chương 15: Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em” Chương 16: Chương 16: “Cậu đẹp quá à” Chương 17: Chương 17: “Án Trác nhà chúng tôi” Chương 18: Chương 18: “Cháu đối xử với Tiểu Đường có vẻ không giống người khác” Chương 19: Chương 19: “Hắn nghĩ rằng mình thật sự hơi biến thái” Chương 20: Chương 20: “Có nhớ tôi không” Chương 21: Chương 21: “Đứa trẻ này là người đầu tiên” Chương 22: Chương 22: “Lại đây ôm một cái nào” Chương 23: Chương 23: “Mẹ sống có ổn không” Chương 24: Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng” Chương 25: Chương 25: “Đúng vậy, con cũng thích” Chương 26: Chương 26: “Án Trác, phải luôn luôn vui vẻ” Chương 27: Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi” Chương 28: Chương 28: “Tôi thích đàn ông” Chương 29: Chương 29: “Ngài ơi, em không còn mẹ nữa” Chương 30: Chương 30: “Anh sẽ không vứt bỏ em, đúng không?” Chương 31: Chương 31: “Không biết thứ gì chọc chọc em” Chương 32: Chương 32: “Ngài Ngụy, có ngài thật tốt” Chương 33: Chương 33: “Đến khi em không cần tôi nữa mới thôi” Chương 34: Chương 34: “Tôi ôm em ngủ” Chương 35: Chương 35: “Vậy thì em cứ ngủ với ngài là được” Chương 36: Chương 36: “Tôi đi giải quyết” Chương 37: Chương 37: “Ngoan ngoãn chờ tôi” Chương 38: Chương 38: “Bởi vì thích ngài” Chương 39: Chương 39: “Có muốn ở bên tôi không?” Chương 40: Chương 40: “Đừng dọa bạn trai tôi” Chương 41: Chương 41: “Em muốn tìm ba” Chương 42: Chương 42: “Hy vọng Đường Án Trác mãi luôn vui vẻ” Chương 43: Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?” Chương 44: Chương 44: “Cục cưng, anh rất muốn ôm em” Chương 45: Chương 45: “Bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào” Chương 46: Chương 46: “Tại sao không muốn em” Chương 47: Chương 47: “Tớ cũng rất yêu anh ấy” Chương 48: Chương 48: “Cậu thật sự xứng với Ngụy Tắc Văn sao?” Chương 49: Chương 49: “Lên giường đi” Chương 50: Chương 50: “Lên giường làm gì” Chương 51: Chương 51: “Lần tới….” Chương 52: Chương 52: “Vậy thì làm đi, nghe lời chồng” Chương 53: Chương 53: “Anh là của em, cưng à” Chương 54: Chương 54: “Là vì em giống anh ấy nên anh mới giúp em sao?” Chương 55: Chương 55: “Không làm nữa, sưng rồi” Chương 56: Chương 56: “Vụ án tiếp diễn” Chương 57: Chương 57: “Thật sự không làm sao?… Em muốn rồi” Chương 58: Chương 58: “Con trai —— Phó Thừa Việt” Chương 59: Chương 59: Điều tra vụ án Chương 60: Chương 60: “Cục cưng nhà tôi ngoan lắm” Chương 61: Chương 61: “Đừng quên cầu hôn” Chương 62: Chương 62: “Ngụy Tắc Văn, em muốn về nhà” Chương 63: Chương 63: “Tự nguyện trao tặng cho người yêu của tôi” Chương 64: Chương 64: “Bó hoa này là dành cho Lữ Quyên” Chương 65: Chương 65: “Đều là tới để hầu hạ trên giường” Chương 66: Chương 66: “Còn muốn ngủ với anh nữa” Chương 67: Chương 67: “Cưng à, em đang cầu hôn anh sao” Chương 68: Chương 68: “Cả thành phố Lâm Hoài, đều tặng cho em.” Chương 69: Chương 69: “Em là tham vọng duy nhất của anh” Chương 70: Chương 70: “Anh chính là ánh sáng của đời em” Chương 71: Chương 71: “Quá khứ coi như đã xóa sạch rồi” Chương 72: Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra” Chương 73: Chương 73: “Bảy năm, mười bảy năm, bảy mươi năm” Chương 74: Chương 74: “Toàn bộ Lâm Hoài là của em”