Chương 24
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 24: Rất nhiều ấm ức

***

 

Chương 24: Rất nhiều ấm ức

 

Thương Vân Tú ngồi xổm xuống trước mặt người đàn ông đang k** r*n, trường sam màu trắng phủ lên nền xi măng dính một vài vết màu đỏ. Chỉ mất vài giây để y biến từ ông chủ Thương ăn nói nhẹ nhàng đến "thổ phỉ” nổ súng không chớp mắt.

 

Nhưng bình thường y không phải kiểu người sẽ giết người, đến tận bây giờ người đàn ông vẫn ôm một tia hy vọng, ông ta kiên trì lắc đầu: "Không nhớ rõ, không nhớ rõ…”

 

Thương Vân Tú ấn nòng súng vào đùi của người đàn ông, máu chảy ra càng lúc càng nhiều. Người đàn ông cắn chặt môi, run lẩy bẩy nhưng không còn dám phát ra bất kỳ âm thành nào nữa. Lực nhấn vào vết thương rất lớn, ông ta nâng tay lên muốn ngăn cản mấy lần nhưng vừa lại gần đã thất vọng buông tay, cuối cùng bàn tay siết thành quyền, im lặng nhận lấy cơn đau khoét tim này.

 

Ông ta không dám nhìn, dù là cây súng đang dí vào miệng vết thương hay gương mặt lạnh lùng như sương của Thương Vân Tú, ông ta không dám nhìn thứ nào cả. Giống như chỉ cần không đối diện, tỏ ra đủ đáng thương là có thể nhặt cái mạng này về.

 

"Nói!” Thương Vân Tú không kiên nhẫn được nữa, lụa trắng quấn quanh gáy thấm ra vết máu nhàn nhạt, đầu của y lại bắt đầu đau đớn, tay cầm súng hơi khựng lại, trên mặt hiện lên vẻ chán ghét.

 

Động tác này khiến người đàn ông run lên dữ dội hơn, ông ta chỉ lo khóc, gập người không ngừng dập đầu.

 

Tiếng cộp cộp làm Thương Vân Tú thấy phiền, ánh mắt lạnh dần, y bắn một phát súng vào ngay vị trí cũ trên chân phải ông ta. Bởi vì đang ngồi xổm nên máu bắn lên mặt y.

 

Thương Vân Tú hít một hơi, qua loa lau bọt máu trên mặt, nói: "Tôi không dám nói chắc rằng phát súng sau có sai lệch không, đừng nói dối, đừng chơi trò bí ẩn với tôi, sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu ông dám nói dối nửa lời, bây giờ tôi sẽ lập tức giết ông.”

 

"Đừng mà, cầu xin ngài, đừng giết tôi…” Người đàn ông hốt hoảng cầu xin tha thứ: "Tôi nói, tôi nói hết…”

 

Năm sáu năm trước Tường Nhạc Hối còn gọi là quán rượu Nguyệt Mãn, đây là quán rượu mà Thương Thời Dự và vợ mở ra sau khi tiết kiệm tiền bằng cách bán bánh hạt dẻ, vất vả hơn nửa đời người mới có được.

 

Hai vợ chồng có lòng tốt chứa chấp mấy người bạn từng làm việc cùng ở nhà hàng trước kia, lúc đó Thương Vân Tú chưa đến 15 tuổi, còn đang đi học ở học đường.

 

Hồng Cẩm Văn và ba người khác âm mưu bí mật bày ra vụ hỏa hoạn này, lửa lớn cháy nửa giờ mới bị dập tắt, tổn thất không quá nghiêm trọng nhưng hai vợ chồng họ Thương lại bỏ mạng, chết ở trong bếp nơi lửa mạnh nhất.

 

Thương Vân Tú nghe đến đó, y nghiêm nghị cắt ngang lời ông ta: “Tôi không cần ông giúp tôi nhớ lại thêm lần nữa, tôi muốn ông nói ông đã canh chừng như thế nào!”

 

"Tôi, tôi…” Hai đùi của người đàn ông đã đau đến chết lặng, gan cũng sắp bị dọa vỡ, ông ta dùng tay siết chặt dao găm, chỉ sợ Thương Vân Tú tức giận lại đâm ông ta một nhát.

 

"Tôi nói, tôi nói.” Giọng người đàn ông khàn đến đáng sợ, từng chữ nói ra như ngâm trong nước sôi nóng hổi, chữ được chữ mất: “Lửa là do Hồng Cẩm Văn châm, ông ta lừa Thương Thời Dự vào phòng bếp, sau khi bỏ thuốc mê thì đốt màn cửa, ngọn lửa lan ra rất nhanh.”

 

Người đàn ông không ngừng nuốt nước bọt, hai con ngươi nhìn Thương Vân Tú lom lom, ông ta sợ Thương Vân Tú không tin, chỉ cần thấy đối phương hơi nhíu mày một cái là ông ta biết mình chết chắc.

 

Ông ta nói: "Sau khi lửa cháy lớn, khói đặc cuồn cuộn, Thường Thời Dự và Quý Uyển Khâu bị khói làm tỉnh lại. Bọn họ đứng lên muốn trèo ra ngoài, tôi… Tôi biết làm vậy là không đúng nhưng tôi không có đường lui…”

 

"Ông làm thế nào?” Nước mắt của Thương Vân Tú lập tức tràn mi, y nhớ lại cơn ác mộng lúc ấy.

 

Khi từ trường học trở về, trước cửa nhà vây đầy cảnh sát và y tá, cha mẹ y được khiêng từ bên trong ra, bên ngoài bọc kín bằng một tấm vải trắng, Thương Vân Tú ngây thơ xốc lên rồi nôn thốc nôn tháo khi thấy thi thể. Y mất đi quyền điều khiển cơ thể, không thể đứng cũng không thể đi, trong mắt những người lúc đó chính là loại sói mắt trắng máu lạnh.

 

Y nhớ rõ cha đã ôm lấy mẹ, cơ thể cháy rụi, có vài chỗ dính lại với nhau không thể tách rời, trong tay ông ấy siết chặt một tấm vải rèm cửa bị xé rách, đó là rèm cửa ở sau bếp…

 

Người đàn ông nhìn thấy y khóc, ông ta vừa chột dạ vừa sợ hãi: "Bọn họ muốn nhảy cửa sổ ra ngoài, tôi… Hồng Cẩm Văn bảo tôi giữ chặt cửa sổ, đừng thả bọn họ ra, nếu không người chết là tôi…”

 

"Giữ chặt cửa sổ?” Thương Vân Tú đột nhiên nín khóc bật cười, con dao găm rạch mạnh trên đùi của người đàn ông, gần như nhìn thấy xương trắng: "Thật đáng chết!”

 

"A!!!” Người đàn ông ngửa cổ kêu to, mồ hôi chảy ròng ròng, lập tức cảm thấy đại nạn ập tới.

 

"Tất cả các người đều đáng chết.” Thương Vân Tú cười âm trầm, gằn từng chữ: "Dùng mạng đền mạng, dám trắng trợn giết người, hôm nay đừng sợ chết.”

 

“Cậu, cậu chủ Thương, đây đều là do Hồng Cẩm Văn bày ra, những người như chúng tôi chỉ là nhất thời hồ đồ. Lúc ấy chúng tôi đã khuyên ông ta nhưng ông ta không nghe, còn cảnh cáo chúng tôi nếu không làm theo lời ông ta, ông ta sẽ phanh phui chuyện này. Nhưng nếu giúp đỡ ông ta sẽ cho chúng tôi mười nghìn đồng đại dương, tôi rất cần tiền, vợ tôi bị bệnh, cần số tiền đó để cứu mạng…”

 

Phúc Tường nãy giờ không lên tiếng bỗng bật cười châm chọc: "Vợ ông cần số tiền kia? Nhưng sao tôi nghe nói, ông đã tiêu sạch số tiền kia rồi? Về phần vợ ông, chắc đã tái hôn từ lâu rồi nhỉ? Một tên vô tích sự nổi tiếng ở ngõ Tứ Long, chó gặp ông cũng ghét!”

 

Lúc ấy người đàn ông đã quanh quẩn trong sòng bạc một thời gian dài, thua hết số tiền vất vả mượn được, trong lòng không phục, chủ sòng có đuổi cũng không muốn đi. Không ngờ ông ta gặp được quý nhân, ra tay giúp đỡ suốt ba ngày liên tiếp, loại người gặp người hay gặp quỷ cũng chỉ muốn giơ tay đòi tiền như ông ta đương nhiên sẽ không lấy được tiền rồi đi. Hôm nay lại thua sạch sành sanh, bị đánh mới chịu dừng.

 

Ông ta cứ nghĩ quý nhân sẽ tới giúp đỡ nhưng trên đời nào có bữa cơm nào miễn phí. Trong nháy mắt tất cả những may mắn chợt biến thành tai họa ngập đầu, người đàn ông hối hận đến xanh ruột.

 

"Ông nói lại lần nữa cho tôi nghe.” Trên mặt Thương Vân Tú đầy vẻ tò mò nhưng vẻ tò mò này dù ai nhìn thấy cũng sẽ bị dọa đến nổi da gà, y nói: "Ông nói xem ông chặn cửa sổ thế nào, hai vợ chồng bên trong giãy giụa ra sao, nói lại lần nữa cho tôi.”

 

Người đàn ông nhìn ra điểm không đúng, đánh chết ông ta cũng không dám nói lại lần hai, cuống quýt dập đầu liên tục: "Cậu chủ Thương tha mạng, tôi không muốn chết, ngài muốn tôi làm thế nào cũng được, cầu xin ngài…”

 

"Sợ hãi thế làm gì?” Thương Vân Tú ngẩng đầu lau sạch máu trên khẩu súng, hít vào một hơi, dịu dàng dỗ dành: “Nghe lời tôi, ông lặp lại lời lúc nãy lần nữa, lặp lại lần nữa rồi tôi thả ông đi.” Nòng súng còn lưu lại chút nhiệt độ trên trán người đàn ông, y nhẹ nhàng gõ hai cái: "Đừng có đánh cược trong lòng rằng tôi có dám giết người không, nơi này là ngõ Tứ Long, chết bao nhiêu người cũng không có ai quan tâm.”

 

"Thật, thật sao?” Người đàn ông đầy hy vọng hỏi: "Tôi lặp lại lần nữa, ngài sẽ thả tôi đi thật chứ?”

 

Thương Vân Tú không lên tiếng, gật đầu chờ ông ta mở miệng.

 

Người đàn ông nuốt một ngụm nước bọt xuống cổ họng khô khốc, nơm nớp lo sợ nói: "Lúc ấy Thương Thời Dự bị khói làm tỉnh trước, ông ấy đỡ Quý Uyển Khâu đi tới bên cửa nhưng cửa đã bị khóa chặt. Ông ấy không mở được nên mới đến bên cửa sổ, dùng nồi sắt đập vỡ cửa kính, tôi sợ ông ấy chạy ra được nên đã rót xăng…” Người đàn ông chợt nhận ra mình nói quá nhanh mà lỡ miệng, ông ta trừng to mắt nhìn Thương Vân Tú: "Không phải, không phải…”

 

Đoàng…

 

Trước khi ông ta kịp biện minh, tiếng súng đột nhiên vang lên, người đàn ông đang quỳ ngã ngửa ra sau, ngón tay vẫn còn động đậy, Thương Vân Tú giận dữ nổ thêm hai phát súng: "Tôi biết sẽ không đổ oan cho ông mà.”

 

Phúc Tường đi tới lấy súng lục, cất vào trong ngực. Cậu ta thành thạo kéo người trên đất lên xe rồi chở đi.

 

Trước khi lái xe rời đi Phúc Tường có nói mấy câu nhưng Thương Vân Tú không nghe thấy, y sững sờ nhìn dao găm còn đang chảy máu trong tay. Cả bàn tay y đều bị nhuộm đỏ, giống như đang nhìn máu của chính mình. Sắc mặt y càng tái hơn, mãi đến khi tiếng ồn ào cầu xin tha thứ y tự ảo tưởng ra hoàn toàn biến mất, y mới nâng một tay khác lên, dùng ngón trỏ ung dung lướt qua chất lỏng màu đỏ trên lưỡi dao.

 

Đồn cảnh sát không coi trọng vụ án thì y tự điều tra, người cảnh sát không muốn động đến y sẽ tự giết. Y có kiên nhẫn và thời gian, những người có liên quan đến chuyện năm đó, một người cũng không trốn thoát. Oan có đầu, nợ có chủ, dù thế nào y cũng phải tự tay giết Hồng Cẩm Văn. Nhiều năm đã qua đi, kẻ tham sống sợ chết tự do đủ rồi.

 

Lúc này đáng ra Thương Vân Tú nên vui vẻ nhưng y nhìn bàn tay đầy máu của mình, nhìn đôi tay chưa từng làm ai bị thương đang cầm dao găm, nhận ra động tác quyết đoán lúc nổ súng của mình, y cảm thấy mình chịu rất nhiều ấm ức.

 

Nước mắt vất vả lắm ngừng được lại xuống theo cằm nhọn nhỏ xuống dao găm, màu máu đỏ tươi lan ra thành vòng tròn màu đỏ nhạt. Sau đó là ba, bốn, năm giọt nước mắt…

 

"Thương Vân Tú!”

 

Cánh cửa khép hờ bị Nhị gia đạp ra từ bên ngoài.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Có một không hai Chương 2: Chương 2: Nhị gia là người rất chu đáo Chương 3: Chương 3: Tú Tú Chương 4: Chương 4: Không giống nói dối Chương 5: Chương 5: Mặt đỏ như máu Chương 6: Chương 6: Đoạn tử tuyệt tôn Chương 7: Chương 7: Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi Chương 8: Chương 8: Nhị gia đừng nói đùa Chương 9: Chương 9: Nào nỡ bỏ Chương 10: Chương 10: Hắn là người tốt bụng Chương 11: Chương 11: Không sợ em thì tránh làm gì? Chương 12: Chương 12: Hắn đang theo đuổi cậu à? Chương 13: Chương 13: Kém một bậc Chương 14: Chương 14: Nó không dám Chương 15: Chương 15: Tú Tú, em có giận không? Chương 16: Chương 16: Em thích đàn ông Chương 17: Chương 17: Trải đời Chương 18: Chương 18: Nhị gia có phúc lớn Chương 19: Chương 19: Tôi không rảnh Chương 20: Chương 20: Hôm nay em có nhớ tôi không? Chương 21: Chương 21: Sao phải ức hiếp người ta như thế? Chương 22: Chương 22: Thương Vân Tú đi rồi? Chương 23: Chương 23: Nhớ ra chưa? Chương 24: Chương 24: Rất nhiều ấm ức Chương 25: Chương 25: Nhị gia chửi hay lắm Chương 26: Chương 26: Vừa rồi tôi đánh có đau không? Chương 27: Chương 27: Hùng hổ dọa người Chương 28: Chương 28: Tôi không thể sống thiếu em Chương 29: Chương 29: Là Nhị gia đang giúp tôi sao? Chương 30: Chương 30: Hôn thêm chút nữa Chương 31: Chương 31: Em xem tôi là gì? Chương 32: Chương 32: Chịu thua Chương 33: Chương 33: Hắn sẽ có người mình thật sự thích Chương 34: Chương 34: Em dám bước một bước thử xem Chương 35: Chương 35: Mày đã hiểu chưa? Chương 36: Chương 36: Gọi Nhị gia cũng vô dụng Chương 37: Chương 37: Em muốn tôi làm sao? Chương 38: Chương 38: Y là vợ tương lai của con Chương 39: Chương 39: Chỉ sợ hơi khó... Chương 40: Chương 40: Có qua có lại Chương 41: Chương 41: Em cũng muốn đúng không? Chương 42: Chương 42: Địa điểm tùy anh chọn Chương 43: Chương 43: Để tôi xem em có khóc không nào Chương 44: Chương 44: Nhóc câm Chương 45: Chương 45: Sao tôi thấy em không vui lắm? Chương 46: Chương 46: Vợ ngốc Chương 47: Chương 47: Không nhìn không nhìn Chương 48: Chương 48: Một nỗi chua xót xộc lên não Chương 49: Chương 49: Có mắt nhìn Chương 50: Chương 50: Ở lại cũng không có ý nghĩa Chương 51: Chương 51: Không hề cố kỵ mới có thể nói thẳng Chương 52: Chương 52: Thật ra tôi là như vậy Chương 53: Chương 53: Em còn muốn ở lại sao? Chương 54: Chương 54: Tôi mới muốn em khóc cho đã đời đấy Chương 55: Chương 55: Nhị gia là ngôi sao may mắn của em Chương 56: Chương 56: Có thể thấy người là được Chương 57: Chương 57: Phó Vinh Khanh bị cản lại Chương 58: Chương 58: Tôi và hắn không hợp Chương 59: Chương 59: Thương Vân Tú, chúng ta chưa xong đâu Chương 60: Chương 60: Thời gian chuộc tội Chương 61: Chương 61: Y lại làm gì nữa? Chương 62: Chương 62: Tôi và anh ta... Không có gì khác nhau? Chương 63: Chương 63: Quả hồng giả Chương 64: Chương 64: Em nhớ tôi, đúng không? Chương 65: Chương 65: Ở cùng em một đêm Chương 66: Chương 66: Y yêu Phó Vinh Khanh Chương 67: Chương 67: Phó Vinh Khanh nhất định sẽ tới Chương 68: Chương 68: Bỏ súng xuống Chương 69: Chương 69: Y không còn nữa Chương 70: Chương 70: Thương Vân Tú vẫn lắc đầu từ chối Chương 71: Chương 71: Cả người hắn đều kháng cự Chương 72: Chương 72: Gửi người thân yêu của tôi Chương 73: Chương 73: Cậu chủ nhà họ Phó kết hôn rồi ư? Chương 74: Chương 74: Cậu út nhà họ Tiền Chương 75: Chương 75: Tú Tú? Chương 76: Chương 76: Tôi quỵt tiền của cậu à? Chương 77: Chương 77: Tôi chỉ hát cho Nhị gia nghe Chương 78: Chương 78: Tôi sắp phát điên rồi Chương 79: Chương 79: Cắn đau... Chương 80: Chương 80: Phó Vinh Khanh cúi đầu hôn một cái Chương 81: Chương 81: Vậy em muốn ngủ Chương 82: Chương 82: Hắn nói như bản thân rất ấm ức Chương 83: Chương 83: Nhị gia, nghe em giải thích Chương 84: Chương 84: Vinh Khanh, em ôm được mặt trăng rồi Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện: Sách nát