Chương 24
Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư

Chương 24: Độc thoại bên lan can – Vướng vào nợ tình

 
Ánh đèn trong phòng thử đồ chiếu sáng tạo ra những cái bóng giữa họ, Hứa Chức Hạ cảm thấy trong mắt mình có một đám sương mù, hình ảnh trở nên mờ ảo, mọi thứ dần biến thành những ảo ảnh không thể nắm bắt được.

Ánh sáng này cũng làm sâu thêm bóng tối trên gương mặt chàng trai với sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm, vừa có vẻ đẹp của đôi môi đỏ hàm răng trắng lại vừa mang theo sự lạnh lùng và tĩnh lặng.

Hứa Chức Hạ nhất thời không thở nổi, đầu óc thiếu oxy dần trở nên choáng váng như sắp ngất đi, lảo đảo đứng không vững.

Cô tự nhủ rằng nguyên nhân chỉ là vì không quen đi giày cao gót.

Đầu óc cố gắng tỉnh táo nhưng cơ thể lại vô thức không nghe theo, Hứa Chức Hạ theo thói quen muốn nắm lấy tay anh để dựa vào anh cho vững, nhưng tay vừa đưa lên giữa không trung lại dừng lại.

Cuối cùng, cô chỉ có thể hơi ngượng ngùng nắm lấy một chút tay áo vest của anh, với tâm trạng bị ép buộc và cũng không hoàn toàn cam lòng.

Anh dừng lại trong hai giây sau đó nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng rút ngón tay cô ra khỏi tay áo.

Trái tim Hứa Chức Hạ lại một lần nữa cảm thấy hụt hẫng.

Nhưng anh không buông tay mà lại nắm chặt lấy tay cô đặt vào khuỷu tay của mình.

Trong khoảnh khắc khoác tay anh, Hứa Chức Hạ quên cả hô hấp, nhìn tay mình đặt trên cánh tay anh cảm xúc cô càng trở nên phức tạp.

Anh không né tránh.

Có phải cô hỏi quá mơ hồ nên anh không hiểu ý của cô.

Hay đây chính là sự từ chối âm thầm của anh. Anh cố tình dùng hành động để nói với cô sự thân thiết giữa anh trai và em gái là điều hiển nhiên, nhưng giữa họ cũng chỉ là anh em mà thôi.

Dù anh có hiểu hay không, cô có cần phải nói rõ ràng hay không cũng không còn quan trọng nữa.

Bởi vì anh đã đưa ra câu trả lời rồi.

Hứa Chức Hạ cúi đầu, hàng mi cong rũ xuống.

Cô như bị tuyên án tử hình, nhưng cô lại vẫn còn sống.

“Nếu không đi được thì anh trai sẽ đưa em đi đổi một đôi khác.” Giọng nói của anh vang lên bên tai như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.

Giọng nói trầm thấp, không còn sự trong trẻo của tuổi thiếu niên, giống như một ngọn đèn đường vàng ấm áp giữa đêm tuyết, chỉ có thể chiếu sáng được một góc nhỏ.

“Em chỉ thích đi đôi này.” Hứa Chức Hạ lẩm bẩm, hai chữ tiếp theo trào lên cổ họng, cô nghẹn lại rồi lặng lẽ nuốt xuống.

Cô không muốn gọi anh là anh trai nữa.

Đêm đó điều làm Hứa Chức Hạ đau khổ nhất không phải là sự mơ hồ trong lòng, mà là trong bữa tiệc, rõ ràng cảm thấy thất vọng nhưng vẫn phải khoác tay anh, gắng gượng mỉm cười dưới ánh đèn sân khấu.

Đối mặt với hai người anh đã lâu ngày không gặp cùng với ông bà, cô cũng phải giả vờ vui vẻ như thể cuối cùng cũng chờ được ngày mình trưởng thành.

Họ là anh em, tất nhiên phải đứng cùng nhau chúc rượu với các vị khách. Trong bữa tiệc không thiếu những cô gái trẻ tuổi, ánh mắt lướt qua nhìn về phía họ mỗi khi đi tới.

Những ánh mắt này Hứa Chức Hạ rất quen thuộc.

Giống như khi còn nhỏ, lúc anh đến trường tiểu học đón cô, mỗi ngày nắm tay cô đi trong sân trường, ánh mắt ngưỡng mộ từ xung quanh đổ dồn đến.

Thực ra, người nên ngưỡng mộ nhất chính là cô.

Bất kỳ cô gái nào bên cạnh anh đều có vô vàn khả năng, còn cô chỉ có thể là em gái.

“Cả hai anh em đều đẹp như vậy, nhìn là biết họ là anh em ruột!”

“Tôi nói với A Quyết, sao mỗi lần đến bữa tiệc đều từ chối nói là có em nhỏ dính người đang chờ ở nhà, tôi cứ nghĩ là anh ấy đang lảng tránh tôi.”

“Bảo bối à, anh trai em tuổi trẻ tài cao, bên ngoài rất nhiều những cô gái thích anh ấy, em phải giúp anh ấy lựa chọn chị dâu cho kỹ một chút nhé!”

“Chỉ hai năm nữa, sẽ là anh trai giúp em gái lựa chọn đấy!”

Hứa Chức Hạ chỉ mỉm cười, mọi việc giao tiếp đều do Kỷ Hoài Chu đáp lại. Cô luôn ngoan ngoãn nghe lời, không ai cảm thấy có gì không đúng.

“Kim bảo bối! Nhìn qua đây!”

Hứa Chức Hạ nghe thấy tiếng gọi, quay lại thì thấy Lục Tỷ đang cầm máy ảnh chụp đủ kiểu cho họ.

“Kim bảo bối của chúng ta thật xinh đẹp.” Trần Gia Túc nháy mắt với cô rồi khoác vai Kỷ Hoài Chu: “Anh trai, không khen một câu nào sao?”

Kiều Dực một tay đút túi quần của bộ vest trắng, một tay đẩy nhẹ chiếc kính mỏng trên mũi: “Cậu ấy không biết nói chuyện tử tế, chẳng phải cậu cũng đã biết rõ rồi sao.”

Kỷ Hoài Chu liếc anh ta: “Nhường cho cậu một cơ hội đấy.”

Nghe vậy, trên gương mặt vốn bình tĩnh của Kiều Dực bỗng nở nụ cười, lịch thiệp đưa tay về phía Hứa Chức Hạ, nói: “Trang điểm xong như gió Xuân thổi đến. Một nụ cười đáng giá ngàn vàng.”

Kỷ Hoài Chu không thèm để ý, hừ khẽ.

Ngay sau đó, cô gái bên cạnh mỉm cười với ánh mắt long lanh, giọng nói ngọt ngào: “Cảm ơn anh Kiều Dực.”

Trần Gia Túc đẩy vai Kỷ Hoài Chu, cười anh bảo thủ: “Lời ngọt ngào thì cô gái nào cũng thích nghe mà.”

Lục Tỷ tắt máy ảnh đi gần lại, khuỷu tay đụng vào Trần Gia Túc: “Mười năm rồi, mấy anh em khi nào mới đến Đảo Đông Tê lần nữa?”

Trần Gia Túc thở dài: “Vì Kim bảo bối mà ra ngoài, tối nay không bị trói đưa về nước Anh đã là tốt lắm rồi, Lục tổng à.”

“Trong nửa năm tới, khó nói lắm.” Kiều Dực cũng bất lực.

Mười năm đã trôi qua, họ đều bị hiện thực tước đoạt đi sự tự do, không thể hoàn thành những lời hứa đêm hôm đó đã hẹn bên bờ biển, sau khi cùng nhau thỏa sức vui chơi rồi nằm trên cát.

Hứa Chức Hạ trong lòng xúc động vô cùng.

Thì ra mỗi ngày đã trôi qua đều không thể quay lại, giống như những ngày tháng vô tư mà anh trai đã cùng cô lớn lên, thời gian không còn nhiều nữa.

Bữa tiệc qua một nửa, cuối cùng cũng không cần phải tiếp tục giao tiếp đối phó nữa. Khi được Chu Thanh Ngô đồng ý, Hứa Chức Hạ đã trốn khỏi bữa tiệc cùng Mạnh Hy và Đào Tư Miễn đi nghỉ ở phòng khác.

Mạnh Hy và Đào Tư Miễn tối nay đặc biệt phấn khích.

Mạnh Hy kêu lên rằng bảo bối của họ hôm nay thật sự giống như một tiên nữ, không hổ danh là cô bé xinh đẹp đã khiến cô ấy mê mẩn từ hồi năm tuổi, sau đó kéo Hứa Chức Hạ cùng cô ấy chụp ảnh liên tục.

Đào Tư Miễn thì ăn uống rất vui vẻ.

Tối đó, Hứa Chức Hạ nhận được rất nhiều quà sinh nhật.

Quà của anh trai là đặc biệt nhất, tâm trạng của cô cũng phức tạp nhất.

Nhìn qua cửa sổ kính sát đất của phòng nghỉ, hàng nghìn chiếc máy bay không người lái xếp thành hàng trong màn đêm yên tĩnh, tạo thành một dòng chữ sáng chói.

【Chúc mừng sinh nhật bạn nhỏ Chu Sở Kim】

Hứa chức hạ cảm thấy đầu óc mình ong ong như có gì đó sụp đổ rồi trở nên hỗn loạn.

Cô tưởng rằng mình đã trưởng thành.

Thực ra trong mắt anh, cô mãi mãi chỉ là một đứa trẻ chưa trưởng thành.

Trong bữa tiệc mọi người vẫn đang nâng ly chúc rượu, tiếng cười nói rộn rã, hơi men lan khắp không gian.

Sân vườn bên ngoài hội trường yên tĩnh hơn rất nhiều, trên bãi cỏ có vài cây được cắt tỉa cẩn thận, đứng giữa hai bức tượng điêu khắc bằng đá trắng, tiếng nước từ đài phun tạo ra âm thanh trắng xóa.

Bóng đêm mờ mịt, không có một ngọn đèn nào. Trong sân chỉ có mặt nước phản chiếu ánh trăng, lờ mờ hiện lên bóng dáng xung quanh.

Kỷ Hoài Chu cầm theo ly rượu, một mình đi ra ngoài hít thở không khí, anh nửa tựa nửa ngồi trên bồn hoa, hít thở không khí mát lạnh từ đài phun nước.

Anh nhắm mắt, cúi đầu xuống.

Trong không khí ẩm ướt này, anh như một người sắp chết đuối, ngồi bất động.

Một lúc lâu sau, anh nâng ly rượu lên, ngậm vào miệng ly ngửa cổ ra sau, yết hầu nhô lên vài lần, anh uống hết rượu trong ly.

Có người ngồi xuống bên cạnh anh, anh không quay đầu nhìn.

“Uống rượu giải sầu một mình à.” Trần Gia Túc thò tay vào túi áo khoác lấy ra một điếu thuốc, vui vẻ nói đùa.

“Vướng vào nợ tình rồi à?”

Kỷ Hoài Chu mỉm cười tự giễu, chậm rãi đặt chiếc ly rỗng lên bờ đá cẩm thạch của bồn hoa.

“Ừhm.”

Động tác định châm điếu thuốc của Trần Gia Túc bỗng dừng lại, ngạc nhiên quay đầu nhìn sang, lại có chút thích thú: “Xem ra cậu cũng được đấy, đã làm say lòng cô gái nào rồi?”

Kỷ Hoài Chu không nói gì.

Anh lấy hộp thuốc và chiếc bật lửa, rút ra một điếu thuốc cho vào miệng, ngọn lửa từ nắp kim loại bật ra, đốt cháy đầu thuốc.

Anh hút một hơi rồi thở ra, khói thuốc hòa lẫn với hơi rượu lan tỏa trước mặt.

“Tôi là đồ khốn nạn, vô liêm sỉ, không bằng cầm thú.” Giọng anh trầm nặng, gằn từng câu từng chữ, âm thanh trong cổ họng khàn khàn.

Chưa bao giờ thấy anh như vậy.

Trần Gia Túc ngạc nhiên cười hai tiếng: “Cậu đã làm gì cô gái đó vậy?”

Kỷ Hoài Chu nhếch khóe môi lên và nở một nụ cười chua chát, cúi đầu xuống hút thuốc, không nói gì thêm.

Trần Gia Túc có vẻ nghĩ ngợi: “Là Kim bảo bối à?”

Anh ngẩn người, có chút bất ngờ nhìn qua phía đó, Trần Gia Túc hiểu ý mỉm cười: “Cô gái duy nhất có thể khiến cậu khổ sở như vậy chỉ có thể là em gái nhà chúng ta.”

“Tôi biết hai người không phải là anh em ruột.” Cậu ấy nói thêm.

Kỷ Hoài Chu nhíu mày, đầu ngón tay gõ gõ tàn thuốc.

“Giữ bí mật nhé.”

“Yên tâm đi.” Trần Gia Túc quan sát anh một lúc, đột nhiên không còn lơ đãng: “Dù là Kim bảo bối nhưng tôi vẫn phải khuyên cậu, thôi thì trở thành một kẻ phụ tình đi, anh hai.”

Kỷ Hoài Chu thản nhiên mỉm cười: “Cần gì đến lời của cậu.”

“Không phải vì đạo đức.”

Lời nói của cậu ấy có hàm ý khác, Kỷ Hoài Chu khẽ nhíu mày. Sắc mặt Trần Gia Túc có chút nghiêm túc, do dự một lúc rồi mở miệng.

“Nhà họ Kỷ có chuyện rồi.”

Mùa Hè sau khi tốt nghiệp trung học trôi qua thật nhẹ nhàng.

Việc cải tạo thương mại ở trấn Đường Lý cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi, quy hoạch và xây dựng vẫn đang trong quá trình tiếp diễn.

Nhiều ngôi nhà dân đã được cải tạo thành nhà nghỉ, từ ẩm thực đến cửa hàng, thậm chí cả thuyền chèo đều theo yêu cầu của công ty quản lý du lịch và bị thu về để quản lý.

Tường trắng được sơn lại, mái hiên có thêm ngói mới, những dấu vết cũ kỹ của thị trấn nhiều năm qua hệt như những bí mật không thể công khai, tất cả đều bị che giấu đi.

Những người đồng ý đều rất hợp tác, còn những người không tình nguyện cũng chỉ có thể chấp nhận số phận.

Dù khu du lịch chưa chính thức mở cửa nhưng gần đây chính quyền đã bắt đầu tích cực quảng bá. Trong hai tháng Hè, thị trấn đã có rất nhiều khách du lịch tự do đến thăm.

Thị trấn Đường Lý vẫn là trấn Đường Lý, hoa anh đào vẫn nở vào đúng mùa Xuân và mùa Hè.

Nhưng dần dần mất đi cảm giác ấm cúng và tình người.

Hứa Chức Hạ sống ở nhà họ Minh một khoảng thời gian không dài, dù đã qua mười mấy năm nhưng trong căn biệt thự đó, cô vẫn luôn có cảm giác như đang ở nhờ, cuộc sống xa hoa vốn dĩ không phải của cô.

Chỉ có ngôi nhà ở trấn Đường Lý, trong lòng cô mới hoàn toàn thuộc về cô.

Nhưng mùa Hè năm đó ở trấn Đường Lý, mỗi ngày ra ngoài đều có thể gặp vài du khách mang balo, ánh mắt của họ luôn mang theo sự tò mò.

Có vài lần cô đang ngồi trong sân, có những du khách thiếu phép tắc tự ý mở cửa vào tham quan mà không hề xin phép.

Hứa Chức Hạ cảm thấy mình như một con khỉ trong sở thú, chỉ để cho người ta ngắm.

Tối hôm đó Kỷ Hoài Chu không có ở nhà, một mình cô trong chăn khóc nức nở.

Điều làm cô cảm thấy tủi thân nhất là giờ đây cô không thể sà vào lòng anh trai để khóc, không thể tùy ý gọi điện cho anh.

Anh trai không thay đổi, thái độ đối với cô vẫn như trước.

Chỉ có cô là không thể làm những điều vô tư không kiêng dè nữa.

Cô không thể mang một trái tim đã biến dạng trong cống rãnh ẩm ướt mà đứng vững vàng dưới ánh sáng rực rỡ.

Hứa Chức Hạ cố quên đi cảm xúc của mình, mỗi ngày đều không cho bản thân có thời gian rảnh. Không phải đến chỗ cô Dương tập múa thì cũng ở trong phòng vẽ những bức tranh.

Cô có thể là một kẻ nhút nhát nhưng trốn tránh là lối thoát duy nhất dành cho cô vào lúc này.

Im lặng suốt hai tháng, khi ngày khai giảng sắp đến, Hứa Chức Hạ cùng Mạnh Hy và Đào Tư Miễn ở sân bay mỗi người đi một nơi.

Mạnh Hy đi đến Sơn Thành, Đào Tư Miễn đi đến Ô Thị. Hai người họ một người về phía Tây Nam còn một người về phía Tây Bắc.

Riêng Hứa Chức Hạ đi đến Kinh Thị, cũng lại là một hướng khác.

Mạnh Hy tính cách rất dũng cảm nhưng thực ra là một cô gái rất nhạy cảm, trước khi lên máy bay, đôi mắt đỏ hoe nói: “Kỳ nghỉ Đông hãy trở về trấn Đường Lý nhé, chúng ta còn phải cùng nhau uống rượu mùa Đông đó.”

“Chắc chắn rồi, hai cậu không được coi tôi là đứa gọi đến thì đến, đuổi đi thì đi, tôi còn chẳng quen đấy.” Đào Tư Miễn nói.

Hứa Chức Hạ bị họ chọc cho cảm động, nước mắt trào ra, giọng nghẹn ngào nói: “Được.”

Mạnh Hy khóc lóc nói: “Đã hứa rồi, ai cũng không được vắng mặt!”

Hứa Chức Hạ dứt khoát gật đầu.

Sẽ không vắng mặt.

Đó là hai người bạn tốt nhất trong đời cô.

Ngày khai giảng, Kỷ Hoài Chu tự mình đưa cô đến học viện Múa Kinh Thị, anh mang hành lý lên ký túc xá và sắp xếp mọi thứ rất tỉ mỉ.

Anh để lại một tấm thẻ, đưa toàn bộ tiền mặt mang theo trong người cho cô.

“Nếu không đủ dùng thì cứ nói với anh trai.”

Hứa Chức Hạ gật đầu.

Khi đó trong ký túc xá chỉ có hai người họ, Kỷ Hoài Chu mỉm cười nhìn cô, xoa đầu véo má cô như lúc còn nhỏ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa của cô, anh chỉ cần một tay là có thể nắm gọn.

“Một mình có ổn không?” Giọng anh mang theo chút đùa cợt, không rõ thật giả, chiều chuộng cô, nói: “Không được thì để anh trai dọn đến ở cùng em nhé?”

Bàn tay ấm áp của chàng trai ôm trọn lấy nửa khuôn mặt của cô, nhiệt độ thấm vào da thịt, trái tim cô vất vả nén lại trong hai tháng bỗng chốc lại đập mạnh.

Dù biết là anh hoàn toàn chỉ đang giữ vị trí của một người anh trai.

Hứa Chức Hạ từ từ ngẩng mặt lên.

Hai tháng không nhìn thẳng vào anh khiến cô có chút thất thần.

Gương mặt chàng trai trước mắt và gương mặt của chàng thiếu niên đang dần dần xếp chồng lên nhau.

Hình ảnh năm cô 5 tuổi mơ hồ hiện lên, năm ấy cô đi lạc trên phố, nhút nhát nắm lấy tà áo của anh, chàng thiếu niên chậm rãi quay lại.

Tóc đuôi sói chỉ buộc một nửa, đeo chiếc khuyên tai kẹp hình mặt thú, ánh sáng từ bầu trời xuyên qua đám mây phía sau.

Cảm giác không chân thực lúc này cũng giống như khoảnh khắc đó.

Anh thật xa vời.

Hình ảnh ban đầu của tình cảm có lẽ không phải bắt nguồn từ khi cô được khai sáng tình cảm trong buổi thuyết trình giáo dục giới tính, mà là từ dưới mái hiên hẹp của quán nước, khi gặp nhau dưới chiếc ô.

Có lẽ từ lúc đó, cả cuộc đời cô đã lạc lối trong đêm mưa lạnh lẽo ấy.

Hứa Chức Hạ đã từng nghĩ, nếu như anh trai có thể mãi mãi là anh trai thì cô với tư cách là em gái sẽ sống bên anh cả đời, cũng coi như là một đời.

Nhưng con người ai cũng tham lam, không bao giờ hài lòng với hiện tại.

Giống như lúc này, khi anh chỉ nhẹ nhàng buông một câu trêu đùa, cô lại mang trong mình những bí mật và cảm giác tội lỗi của tình yêu đơn phương. Trong chớp mắt lại không muốn chỉ là em gái của anh nữa.

“Có thể chứ.” Hứa Chức Hạ lặng lẽ nắm chặt tay lại, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh: “Em đã 18 tuổi, cũng là một người trưởng thành rồi.”

“Được.” Anh hờ hững trả lời, không để tâm đến lời nói của cô mà chỉ chú ý đến chiếc ghế hơi lung lay.

Anh cúi xuống.

Hứa Chức Hạ lúng túng nhấn mạnh: “Đừng coi em là trẻ con nữa.”

Anh chỉ chăm chú kiểm tra chân ghế có chắc chắn không. Một lúc lâu không lời thấy đáp lại, Hứa Chức Hạ cắn môi, mọi uất ức trong hai tháng qua đều dồn nén trong câu trách móc này.

“Chu Quyết!”

Kỷ Hoài Chu hơi nghiêng người, ngẩng đầu nhìn cô rồi từ từ đứng dậy.

Cảm xúc của anh luôn sâu thẳm, không thể nắm bắt.

Ngón tay của Hứa Chức Hạ hơi run, từ giây phút gọi tên anh, tất cả mạch máu trong người cô như dồn lên não, cảm giác đầu óc nóng bừng.

Sự bình tĩnh của anh k*ch th*ch cảm xúc của cô, Hứa Chức Hạ bất ngờ ôm chặt lấy cổ anh, lao vào lòng anh.

Kỷ Hoài Chu bất ngờ không kịp phản ứng đã bị cô kéo xuống, cô úp mặt vào ngực anh, hơi thở nhẹ nhàng phả vào cổ anh.

“Đừng xem em là trẻ con nữa……”

Cô thì thầm, lặp lại câu vừa nói.

Kỷ Hoài Chu chậm rãi hít thở, sau một khoảng dài lặng im, bàn tay anh chạm vào mái tóc cô, làm như không có chuyện gì xảy ra mà xoa đầu cô, khẽ mỉm cười một cách mơ hồ.

“Cái đuôi nhỏ của chúng ta đã lớn rồi, không còn thích gọi anh trai nữa.”

Nhận ra sự từ chối rõ ràng trong lời nói của anh, trái tim cô như bị một tảng đá lớn đè nén, ép cho nát vụn.

Hứa Chức Hạ úp mặt sâu vào ngực anh, không nói gì.

Trong thời gian khai giảng, Chu Thanh Ngô và Kỷ Hoài Chu đều gọi điện cho cô, đảm bảo rằng cuộc sống của cô ở Kinh Thị không có vấn đề gì.

Nhưng Hứa Chức Hạ vẫn cảm thấy cô đơn.

Cô như bị bỏ rơi ở Kinh Thị, cảm giác như mình lại bị vứt bỏ về đây.

Vì vậy, mỗi ngày cô đều ở trong phòng tập, luyện múa không biết mệt mỏi.

Cô rất khiêm tốn nhưng cái tên Hứa Chức Hạ – sinh viên năm nhất chuyên ngành biểu diễn múa cổ điển, nhanh chóng nổi tiếng tại Học viện Múa Kinh Thị—— thành tích chuyên môn đứng đầu, điểm văn hóa cách xa một khoảng lại còn là một cô gái xinh đẹp có làn da trắng.

Chỉ có điều Hứa Chức Hạ không có bất kỳ cảm giác mới mẻ hay mơ ước nào về cuộc sống đại học.

Cứ như vậy, cô sống một cách mờ mịt trong suốt một tháng.

Cho đến cuối tuần đó, chị Dương – người thay cô chăm sóc cho mèo Cam và hoa hồng Rhodes, gọi điện thông báo cho cô biết tin xấu.

Mèo Cam sắp không qua khỏi.

Ra đi tự nhiên vì tuổi già.

Hứa Chức Hạ như đột nhiên ngừng thở, sắc mặt bỗng chốc tái nhợt đi. Ngay trong ngày hôm đó, cô đã bay về Tô Hàng.

Mèo Cam nằm trên bàn phẫu thuật của bệnh viện thú y.

Khi Hứa Chức Hạ vội vã đến bên nó, gọi một tiếng “Mèo Cam” thì chưa đầy hai giây nó đã nhắm mắt lại.

Như thể nó đã cố gắng chờ đợi đến giờ phút này chỉ vì cô.

Để nhìn thấy cô lần cuối cùng.

Trong suốt một tháng đó Hứa Chức Hạ không rơi một giọt nước mắt nào, nhưng lúc này nước mắt cô bỗng trào ra, cô gục đầu xuống bàn phẫu thuật khóc nức nở.

Mèo Cam mà cô từng cho ăn lúc năm tuổi, bé mèo Cam đã ở bên cô suốt mười ba năm trong sân nhà, là gia đình của cô, hôm nay đã rời bỏ cô.

Lần này, Hứa Chức Hạ thực sự cảm nhận được có rất nhiều thứ đang bị gió cuốn đi, dần dần rời xa cô.

Cô rất hối hận, cô không muốn trưởng thành.

Ngày hôm đó Kỷ Hoài Chu không nói gì, chỉ ôm cô vào lòng để cô thoải mái khóc.

Bỏ qua lý trí, Hứa Chức Hạ để mình trở về thời thơ ấu, úp vào trong lòng anh và không ngừng khóc như một đứa trẻ khóc nức nở.

Tối hôm đó, Kỷ Hoài Chu đưa cô trở về trấn Đường Lý.

Hứa Chức Hạ khóc mệt, được anh đặt lên giường, không lâu sau đã ngủ thiếp đi.

Nửa đêm, cô bỗng nhiên tỉnh dậy, ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà. Một ý nghĩ chợt lóe lên, cô vội vàng xuống giường, lảo đảo chạy ra ngoài.

Cô ngồi bên bờ sông, chiếc váy ngủ trắng tinh bị dính bùn.

Bóng đêm mờ mịt, mặt sông phủ đầy sương mù, trên trời lất phất những hạt mưa phùn.

Có người nắm lấy cánh tay cô, kéo cô dậy.

“Nửa đêm còn chạy lung tung ra ngoài, đầu óc bị hỏng rồi à?” Kỷ Hoài Chu giận dữ, thở hổn hển như thể đã tìm cô rất lâu.

Cây Hải đường rủ xuống, hai ánh mắt nhìn nhau trong mưa bụi mênh mông.

Có lẽ vì ban ngày khóc quá nhiều, Hứa Chức Hạ ngây ngẩn nhìn anh, thì thầm như mê sảng: “Anh trai, em muốn nhặt cành cây……”

Anh vẫn còn giận, vẻ mặt cau có nhưng không hỏi lý do mà chỉ cúi xuống nhặt cho cô.

Hứa Chức Hạ nhìn bóng lưng anh, những suy nghĩ tối tăm không tuân theo đạo lý, những ý nghĩ tồi tệ trái với chuẩn mực xã hội lại đang ngấm vào cái đầu trống rỗng của cô.

Bên tai như có tiếng ong ong.

Cô có chút tê dại, tự hỏi: “Anh trai, có phải là em đã trở thành một đứa trẻ hư hỏng không?”

Kỷ Hoài Chu cảm thấy lồng ngực mình như bị đè nén.

Anh nhặt vài cành cây, đứng dậy, thân hình cao lớn hướng về phía cô.

“Lại đây.”

Hứa Chức Hạ ngoan ngoãn tiến lại, bị vòng tay anh ôm vào lòng, tay anh dính bùn nên chỉ dùng một phần tay sạch xoa xoa tóc cô.

“Em không có vấn đề gì, cái đuôi nhỏ à.”

Hứa Chức Hạ áp mặt vào ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh và cũng nghe thấy anh nói: “Em chỉ là quá phụ thuộc vào anh trai thôi.”

“——Tất cả đều là lỗi của anh trai.”
 
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Tự mình nuôi lớn nên không hứng thú Chương 2: Chương 2: Tôi muốn theo đuổi cậu Chương 3: Chương 3: Cố ý chọc giận anh à Chương 4: Chương 4: Cố nhân không còn – Có thể theo anh về nhà không Chương 5: Chương 5: Cố nhân không còn – Đến cả trẻ con mà cũng bắt nạt sao Chương 6: Chương 6: Cố nhân không còn – Ngọt muốn chết Chương 7: Chương 7: Cố nhân không còn – Anh trai đã lừa em Chương 8: Chương 8: Cố nhân không còn – Thằng cha này đẹp trai thật đấy Chương 9: Chương 9: Cố nhân không còn – Em sẽ nghe lời Chương 10: Chương 10: Cố nhân không còn – Baby girl Chương 11: Chương 11: Hải đường vẫn như xưa – Anh sẽ làm anh trai em Chương 12: Chương 12: Hải đường vẫn như xưa – Anh cũng tự rước nhục Chương 13: Chương 13: Hải đường vẫn như xưa – Quá tuyệt vời Chương 14: Chương 14: Hải đường vẫn như xưa – Cố nhân không còn, hải đường vẫn như xưa Chương 15: Chương 15: Muốn thổ lộ tâm tư – Anh đã bị bắt Chương 16: Chương 16: Muốn thổ lộ tâm tư – Cần có cảm giác cơ bắp săn chắc nhưng thon gọn Chương 17: Chương 17: Muốn thổ lộ tâm tư – Muốn làm loạn à Chương 18: Chương 18: Muốn thổ lộ tâm tư – Chu Sở Kim, anh đếm đến hai Chương 19: Chương 19: Muốn thổ lộ tâm tư – Cô đang nghĩ linh tinh gì vậy? Chương 20: Chương 20: Muốn thổ lộ tâm tư – Tặng một người anh trai đẹp trai Chương 21: Chương 21: Muốn thổ lộ tâm tư – Tối nay đi làm cùng anh trai Chương 22: Chương 22: Độc thoại bên lan can – Rất rất thích Chương 23: Chương 23: Độc thoại bên lan can – Cảm giác đạo đức xé nát trái tim anh Chương 24: Chương 24: Độc thoại bên lan can – Vướng vào nợ tình Chương 25: Chương 25: Độc thoại bên lan can – Em làm anh bị dính bẩn rồi Chương 26: Chương 26: Độc thoại bên lan can – Chúng ta đã hứa Chương 27: Chương 27: Độc thoại bên lan can – Muốn viết tâm sự, độc thoại bên lan can Chương 28: Chương 28: Đêm vô tình – Mối quan hệ của họ có thể trong sáng đến mức nào Chương 29: Chương 29: Đêm yên bình nhưng lòng vô tình – Miễn cưỡng đến thế Chương 30: Chương 30: Đêm vô tình – Sợ cậu lén gặp bị phát hiện Chương 31: Chương 31: Đêm vô tình – Nhóc con Chương 32: Chương 32: Đêm vô tình – Kích thước chỉ vừa vặn trong lòng bàn tay Chương 33: Chương 33: Đêm vô tình – Chắc anh điên rồi Chương 34: Chương 34: Lầu Tây dưới trăng – Lẽ nào anh trai thấy xấu hổ Chương 35: Chương 35: Lầu Tây dưới trăng – Đã không thể quay đầu Chương 36: Chương 36: Lầu Tây dưới trăng – Xem tối nay ai là người đầu tiên gặp được Tiểu Kim bảo bối Chương 37: Chương 37: Lầu Tây dưới trăng – Đàn ông lớn tuổi rồi thích xét nét Chương 38: Chương 38: Lầu Tây dưới trăng – Nếu không thể kiềm chế được thì sao Chương 39: Chương 39: Lầu Tây dưới trăng – Không được phép đồng ý với cậu ta Chương 40: Chương 40: Lầu Tây dưới trăng – Đêm vô tình, lầu Tây dưới trăng Chương 41: Chương 41: Trái tim như đồng hoang – Anh là kẻ thứ ba sao Chương 42: Chương 42: Trái tim như đồng hoang – Thấy sắc nổi tà tâm, không thể kiềm chế Chương 43: Chương 43: Trái tim như đồng hoang – Thích anh nên muốn dựa vào anh Chương 44: Chương 44: Trái tim như đồng hoang – Cô em gái này đã bị nuôi hư rồi Chương 45: Chương 45: Trái tim như đồng hoang – Rơi vào hang sói Chương 46: Chương 46: Lòng như hoang dã – Theo đuổi theo kiểu mờ ám Chương 47: Chương 47: Trái tim như đồng hoang – Ngón tay anh thật linh hoạt Chương 48: Chương 48: Dốc hết tâm tư – Bị đụng đau à Chương 49: Chương 49: Dốc hết tâm tư – Anh cũng đâu chịu thiệt Chương 50: Chương 50: Dốc hết tâm tư – Cậu vì Tiểu Kim bảo bối, cậu ta vì Tiểu Điêu Thuyền Chương 51: Chương 51: Dốc hết tâm tư – Cũng đâu phải chưa từng ngủ chung Chương 52: Chương 52: Dốc hết tâm tư – Anh muốn tôi đi cướp hôn Chương 53: Chương 53: Dốc hết tâm tư – Anh trai bị trúng cổ độc rồi Chương 54: Chương 54: Dốc hết tâm tư – Không thích vận động Chương 55: Chương 55: Dốc hết tâm tư – Trái tim như đồng hoang, dốc hết tâm tư Chương 56: Chương 56: Gió Xuân báo tin hoa nở – Làm bất cứ điều gì mình muốn Chương 57: Chương 57: Gió Xuân báo tin hoa nở – Có thể ở bên anh trai chưa Chương 58: Chương 58: Gió Xuân báo tin hoa nở – Hóa ra anh trai thích kiểu này Chương 59: Chương 59: Gió Xuân báo tin hoa nở – Cho anh xem Chương 60: Chương 60: Gió Xuân báo tin hoa nở – Đãi ngộ của bạn trai Chương 61: Chương 61: Gió Xuân báo tin hoa nở – Vậy em cứ phạt anh Chương 62: Chương 62: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Là một chàng trai xấu Chương 63: Chương 63: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Làm sao để chăm sóc Chương 64: Chương 64: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Đang quyến rũ anh Chương 65: Chương 65: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Chắc chắn là có ý đồ xấu Chương 66: Chương 66: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Em cũng mềm mại Chương 67: Chương 67: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Cảm nhận một chút Chương 68: Chương 68: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Gió Xuân báo tin hoa nở, mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân Chương 69: Chương 69: Ánh sáng cuối con đường – Anh cũng hôn không ít Chương 70: Chương 70: Ánh sáng cuối con đường – Cả người anh trai đều là của em Chương 71: Chương 71: Ánh sáng cuối con đường – Anh xấu xa Chương 72: Chương 72: Ánh sáng cuối con đường – Thuê một phòng Chương 73: Chương 73: Ánh sáng cuối con đường – Hận không thể trói mình vào người em Chương 74: Chương 74: Ánh sáng cuối con đường – Chỉ muốn em tận hưởng Chương 75: Chương 75: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Họ nói là sẽ khóc Chương 76: Chương 76: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Anh trai chỉ có một Chương 77: Chương 77: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Mãi mãi ở bên nhau Chương 78: Chương 78: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Cái nào nhanh hơn Chương 79: Chương 79: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Nhìn thấy anh là em đã muốn Chương 80: Chương 80: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Đêm nay không rời xa nhau Chương 81: Chương 81: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Sớm hơn một giây cũng không được Chương 82: Chương 82: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Ánh sáng cuối con đường, khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ Chương 83: Chương 83: Ngoại Truyện – Chăn của anh, em muốn chui vào thì chui Chương 84: Chương 84: Ngoại Truyện – Anh tỉnh táo lắm Chương 85: Chương 85: Ngoại Truyện – Không có ai xứng đôi hơn họ