Chương 244
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử

Chương 244

Ăn chân gà sốt là vì muốn ăn thịt sao, không phải, chân gà thì có thể được bao nhiêu thịt chứ,chỉ có một lớp da hơi mỏng, chủ yếu là cảm nhận vị thơm và giòn của chân gà.

Ăn xong chân gà sốt, khóe miệng dính đầy nước sốt, ăn ba chén cơm, không buôn bán hơn mười ngày,lại làm ra món ăn ngon như vậy,có chờ cũng xứng đáng.

Trong không khí tràn đầy mùi thơm của cơm, còn lại chính là âm thanh uống rượu ăn thịt của khách.

Trên mặt Thẩm nhị oa mang theo nụ cười, trong lòng tính toán lợi nhuận hôm nay thu được, chân gà của Thẩm gia không đủ, đại bộ phận là thu từ những nơi khác, thứ này rất rẻ, hôm nay có thể kiếm được không ít tiền.

Cửa hàng của nhà mình, cố gắng kiếm lại số tiền mua cửa hàng về sớm một chút.

Thực khách đang ăn cơm cũng có rất nhiều người nói chuyện với nhau.

“Hơn mười ngày không ăn, ăn tiếp vẫn là cái mùi vị này. Không giống với thức ăn của quán ăn Chu gia, làm cái thứ quỷ gì không biết nữa.”

“Không phải còn có người đi nữa sao, bán chủ yếu là giá rẻ, tiền nào của nấy.”

“Đúng là lý lẽ này, nhưng mà, quán ăn Chu gia bây giờ đã sụp đổ rồi, sau này sẽ không còn làm người khác chán ghét nữa.”

Còn không phải là làm người chán ghét sao, khách quen đều nhận định quán ăn Thẩm gia, chỗ hay đi ngang qua dạo ngang qua thì cảm thấy trong lòng không dễ chịu.

May mắn thay, mới mở được mấy ngày liền đổ.

Mấy thứ đồ đó có chỗ nào đáng giá 50 văn tiền chứ, phi.

Người Thẩm gia thật ra cũng không để tâm lắm chuyện của quán ăn Chu gia, cao hứng thì cao hứng, nhưng mà không tới nỗi vui sướng khi người gặp họa.

Mấy cửa hàng trên đường trong thành Thịnh Kinh bị tra xét rất nhiều, có khi đang buôn bán tốt, khách còn đang ăn, một đám người liền vọt vào, niêm phong cửa hàng.

Mà quan viên trong triều, ít đi rất nhiều người.

Thẩm Hi Hòa đi sớm về trễ, Hộ Bộ, Hình Bộ và Lại Bộ đốt đèn suốt đêm, ngay cả Lễ Bộ ngày thường thanh nhàn cũng lu bù bận rộn cả lên.

Thẩm Hi Hòa đều là đêm khuya mới về, Cố Tiêu tỉnh dậy lúc nửa đêm đều có thể nhìn thấy hắn.

Mười mấy ngày, người gầy ốm đi thấy rõ, quầng mắt thâm đen,lúc ngủ mà mày cũng nhăn lại, có khi Cố Tiêu động một cái hắn liền tỉnh.

“Có phải là khát hay không, để ta đi lấy nước.” Thẩm Hi Hòa ngồi dậy, vừa muốn xuống giường đã bị Cố Tiêu nắm lấy cổ tay.

Thai lớn hơn Cố Tiêu muốn xoay người cũng không dễ dàng,bây giờ đã cuối tháng tư rồi, còn hơn một tháng nữa,thì hài tử sẽ chào đời.

Cố Tiêu nói: “Không khát, chỉ là chân có chút mỏi,huynh xoa bóp giúp muội một lát.”

Thẩm Hi Hòa cau mày ngồi xuống, duỗi tay xoa bóp chân cho Cố Tiêu.

Thai phụ làm gì có ai mà không mập chứ,vừa béo vừa phù, bụng lớn, đi một lát là đã mệt rồi.

Chân cũng sưng lên, trôi qua một ngày, người mệt không chịu được, chỉ là Cố Tiêu không muốn nói với Thẩm Hi Hòa.

Xoa mấy cái, cô nói: “Được rồi, mau ngủ đi, còn có thể ngủ một lát.”

Thẩm Hi Hòa nằm nghiêng, tay nhẹ nhàng đặt lên trên bụng Cố Tiêu, có khi đứa nhỏ sẽ động một cái, đạp bụng một cái, sau đó bụng liền nhô ra, nhìn cũng rất là kinh hãi.

Lúc này thì rất yên tĩnh.

Thẩm Hi Hòa nói: “Ngủ đi.” Chờ thời gian này bận xong thì tốt rồi.

Cố Tiêu gật đầu, “Ừ, ngủ đi, trên bàn có đồ ăn, ngày mai huynh đi làm thì mang theo một chút, đói bụng thì ăn, lá trà đều ở trong ngăn tủ, trong nhà không có ai uống, lần trước muội có nấu mấy cái trứng luộc nước trà,có dùng một ít, còn dư lại thì huynh mang theo pha uống……”

Lải nhải mấy câu, Cố Tiêu liền ngủ mất tiêu rồi.

Thẩm Hi Hòa đi làm mệt, Cố Tiêu mang thai cũng rất mệt.

Thẩm Hi Hòa nghe tiếng hít thở đều đều của Cố Tiêu, thò lại gần hôn lên trán cô một cái, sau đó mới nhắm mắt lại.

Hình như chưa ngủ được bao lâu thì trời đã sáng rồi, Thẩm Hi Hòa mở to mắt, nhìn sang người bên gối, sau đó tay chân nhẹ nhàng mà thu dọn mặc quần áo.

Đồ ở trên bàn Thẩm Hi Hòa cho vào trong túi, lúc sắp đẩy cửa ra, hắn lại quay đầu lại.

Người Thẩm gia vẫn chưa thức dậy, Thẩm Hi Hòa nấu một chút mì sợi, sau đó đi Lục bộ.

Thời gian này rất bận rộn, quan viên vừa đến, mỗi người pha một ly trà đặc, trà bốc khói lượn lờ, uống một ngụm trà đắng, lúc này mới có chút tinh thần.

“Chậc,lật hồ sơ tới nỗi tay đau mắt đau, cuộc sống như thế này cũng không biết khi nào mới kết thúc đây, đúng rồi, Trịnh Chiêu đã nhận tội chưa?”

Ban đầu cho rằng là quan thanh liêm nhất liêm khiết nhất, thế nhưng lại là quan tham nhất, ngẫm lại chỉ cảm thấy thế sự vô thường.

Đồ lục soát được từ Trịnh gia trị giá hơn 200 vạn lượng, còn có không ít thi họa tranh chữ của tiền triều nữa.

Trịnh Chiêu, Trịnh phu nhân bị giam giữ trong thiên lao,mấy vụ án trước đây của Đô Sát Viện toàn bộ đều phải phúc thẩm lại một lần.

Bất luận có phải là do Trịnh Chiêu tiếp nhận hay không, thì đều phải phúc thẩm lại.

Còn có án kiện của Lại Bộ Hình Bộ nữa, xếp thành một ngọn núi rồi.

Một người trong Lại Bộ nói: “Vẫn chưa, thẩm tra qua mấy lần, vẫn chưa dùng hình.”

“Đúng là mạnh miệng.”

“Cũng không phải là mạnh miệng, là cái gì cũng không nói, không nói mình có tội, cũng không nói mình không có tội, thật là làm người khác đau đầu mà.”

Nhắc tới Trịnh Chiêu, cũng là làm người thổn thức, cả đời là thanh quan trong mắt người ngoài, kết quả lại là quan tham nhất.

Mấy vụ án qua tay Đô Sát Viện có bao nhiêu, nếu bên trong đều trộn lẫn tiền bạc, vậy thì nhất định có không ít án oan.

Vì lợi ích của bản thân, mà ăn hối lộ làm trái pháp luật, uổng làm công thần.

Làm hại bá tánh chính là tội lớn, khiến cho nhiều người bởi vì hắn mà phải chịu khổ chịu nhọc, tới sớm về muộn, lại là một tội khác.

“Chứng cứ vô cùng xác thực, không nhận tội thì có ích lợi gì chứ, ai, quan này không tra không biết, vừa tra thì bị dọa cho nhảy dựng.”

Chuyện không sạch sẽ quả thật có không ít.

Giết gà dọa khỉ, sau này quan viên trong triều đình tất sẽ không dám làm xằng làm bậy nữa.

Hoàng Thượng tức giận, làm cho quan viên triều đình mỗi người đều cảm thấy bất an, nhưng mà vẫn là có thanh quan.

Người này nói hết lời thì uống một hớp lớn trà đặc, “Cũng không phải là không có thanh quan, chúng ta nhìn Chu đại nhân đi.”

Ai cũng đã tra, Chu Mục Chi tất nhiên cũng sẽ không ngoại lệ, thật thanh giả thanh không thể chỉ dựa vào nhìn vẻ bên ngoài.

Lục bộ vẫn luôn tra cho tới cuối tháng 5, ngày 26 tháng 5 hôm ấy, thời tiết lại thay đổi.

Trời đang nắng đẹp đột nhiên tụ đầy mây đen, ngay sau đó sấm sét ầm ầm, cuồng phong kéo tới, hạt mưa to như hạt đậu rơi trên mặt đất, đường lát đá rất nhanh đã tích tụ vũng nước.

Sắp bước vào tháng sáu rồi, thời tiết vốn dĩ đã ấm hơn, kết quả một trận mưa, thời tiết lại lạnh xuống.

Trong ngự thư phòng, Gia Minh Đế xử lý xong tấu chương mấy hôm nay, sau đó hỏi Chu Mục Chi chuyện của Trịnh Chiêu, “Hiện giờ hắn thế nào rồi.”

Chu Mục Chi cúi đầu, “Người không được tốt lắm.”

Trịnh Chiêu không nhận tội, Trịnh phu nhân cũng một mực chắc chắn mấy thứ tranh chữ và tiền bạc đều là người Chu gia đưa, liền dùng hình.

Thân thể người phàm, ai mà chịu được bị đánh 36 bản chứ, cuối cùng cũng nhận tội.

Rồi sau đó Lục bộ và Đô Sát Viện vẫn luôn tra mấy vụ án khác, Gia Minh Đế vẫn chưa nói xử trí Trịnh Chiêu như thế nào, cho nên vẫn luôn giam giữ ở thiên lao.

Không có hạ nhân, không có đại phu, hai ngày nay trời đầy mây lại có mưa, Trịnh Chiêu trôi qua thật không dễ chịu.

Trịnh phu nhân cũng không được tốt lắm, người có chút điên điên khùng khùng, tinh thần thất thường, bên trên không lên tiếng, nên không dám mang đại phu vào xem.

Gia Minh Đế hai mắt trống rỗng, không biết đang suy nghĩ cái gì, một lát sau hắn lấy lại tinh thần, nói: “Trẫm đã biết.”

Chu Mục Chi nói: “Hoàng Thượng có muốn gặp Trịnh Chiêu không.”

Gia Minh Đế ban đầu là có quyết định này, hơn hai mươi năm, Trịnh Chiêu từ hàn lâm tu soạn một đường làm tới đôn đốc ngự sử, rốt cuộc là sai ở bước nào rồi, mới đi đến tình trạng như bây giờ.

“Không cần, Trương Bảo Trung, truyền ý chỉ của trẫm, Trịnh Chiêu tham ô trái pháp luật, tổn hại mạng người, ý đồ đáng chết, ba ngày sau ở ngọ môn c.h.é.m đầu thị chúng. Trịnh Chu thị c.h.é.m đầu, Trịnh gia trong vòng chín tộc, nam, sung quân Tây Bắc, nữ, cũng sung làm quân kỹ.”

Trương Bảo Trung: “Nô tài tuân chỉ.”

Gia Minh Đế ấn chân mày, quan lại tham ô trong triều bắt được hai mươi mấy người, lại phải bổ sung thêm người mới rồi.

“Thái phó,vị trí đôn đốc ngự sử còn bỏ trống, trong lòng khanh có chọn được người nào không?”

Chu Mục Chi: “Vi thần đề cử Thẩm Hi Hòa.”

Gia Minh Đế nói: “Ồ? Vì sao……”

Chu Mục Chi nói: “Nguyên nhân có ba cái, Thẩm Hi Hòa là lục nguyên cập đệ, không phụ tài học, đây là cái thứ nhất. Thứ hai, Thẩm Hi Hòa mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng mà làm người trầm ổn khiêm tốn. Thứ ba, Thẩm Hi Hòa có một người thê tử tốt.”

“Thê tử Cố thị của Thẩm Hi Hòa kinh doanh một cửa hàng thủ công, theo như phu nhân của lão thần nói, phu nhân trong thành Thịnh Kinh đều đi tới đó,bớt được không ít chuyện.”

Chu phu nhân cũng đi cửa hàng thủ công, người một khi nhàn rỗi thì sẽ xảy ra chuyện, phải bận rộn mới được.

Gia Minh Đế cười một tiếng, “Còn có nguyên nhân này sao.”

“Hoàng Thượng có điều không biết, hậu trạch không yên gia trạch sẽ không yên, thần cho rằng cưới vợ không chỉ vì nối dõi tông đường, mà là vì con đường phía trước có người nắm tay, có người đồng hành.”giọng nói Chu Mục Chi thành khẩn, “Nếu như lúc Trịnh Chiêu đi tới lối rẽ cũng có người chỉ điểm, nói không chừng sẽ không đi đến tình trạng như hôm nay.”

Gia Minh Đế nhìn Chu Mục Chi, hạt mưa ngoài phòng đánh vào khung cửa sổ, vang lên tiếng bùm bùm.

“Lời nói của thái phó có lý, đều nói cưới vợ sinh con, nhưng cưới vợ đích xác không phải là vì sinh con.”

Người làm vợ, không cần phải dịu dàng, không cần phải cao quý, mà phải biết thời thế, hiểu đại nghĩa.

Gia Minh Đế cười khẽ, đúng vậy, Trịnh Chiêu đi đến như bây giờ, không chỉ trách hắn, mà Trịnh Chu thị cũng có phần.

“Cứ theo như lời thái phó nói, Trương Bảo Trung, truyền ý chỉ của trẫm, Hộ Bộ tả thị lang Thẩm Hi Hòa cần cù chính sự, tạo phúc một phương, nay phong làm đôn đốc ngự sử, nhậm chức ngay trong ngày.”

Gia Minh Đế lại nghĩ tới phu nhân Cố thị của Thẩm Hi Hòa,người hắn tự mình ban hôn.

Chưa thành thân, mà đi theo từ Quảng Ninh tới đây, đi được đến bây giờ cũng không dễ dàng.

“Trương Bảo Trung, tuyên chỉ, đã nghe phu nhân đôn đốc ngự sử Cố Tiêu nhàn uyển hiền lành, tính tình nhu gia, trẫm nghe vậy rất vui mừng, đặc phong làm chính nhị phẩm phu nhân.”

Các quan viên khác cũng phải bổ sung vào,may mắn là khoa cử trước đây, trong triều có không ít người tài.

Nói xong, Gia Minh Đế thở dài nhẹ nhõm một hơi, ngày mưa nhiều, cũng sẽ có ngày nắng lên.

Chu Mục Chi hành lễ lui ra ngoài, hắn thầm nghĩ, dìu dắt Thẩm Hi Hòa một là bởi vì hắn có thực học, hai là bởi vì trước đây lúc thành thân, người mà Thẩm Hi Hòa cưới chính là niên thiếu tình thâm, thiếu niên đính ước.

Chỉ bằng điều này, Chu Mục Chi liền tin tưởng vào nhân phẩm của Thẩm Hi Hòa.

Người có trách nhiệm có dũng khí, sẽ không phải là người quá kém.

Sự thật chứng minh ánh mắt hắn cũng không tệ lắm.

Trương Bảo Trung đưa Chu Mục Chi ra ngoài, bên ngoài mưa vẫn đang rơi, Chu Mục Chi bật ô lên.

Trương Bảo Trung không thể tiễn quá xa, “Đại nhân cẩn thận chút, trở về uống ly trà gừng.”

Chu Mục Chi gật đầu, hắn xoay người đi vào màn mưa, thân ảnh rất nhanh đã biến mất không thấy.

Trương Bảo Trung ngẩng đầu nhìn màn mưa, thở dài liền quay về Ngự Thư Phòng.

Đèn trong Ngự Thư Phòng có chút tối, Trương Bảo Trung cắt bấc đèn, Gia Minh Đế lại xem tấu chương khác, dù sao thì làm Hoàng Thượng, thì không có ngày nào là nhẹ nhàng cả.

————

Trời mưa một đêm, sáng sớm hôm sau, thì trời tạnh mưa.

Trời đất giống như được gột rửa qua vậy, trời trong xanh, mây trắng, những ngọn núi xanh sừng sững phía xa vẫn không thay đổi.

Cố Tiêu thức dậy đi quanh viện hai vòng, hoa viên nhỏ Chu thị có trồng rau, nhưng mà mấy cây hoa trước đây vẫn còn, xanh đỏ đan xen, nhìn cũng rất đẹp.

Trên mặt đất hơi ẩm ướt, Cố Tiêu ở trong vườn hái được một quả dưa chuột.

Dài bằng bàn tay, lớp da còn có gai nhọn, cô cầm tới bên cạnh giếng rửa sạch, rồi cắn xuống một cái.

Giòn ngọt.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (253)
Chương 1: Chương 1: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……1 Chương 2: Chương 2: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……2 Chương 3: Chương 3: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……3 Chương 4: Chương 4: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 1 Chương 5: Chương 5: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 2 Chương 6: Chương 6: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 3 Chương 7: Chương 7: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……1 Chương 8: Chương 8: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……2 Chương 9: Chương 9: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……3 Chương 10: Chương 10: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……4 Chương 11: Chương 11: Đi Ngủ 1 Chương 12: Chương 12: Đi Ngủ 2 Chương 13: Chương 13: Đi Ngủ 3 Chương 14: Chương 14: Hiểu Chuyện 1 Chương 15: Chương 15: Hiểu Chuyện 2 Chương 16: Chương 16: Hiểu Chuyện 3 Chương 17: Chương 17: Gieo Trồng Vụ Xuân 1 Chương 18: Chương 18: Gieo Trồng Vụ Xuân 2 Chương 19: Chương 19: Gieo Trồng Vụ Xuân 3 Chương 20: Chương 20: Thiên Vị 1 Chương 21: Chương 21: Thiên Vị 2 Chương 22: Chương 22: Thiên Vị 3 Chương 23: Chương 23: Tâm Loạn 1 Chương 24: Chương 24: Tâm Loạn 2 Chương 25: Chương 25: Tâm Loạn 3 Chương 26: Chương 26: Thẩm Hi Hòa Trở Về 1 Chương 27: Chương 27: Thẩm Hi Hòa Trở Về 2 Chương 28: Chương 28: Thẩm Hi Hòa Trở Về 3 Chương 29: Chương 29: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 1 Chương 30: Chương 30: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 2 Chương 31: Chương 31: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 3 Chương 32: Chương 32: Cùng Nhau 1 Chương 33: Chương 33: Cùng Nhau 2 Chương 34: Chương 34: Cùng Nhau 3 Chương 35: Chương 35: Đổi Người 1 Chương 36: Chương 36: Đổi Người 2 Chương 37: Chương 37: Đổi Người 3 Chương 38: Chương 38: Bánh Cuốn 1 Chương 39: Chương 39: Bánh Cuốn 2 Chương 40: Chương 40: Bánh Cuốn 3 Chương 41: Chương 41: Đưa Cơm 1 Chương 42: Chương 42: Đưa Cơm 2 Chương 43: Chương 43: Đưa Cơm 3 Chương 44: Chương 44: Tiểu Cô 1 Chương 45: Chương 45: Tiểu Cô 2 Chương 46: Chương 46: Tiểu Cô 3 Chương 47: Chương 47: Nghe Lén 1 Chương 48: Chương 48: Nghe Lén 2 Chương 49: Chương 49: Nghe Lén 3 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253