Chương 25
Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi

Chương 25: Lục Thừa An, lại đây với tôi

Cửa sổ và tường của phòng học đã ngăn đi ánh nắng mặt trời quá chói chang, trong không trung có vài luồng sáng. Những hạt bụi nhỏ lơ lửng ở giữa, mùi máu tanh thoang thoảng lan ra bốn phía.

 

Khóe miệng, cằm và cả lồng ngực của Cảnh Thượng đều có một mảng máu lớn, là máu của chính hắn.

 

Máu từ ngũ tạng lục phủ ứ đọng dồn lên tim, cùng với lý trí Alpha của hắn đã bị tin tức tố phá vỡ gông cùm, tất cả đều nôn ra từ miệng.

 

Lục Thừa An không biết liệu hắn có còn nhận ra mình không, nhưng trong lòng biết rõ Cảnh Thượng lúc này tuyệt đối không cần sự k*ch th*ch.

 

"Anh Cảnh..."

 

Ngày thường Lục Thừa An đã quen nói chuyện cà lơ phất phơ với Cảnh Thượng, đột nhiên phải đối mặt một cách bình thường, đầu óc cậu trái lại trống rỗng, hoàn toàn không nghĩ ra được đối sách.

 

"Lục Thừa An" Cảnh Thượng chỉ đi hai bước đã dễ dàng đến trước mặt cậu, giọng điệu bình thản nhàn nhạt nói

 

"...Tôi thật sự muốn giết cậu."

 

Anh ta còn gọi được cả tên mình, nghe ra cũng không hẳn là đã mất hết lý trí. Lục Thừa An lấy chút can đảm: "Anh Cảnh, anh bị bệnh à?  Anh thấy khó chịu từ khi nào thế..."

 

Một bàn tay với những đốt ngón tay cân đối, như chưa từng vướng bụi trần vươn tới, đốt ngón tay nhẹ nhàng lướt qua dưới mũi Lục Thừa An. Vết máu mũi dơ bẩn của Lục Thừa An được Cảnh Thượng lau đi, động tác lại dịu dàng đến mức khiến cậu kinh hãi.

 

Sau đó Cảnh Thượng lại kéo tay trái của Lục Thừa An lên, nhận diện một lúc vết máu trong lòng bàn tay cậu, rồi đặt ngón tay cái lên, từ từ lau sạch chúng. Nhưng máu tựa như màu vẽ được họa sĩ đổ lên bảng pha màu, càng lau càng nhiều. Chẳng mấy chốc, cả lòng bàn tay của Lục Thừa An đều biến thành một màu hồng nhạt bị máu phủ lên một lớp.

 

....

 

"-Ai?!"

 

Lục Thừa An đột ngột vung tay, giật mình tỉnh dậy từ trong giấc ngủ. Cảnh Từ đang cầm một chiếc khăn tay sạch thấm nước lau lòng bàn tay cho cậu, không ngờ cậu lại đột ngột tỉnh giấc, chiếc khăn rơi xuống đất.

 

Ông nhặt chiếc khăn lên, không có chút phong thái nào của một phu nhân thượng tướng, nhẹ giọng mở lời: "Con ngủ quên bên giường nó. Ta thấy lòng bàn tay con có máu, chắc là máu mũi của con, để ta lau giúp con."

 

"..."

 

Trong mơ toàn là cảnh tượng tin tức tố của Cảnh Thượng bùng nổ không thể xua đi, đầu Lục Thừa An đau như búa bổ, dường như không thể phân biệt rõ Cảnh Từ đã nói gì, chỉ ngây người nhìn ông chằm chằm.

 

Một lúc lâu không có phản ứng.

 

Vị phu nhân thượng tướng này, số lần xuất hiện một mình chỉ đếm trên đầu ngón tay, những lần bên cạnh không có Mục Hàn Vân đi theo lại càng ít đến đáng thương.

 

Chỉ cần Mục Hàn Vân ở đâu thì ông nhất định ở đó, mỗi buổi tiệc của nhà họ Mục, ông đều tham dự một cách cao quý, nhưng ngoài tiệc tùng ra, ông không giao du với bất kỳ ai. Trong ấn tượng của Lục Thừa An, Cảnh Từ tuyệt đối không có một người bạn nào.

 

Kỷ Mạc thường xuyên nhắc đến ông. Chính xác mà nói là thường nhắc đến Mục Thượng tướng và ông.

 

Ông nói, người người đều đồn rằng 30 năm trước, Cảnh Từ đã là trung tướng của Liên Minh Đế Quốc, 30 năm trước huy hoàng biết bao.

 

Khi đó Mục Hàn Vân cũng là trung tướng, hai người họ ngang tài ngang sức, đã làm đối thủ của nhau 10 năm.

 

Rồi có một ngày, khi Cảnh Từ sắp được đề bạt làm chuẩn Thượng tướng ở Liên Minh Đế Quốc thì hy sinh ngoài mặt trận. Chưa đầy hai tháng sau lại xuất hiện ở nhà họ Mục với một thân phận yếu đuối khác - vợ của Mục Hàn Vân.

 

Những chuyện này, Trình Phỉ Bạch cũng đã kể cho Lục Thừa An nghe một cách cặn kẽ. Để khiến cậu từ bỏ Cảnh Thượng, cô đã không ít lần dọa nạt Lục Thừa An. Chỉ là từ rất lâu trước đó, Lục Thừa An đã được nghe kể rất nhiều từ miệng của ba mình.

 

Mỗi lần cậu đều nghe không được nghiêm túc cho lắm, nhưng không chịu nổi số lần Kỷ Mạc kể quá nhiều. Không muốn nhớ cũng khó.

 

Trong những năm này, phía Liên Minh Đế Quốc đương nhiên có người nghe nói Chuẩn Thượng tướng Cảnh Từ của họ đã làm vợ của Mục Hàn Vân. Nhưng video Cảnh Từ hy sinh ngoài mặt trận đã được phát đi phát lại cho người dân xem, vô số người đã phân tích tình hình chiến sự.

 

Sự thật là, ông không có bất kỳ khả năng sống sót nào.

 

Vì vậy ở Liên Minh Đế Quốc, người người đều chế giễu Mục Hàn Vân vì cầu mà không được đến mức tẩu hỏa nhập ma, vậy mà lại tìm một người thay thế giống Cảnh Từ đến chín phần về.

 

Lâu dần, người của Liên Minh Tinh Tế cũng nghĩ như vậy. Ba mươi năm trôi qua, một bộ phận nhỏ cho rằng Cảnh Từ chính là Cảnh Từ của năm đó, còn đại đa số lại cho rằng Cảnh Từ chỉ là người thay thế của Cảnh Từ năm xưa.

 

Trước đây Lục Thừa An vẫn luôn không chắc chắn, ngay cả khi Trình Phỉ Bạch nói ông chính là Trung tướng Cảnh Từ năm đó, cậu cũng không chắc.

 

Và cũng không nghĩ kỹ, không tìm hiểu sâu.

 

Những chuyện không liên quan đến mình, cậu trước nay không quan tâm.

 

Nhưng hôm nay cậu đã chắc chắn rồi.

 

Tin tức tố bùng nổ của Cảnh Thượng đã khiến còi báo động của trường trung học Liên Minh Tinh Tế rú lên inh ỏi, đó là tín hiệu cho thấy toàn thể người dân sắp hoặc đã bị xâm lược.

 

Khoảnh khắc còi báo động của trường vang lên, hệ thống liên kết cũng báo động hàng loạt, cả bầu trời thành phố như tiếng hạc kêu ai oán.

 

[Lần này, cần bao nhiêu xe cứu thương mới có thể đảm bảo những người này bình an vô sự đây.]

 

Suy nghĩ này lúc đó bám riết lấy tâm trí Lục Thừa An như dòi trong xương, cậu không phải người cao thượng, chỉ là khoảnh khắc đó đã nhận ra một sự thật kinh hoàng

 

[Cảnh Thượng mới 20 tuổi. Tuổi 20 của người khác khi còn đi học đều là qua ngày cho xong... nhưng chỉ cần Cảnh Thượng muốn, hắn có thể g**t ch*t hàng ngàn hàng vạn người dân trong một lần.]

 

Một thứ vũ khí di động, hình người, càn quét bằng pheromone.

 

Nhưng điều khiến Lục Thừa An bất ngờ là, không có chiếc xe cứu thương nào đến.

 

Cảnh tượng mà cậu tưởng tượng ra là sẽ có hàng trăm, thậm chí hàng ngàn chiếc, gần như tập trung toàn bộ xe cứu thương màu trắng của cả thành phố trước cổng trường trung học Tinh Tế Liên Minh, cả con phố sẽ biến thành màu trắng, giống như cảnh tượng chen chúc khi một vạn người cùng lúc tổ chức tang lễ đã không xảy ra.

 

Chỉ có Cảnh Từ đến.

 

Đương nhiên, Mục Hàn Vân đi cùng. Không rời Cảnh Từ nửa bước.

 

Họ đến cực kỳ nhanh. Trước khi Lục Thừa An ngất đi, cậu nhớ còi báo động vừa vang lên, cậu vừa chạy đến cửa sau lớp học của mình trên tầng bảy, đang bị Cảnh Thượng mất lý trí nắm tay lau máu hết lần này đến lần khác, thì Cảnh Từ đã xuất hiện sau lưng họ như một bóng ma.

 

Lục Thừa An cảm nhận được tin tức tố của Mục thượng tướng, nó tạo ra một phạm vi an toàn xung quanh ông và Cảnh Từ, chống lại sự hỗn loạn tin tức tố của Cảnh Thượng. Mùi không dễ ngửi lắm, quá mạnh mẽ, không thơm dịu bằng của Cảnh Thượng.

 

Alpha ghét nhất là người khác vô cớ xông vào lãnh địa của mình, kẻ đến tất giết. Tin tức tố của Cảnh Thượng đột nhiên điên cuồng tấn công Mục Hàn Vân, mắt hắn cũng đỏ ngầu lên.

 

"Tiểu Cảnh, có nghe thấy ba nói không? Là ba đây, tin tức tố của con không khó kiểm soát như con tưởng đâu, nó sinh ra đã là ưu thế của con. Đừng để nó thao túng, con phải học cách tận dụng nó."

 

Cảnh Từ nhẹ nhàng giơ tay lên, giọng điệu chứa đựng tất cả tình yêu thương mà một người cha sinh ra và nuôi nấng con mình có thể trao đi:

 

"Tin ba... con đừng sợ."

 

Ông đưa cổ tay trái cho Mục Hàn Vân, sắc mặt ngưng trọng nói: "Mở ra."

 

Chiếc vòng tay màu đen trên cổ tay ông lập tức thu hút sự chú ý của Lục Thừa An. Đó không phải là một vật gì đặc biệt, nhưng lại khiến cậu tim đập thình thịch một cách khó hiểu.

 

Mục Hàn Vân nói: "Được." Rồi lấy ra một ống tiêm.

 

Dược chất lỏng màu xanh nhạt.

 

Hai người im lặng đối đầu một lúc lâu, Lục Thừa An có linh cảm, nếu tình hình trước mắt không nghiêm trọng đến thế, hai người họ tuyệt đối là kiểu người không ai nhường ai, đối đầu đến cùng.

 

Nhưng hôm nay, Cảnh Từ đã chịu thua, ông kéo cổ áo sau của mình, để lộ tuyến thể yếu ớt của mình về phía bàn tay cầm ống tiêm của Mục Hàn Vân.

 

Là một Alpha, tuy chưa trải qua kỳ mẫn cảm, nhưng Lục Thừa An đều nhận biết được các loại ống tiêm mà Alpha và Omega sẽ sử dụng.

 

Thứ được tiêm vào tuyến thể của Cảnh Từ, không phải là thuốc ức chế.

 

Mục Hàn Vân nói: "Bây giờ Cảnh Thượng cần nó hơn. Có thể giúp nó nhanh chóng khôi phục lý trí."

 

"Anh đừng có mơ." Cảnh Từ vứt bỏ ống tiêm rỗng, cứng rắn nói: "Tiểu Cảnh cả đời này cũng không cần dùng đến nó."

 

"Nó không có tác dụng phụ." Mục Hàn Vân nói.

 

Loại thuốc đó vừa hòa vào máu của Cảnh Từ, ông đã có sự thay đổi rõ rệt. Nếu lúc đến Cảnh Từ là một đóa hoa nhài trắng tinh đang nở rộ, thì trong khoảnh khắc thuốc dần tan biến trong tuyến thể, Cảnh Từ nhanh chóng héo rũ đi.

 

Gò má vốn có chút huyết sắc đã trở nên trắng bệch một cách khó coi, còn trắng hơn cả Cảnh Thượng bị mất máu quá nhiều.

 

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, chính là giây phút mà chiếc vòng tay màu đen rời khỏi cổ tay Cảnh Từ. Một luồng tin tức tố mạnh mẽ hơn cả tin tức tố bùng nổ của Cảnh Thượng, không hề có chút tính công kích nào, lan tỏa ra phạm vi mười dặm xung quanh. Nó ôn hòa, dịu dàng, lướt qua hàng ngàn hàng vạn người đang hôn mê vì bị Cảnh Thượng tấn công như một sự cứu rỗi.

 

Lục Thừa An còn thiếu vài ngày nữa là 18 tuổi, trước khi sinh ra không có cơ hội cảm nhận tin tức tố của Cảnh Từ là như thế nào. Nhưng chính vào khoảnh khắc này, cậu biết -

 

Hơn 30 năm trước, người đã khiến còi báo động trên bầu trời Liên Minh Tinh Tế rú lên inh ỏi chính là Cảnh Từ.

 

Sau khi ông "chết", không một ai có thể khiến còi báo động cất lên tiếng hát vang trời động đất nữa.

 

Cho đến khi con trai ông ở tuổi 20 kế thừa sự huy hoàng của ông.

 

"Bản thân con còn chưa khỏe hẳn, vậy mà vừa tỉnh lại đã đến xem nó. Đôi khi ta cũng không phân biệt được con chỉ muốn trêu chọc nó, hay là thật sự thích nó nữa." Cảnh Từ mỉm cười ôn hòa, đổi một chiếc khăn tay mới đưa cho Lục Thừa An. Ông vừa ra chỗ máy lọc nước thấm một chút nước vào khăn, bảo cậu tự lau sạch tay mình.

 

Tất cả những hồi tưởng và sự ngây người đột nhiên bị san bằng, bàn tay vô thức đưa ra định nhận chiếc khăn của Lục Thừa An cứng đờ giữa không trung, ngay cả hơi thở cũng run rẩy ngừng lại một cách kỳ lạ.

 

Cảnh Từ trước mắt sắc mặt bình thường, là một người cực kỳ khỏe mạnh. Nhất thời cậu không thể nào liên kết được hình ảnh Cảnh Từ nhợt nhạt, phai sắc trong đầu với con người hiện tại.

 

Dùng tin tức tố để cứu nhiều người như vậy, tiêu hao lượng lớn tinh lực mà có thể hồi phục tốt như vậy trong thời gian ngắn.

 

Loại thuốc đó quả nhiên không có tác dụng phụ.

 

Vậy tại sao không dùng cho Cảnh Thượng?

 

Cảnh Từ hẳn là người rõ hơn ai hết, đứa con trai mà ông sinh ra là một quả bom nổ chậm.

 

Lần thứ ba rơi vào hôn mê, lần này không biết khi nào Cảnh Thượng mới tỉnh, hắn yên lặng nằm trên giường bệnh, hai mắt nhắm nghiền. Vài sợi tóc trước trán rủ xuống, che đi đôi lông mày rậm đen của hắn, vô tình làm dịu đi những đường nét khuôn mặt quá sắc bén ngày thường.

 

Cảnh Từ vẫn luôn ở bên chăm sóc hắn, có bóng hình của người cha ruột, Cảnh Thượng dường như trong phút chốc cũng có nét giống Cảnh Từ, trở nên dịu dàng hơn.

 

Lục Thừa An nhìn Cảnh Thượng đăm đăm, rồi lại cứng đờ nhìn sang Cảnh Từ.

 

Người trước mắt không phải là chim trong lồng, ông từng là chim ưng săn mồi trên không trung. Chút trò vặt của Lục Thừa An, trong đôi mắt chim ưng của Cảnh Từ, trong suốt như thể không mặc q**n l*t.

 

"Con... con thích anh ấy..." Lục Thừa An lắp bắp nói, gần như quên mất Cảnh Từ là ba của Cảnh Thượng.

 

Cậu chưa thành niên, lại nói thích với phụ huynh của người trong lòng, giống như đang muốn ở cái tuổi non nớt ấy thề thốt kiếp này kiếp sau, lại còn muốn phụ huynh đôi bên tin tưởng.

 

Thật là trẻ con.

 

"Con à, hãy tránh xa nó ra đi." Giọng điệu của Cảnh Từ càng ôn hòa hơn, ông giống như muốn vỗ nhẹ cánh tay Lục Thừa An để an ủi, hoặc thay con trai mình xin lỗi vì rắc rối vừa gây ra, nhưng cuối cùng chỉ nhìn thoáng qua tay cậu mà chẳng làm gì

 

"Nếu con không thích nó, thì hãy tránh xa nó một chút. Nếu con thật sự thích nó... thì càng nên tránh xa nó một chút. Tiểu Lục, con có thể nghe lời chú không?"

 

"Con..."

 

"Nghe đủ chưa?"

 

Để nói chuyện với Lục Thừa An, Cảnh Từ đã hạ thấp sự áp bức của bậc trưởng bối, thân thể hơi nghiêng về trước bất chợt rút lại, lạnh lùng hỏi.

 

Lục Thừa An đột ngột nhìn về phía cửa phòng bệnh.

 

Không có ai.

 

Từ phía sau bức tường ở cửa phòng bệnh, một bóng người bước ra. Mục Hàn Vân đi vào, cười nhạt một tiếng:

 

"Chưa đủ."

 

Ông hẳn là vừa từ một cuộc họp quân sự rất trang trọng trở về, trên người mặc quân phục màu đen, sau lưng dắt một khẩu súng. Đế giày quân đội cứng ngắc dẫm lên sàn nhà phát ra tiếng động làm rung động lòng người, Lục Thừa An nghe mà sợ hãi.

 

"Tránh xa cái gì? Tiểu Cảnh của chúng ta đâu phải là ma quỷ."

 

Mục Hàn Vân đánh giá Lục Thừa An, bằng ánh mắt nhìn một con kiến hôi.

 

Lục Thừa An có dự cảm, đây là lần đầu tiên vị thượng tướng này chịu hạ mình nhìn thẳng vào mình, ông nhắc nhở Cảnh Từ:

 

"Hơn nữa không phải Tiểu Cảnh đã nói rồi sao, nó muốn lấy tên này làm công cụ phát tiết."

 

Ông ta cười với Lục Thừa An một cái, nụ cười rất lạnh lùng, nhưng miệng lại dùng giọng điệu dỗ dành như muốn moi thông tin gì đó hỏi:

 

"Cảnh Thượng không nói cho cậu biết à? Nó không phải là muốn định yêu đương với cậu đấy chứ? Cậu muốn bước chân vào cửa nhà họ Mục à?"

 

"Lục Thừa An."

 

Đột nhiên, một giọng nói khàn khàn vang lên từ chiếc giường bệnh nơi Cảnh Thượng đang nằm.

 

Lục Thừa An chưa từng trải sự đời, bị khí thế của Mục Hàn Vân dọa cho tay chân lạnh ngắt, tim đau thắt lại, nghe thấy tiếng gọi này, vậy mà lại có cảm giác được cứu vớt.

 

Khi không khí một lần nữa thương tình tràn vào lồng ngực, cậu cũng đột ngột quay đầu nhìn về phía giường bệnh.

 

"Anh ơi..."

 

"..."

 

Cảnh Thượng yếu ớt, khó khăn cử động ngón tay nói: "Lục Thừa An, lại đây với tôi."
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôm nay là lễ tình nhân, cực kỳ thích hợp để chúng ta ở bên nhau Chương 2: Chương 2: Đàn anh, mình hẹn hò đi Chương 3: Chương 3: Đê tiện, thấp hèn, bẩn thỉu Chương 4: Chương 4: Chó cậy gần nhà Chương 5: Chương 5: Cậu đúng là giống ba cậu Chương 6: Chương 6: Lục Thừa An phớt lờ Cảnh Thượng Chương 7: Chương 7: Họ cùng một huyết thống, cùng một dòng chảy kiêu ngạo Chương 8: Chương 8: Thứ mà hắn cực kỳ căm ghét, chỉ có thể do chính tay hắn huỷ đi Chương 9: Chương 9: Lần đầu tiên đã vô thức dừng bước Chương 10: Chương 10: Lúc đó sao không thấy cậu lắm lời như bây giờ? Chương 11: Chương 11: Pheromone của Cảnh Thượng... chỉ duy nhất không tấn công Lục Thừa An Chương 12: Chương 12: Alpha không thể bị đánh dấu? Chương 13: Chương 13: Mình mà cũng có Omega thích ư? Chương 14: Chương 14: Lục Thừa An, cậu đi chết đi Chương 15: Chương 15: Nó có thể đụ chết cậu trên giường Chương 16: Chương 16: Đồ lẳng lơ Chương 17: Chương 17: Con muốn Lục Thừa An? Chương 18: Chương 18: Cậu có biết trên người cậu có tin tức tố của Alpha khác không? Chương 19: Chương 19: Đi, mang cậu ta về đây cho tôi Chương 20: Chương 20: Hắn nghe được từng câu từng chữ trong lòng của Lục Thừa An Chương 21: Chương 21: Như gặp phải ma Chương 22: Chương 22: Đôi mắt lam khói xinh đẹp kia lại đang nhìn một người đàn ông khác Chương 23: Chương 23: Cậu sẽ được tự mình cảm nhận như thế nào là bị tôi đ* đến chết Chương 24: Chương 24: Cậu về rồi Chương 25: Chương 25: Lục Thừa An, lại đây với tôi Chương 26: Chương 26: Không tỏ tình nữa, không theo đuổi nữa Chương 27: Chương 27: Chó Cảnh chắc chắn là điên rồi Chương 28: Chương 28: Sao anh lại cắn em Chương 29: Chương 29: Nằm sấp xuống, tôi muốn cắn cậu Chương 30: Chương 30: Đây không phải là điều Lục Thừa An muốn Chương 31: Chương 31: Đàn anh, chúng ta làm tình đi Chương 32: Chương 32: Cảnh Thượng thật sự dám giết người Chương 33: Chương 33: Lục Thừa An không tàn phế thì cũng phải liệt 10 ngày Chương 34: Chương 34: Lục Thừa An, thành niên vui vẻ Chương 35: Chương 35: Lục Thừa An, có muốn không? Chương 36: Chương 36: Năm ngày bốn đêm Chương 37: Chương 37: Là kỳ phát tình của cậu ta Chương 38: Chương 38: Anh không phải là đang ghen đó chứ? Chương 39: Chương 39: Thừa An, em về rồi Chương 40: Chương 40: Anh Cảnh không cho phép đâu ạ Chương 41: Chương 41: Nó là con trai em, cũng là con trai tôi Chương 42: Chương 42: Em sợ lắm Chương 43: Chương 43: Đời này kiếp này đều phải dây dưa với hắn Chương 44: Chương 44: Anh đã bị tôi quyến rũ rồi Chương 45: Chương 45: Ngoan Chương 46: Chương 46: Dạy nhảy lầu Chương 47: Chương 47: Chữ An trong bình an Chương 48: Chương 48: Mưa rào gió giật đến quá nhanh, quần áo ắt sẽ bị ướt Chương 49: Chương 49: Hôn một cái Chương 50: Chương 50: Về nhà cậu chết chắc Chương 51: Chương 51: 297 đoá hồng lửa Chương 52: Chương 52: Bị phát hiện Chương 53: Chương 53: Có người nghe con nói chuyện rồi Chương 54: Chương 54: Em và hoa hồng Chương 55: Chương 55: Mầm mống xấu xa Chương 56: Chương 56: Dạy bắn súng Chương 57: Chương 57: Cậu không muốn Cảnh Thượng yêu cậu... Chương 58: Chương 58: Cũng đáng yêu phết Chương 59: Chương 59: Alpha có thể thắt nút Chương 60: Chương 60: Em dạng chân ra cưỡi lên người anh được không Chương 61: Chương 61: Máy nghe lén, máy giám sát, máy định vị Chương 62: Chương 62: Đề nghị ly hôn với bạn đời Chương 63: Chương 63: Lục Thừa An, cậu rất rất tốt Chương 64: Chương 64: Tim của tôi ở bên phải Chương 65: Chương 65: Chết vì nghẹn Chương 66: Chương 66: ... Yêu tôi đi Chương 67: Chương 67: Tôi cố tình hôn anh Chương 68: Chương 68: Giao ước lúc nhỏ Chương 69: Chương 69: Lương thiện quá mức chính là ngu ngốc Chương 70: Chương 70: Anh đã giết tôi rồi Chương 71: Chương 71: Đứa trẻ đoản mệnh Chương 72: Chương 72: Cảnh Thượng, em sẽ chết trước anh Chương 73: Chương 73: Ngày 7 tháng 7, trời âm u Chương 74: Chương 74: Ngày mai và tương lai Chương 76: Chương 76: Lục Thừa An là một kẻ lừa đảo Chương 77: Chương 77: Nguyên Tầm Chương 78: Chương 78: Trẻ con đúng là trẻ con Chương 80: Chương 80: Khi đứa con của những kẻ thối nát có được ý thức tự chủ Chương 81: Chương 81: Con của tôi còn sống Chương 82: Chương 82: Người đàn ông của tôi còn sống Chương 83: Chương 83: Một Kỷ Mạc bình thường Chương 86: Chương 86: Rất nhớ rất nhớ rất nhớ rất nhớ rất nhớ Chương 87: Chương 87: Trung tướng Cảnh Thượng Chương 88: Chương 88: Tái sinh Chương 89: Chương 89: Nguyên soái Cảnh Thượng Chương 90: Chương 90: Hỡi thế gian, xin đừng ca tụng tôi Chương 92: Chương 92: Tôi rất nhớ em Chương 93: Chương 93: Lục Thừa An... ôm được Cảnh Thượng rồi Chương 94: Chương 94: Em không nhớ anh sao? Chương 95: Chương 95: Chứng rối loạn lo âu chia ly Chương 96: Chương 96: Rất, rất, rất, rất muốn làm Lục Thừa An Chương 97: Chương 97: Sự dịu dàng không thể chữa lành tôi, chỉ có tàn bạo mới có thể Chương 98: Chương 98: Vẫn là Nguyên soái, vẫn là phu nhân Chương 99: Chương 99: Tôi hận chính tôi Chương 100: Chương 100: Chào mừng họ trở về nhà Chương 101: Chương 101: CHÍNH VĂN HOÀN Chương 102: Chương 102: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (1) Chương 103: Chương 103: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (2) Chương 104: Chương 104: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (kết thúc) Chương 105: Chương 105: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (1) Chương 106: Chương 106: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (2) Chương 107: Chương 107: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (3) Chương 108: Chương 108: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (4) Chương 109: Chương 109: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (5) Chương 110: Chương 110: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Thượng Cảnh (kết thúc) Chương 111: Chương 111: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (1) Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (2) Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (3) Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (4) Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (5) Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (6) Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (kết thúc) Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (1) Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (2) Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (3) Chương 121: Chương 121: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (4) Chương 122: Chương 122: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (kết thúc)