Chương 252
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 252

Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”

“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”

“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”

Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”

“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”

“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”

Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.

Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”

“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”

Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.

Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”

“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”

“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.

Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”

Trình Du lắc đầu.

Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”

Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”

Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.

“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”

“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”

“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”

“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”

 

Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”

“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”

“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”

Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.

Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”

“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”

Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.

Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”

“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”

“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.

Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”

Trình Du lắc đầu.

Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”

Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”

Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.

“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”

“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”

Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”

“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”

“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”

Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”

“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”

“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”

Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.

Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”

“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”

Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.

Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”

“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”

“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.

Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”

Trình Du lắc đầu.

Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”

Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”

Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.

“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”

“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”

Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”

“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”

“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”

Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”

“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”

“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”

Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.

Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”

“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”

Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.

Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”

“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”

“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.

Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”

Trình Du lắc đầu.

Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”

Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”

Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.

“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”

“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”

Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”

“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”

“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”

Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”

“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”

“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”

Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.

Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”

“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”

Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.

Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”

“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”

“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.

Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”

Trình Du lắc đầu.

Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”

Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”

Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.

“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”

“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”

Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”

“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”

“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”

Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”

“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”

“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”

Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.

Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”

“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”

Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.

Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”

“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”

“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.

Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”

Trình Du lắc đầu.

Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”

Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”

Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.

“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”

“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (266)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266: Hoàn