Chương 26
Không Lối Thoát - Xuân Sắt

Chương 26: Nàng không khỏi đắc ý (2)

Nàng không khỏi tự cảm thấy may mắn, khi lần đầu đến Ngọc Kinh, vì tiện đường mà từng thuê trọ bên bờ sông. Khi đó nàng nào có ngờ được, Ngọc Đái Hà lại kéo dài xa đến như thế, giờ đây lại thành đường thoát duy nhất của nàng.Chỉ cần nắm chắc thời cơ, sớm trở về quê nhà, đến lúc đó, như cá về biển cả, như chim vào rừng sâu, Tống Thanh Thư ắt khó lòng tìm được nàng.Chỉ cần tưởng đến cảnh trở về nhà, trong tim nàng đã cháy lên lửa nóng. Phụ thân, mẫu thân chắc chắn đang chờ nàng nơi mái nhà kia. Nàng — nhất định sẽ trở về.Khoé mắt nóng lên, nước mắt suýt nữa trào ra. Tư Nam lảo đảo chạy về phía Ngọc Đái Hà. Dù chạy trong ám cừ và hồ sen vô cùng khó khăn, thân thể căng cứng, thể lực tiêu hao cực lớn, mệt mỏi dần dần dâng lên như sóng.Nhưng nàng không thể dừng lại.— Chỉ cần đến được Ngọc Đái Hà… chỉ cần đến được Ngọc Đái Hà…Nỗi xúc động muốn khóc dâng lên nghẹn ngào, nàng hận không thể mọc ngay đôi cánh mà bay đi. Thời gian quá ngắn, bất kỳ sự chậm trễ nào cũng đủ để huỷ hoại tất cả.Mau… mau lên… chỉ còn một nửa đường nữa thôi.Tư Nam chống tay lên gối, th* d*c không ngừng, sau lưng nàng huyết chảy như suối, may mà tinh thần vẫn chưa suy sụp, nàng tuyệt không thể dừng lại — nàng phải tiếp tục chạy.Từ phương xa, mơ hồ truyền đến tiếng chó sủa cùng vó ngựa dồn dập. Cả người nàng thoáng chấn động, nhưng không dám quay đầu. Trong cơ thể như có một dòng sức lực kỳ dị bốc lên, nàng lập tức lao thẳng về phía Ngọc Đái Hà.Tên súc sinh này, sao có thể trở về nhanh như vậy? Không đúng… Tư Nam nghiến răng mắng thầm. Chỉ sợ ban nãy ở hồ sen đã chậm trễ quá lâu, nay bị đuổi kịp cũng là điều khó tránh.Lòng như lửa đốt, nàng hận chính mình hai tay vô dụng, không thể chống đất mà bò chạy như dã thú.Kỳ thực, nàng hiểu rõ bản thân chẳng thể cầm cự bao lâu. Nước bùn có thể gột sạch hương vị trên thân, nhưng mùi máu thì lại không thể giấu trước khứu giác của loài khuyển. Trong cung có huấn luyện khuyển giống chó săn Greyhound (*), mũi nhạy như dao bén, cách mấy trăm trượng cũng ngửi được hương khí.(*) Greyhound là giống chó cổ xưa có dấu vết được tìm thấy ở hầu hết mọi quốc gia trên mọi lục địa. Giống chó này là biểu tượng của tầng lớp quý tộc thời bấy giờ. Chó Greyhound sinh ra đã sở hữu đặc điểm ngoại hình phù hợp cho việc chạy nhanh. Chúng có cơ thể cao ráo, thân hình mảnh mai nhưng săn chắc. Tốc độ chạy trung bình của chó Greyhound đạt trên 63 km/giờ và khi tăng tốc thì có thể đạt tốc độ tối đa lên tới 70 km/h.Tống Thanh Thư từng nói, giống chó săn này được huấn luyện vô cùng gian nan, nhưng một khi đã đem ra dùng, hầu như vạn lần không sai một.Nàng không thể bị bắt lại — trở về tức là tử vong.Nước mắt rốt cuộc rơi xuống, toàn thân run rẩy không ngừng vì sợ hãi, nhưng đôi chân vẫn điên cuồng lao đi. Sau lưng kéo dài một vệt nước bùn loãng, lẫn vào chút huyết sắc mơ hồ.Không thể quay đầu.Chỉ có thể chạy.Dốc hết mạng mà chạy…“Đứng lại! Nặc Nặc, đứng lại, không được chạy!”Thanh âm nam tử phía sau càng lúc càng gần, theo gió đêm mà truyền đến, rành rẽ như dao đâm vào tim.Đứng lại? Chẳng lẽ chờ bị bắt giết sao? Tên ngu xuẩn kia…Trong lòng Tư Nam vẫn không ngừng mắng nhiếc, nếu thân phận bình đẳng, lời lẽ chẳng cần kiêng kỵ, nàng ắt sẽ dùng trăm ngàn lời độc địa mà chúc hỏi tổ tông mười tám đời của Tống Thanh Thư, để hả cơn phẫn hận ngập trời.Tiếng nước ào ào trước mặt.Tới rồi — Ngọc Đái Hà! Phía trước chính là Ngọc Đái Hà!Ngực nàng như được giải phóng, lập tức buông một hơi dài. Đến lúc này nàng mới quay đầu liếc lại phía sau, cách mình chỉ còn mấy trăm trượng. Đi đầu là nam tử mặc mãng phục lụa màu xanh ngọc thêu hoa văn cầu kỳ, dưới ánh trăng bàng bạc tuy không thấy rõ diện mạo, song trong lòng nàng lại có thể vẽ ra từng đường nét khuôn mặt kia, tuấn lãng như ngọc, nhã nhặn mà yêu nghiệt.Một người rõ ràng như công tử phong hoa, lại tàn bạo đến tận xương; đẹp đẽ tinh tế mà toàn thân như độc dược, khiến kẻ khác khó lòng nắm bắt.Hắn khiến nàng sợ hãi, khiến nàng run rẩy, khiến nàng căm hận khinh bỉ; nhưng từ giờ trở đi, nàng và hắn sẽ không còn cần gặp lại. Với tính tình của Tống Thanh Thư, e rằng chẳng bao lâu sẽ đem nàng quẳng ra sau đầu, như một món đồ chơi rách rưới.Trong khoảnh khắc chớp nhoáng ấy, Tư Nam lập tức ngoảnh đầu, lao về phía Ngọc Đái Hà, chỉ còn vài bước nữa.“Không cần… Nặc Nặc, không cần…”Nàng giả vờ như không nghe thấy, không chút do dự lao về trước. Giọng kêu gấp gáp từ phía sau truyền đến lại càng khiến trong lòng nàng dấy lên một trận khoái trá điên cuồng.Nàng sắp thoát rồi.Sau hai năm bị tra tấn kinh hồn, từ lúc đầu giãy giụa điên cuồng đến về sau giả vờ cúi đầu thuận theo, chỉ để đợi lấy một cơ hội duy nhất này.May mắn thay, nàng đã làm được.Trong lòng trào dâng kh*** c*m điên cuồng, nàng lao đi như bay.Sáu bước.Năm bước.Bốn bước…Chân mềm nhũn, thân thể nghiêng đi, ngã sấp mạnh về phía trước. Sức lực đã cạn, thân thể người rèn luyện sao địch nổi giống loài bốn chân của hắn.“Nặc Nặc! Đừng nhảy! Không được!”Nhìn thấy đôi tay nàng còn nắm lấy thảm cỏ dưới bờ, rõ ràng vẫn gắng sức bò về phía sông, Tống Thanh Thư trên lưng ngựa gào đến khàn cả giọng, như muốn xé toang màn đêm.Tuấn mã lao vun vút, nhưng vẫn không kịp ngăn lại. Hắn không ngờ nữ tử từng cúi đầu nhận mệnh kia, lại từ lâu đã nhẫn nhịn chỉ để đợi một lần liều mạng đào tẩu.Hắn không nên tin lời nàng, không nên bị dáng vẻ ngoan thuận của nàng đánh lừa. Hắn đã mềm lòng, đã chấp thuận từng yêu cầu nhỏ của nàng… mà quên mất, nàng vốn là kẻ cứng đầu như thép.Những khoảnh khắc từng cho rằng là dịu dàng ấm áp kia, hóa ra chỉ là hư ảo như bọt nước. Sự phẫn nộ dâng lên trong mắt hắn, như lửa thiêu tận đáy lòng.“Này hồ sen sao lại rộng thế? Nó nối liền với nơi nào?”“Ta chỉ muốn cùng ngươi thương lượng, ở hậu viện tự tay dựng một hồ sen nhỏ, có được chăng?”“Tống Thanh Thư, đêm Trung Thu này, ta có thể mở một bàn tiệc trong viện không?”“Trung Thu cung yến một năm chỉ có một lần, huống hồ ngươi còn phải tham dự, nếu ngươi không đi, Thái hậu biết được sẽ chẳng vui đâu…”Từng lời nói nhẹ nhàng, từng nụ cười dịu dàng, từng câu lấy lòng… giờ đây đều hóa thành dao sắc đâm ngược lại nơi trái tim hắn.Những lời nói khi trước, nào phải thuận mệnh tuân theo, rõ ràng từng câu từng chữ đều là phép thử.Sáng nay nàng còn cố ý khiến Phúc Tử theo hầu hắn vào cung, mà khi ấy hắn lại trầm mê trong ôn nhu mật ngữ của nàng, lưỡi dao bọc nhung mềm mại đến nỗi chẳng thể nhận ra.Hắn tin. Còn nghe lời nàng nói, đào ám cừ từ hồ sen nối thẳng hậu viện.Hắn không ngờ, chỉ rời phủ một đêm dự dạ yến trong cung…“Trong cung, trung thu dạ yến mỗi năm chỉ có một lần, hơn nữa lần này ngài còn phải dự tiệc. Nếu không đi, Thái hậu tất sinh bất mãn.” Khi nói lời ấy, Nặc Nặc vô cùng nghiêm túc, giọng điệu lại mềm mại ôn nhu, dáng vẻ dặn dò chẳng khác nào thê tử ân ái khuyên nhủ chồng, khiến lòng dạ sắt đá của hắn bất giác mềm ra thành từng sợi tơ quấn lấy.Tống Thanh Thư ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt khóa chặt vào bóng váy đỏ của Nặc Nặc phía trước, như dải tiêu điều phiêu dật giữa đêm gió, vậy mà trên khuôn diện lại hiện lên một nụ cười nhạt mang theo lệ khí diễm lệ.“Hà… ha ha…”Phúc Tử theo sau, chỉ cảm thấy cổ lạnh toát, âm thầm cầu khẩn trời đất phù hộ, mong đêm nay có thể toàn mạng trở về.Tối nay, Tống Thanh Thư dự yến trong cung. Mới uống được đôi ba chén, lòng hắn đã bực bội không yên. Lời lẽ trong bữa tiệc khiến hắn khó chịu vô cùng, muốn mở miệng nói điều gì cũng chưa kịp, đã lần lượt bị kẻ này người nọ chen ngang, đến một câu cũng chẳng nói cho trọn.Hắn nghĩ sẽ tìm lúc nói riêng với Hoàng huynh chuyện đại sự chung thân, nào ngờ càng uống càng chướng mắt, liền bỏ tiệc nửa chừng, phóng ngựa lao về phủ.Không ngờ khi trở lại, cả viện tĩnh lặng. Một tia hoang mang như ngọn lửa cháy lan trong lồng ngực, khiến hắn đá văng cửa phòng, chỉ thấy trong phòng trống không, bóng dáng Nặc Nặc đã biệt tăm.Nàng sao có thể biến mất như vậy?Trong khoảnh khắc ấy, hắn như nghe một tiếng cười nhạo vang trong đầu, hóa ra ý nghĩa thật sự của việc nàng khuyên hắn vào cung chính là ở đây.Nàng từng nói sẽ chờ hắn… nhưng cuối cùng lại nuốt lời.Bầy chó Greyhound ngửi theo mùi, lần theo đến ám cừ dưới hồ sen.Hắn còn không hiểu sao?Lập tức truyền lệnh thắp vô số đuốc soi tìm.Chó săn lại tiếp tục dẫn đường đến hồ.Dưới một lá sen, có mảnh toái y vân cẩm, là xiêm y của nàng.Cùng với đó là mùi huyết tanh nồng, ắt cũng thuộc về nàng.Trong khoảnh khắc ấy, Tống Thanh Thư không thể phân biệt được bản thân đang thống hận hay hoảng loạn, chỉ biết lồng ngực như bị xé rách, có bàn tay vô hình điên cuồng khuấy lên từng tấc thịt tâm can.Trước nay hắn chưa từng chịu loại phản bội như thế. Những kẻ nô tài càn rỡ khi trái lệnh đều đã bị hắn đánh chết cho hả giận, nhưng nàng thì sao?Nhìn bóng nữ tử đang bò về phía trước, roi trong tay hắn quật ra từng vệt tàn ảnh, tuấn mã hí vang lao thẳng mà vẫn không sao nhanh hơn được.Đến rồi, Tư Nam đã chạm đến bờ sông.Nghe tiếng vó ngựa gấp gáp sau lưng, nàng hiểu người kia đã tới gần.Trong lòng vừa hận vừa khoái trá, nàng bỗng quay đầu lại. Dưới ánh trăng, khuôn diện nàng trắng bệch, môi xanh tái.Tống Thanh Thư thoáng khựng lại, nữ tử giảo hoạt sinh động trước kia nay đã không còn; chỉ còn lại đôi mắt đào hoa đen sẫm đầy căm hận, không còn ánh cười hay chút phong tình nào, chỉ đầy rẫy chán ghét tột cùng, như nhìn thấy vật ô uế.Toàn thân hắn run nhẹ, cảm giác trái tim như bị bóp nghẹt, váy đỏ tung bay bên nền da trắng tái và tóc dài rối loạn khiến tay hắn run lên muốn chụp lấy, song khi chụp lấy lại chỉ là khoảng không trống rỗng.Bất chợt, hắn trông thấy nàng từ trong lòng lấy ra một lưỡi đoản đao nhỏ, chừng dài bằng hai ngón tay. Ngay sau đó, nàng giơ ngón giữa về phía hắn, trong mắt ngấn lệ mà khóe môi lại khẽ nhếch, tựa như được giải thoát khỏi gánh nặng nghìn cân. Môi mấp máy, bật ra mấy chữ rõ ràng ——“Đồ tiện nam… đi chết đi.” (thật ra câu chửi của nữ chính là f*ck you và tui muốn dịch thành "Tên mất dạy, đ** c** m* m** cơ ^^!)Tống Thanh Thư vươn tay run rẩy, gào như xé cổ họng: “Nặc Nặc! Không được! Nặc Nặc!”Nhưng nàng đã ấn cơ quan, không chút do dự cắm mạnh lưỡi đao vào ngực mình, chỉ để hắn trông thấy rõ ràng từng giọt máu tuôn ra, từng tia kinh hoàng trợn to trong đôi mắt hắn, từng nét phẫn nộ dữ dội trên khuôn mặt kia.“Ha… ha ha… ha ha ha…”Nàng muốn cười, muốn mắng, muốn nhổ vào mặt hắn thêm vài câu, nhưng đã không kịp nữa, thân thể mềm nhũn rơi xuống.Rầm — một tiếng trầm vang, nàng rơi xuống dòng Ngọc Đái Hà như được giải thoát.Không còn sợ hãi, chỉ cảm thấy tâm cuối cùng được an.Ngọc Đái Hà tại đoạn này nước chảy xiết vô cùng, chính vì là nơi bị cưỡng ép đổi dòng, thủy thế đánh vào khúc ngoặt mạnh mẽ, sức dội hung hãn đến cực điểm. Tư Nam đã sớm quan sát địa hình, cố ý lựa chọn chỗ như vậy để nhảy xuống, bên dưới là dải đá xanh đục thành động ngầm.Nhảy xuống nơi này, sinh tử chỉ như tung mặt tiền xu, nửa sống nửa chết, song so với cuộc sống tựa địa ngục kia, một lần liều mạng còn hơn sống không bằng chết.“Nặc Nặc…!!!”Thanh âm Tống Thanh Thư khàn khốc như bị xé rách, nhìn bóng hồng y của nàng tan vào hắc thủy trong nháy mắt, hắn điên cuồng vùng roi, cưỡi ngựa xông thẳng về phía dòng sông.Phúc Tử hãi hùng khiếp vía, liều mạng thúc ngựa đuổi theo, cuối cùng trước khoảnh khắc tuấn mã lao xuống nước, hắn ta đã lao người chộp lấy Tống Thanh Thư, hai người cùng lăn lộn bên bờ đến vài vòng mới miễn cưỡng dừng lại. Con ngựa không kịp ghìm lại, lập tức rơi vào dòng nước, phát ra tiếng động vang rền chấn động mặt sông.“Vương gia! Đây là Ngọc Đái Hà… đây là Ngọc Đái Hà!”Tống Thanh Thư quỳ rạp bên mép nước, mặt sông một mảnh hắc u, nào còn thấy bóng Nặc Nặc nơi đâu. Đuốc hai bên bờ lập lòe sáng rực, ánh lửa phản chiếu bọt khí lăn tăn trên mặt nước đen, như pháo hoa rực nhưng vô cùng thảm lệ.“Vớt nàng lên! Lập tức vớt cho ta! Nặc Nặc không biết bơi, mau cứu, cứu nàng lên…!!!”Hai tay hắn nắm chặt đến mức gân xanh nổi hằn lên, giọng rống đến khản đặc, chứa sự ngoan tuyệt lạnh lẽo. Hắn giựt mạnh ngọc bài bên hông, quăng vào lòng Phúc Tử: “Lấy lệnh bài Hoàng thượng ban, đi điều Kim Ngô Vệ lập tức đến đây!”“Vương gia…” Phúc Tử còn định khuyên ngăn, song chưa kịp nói, đã bị tiếng quát như thú dữ gào xé họng át đi:“Cút đi ngay! Lăn!!!”Phúc Tử giật mình, cắn răng ôm lệnh bài chạy đi không dám chậm trễ.Tống Thanh Thư lặng lẽ nhìn dòng nước đen như vực sâu nuốt trọn ánh trăng. Trong đôi mắt đầy tơ máu, chỉ còn một ý niệm như lưỡi câu mắc vào lòng: còn sống phải tìm được người, chết cũng phải thấy thi thể. 
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (120)
Chương 1: Chương 1: Chu toàn ngày đầu tiên Chương 2: Chương 2: Chu toàn ngày thứ hai Chương 3: Chương 3: Chu toàn ngày thứ ba Chương 4: Chương 4: Chu toàn ngày thứ tư Chương 5: Chương 5: Chu toàn ngày thứ năm Chương 6: Chương 6: Chu toàn ngày thứ sáu Chương 7: Chương 7: Chu toàn ngày thứ bảy Chương 8: Chương 8: Chu toàn ngày thứ tám Chương 9: Chương 9: Chu toàn ngày thứ chín Chương 10: Chương 10: Chu toàn ngày thứ mười Chương 11: Chương 11: Chu toàn ngày thứ 11 Chương 12: Chương 12: Chu toàn ngày 12 Chương 13: Chương 13: Chu toàn ngày 13 Chương 14: Chương 14: Chu toàn ngày 14 Chương 15: Chương 15: Chu toàn ngày thứ 15 Chương 16: Chương 16: Chu toàn ngày thứ 16 Chương 17: Chương 17: Chu toàn ngày thứ 17 Chương 18: Chương 18: Chu toàn ngày thứ 18 Chương 19: Chương 19: Chu toàn ngày thứ 19 Chương 20: Chương 20: Chu toàn ngày thứ 20 Chương 21: Chương 21: Chu toàn ngày thứ 21 Chương 22: Chương 22: Chu toàn ngày thứ 22 Chương 23: Chương 23: Chu toàn ngày thứ 23 Chương 24: Chương 24: Chu toàn ngày thứ 24 Chương 25: Chương 25: Nàng rất muốn đắc ý (1) Chương 26: Chương 26: Nàng không khỏi đắc ý (2) Chương 27: Chương 27: Nàng vô cùng đắc ý Chương 28: Chương 28: Sau khi chạy thoát mới là quan trọng nhất Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Sống chết muốn gặp người Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Nếu nàng không chết Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Giết người tru tâm (1) Chương 35: Chương 35: Giết người tru tâm (2) Chương 36: Chương 36: Đã qua lâu vậy rồi Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: Hắn vừa mừng vì nàng quá thông tuệ… Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40: Tống Thanh Thư, ngươi giết ta đi…!!! Chương 41: Chương 41: Hắn vẫn luôn chán ghét nàng Chương 42: Chương 42: Vũng bùn náo nhiệt Chương 43: Chương 43: Ở trong mắt hắn có thể Chương 44: Chương 44: Có thể chạy là được, có thể… Chương 45: Chương 45: Bất quá trên đời này cũng… Chương 46: Chương 46: Nàng chán ghét Tống Thanh Thư Chương 47: Chương 47: Nặc Nặc còn biết… Chương 48: Chương 48: Trước nay ngươi có phải hay không… Chương 49: Chương 49: Thời điểm ta không ở đó Chương 50: Chương 50: Chọc hắn Chương 51: Chương 51: Chúng ta cùng rời đi nơi này Chương 52: Chương 52: Nặc Nặc, khi đó Chương 53: Chương 53: Đối với hắn chính là thích Chương 54: Chương 54: Tự do thật sự quá nặng Chương 55: Chương 55: Sao có thể có người này Chương 56: Chương 56: Nữ nhân các ngươi Chương 57: Chương 57: Chỉ là tạm thời yêu cầu Chương 58: Chương 58: Nàng muốn gọi Tống Thanh Thư Chương 59: Chương 59: Chỉ cần giết hắn Chương 60: Chương 60: Cái loại thủ đoạn cấp thấp này Chương 61: Chương 61: Phú bà sung sướng Chương 62: Chương 62: Giết người tru tâm Chương 63: Chương 63: Duy trì hận ý Chương 64: Chương 64: Nặc Nặc luôn là như vậy Chương 65: Chương 65: Nàng thần sắc nghiêm túc Chương 66: Chương 66: Hắn muốn đem nàng ngàn đao vạn quả Chương 67: Chương 67: Không thể cùng ngươi Chương 68: Chương 68: Trinh tiết của nữ tử Chương 69: Chương 69: Không thành công liền xả thân… Chương 70: Chương 70: Nàng có hóa thành tro đi nữa Chương 71: Chương 71: Nàng thật sự không muốn Chương 72: Chương 72: Nặc Nặc nàng trốn không thoát Chương 73: Chương 73: Lúc này đây, Tống Thanh Thư… Chương 74: Chương 74: Nặc Nặc, là nàng... Chương 75: Chương 75: Nặc Nặc, lần này ta… Chương 76: Chương 76: Nếu có thể ta còn hi vọng… Chương 77: Chương 77: Hắn muốn thân thủ đem nàng… Chương 78: Chương 78: Tống Thanh Thư, ngươi Chương 79: Chương 79: Là ngươi thất ước Chương 80: Chương 80: Tống Thanh Thư, ngươi Chương 81: Chương 81: Nặc Nặc ngươi nếm thử… Chương 82: Chương 82: Hai người cũng chỉ là… Chương 83: Chương 83: Thù đó đều là… Chương 84: Chương 84: Nặc Nặc, trốn đi Chương 85: Chương 85: Ta cần thiết phải tìm được Chương 86: Chương 86: Không cho nàng một chút thời gian Chương 87: Chương 87: Có lẽ Nặc Nặc nói Chương 88: Chương 88: Hắn mặc kệ nàng ở đâu Chương 89: Chương 89: Lúc này đây, hắn thế nhưng… Chương 90: Chương 90: Nặc Nặc lại là Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Đây là báo ứng sao? Chương 103: Chương 103: Đáp ứng Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Kết cục từ đây Chương 109: Chương 109: Phiên ngoại 1 Chương 110: Chương 110: Phiên Ngoại 2 Chương 111: Chương 111: Phiên ngoại 3 Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại 4 Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại 5 Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại 6 Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại 7 Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại 8 Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại 9 Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại 10 Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại 11 Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại 12