Chương 26
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 26: Người đàn ông lạnh lùng cũng thích ăn kẹo?

Thấy Lương Khai Lai và mấy cậu lính bước ra, Giang Đường vội gọi với theo:

 

“Đồng chí Lương, đợi chút đã.”

 

Giang Đường chạy ù vào nhà, lấy từ không gian trong vòng ngọc ra một ít kẹo, những viên kẹo trái cây đủ màu sắc lấp lánh trông rất ngon mắt.

 

Cô bốc một nắm đưa cho Lương Khai Lai sau đó chia cho mỗi cậu lính một nắm.

 

“Lần này đi vội quá tôi không mang theo quà cáp gì, chỉ có ít kẹo cho trẻ con, các cậu cầm lấy ăn cho vui, cảm ơn các cậu đã vất vả giúp đỡ.”

 

“Chị dâu khách sáo quá, có việc gì chị cứ bảo em. Hồi đoàn trưởng Phó cưới bọn em đang đi làm nhiệm vụ nên chẳng được ăn kẹo hỉ, hôm nay có chị dâu ở đây lại được chị tận tay phát kẹo, em coi như đây là kẹo hỉ luôn, xin chút lộc của anh chị.”

 

Lương Khai Lai cười sảng khoái.

 

Mấy cậu lính cũng nhao nhao hùa theo: “Cảm ơn chị dâu, bọn em xin nhận kẹo hỉ ạ. Chúc chị và đoàn trưởng Phó bách niên giai lão.”

 

“Trăm năm hạnh phúc, con đàn cháu đống.”

 

“Mau hưởng ứng chính sách nhà nước sinh thêm mấy đứa nữa còn được nhận bằng khen bà mẹ quang vinh đấy ạ.”

 

Sau một hồi trêu đùa chúc tụng, Lương Khai Lai dẫn quân ra về.

 

Giang Đường cầm số kẹo còn dư quay lại thì bắt gặp ba cặp mắt sáng rực đang nhìn mình chằm chằm. Không chỉ Triều Triều giống bố mà ngay cả Nguyệt Nguyệt cũng có nét rất giống Phó Tư Niên, một lớn hai nhỏ nhìn Giang Đường không chớp mắt.

 

Nhất là Nguyệt Nguyệt, cô bé nhìn nắm kẹo trên tay mẹ mà thèm nhỏ dãi, theo thói quen định đưa ngón tay lên miệng m*t.

 

Giang Đường vội ngăn lại: “Nguyệt Nguyệt, tay bẩn không được cho vào mồm, đây, cho con ăn kẹo này!”

 

Cô đặt một viên kẹo trái cây vào lòng bàn tay nhỏ xíu của con gái, cô bé lập tức cười tít mắt lộ ra lúm đồng tiền, ngọt ngào gọi “Con cảm ơn mẹ”.

 

Có phần cho em thì đương nhiên phải có phần cho anh.

 

“Cái này cho Triều Triều.” Giang Đường đặt một viên kẹo vào tay con trai, dặn dò thêm: “Con tự ăn đi nhé, đừng cho em ăn nữa, ăn nhiều kẹo sâu răng đấy.”

 

Triều Triều ngoan ngoãn gật đầu, trong khi Nguyệt Nguyệt đã bóc kẹo cho vào mồm nhai rau ráu, chẳng thèm để ý mẹ nói gì.

 

Giang Đường định ngẩng lên thì thấy một bàn tay to lớn xòe ra trước mặt mình.

 

Cô ngước lên, chạm phải ánh mắt sâu thẳm đen láy của Phó Tư Niên.

 

Người đàn ông nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười nhẹ: “Có phần của anh không?”

 

Phó Tư Niên... cũng thích ăn kẹo sao?

 

Lớn đầu thế này rồi mà còn tranh ăn kẹo với con nít, không thấy xấu hổ à?

 

Giang Đường thầm trêu chọc trong lòng nhưng nụ cười trên môi lại càng rạng rỡ hơn: “Có chứ, đương nhiên là có phần của anh rồi.”

 

Cô đặt một viên kẹo vào lòng bàn tay anh.

 

Người đàn ông mặc quân phục uy nghiêm mà lại ngửa tay xin kẹo vợ, trông cũng đáng yêu phết nhỉ!

 

Phó Tư Niên nắm chặt viên kẹo trong tay, lồng ngực ấm áp lạ thường, cảm giác thỏa mãn dâng trào.

 

Sau đó.

 

Giang Đường và Phó Tư Niên cùng vào phòng ngủ xem xét chiếc giường mới và sắp xếp lại chăn ga gối đệm. Còn việc kiểm tra chất lượng giường... thôi để tối nay tính tiếp.

 

“Đường Đường.”

 

Phó Tư Niên đột nhiên gọi cô từ phía sau.

 

Giang Đường quay lại, thấy anh đưa cho cô một xấp dày cộp gồm tiền và các loại phiếu.

 

“Cho em à?”

 

“Ừ, cho em tất đấy.”

 

Giang Đường nhận lấy đếm sơ qua, tiền mặt khoảng hai trăm đồng, phiếu lương thực ba mươi cân, ngoài ra còn có phiếu dầu, phiếu bột mì, phiếu vải... tính sơ sơ cũng đủ cho một gia đình nông thôn sống cả năm trời.

 

“... Sao anh có nhiều tiền thế? Chẳng phải gửi hết về cho em rồi sao?”

 

Giang Đường nhớ là tiền trợ cấp hàng tháng Phó Tư Niên đều gửi đều đặn cho nguyên chủ, anh ăn ở trong quân đội không tốn kém gì nên chẳng giữ lại đồng nào.

 

Sao đùng cái lại lôi ra được đống tiền này, chẳng lẽ anh giấu quỹ đen?

 

Dù sao cũng là đoàn trưởng, thỉnh thoảng phải xã giao cũng là chuyện bình thường, đàn ông ra ngoài cũng cần thể diện chứ.

 

Giang Đường đang tự biên tự diễn lý do hộ chồng thì thấy Phó Tư Niên vội vàng giải thích.

 

“Không phải anh giấu quỹ đen đâu. Chỗ này một phần là lương tháng trước, một phần là tiền thưởng nhiệm vụ lần này, anh bị thương nên tiền trợ cấp cũng nhiều hơn chút đỉnh.”

 

Phó Tư Niên giấu một phần sự thật, lẽ ra tiền thưởng tháng sau mới được phát nhưng anh đã đặc biệt làm đơn xin ứng trước để Giang Đường có tiền chi tiêu cho thoải mái.

 

Hình ảnh thảm thương của ba mẹ con Giang Đường ở ga tàu hôm đó cứ ám ảnh anh mãi.

 

Phó Tư Niên không muốn vợ con mình phải sống khổ sở thêm một ngày nào nữa.

 

Anh trầm giọng nói:

 

“Đường Đường, anh biết điều kiện ở đây không bằng Thượng Hải nhưng em yên tâm, anh sẽ cố gắng để mẹ con em có cuộc sống tốt nhất. Nhà còn thiếu gì em cứ mua sắm thoải mái, em và con đến đây tay trắng, chắc chắn cần mua nhiều thứ lắm, chuyện ăn uống chi tiêu đừng tiết kiệm quá.”

 

Nghe câu “mua sắm thoải mái” mà mát cả ruột gan!

 

Phó Tư Niên đúng là ông chồng chiều vợ hết nấc!

 

Nếu là nguyên chủ thì chắc hai trăm đồng này chẳng đủ mua bộ quần áo đẹp.

 

May mà Giang Đường không phải là nguyên chủ.

 

Đặc biệt khi biết số tiền này có một phần là tiền trợ cấp thương tật là mồ hôi xương máu của Phó Tư Niên, Giang Đường cảm thấy xấp tiền trên tay nặng trĩu.

 

Cô nói: “Phó Tư Niên, anh yên tâm, cái gì cần tiêu em sẽ không tiếc nhưng cái gì không cần thiết em cũng không hoang phí đâu. Thế số tiền này... em giữ nhé?”

 

Phó Tư Niên gật đầu, nhìn Giang Đường cười tít mắt rồi quay người tìm chỗ cất tiền trong tủ quần áo, điệu bộ cẩn thận như mèo giấu cá.

 

Thấy cô nhận tiền, lòng anh nhẹ nhõm hẳn.

 

Bởi Phó Tư Niên vẫn nhớ lời nói dối tối qua của Giang Đường, rằng cô chịu tiêu tiền của anh nghĩa là cô vẫn còn tình cảm với anh.

 

Giờ thì tình cảm ấy càng thêm chắc chắn rồi~

 

Giải quyết xong việc nhà, Phó Tư Niên quay lại đơn vị báo cáo, quân nhân không thể tùy tiện vắng mặt được.

 

Ở cổng doanh trại, Phó Tư Niên gặp Tạ Nghiễn Sơn, đoàn trưởng đoàn 2 ở ngay sát vách.

 

Quan hệ giữa anh và Tạ Nghiễn Sơn không thân thiết như với Lương Khai Lai cũng chưa từng là đồng đội cùng chiến hào nhưng ở cùng quân khu năm năm, ra vào chạm mặt suốt nên cũng quen biết nhau.

 

Tạ Nghiễn Sơn đến từ Bắc Kinh, gia thế không phải dạng vừa. Ban đầu ai cũng nghĩ anh ta chỉ đến đây để “tráng men” làm đẹp hồ sơ, vài ba năm là sẽ quay về Bắc Kinh thăng quan tiến chức.

 

Nhưng bất ngờ là Tạ Nghiễn Sơn đã ở lại suốt năm năm và chưa có ý định rời đi.

 

Điều này khiến Phó Tư Niên khá nể phục, càng nể hơn là Tạ Nghiễn Sơn không hề có thói công tử bột con ông cháu cha, gặp nhiệm vụ nguy hiểm luôn xông pha đi đầu.

 

Ở điểm này, hai người họ khá tâm đầu ý hợp.

 

Chắc Tạ Nghiễn Sơn cũng đã nghe tin “vợ mới đến, giường nhà đoàn trưởng Phó đã sập” đang lan truyền khắp quân khu nên vừa thấy Phó Tư Niên là anh ta đã cười tủm tỉm.

 

Anh ta hỏi: “Đoàn trưởng Phó, nghe nói chị nhà đến rồi à?”

 

“Ừ, cô ấy đưa hai đứa nhỏ đến, giờ đã ổn định ở khu gia đình rồi, đang làm quen dần với cuộc sống ở đây.” Phó Tư Niên thành thật trả lời.

 

Tạ Nghiễn Sơn chúc mừng: “Chúc mừng đoàn trưởng Phó nhé.”

 

Gương mặt Phó Tư Niên giãn ra, không còn vẻ lạnh lùng đáng sợ thường ngày, ai nhìn vào cũng thấy anh đang vui vẻ thế nào.

 

Hai người cùng bước vào doanh trại, đến gặp quân trưởng Hạ.

 

“Báo cáo!”

 

“Báo cáo!”

 

Phó Tư Niên và Tạ Nghiễn Sơn đồng loạt giơ tay chào.

 

“Vào đi.”

 

Quân trưởng Hạ ngồi trong văn phòng nhìn hai người lính đắc ý nhất của mình với vẻ hài lòng, đây chính là “song sát” của quân khu Tây Nam.

 

Lúc này trong phòng còn có một người đàn ông trẻ tuổi khác, thấy hai người vào liền đứng dậy, ánh mắt dừng lại lâu hơn trên người Phó Tư Niên.

 

Quân trưởng Hạ đứng lên giới thiệu:

 

“Đây là đoàn trưởng đoàn 2 Tạ Nghiễn Sơn, đoàn trưởng đoàn 3 Phó Tư Niên. Còn đây là chuyên gia nghiên cứu vũ khí đến từ Bắc Kinh Tống Viễn Dương, sinh viên ưu tú của Đại học Bắc Kinh. Các cậu đều là người trẻ, làm quen với nhau đi. Viễn Dương, sau này hai cậu ấy sẽ phối hợp công tác với cậu.”

 

Tống Viễn Dương đưa tay về phía Phó Tư Niên: “Chào anh.”

 

“Chào cậu.” Phó Tư Niên bắt tay đáp lễ.

 

Hai người đàn ông từng gặp thoáng qua ở sân ga, giờ đây chính thức quen biết, ánh mắt nhìn nhau đầy thâm ý.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (201)
Chương 1: Chương 1: Vừa mở mắt đã thấy cảnh bỏ trốn rồi chết thảm Chương 2: Chương 2: Đồng chí quân nhân, tôi đã kết hôn Chương 3: Chương 3: Song sinh long phượng, những đứa trẻ hoang không cha không mẹ Chương 4: Chương 4: Bốp bốp! Hai cái tát vẫn còn chưa đủ! Chương 5: Chương 5: Thật sự có thể tin tưởng mẹ sao? Chương 6: Chương 6: Ăn cơm không tích cực, tư tưởng có vấn đề Chương 7: Chương 7: Không gian ngọc bích, dọn sạch nhà tổ Chương 8: Chương 8: Tìm bố, đưa con đi theo quân Chương 9: Chương 9: Đoàn trưởng Phó, vợ anh bỏ trốn cùng người khác rồi Chương 10: Chương 10: Tay trái một bé, tay phải một bé~ Chương 11: Chương 11: Con trai cô! Đúng là lợi hại! Chương 12: Chương 12: Con gái rượu! Cũng thay mẹ trút giận Chương 13: Chương 13: Đứng trước mặt bố lại gọi là chú Chương 14: Chương 14: Đúng là đồ đàn ông tồi! Chương 15: Chương 15: Tu la tràng! Anh ấy là chồng tôi?! Chương 16: Chương 16: Dẫn vợ con về khu tập thể Chương 17: Chương 17: Bố ơi, cửa rụng rồi! Chương 18: Chương 18: Đêm tân hôn dính bầu ngay Chương 19: Chương 19: Các cục cưng có thích nhà mới không? Chương 20: Chương 20: Vợ chồng son nổi máu háo sắc Chương 21: Chương 21: Sờ thử cơ bụng sáu múi Chương 22: Chương 22: Đêm đầu tiên đến theo quân đầy kịch tính Chương 23: Chương 23: Đoàn trưởng Phó ghen ngầm Chương 24: Chương 24: Tiểu thư nhà tư bản mà chịu khổ được sao? Chương 25: Chương 25: Vợ chồng son gây chấn động cả khu tập thể Chương 26: Chương 26: Người đàn ông lạnh lùng cũng thích ăn kẹo? Chương 27: Chương 27: Một cái huân chương hạng ba, một cái hạng nhất Chương 28: Chương 28: Đoàn trưởng Phó ngược đãi vợ? Chương 29: Chương 29: Nữ chính nguyên tác xuất hiện Chương 30: Chương 30: Thỏ con đáng yêu quá nhưng phải ăn thôi Chương 31: Chương 31: Tôi thèm muốn thân thể cô ấy/anh ấy, đúng là hèn hạ! Chương 32: Chương 32: Em thích bật đèn à? Chương 33: Chương 33: Bị chó cắn thì không thể cắn lại chó được Chương 34: Chương 34: Sức mạnh đồng tiền, mua sắm lớn tại Cửa hàng Bách hóa Chương 35: Chương 35: Hứ, chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng! Chương 36: Chương 36: Bảo vật +2, hộp nhạc liên thành Chương 37: Chương 37: Cô em Tiểu Giang là vợ yêu của đoàn trưởng Phó đấy Chương 38: Chương 38: Vợ chồng son tính sổ Chương 39: Chương 39: Hôn một cái Chương 40: Chương 40: Anh mà bẩn là em không cần anh nữa đâu Chương 41: Chương 41: Người trẻ tuổi mà, lửa trong người vượng lắm Chương 42: Chương 42: Bàn tay đưa ra rồi lại rụt về Chương 43: Chương 43: Đoàn trưởng Phó ngày nào cũng giặt ga giường Chương 44: Chương 44: Muốn tranh thủ đẻ đứa thứ hai à? Chương 45: Chương 45: Triều Triều bị đánh! Chương 46: Chương 46: Phi! Đồ lẳng lơ! Chương 47: Chương 47: Cô định làm gì vợ tôi hả?! Chương 48: Chương 48: Ngàn vàng không đổi, đại náo khu tập thể Chương 49: Chương 49: Chị dâu, quá đỉnh! Chương 50: Chương 50: Không có gì, chỉ là quen tay thôi Chương 51: Chương 51: Triều Triều, có đau không con? Chương 52: Chương 52: Có thể gọi con là bảo bối thêm lần nữa không ạ? Chương 53: Chương 53: Phó Tư Niên, anh cũng xấu tính thật đấy Chương 54: Chương 54: Vợ chồng son tâm sự đêm khuya Chương 55: Chương 55: Đi học? Đi học quan trọng bằng đẻ cháu trai à? Chương 56: Chương 56: Người đàn bà điên mất con Chương 57: Chương 57: Không được đi! Mày cấm được đi! Chương 58: Chương 58: Đem lại vinh dự cho con trai tôi thật sao? Chương 59: Chương 59: Dương khí thịnh, hỏa khí vượng Chương 60: Chương 60: Chuyện “trẻ em không nên nhìn” Chương 61: Chương 61: Soái ca lạnh lùng và cà vạt đen, đúng là tuyệt phối! Chương 62: Chương 62: Ảnh cưới mới Chương 63: Chương 63: Người ta có, Giang Đường cũng phải có Chương 64: Chương 64: Cảm ơn đã cứu mạng, tôi tên là Lâm Hướng Đông Chương 65: Chương 65: Anh là chồng em, không tốt với anh thì tốt với ai Chương 66: Chương 66: Hít hà... Rượu Thiêu Đao Tử Chương 67: Chương 67: Mượn rượu làm càn, một đêm nồng nàn Chương 68: Chương 68: Mượn rượu làm càn, lý do quá tuyệt Chương 69: Chương 69: Sao tối nay anh hiền thế? Chương 70: Chương 70: Coi như là... bị bệnh vậy (Tăng thêm) Chương 71: Chương 71: Chẳng lẽ... anh ấy lại mạnh tay quá? Chương 72: Chương 72: Cô ấy là hy vọng của cả khu tập thể Chương 73: Chương 73: Hoàng Y Y bị giam lỏng Chương 74: Chương 74: Thiên vị ai thế hả? Chương 75: Chương 75: Người đứng đầu là đồng chí Hoàng Y Y Chương 76: Chương 76: Còn quan tâm đến sự trong sạch của Giang Đường hơn Chương 77: Chương 77: Cô ấy... thật sự rất lợi hại Chương 78: Chương 78: Cô ấy vốn là đóa hồng rực rỡ Chương 79: Chương 79: Chị cũng ra tay đánh mẹ sao? Chương 80: Chương 80: Chị dâu về nhì, trượt rồi Chương 81: Chương 81: Cô ấy cười tít mắt Chương 82: Chương 82: Em phải nhớ kỹ, chúng ta là vợ chồng Chương 83: Chương 83: Kiếm tiền, hợp tác cổ phần Chương 84: Chương 84: Giang Thừa Chu, Chu trong “nhất diệp cô chu” (con thuyền nhỏ) Chương 85: Chương 85: Chị tiên nữ cho kẹo ăn Chương 86: Chương 86: Còn trắng hơn cả lợn con Chương 87: Chương 87: Trông giống một người - 1 Chương 88: Chương 88: Trông giống một người - 2 Chương 89: Chương 89: Giúp viết một bức thư tình Chương 90: Chương 90: Cô nàng bán thịt lợn và chàng thư sinh yếu đuối Chương 91: Chương 91: Một cây bạc hà chanh Chương 92: Chương 92: Phó Tư Niên bị ra rìa Chương 93: Chương 93: Không được trêu! Không được trêu! Chương 94: Chương 94: Là sự sắp đặt tuyệt vời nhất của số phận Chương 95: Chương 95: Oan gia ngõ hẹp Chương 96: Chương 96: Em gái này xinh quá Chương 97: Chương 97: Chẳng lẽ... nghĩ quẩn làm liều? Chương 98: Chương 98: Con gái lớn gả chồng là chuyện thường tình Chương 99: Chương 99: Hóa ra là ngay trước mắt Chương 100: Chương 100: Cô ấy có chút chột dạ Chương 101: Chương 101: Không chịu đâu! Con không muốn xa anh hai! Chương 102: Chương 102: Anh trai, anh trai ruột á? Chương 103: Chương 103: Anh trai, anh trai ruột á? (2) Chương 104: Chương 104: Sự bất an mơ hồ Chương 105: Chương 105: Ngứa tay, muốn đánh đòn Chương 106: Chương 106: Hơi hoảng, thế mà lại nghe lời Chương 107: Chương 107: Tìm kho báu trong thôn Chương 108: Chương 108: Gỗ nam mộc tơ vàng Chương 109: Chương 109: Chiếu ngà voi Chương 110: Chương 110: Cùng nhau đánh hội đồng! Chương 111: Chương 111: Dòng máu đỏ tươi Chương 112: Chương 112: Có đau không? Chương 113: Chương 113: Đúng là kẻ ác cáo trạng trước Chương 114: Chương 114: Hoa hồng đỏ xứng đáng với cháu Chương 115: Chương 115: Lên bảng tin là thành đại tự báo Chương 116: Chương 116: Nghi ngờ Chương 117: Chương 117: Mưa lớn, thế mới là bé ngoan Chương 118: Chương 118: Mùi máu tanh lại bị thương rồi Chương 119: Chương 119: Vợ tôi khỏe thật đấy Chương 120: Chương 120: Khổ nhục kế của đoàn trưởng Phó Chương 121: Chương 121: Sờ mó cái gì, có làm được đâu Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123: Đào vàng đóng hộp và sô cô la (1) Chương 124: Chương 124: Đào vàng đóng hộp và sô cô la (2) Chương 125: Chương 125: Lên phố xem phim~ Chương 126: Chương 126: Vợ chồng trẻ tình cảm thật Chương 127: Chương 127: Đoàn trưởng Phó giặt chăn màn trong đêm Chương 128: Chương 128: Con dao mổ lợn sáng loáng Chương 129: Chương 129: Tôi... tôi có bằng chứng... Chương 130: Chương 130: Đàn ông con trai ấy mà, tớ cõng được hết! Chương 131: Chương 131: Là anh trai! Anh trai ruột Chương 132: Chương 132: Anh cả không có kẹo cho em Chương 133: Chương 133: Gia đình đoàn tụ Chương 134: Chương 134: Gãy chân Chương 135: Chương 135: Xem mặt cháu ngoại Chương 136: Chương 136: Chua chua, ngọt ngọt Chương 137: Chương 137: Anh là người anh trai tuyệt vời nhất của em Chương 138: Chương 138: Hãy tự chăm sóc bản thân cho tốt Chương 139: Chương 139: Giang Đường là phúc tinh của gia đình Chương 140: Chương 140: Sắp bay lên rồi Chương 141: Chương 141: Phó Tư Niên, anh chiều con quá đấy Chương 142: Chương 142: Anh trai của mẹ là bác Chương 143: Chương 143: Thuyết phục có thể biến thành phần thưởng Chương 144: Chương 144: Tỏ tình bị từ chối Chương 145: Chương 145: Một thiên tài ẩn dật! Chương 146: Chương 146: Phát hiện âm mưu của Diệp Vân Thư Chương 147: Chương 147: Phát hiện âm mưu của Diệp Vân Thư (2) Chương 148: Chương 148: Đợi bố về cùng ăn Chương 149: Chương 149: Ông chồng này tốt thật Chương 150: Chương 150: Trí nhớ tốt không bằng ngòi bút cùn Chương 151: Chương 151: Vẫn mặc quần thủng đít Chương 152: Chương 152: Cô ta có mục đích khác! Chương 153: Chương 153: Chị dâu chính là chị dâu của cậu Chương 154: Chương 154: Chị dâu chính là chị dâu của cậu (2) Chương 155: Chương 155: Nguyệt Nguyệt ợ xong đến Triều Triều ợ Chương 156: Chương 156: Có phải đi chim chuột với trai không? Chương 157: Chương 157: Ọe... buồn nôn quá Chương 158: Chương 158: Nhẫn nhịn đi, cố mà nhẫn nhịn Chương 159: Chương 159: Náo loạn khu tập thể Chương 160: Chương 160: Tôi cũng vào tìm cùng! Chương 161: Chương 161: Rõ ràng rành mạch, bằng chứng như núi Chương 162: Chương 162: Lật ngược thế cờ Chương 163: Chương 163: Tôi muốn gặp Tạ Nghiễn Sơn! Chương 164: Chương 164: Chẳng lẽ cô ta sai thật? Chương 165: Chương 165: Chồng ơi ~ dỗ dành em đi Chương 166: Chương 166: Mẹ ơi, con muốn mẹ Chương 167: Chương 167: Kẹo hồ lô cũng không dỗ được Chương 168: Chương 168: Giải quyết bài toán chia đùi vịt Chương 169: Chương 169: Sự quan tâm chân thành Chương 170: Chương 170: Giang Thừa Chu khác lạ Chương 171: Chương 171: Chân vừa dài vừa thẳng, eo lại nhỏ Chương 172: Chương 172: Sự nhạy cảm của hai nhóc tì Chương 173: Chương 173: Làm càn! Thật là xấu hổ! Chương 174: Chương 174: Đầu giường cãi nhau cuối giường hòa Chương 175: Chương 175: Vào đoàn văn công tìm vợ Chương 176: Chương 176: Vóc dáng trời sinh để múa Chương 177: Chương 177: Mắt không biết để đâu Chương 178: Chương 178: Sóng gió đổi vai Chương 179: Chương 179: Chỉ xoa bóp eo, cấm được làm tới Chương 180: Chương 180: Chảy máu mũi rồi Chương 181: Chương 181: Đầu ngón tay mềm mại Chương 182: Chương 182: Vận may của tớ đều cho cậu Chương 183: Chương 183: Vừa thẹn vừa đỏ mặt Chương 184: Chương 184: Vợ chồng trẻ phát “cơm chó” Chương 185: Chương 185: Giang Thừa Chu bất ngờ ghé thăm Chương 186: Chương 186: Phát hiện đài phát tín hiệu bí mật Chương 187: Chương 187: Lạ thật, đúng là lạ thật Chương 188: Chương 188: Cô ấy có thai rồi Chương 189: Chương 189: Sống vì bản thân mình Chương 190: Chương 190: Người đập bát lại là... Chương 191: Chương 191: Bệnh viện... đưa tôi đi bệnh viện Chương 192: Chương 192: Phẫu thuật nạo thai Chương 193: Chương 193: Cô ấy không cần con, cô ấy cần tương lai! Chương 194: Chương 194: Muốn ôm một cái không? Chương 195: Chương 195: Đừng khóc... không sao đâu... không sao đâu... Chương 196: Chương 196: Chúng ta ly hôn đi Chương 197: Chương 197: Hai tờ giấy khen Chương 198: Chương 198: Hôn nhau rồi thì không được xấu hổ nữa Chương 199: Chương 199: Người phụ nữ xinh đẹp lạ mặt Chương 200: Chương 200: Về gia thế của Phó Tư Niên Chương 201: Chương 201: [Đại kết cục] Chúc mừng năm mới lại có tin vui rồi ~