Chương 260
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 260

Hà Thanh Phù khó lòng từ chối đề nghị này.

Bởi vì Trần Hi Hạc nói đúng, dù ông ta có quyết tâm đến đâu, bảo đảm không làm ảnh hưởng đến nhân quả thế gian ra sao, sẽ không để mọi chuyện vượt tầm kiểm soát thế nào thì việc có dính phải nhân quả hay không không thể do mình ông ta làm chủ. 

Kể cả thêm vào kế hoạch của bà ấy vẫn khó mà làm được.

Dù gì Trần Hi Hạc cũng là một sinh vật sống, ông ta phải ăn uống, dù hạc yêu chỉ cần uống nước suối tinh khiết là đã có thể duy trì sự sống, nhưng chắc gì khi đi tìm nguồn nước, ông ta không gặp sinh vật sống nào khác.

Như là một con cá, một con chim, một con nai… một người dân đi lạc.

Thử lấy ví dụ, một ngày nọ có chú nai đang uống nước bên bờ sông thì bất ngờ bị thiên địch của mình ăn mất, nhưng nếu trong lúc uống nước nó tình cờ gặp phải Trần Hi Hạc, rồi nó hoảng sợ mà bỏ chạy, vậy nó không phải chết, chỉ một việc nhỏ như thế cũng đủ để làm loạn nhân quả, thậm chí dẫn đến hàng loạt thay đổi khác. 

Nếu chuyện này xảy ra thật thì toàn bộ cố gắng của Hà Thanh Phù đều trở nên vô nghĩa.

Nhưng bà ấy không muốn hạc yêu chết.

Ở chung lâu vậy rồi, không chỉ hạc yêu xem bà ấy với bé Khương Yếm là người thân, mà bà ấy cũng có cùng cảm xúc đó, Trần Hi Hạc là người thân của bà ấy.

"Thật ra ta đã nghĩ đến trường hợp này, cũng đã tìm ra biện pháp giải quyết."

Hà Thanh Phù nói ra cách giải quyết khác: "Ta tìm được một hang núi rất kín đáo, trong vòng ngàn năm chắc chắn sẽ không có bất cứ sinh vật nào xuất hiện, có điều ở đó cực kỳ hẻo lánh, rất yên tĩnh, ngoại trừ ngươi ra thì chẳng có bất cứ thứ gì, dù chỉ là một ngọn cỏ."

"Ta sẽ dạy ngươi cách tịch cốc, hút nguyên khí của trời đất, như vậy ngươi không cần phải ăn uống, chỉ cần trong vòng ngàn năm không bước ra khỏi hang núi thì mọi chuyện sẽ ổn."

Trần Hi Hạc hỏi bà ấy: "Cái hang đó rộng bao nhiêu?"

Hà Thanh Phù nhìn cung điện: "Rộng bằng một nửa nơi này."

Trần Hi Hạc cười: "Thôi bỏ đi."

"Giày vò quá."

"Nơi ta từng sống rộng hơn nơi này gấp ngàn lần, cả một dãy núi là nhà của ta, nếu bắt ta phải sống ở một nơi nhỏ như vậy, còn không thể cảm nhận được hoa cỏ cây cối, không nghe không thấy được gì, tinh thần ta không chịu nổi đâu, vậy nên hãy đưa linh hồn ta rời khỏi thân xác."

"Hãy phong ấn bản thể của ta xuống lòng đất, đưa linh hồn ta được tự do."

"Thật ra chuyện này cũng không tốt lắm, trông như ta chết rồi vậy, nhưng tốt hơn nhiều so với việc sống mà bị giam cầm."

Hà Thanh Phù im lặng hồi lâu.

Một lát sau, bà ấy gật đầu: "Ta hiểu rồi."

"Ta sẽ cho ngươi hai lá bùa, một lá là để bảo vệ linh hồn ngươi khỏi sự ảnh hưởng của khí bẩn, một lá là sẽ khiến nhà ngoại cảm không phát hiện ra ngươi, trong vòng ngàn năm sẽ không có nhà ngoại cảm nào có thể phá giải hai lá bùa này."

"Nhà ngoại cảm?" Trần Hi Hạc nhíu mày: "Đó là gì?"

"Là thầy trừ yêu, có điều sau này không còn được gọi như vậy nữa." Hà Thanh Phù nói.

Trần Hi Hạc đã hiểu.

Ông ta cũng đoán được kha khá bí mật về thân phận của Hà Thanh Phù, nhưng ông ta sẽ không hỏi, rình mò bí mật của người khác chẳng phải chuyện tốt lành gì, ông ta sẽ không làm vậy đâu. 

Hà Thanh Phù mím môi: "Vậy tối mai ta đến tìm ngươi."

"Được."

Đứng nhìn Hà Thanh Phù một lúc, Trần Hi Hạc ngẫm nghĩ, đột nhiên mở miệng:

"Hình như ngươi đang cảm thấy áy náy, thật ra không cần phải thế."

"Nếu không có ngươi, hai năm trước thần hồn ta đã tiêu tan rồi, nên dù ngươi có làm gì cũng chẳng sao cả."

Hà Thanh Phù dừng bước, ngoái đầu nhìn lại:

"Cảm ơn ngươi."

"Không cần cảm ơn."

*

Thời gian trôi qua rất nhanh, buổi chiều ngày hôm sau, bức thư truyền tin dữ của Diêu Sử An được đưa vào hoàng cung, đưa đến tay Khương Xích Khê.

Sau khi Khương Xích Khê nhận được bức thư, lập tức đi sắp xếp toàn bộ công việc.

Truyền thái y vào cung, thông báo bản thân nhiễm bệnh nặng, hạ chiếu thư cho Khương Vinh Ca chủ trì triều chính, sau khi mặt trời lặn, Khương Xích Khê và con gái của bà, cũng chính là nữ đế đời tiếp theo nói chuyện với nhau hết hai canh giờ, bàn giao toàn bộ công việc.

"Vì ổn định lòng quân, tình trạng của Sử An không được phép bại lộ, dù bây giờ có gặp nguy nan đến mức nào, trong quân doanh nhất định chỉ được biết rằng gần đây Sử An bận rộn quá, sức khoẻ không ổn định, cần nghỉ ngơi hai ngày."

Biểu cảm Khương Xích Khê càng thêm nghiêm túc:

"Ta muốn gặp Sử An."

"Sử An đã không về kinh sáu năm, ta cũng quên mất hình dạng đối phương, may mà con đã trưởng thành, ta có thể làm việc mình muốn làm rồi."

Khương Vinh Ca cũng không níu kéo mẫu thân: "Hãy làm việc mà người muốn làm, mẫu thân."

"Trong kinh đã có con rồi."

Khương Xích Khê mỉm cười, bà nói đến chuyện chính: "Ta không có hứng thú với việc duy trì tuổi thọ, đời này của ta chỉ thích quyền lực, thích tranh đấu, thích cảm giác được sở hữu mọi thứ, sau khi thoái vị, nếu phải ở lại trong hoàng cung, đối với ta mà nói đó là sự giày vò."

"Cho nên ta muốn thay Sử An ra chiến trường, ta cũng chỉ lớn hơn bà ấy hai tuổi, bà ấy có thể đi, vậy tại sao ta lại không thể?"

Khương Vinh Ca ngạc nhiên ngước mặt lên.

Đến nước này thì Khương Vinh Ca không thể ngồi yên được nữa, vội vàng đứng dậy, muốn khuyên Khương Xích Khê.

Khương Xích Khê nâng tay, ngắt lời đối phương, hỏi: 

"Con không tin ta sao?"

"Tin, tất nhiên con tin người… Nhưng mà…"

Trong lòng Khương Vinh Ca tràn ngập nỗi lo.

Khương Xích Khê bảo: "Ta với Sử An có cùng một sư phụ, hai người bọn ta thắng có thua có, năm đó ta đã từng nghĩ đến cảnh bản thân phải ra chiến trường, mẫu thân nhìn thấu suy nghĩ của ta, nói rằng ta còn nhiều thứ cần gánh vác, không có tư cách đi."

"Bao nhiêu năm trôi qua ta vẫn không ngừng luyện võ, có lẽ vì khoảnh khắc này đây."

"Điều duy nhất ta không thể lường trước được là cái chết của Sử An."

Khương Vinh Ca không nói được lời nào nữa.

Cô ấy nhỏ giọng hỏi Khương Xích Khê: "Mẫu thân muốn con làm gì?"

Khương Xích Khê trả lời: "Ngoại hình của ta khá giống Sử An, chiều cao cũng tương đương, có điều bà ấy gầy hơn chút, nhưng nếu mặc thêm áo giáp, cộng với sự trợ giúp của Cố Sở Quân, chắc hẳn sẽ chẳng ai nghi ngờ."

"Thành hay bại đều phụ thuộc vào mấy ngày này."

Trước ánh mắt không thể tin được của Khương Vinh Ca, Khương Xích Khê nói ra lời kinh thiên động địa: "Ta sẽ lấy thân phận của bà ấy để ra chiến trường."

"Cho nên nếu ta chết, hãy tìm người nào có thể tin tưởng được, đưa thi thể của ta về hoàng lăng, mọi công lao đều để tên Sử An."

Giọng bà rất bình tĩnh:

"Diêu Sử An là tướng quân, bà ấy đã nói với ta rất nhiều điều, chắc chắn nơi bà ấy sẽ ngã xuống phải ở ngoài sa trường, phải tử trận."

"Bây giờ bà ấy không thể làm được, ta sẽ làm thay bà ấy."

Khương Xích Khê là người mạnh mẽ, sau khi nói xong thì lệnh cho Khương Vinh Ca lui xuống, bà nằm trên giường nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau lập tức giải quyết ổn thỏa mọi chuyện, đến khi chiều tà, Hà Thanh Phù đoạt quyền làm chủ cơ thể, đi địa cung tìm hạc yêu.

Bà ấy hướng dẫn chi tiết lộ trình cho Trần Hi Hạc, chi tiết đến từng ngã quẹo, thậm chí đến việc bay đến đâu phải trốn một lát rồi mới được bay tiếp. 

"Đến khi tia nắng đầu tiên chiếu xuống mặt đất, đó là lúc ngươi đến hang núi kia."

Hà Thanh Phù đưa cho ông ta bốn lá bùa, giải thích: "Lá này giúp linh hồn tách khỏi cơ thể, lá này dùng để phong ấn, lá này là ngăn ngừa khí bẩn, lá này giúp che giấu hơi thở với linh thể."

"Ta đã mở các cấm chế, chỉ cần dùng yêu lực đánh nát nó là được."

Trần Hi Hạc hoang mang nhìn Hà Thanh Phù: "Ngươi muốn ta tự mình làm những việc này?"

Hà Thanh Phù gật đầu: "Ta không còn thời gian nữa rồi."

"Hơn nữa ta biết ngươi sẽ làm được."

Nói đến đây, giọng điệu bà ấy hiện vẻ trêu đùa: "Trên người ngươi có lá bùa linh hồn của ta, chỉ cần làm trái lệnh ta thì sẽ chết... chắc ngươi không quên đâu ha?"

Trần Hi Hạc cười rộ lên: "Không quên."

"Yên tâm đi, ta sẽ nghe lời."

Sau khi sắp xếp xong chuyện của Trần Hi Hạc, Hà Thanh Phù nhìn cô bé đang nằm ngủ trên giường.

Trần Hi Hạc cũng nhìn theo.

Một lát sau, ông ta đến bên cô bé, cúi người xuống, kề sát mặt cô bé.

Ông ta không nói lời từ biệt.

Tình hình hiện tại cũng không cho phép ông ta nói lời từ biệt, khẽ thở dài một hơi, ông ta xoay người rời khỏi địa cung, năng lực của Trần Hi Hạc là có thể ẩn thân trong vòng mười phút, mười phút cũng đủ để ông rời khỏi hoàng cung, đi đến hang núi kia.

Trần Hi Hạc đi rồi, Hà Thanh Phù mới đến hoàng lăng cầm váy cưới đã được phục chế với quyển nhật ký tới Hạnh Sơn, vừa hay gần đây người thủ lăng gặp chút vấn đề, trở nên thất thần, thường xuyên đi tra xét một số khu mộ không cần thiết.

Trong vòng ba ngày sẽ chẳng ai đi kiểm tra mộ thất chứa váy cưới ở trong cùng.

Mà ba ngày sau cũng là lúc mọi chuyện ổn thỏa, nên dù Hà Thanh Phù lấy đồ đi cũng chẳng thấy áp lực, đợi đến khi trở về thì cũng khuya rồi, cô bé đã tỉnh lại.

Cô bé mơ màng ngồi trên giường, vừa thấy Hà Thanh Phù đã hỏi ngay:

"Phụ phi đâu rồi ạ?"

Hà Thanh Phù nói với cô bé: "Ông ấy có chút việc nên phải về nhà."

Nghe thế, cô bé cũng không hỏi lại.

Hà Thanh Phù cũng chẳng nói tiếp.

Nếu muốn thế giới ban đầu có đường sống, nếu không muốn thế giới song song xuất hiện, ngay bây giờ bà ấy chỉ cần đánh trọng thương cô bé, sau đó đưa cô bé vào hoàng lăng, lấy long mạch chữa trị vết thương trên bản thể cô bé, rồi đợi cô bé thức tỉnh.

Chỉ cần không dùng vũ khí sắc bén đâm vào bản thể, chỉ cần không khiến vết thương không thể chữa trị, long mạch sẽ tự động chữa lành vết thương đó, có điều thời gian sẽ hơi lâu, có thể là một trăm năm, cũng có thể là hai trăm năm.

Nhưng mọi thương tổn sẽ được chữa trị hoàn toàn.

Nếu muốn chắc chắn, bà ấy cần phải dùng bùa cấm chế trong hoàng lăng, khống chế năng lực của yêu tộc, để nó vây khốn cô bé, đợi tới khi mộ của nữ đế được khai quật.

Vì thấy Hà Thanh Phù im lặng một khoảng rất lâu, bé Khương Yếm tỏ vẻ khó chịu:

"Sao người không nói gì vậy?"

Cô bé nhíu mày suy nghĩ, rồi như chợt hiểu ra: "Có phải người nhớ phụ phi không?"

Hà Thanh Phù cúi đầu: "Hơi hơi."

Cô bé gật đầu: "Con cũng khá nhớ."

Thêm một khoảng lặng trôi qua. 

Thời gian trôi thật lâu, Hà Thanh Phù ngẩng đầu lên, bà ấy bỗng nói điều mà trước đó bà ấy không định nói cho cô bé nghe.

"Bạn của mẫu thân bị bệnh nặng, mẫu thân muốn đến thăm bà ấy."

"Vấn đề quan trọng là bà ấy không thể ra chiến trường được nữa, mẫu thân muốn thay bà ấy đi giết địch, có thể sẽ chết."

Cô bé tự hỏi, sau đó "Dạ" một tiếng.

"Nếu chết thì sẽ thế nào?"

Hà Thanh Phù nói: "Sẽ bị chôn vào hoàng lăng."

Cô bé: "Còn con thì sao?"

Hà Thanh Phù nhỏ giọng hỏi: "Con muốn đi đâu nào?"

"Con không biết."

Cô bé lắc đầu: "Không có chỗ nào con muốn đi, sao cũng được."

Hà Thanh Phù lại hỏi: "Vậy con không có nguyện vọng gì à?"

Cô bé: "Không có."

"Nếu nhất định phải có thì sao?" Hà Thanh Phù tiếp tục hỏi.

Cô bé nhìn bà ấy: "Có phải người biết mình chắc chắn sẽ chết nên mới muốn hỏi nguyện vọng của con cho bằng được không."

Hà Thanh Phù lắc đầu.

"Chỉ là ta thích con, muốn giúp con thực hiện nguyện vọng."

Nói xong câu đó, lòng Hà Thanh Phù như bị sự bi thương bao trùm, bà ấy suy nghĩ rất nhiều, bộ não đã vận dụng hết mức, tinh thần cảm thấy mệt mỏi.

Bà ấy lặp lại: "Ta rất thích con."

Cô bé ngây người.

Một lát sau, khóe miệng cô bé hơi cong lên.

Cô bé ngồi thẳng dậy: "Vậy con muốn nhìn thấy ánh mặt trời, muốn nhìn bằng chính đôi mắt này."

Cuộc sống dưới địa cung không thể nhìn thấy ánh sáng, yêu quái váy cưới bé nhỏ là một cô bé không thể nhìn thấy ánh mặt trời.

Nhưng đáng lẽ cô bé sẽ không biến thành thế này.

Cô bé là người xứng đáng có được tự do nhất, đáng yêu nhất, được mọi người thích nhất, ít nhất thì cô bé có được sự yêu thương của Hà Thanh Phù.

Hà Thanh Phù suy nghĩ thật lâu, nghĩ ra được một cách.

"Như vầy nhé?"

Bà ấy nói năng chậm rãi: "Yếm Yếm để bản thể trong hoàng lăng, biến thành một sợi chỉ đỏ theo mẫu thân đến biên cương."

Sợi chỉ đỏ giống như phân thân, chỉ cần nó ở nơi nào, Khương Yếm lập tức có thể hóa hình ở nơi đó, tương tự như vậy, nếu sợi chỉ đỏ khi hoá thành hình người bị thương thì bản thể cũng sẽ bị thương giống vậy.

Mắt cô bé sáng lên.

Không cần Hà Thanh Phù giải thích thêm, cô bé chủ động giúp đối phương giải thích: "Như vậy thì khí tức sẽ yếu đi, sẽ không bị thầy trừ yêu phát hiện!"

"Chờ đến khi không còn ai phát hiện, con có thể hóa hình."

"Hơn nữa nếu giấu bản thể cẩn thận thì dù sợi chỉ đỏ có bị thầy trừ yêu giết, bản thể chỉ bị trọng thương chứ sẽ không chết."

Sau khi nghĩ kĩ mọi chuyện, cô bé lập tức thúc giục Hà Thanh Phù:

"Người mau đưa bản thể của con vào hoàng lăng đi."

Vừa dứt lời, cô bé lập tức biến về bản thể, sau đó biến thành một sợi chỉ đỏ chui vào cổ áo của Hà Thanh Phù.

Một lát sau, Hà Thanh Phù bỏ bộ váy cưới màu lựu đỏ vào hoàng lăng, đưa đến nơi cô bé nên ở, rồi trở lại tẩm cung, nằm trên giường nghỉ ngơi một lát.

Khoảng thời gian từ nửa đêm đến khi trời sáng, Khương Xích Khê từ từ mở mắt ra.

Bây giờ là lúc bà chiếm quyền kiểm soát.

Người lái xe ngựa đã chờ ở ngoài cung, đợi bà lén rời khỏi hoàng cung.

Bởi vì muốn giữ bí mật nên chuyến đi này chỉ có hai ba người biết, tay nải cũng do bà tự thu xếp.

Soạn xong tay nải, ở trong cung điện trống trải này, bà hỏi Hà Thanh Phù:

"Đây là lúc ngươi đưa ra quyết định."

Hà Thanh Phù để ý thấy sợi chỉ đỏ nhỏ đã ngủ, nhỏ giọng đáp lại: "Ta biết."

Khương Xích Khê: "Ngươi đừng quên vì sao lúc trước ta cho phép ngươi sống nhờ trong cơ thể của ta, là ngươi nói ngươi muốn cứu nhân loại ở tương lai nên ta mới đồng ý."

"Vừa rồi khi ngươi đến địa cung, ta không che đi giác quan, mà nhìn các ngươi ở chung thế nào."

"Ngươi quá thân thiết với con bé kia rồi, bây giờ còn ra tay được à?"

Hà Thanh Phù im lặng không nói gì.

Khương Xích Khê thở dài.

Bà chủ động bảo: "Nếu ngươi không ra tay được thì ta có thể giúp."

Hà Thanh Phù ngắt lời bà.

"Hôm nay đừng nói chuyện này nữa."

"Con bé muốn đi ngắm ánh mặt trời ngoài biên cương, ta không thể mang theo ý muốn muốn làm hại con bé mà đi như vậy được."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (267)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267: Hoàn chính văn Chương 268: Chương 268: Ngoại truyện 1 Chương 269: Chương 269: Ngoại truyện 2