Chương 266
Phản Diện Bị Ép Có Nỗi Khổ Riêng

Chương 266

Shirakawa Ayako biết câu chuyện sẽ xảy ra sau đó, nàng tổng hợp và biên soạn lại những manh mối mình đọc được từ sử sách, mượn cớ nằm mơ để báo cho Kuga Ren.

Nhưng, lịch sử được người đời sau ghi chép khó tránh khỏi việc thêm thắt phóng đại, nội dung lung tung xen lẫn trong đó, vì vậy Shirakawa Ayako không dám quá lời, chỉ nhắc qua một câu “Hoàng Tuyền Tử” mà thôi.

Nàng nắm giữ manh mối, lại liên quan đến dấu ấn Hỏa Điệp, lấy đó làm cớ, việc nảy sinh thêm nhiều tiếp xúc với Kuga Ren trong tương lai cũng là hợp tình hợp lý.

Toan tính nho nhỏ của nữ hài sẽ không khiến người ta chán ghét, nếu biết đối phương yêu mến mình, thậm chí còn cảm thấy hơi đáng yêu.

Nhưng, Shirakawa Ayako biểu hiện quá rõ ràng, là cái bóng “oán hận” Shirakawa Ayako, Takeuchi Aoko không có ý nghĩ khác là điều không thể.

Phải làm sao đây? Vọng Ngưng Thanh trầm ngâm.

Tình yêu nam nữ thời Heian chú trọng phong nhã, về cơ bản là sau khi hỏi thăm được tiểu thư nhà ai dung nhan hơn người, tâm hồn tinh tế nhân hậu liền gửi thơ tình, nếu hai bên có ý, liền gặp mặt vào ban đêm, cùng nhau ân ái.

Phong tục này được gọi là “Yobai” (Đêm Trèo), nếu nam tử có ý với nữ tử liền đến thăm vào đêm khuya, nếu nữ tử có ý với nam tử sẽ mở cửa cho hắn, sau ba đêm liên tục, hai bên trao đổi thơ tình, song phương có thể xưng là quan hệ yêu đương chính thức.

Nhân tiện nói thêm, thời Heian có sự bao dung phi thường đối với cảm tính, ngay cả Thiên Hoàng với quyền lực tối cao cũng biểu hiện rất thông cảm với người mà thê tử mình “từng yêu sâu sắc”.

Không chỉ phân chia thứ tự người đến trước người đến sau, thậm chí còn thông cảm cho tình cảm khó lòng kiềm chế.

Nhưng, Takeuchi Aoko không muốn có quan hệ chính thức với Kuga Ren, ý định ban đầu của nàng chỉ là không muốn Shirakawa Ayako được sống dễ dàng mà thôi.

Trong quỹ đạo ban đầu, những hiểu lầm và trắc trở trong tình duyên của nam nữ chính phần lớn là đến từ Takeuchi Aoko, nếu không có Takeuchi Aoko thêm dầu vào lửa, cặp đôi này còn chưa chắc đã có thể đến được với nhau.

“Nói cách khác, trọng điểm không phải là có quyến rũ được Kuga Ren hay không, mà là có bị Shirakawa Ayako nhìn thấy hay không.”

Với tâm lý học hỏi, Vọng Ngưng Thanh chăm chú nghiên cứu các thị nữ qua lại yêu đương xung quanh, sau đó học được một đống kỹ năng bí ẩn hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Tóm lại, lần đầu tiên gặp gỡ chính là đâm sầm vào nhau tại góc rẽ, rồi ngã vào trong lòng đối phương là được phải không?

Vọng Ngưng Thanh nghĩ như vậy, nhìn thấy Kuga Ren đi qua ở hành lang xa xa, không chút do dự đuổi theo, sau khi tính toán chính xác bước chân của đối phương liền đột ngột rẽ qua góc khuất.

“Bịch” một tiếng, Takeuchi Aoko đâm sầm vào cánh tay của Kuga Ren, lực rất mạnh, không thấy chút giả tạo nào.

Nhưng, Takeuchi Aoko đã tính toán lực va chạm, lại không tính toán được bước chân của mình, bước chân của người tập võ vững như Thái Sơn.

“Xin…?” Lời xin lỗi của Kuga Ren còn chưa kịp nói ra, liền thấy thiếu nữ cúi đầu kia hơi khựng lại.

Ngay sau đó, đối phương với một tư thế hoàn toàn không có hồn, thậm chí có thể nói là rất hời hợt, ngã xuống.

— Dung nhan sau khi trang điểm lộng lẫy của nữ phòng, sự buồn bã trong từng câu chữ của công tử, đều không giả bằng gương mặt không chút gợn sóng của thiếu nữ lúc này.

“.…..”

“.…..”

Thật quen thuộc, sự ngượng ngùng khiến người ta nghẹt thở.

Takeuchi Aoko nâng tay áo che mặt, quanh mắt lập tức đỏ lên một vòng.

Lần này thật sự không phải giả vờ, lúc Takeuchi Aoko ngã xuống quên mất mình đang mặc hoa phục nặng mười mấy cân và đôi guốc gỗ cao ngất, kết quả tự nhiên thảm đến mức người nghe thương tâm người thấy rơi lệ.

Lần này đúng là thiệt thòi lớn rồi. Nàng nghĩ thầm, một tay ấn mạnh vào mắt cá chân đang nhói lên từng đợt, một tay muốn lau đi nước mắt sinh lý tiết ra ở khóe mắt, ngay cả ý định muốn quyến rũ Kuga Ren cũng nhạt đi.

Lần sau, lần sau hãy nói tiếp vậy. Vọng Ngưng Thanh cảm thấy mình xuất sư bất lợi, thực sự không nên tiếp tục thực hiện việc “quyến rũ” đầy nguy hiểm và khó khăn như thế, nàng gắng gượng chống cơ thể bị nặng nề kéo xuống, nỗ lực muốn đứng dậy.

Ngay khi nàng dùng sức, trước mắt đột nhiên xuất hiện một bàn tay.

Mười ngón tay thon dài mảnh khảnh, lòng bàn tay ngửa lên hướng về phía nàng, ngay cả vân tay cũng hiện lên rõ ràng. Nếu để Vọng Ngưng Thanh tự nhận xét, thì chính là thần thanh cốt tú, vừa nhìn đã biết rất hợp để tu đạo.

Vọng Ngưng Thanh không ngay lập tức nắm lấy, ngược lại Kuga Ren nhíu mày, khẽ nói: “Người ở trước mặt, có thể đứng dậy được không?”

Nhờ phúc của cú “va chạm” không hề giả tạo cùng màn “ngã xuống” không hồn kia, Kuga Ren không hề nhận ra thiếu nữ trước mắt đang quyến rũ mình, chỉ cảm thấy đối phương dường như đã chịu đả kích rất lớn, thế cho nên tinh thần không tập trung.

Nhìn tư thế chậm rãi ngã xuống đất vừa rồi mà xem, quả thực đã viết đầy “Không gì đáng buồn bằng tim đã chết”.

“... Trẹo chân rồi.” Thiếu nữ cúi gằm đầu, cả người đều tỏa ra cảm xúc chán nản.

Nàng không chạm vào tay Kuga Ren, vì thực sự không thể đứng dậy nổi, guốc gỗ bị văng sang một bên, mắt cá chân được bọc bởi vớ lụa cũng đã bị bầm tím.

“Ta giúp nàng gọi thị nữ?” Kuga Ren nửa quỳ trên mặt đất, chỉ có như vậy, hắn mới có thể nhìn thấy đôi mắt của thiếu nữ.

“Không.” Ngũ quan không chút biểu cảm của Takeuchi Aoko vẫn tinh xảo và thanh tú, chút buồn rầu nhẹ càng khiến nàng giống một con búp bê gỗ: “Sẽ bị mắng.”

Là cái bóng của Shirakawa Ayako mà lại tự ý tiếp xúc với ngoại nam (đàn ông ngoài tộc), chuyện này không thể dễ dàng cho qua được. Không phải vì lo lắng tâm trạng của Shirakawa Ayako, chủ yếu là gia chủ Shirakawa mà biết được nhất định sẽ vô cùng giận dữ.

Những nữ phòng dạy lễ nghi đó sẽ dùng những từ ngữ duyên dáng và uyển chuyển để nói những lời lẽ cay nghiệt và độc ác nhất trên đời, bọn thị nữ sẽ bàn tán chê bai nàng từ đầu tới chân, Takeuchi Aoko cũng sẽ bị giám sát nghiêm ngặt khắc khe hơn.

Vọng Ngưng Thanh thử đặt mình vào tâm trạng của Takeuchi Aoko, cảm thấy nàng nhất định sẽ không vì quyến rũ Kuga Ren mà hy sinh nhiều đến vậy, dù gì mục đích của nàng là làm Shirakawa Ayako khó chịu, chứ không phải làm bản thân khó chịu.

Đánh giá sơ qua vết thương, cảm thấy mình nghỉ ngơi một lát là có thể tự mình quay về, không nhịn được ngẩng đầu nhìn Kuga Ren một cái, ánh mắt toát ra chút hoang mang, như thể đang hỏi “Vì sao ngươi còn ở đây”.

Nàng đã quyết định tạm thời dừng tay, không quyến rũ người này nữa, vì vậy hắn có thể đến nơi nào mát mẻ thì đến đó đi.

“Xin hãy đợi một lát.” Kuga Ren nói xong liền đứng dậy đi xa, để lại Takeuchi Aoko một mình ở hành lang dài trong đình viện.

Vọng Ngưng Thanh không quan tâm Kuga Ren đi đâu, chỉ nhịn đau xoa bóp vết bầm ở mắt cá chân, sau khi về phòng rồi bôi chút thuốc, ngủ một giấc thì vết thương cũng sẽ ổn thôi.

Nghỉ ngơi một lát, cảm thấy ổn rồi, Vọng Ngưng Thanh liền xõa tóc dài, dùng dây buộc tóc quấn lại đôi guốc gỗ, dùng tay xách lên rồi định quay về phòng.

“Xin chờ một chút.” Trong lúc không kịp phòng ngừa bị người ta tóm lấy cánh tay, tình cảnh quá đỗi quen thuộc khiến cả hai đều không nhịn được sững sờ một lát, Kuga Ren theo bản năng nới lỏng tay.

Thế nhưng, Vọng Ngưng Thanh bị trẹo mắt cá chân căn bản không thể giữ vững trọng tâm, ngã ngửa về sau liền dựa hẳn vào trong lòng Kuga Ren, mùi hương của cành quýt và gỗ đàn hương tràn ngập, thanh đạm nhưng lại khiến người ta yên lòng.

“Xin hãy ngồi yên.” Kuga Ren thấy thiếu nữ này bị thương rồi mà còn không yên phận, giọng nói lập tức lộ ra vài phần nghiêm khắc: “Nàng là muốn thương chồng thêm thương sao?”

Trong tay hắn cầm một hộp thuốc, hiển nhiên vừa rồi là quay về viện của mình để lấy đồ.

Ai ngờ hắn vừa quay lại đã thấy Takeuchi Aoko chống một chân xuống đất định nhảy lò cò đi, dáng vẻ không hề mong chờ gì ở hắn khiến Đại Âm Dương Sư không nhịn được nghi ngờ, chẳng lẽ chính mình trông rất giống loại người nhân cách tồi tệ sẽ mặc kệ một vị nữ tử bị thương sao? Phát hiện này thực sự khiến người ta chịu đả kích.

Ấn Takeuchi Aoko ngồi xuống bậc thang của hành lang, Kuga Ren mới nâng mắt cá chân của nàng lên kiểm tra vết thương, khi phát hiện vết bầm đã được xoa tan, ánh mắt hơi ngưng lại.

Hiển nhiên, không phải hắn thực sự trông có vấn đề về nhân phẩm, mà là nữ hài này vốn không cho rằng người khác sẽ đối xử tử tế với nàng.

Thường xuyên phải chiến đấu với yêu ma quỷ quái, bị thương cũng là chuyện thường tình, Kuga Ren rất hiểu rõ việc tự mình xử lý vết thương như vậy cần có sức chịu đựng mạnh mẽ đến nhường nào.

Kuga Ren im lặng, băng bó bôi thuốc cho thiếu nữ, bên tai lại đột nhiên lướt qua một hơi thở ấm ướt.

“Đừng động đậy.”

Bàn tay che bên tai kiềm chế phản xạ kháng cự của Kuga Ren, thiếu nữ ngồi trên bậc thang hơi cúi người, mái tóc đen xõa xuống như dòng sông đen lạnh giá, rơi trên vai Kuga Ren, tựa như một vốc nước uốn lượn chảy trôi.

Công tử quỳ một gối, thiếu nữ hơi cúi người, hai người tựa sát vào nhau, thoạt nhìn qua giống như một cặp tình nhân đang trao nhau nụ hôn thân mật.

Cạch. Kuga Ren nghe thấy tiếng cành lá gãy rụng từ đằng xa, ngay sau đó tiếng bước chân vội vàng dần dần đi xa. Hắn quay đầu lại, chỉ thấy bóng đỏ thoáng qua giữa những bóng cây chồng chất.

Chưa kịp để hắn nghĩ thông suốt, thiếu nữ trước mắt lại đột nhiên đứng thẳng dậy, nhìn về hướng bóng đỏ đi xa với ý vị khó lường, cười.

Thiếu nữ dung mạo tinh xảo tú lệ, cười lên không nói đến xuân sắc rạng rỡ, ít nhất cũng nên ngọt ngào đáng yêu. Nhưng thiếu nữ trước mắt cười lên lại như tẩm độc, tràn ngập ác ý.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (271)
Chương 1: Chương 1: Thế giới 1: Trưởng công chúa hoang đường Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Ngoại truyện: Buộc chặt lòng ta cả một đời. Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Ngoại truyện: Người tựa trăng sáng trên sông (2) Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (1) Chương 256: Chương 256: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (2) Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267 Chương 268: Chương 268 Chương 269: Chương 269 Chương 270: Chương 270 Chương 271: Chương 271