Chương 27
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 27: Theo dõi

[Bảo bối, em hư rồi.]

Chỉ một câu ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến toàn thân Bạch Đường lạnh toát. Trì Yến Đình… đang nhìn cậu qua hệ thống theo dõi.

Bạch Đường cầm lấy điện thoại, ngón tay bị thương run nhẹ khi gõ từng chữ:

[Anh theo dõi tôi. Anh đã biết từ trước là tôi cố tình làm phiền anh, cũng đã biết Trì Cẩn Ngôn sẽ đến đây! Vậy tại sao… tại sao còn giả vờ trêu đùa tôi như thế?]

[Chính là… bảo bối à, mọi chuyện đều do em khơi mào trước. Tôi chỉ là chiều theo em mà chơi thôi.]

Tay Bạch Đường run đến mức không cầm chắc nổi điện thoại. Thì ra, ngay từ đầu, khi cậu nghĩ mình đang thông minh “quấy phá” vai ác để tăng giá trị chán ghét… thì đối phương đã sớm biết tất cả.

Từ đầu đến cuối… chỉ có cậu là con mồi.

Tin nhắn tiếp tục rung lên.

[Thật đáng yêu.]

[Bảo bối sao lại giận vậy?]

[Em đang run à? Vì sao vậy?]

[Em không thích việc tôi luôn dõi theo em sao?]

“Không thích! Tôi không thích!” Bạch Đường hét lên, giọng run rẩy.

Ánh mắt hoảng loạn quét quanh phòng ngủ,  tường, tủ đầu giường, ghế sofa, đèn ngủ…

Tất cả những thứ đó… đều có thể ẩn giấu camera.

Ăn, ngủ, tắm rửa…

Tất cả mọi hoạt động của cậu đều bị theo dõi toàn diện, không góc chết.

Quá kinh khủng.

Lông tơ dựng đứng, Bạch Đường co người lại, rúc mình vào chăn.

“77, mấy cái camera đó có phá được không?”

【Xin lỗi Đường Đường… nếu can thiệp quá sâu vào hành động của vai ác, tôi sẽ bị phát hiện.】

007 không nói ra một chuyện: kể từ lần trước nhiệm vụ bị kéo dài bất thường, mọi nhiệm vụ của nó đều bị sửa đổi.

Nhiệm vụ ban đầu vốn chỉ là để thỏ con "lén nhìn vai ác tắm", giờ lại thành "thỏ con phải luôn bên cạnh vai ác, phải nhẹ giọng nói chuyện, thậm chí phải thốt ra câu khiến vai ác bạo tẩu".

Cũng chính từ khi đó, 007 mới nhận ra nó không thể can thiệp vào nhiệm vụ của thỏ con nữa.

“77, tôi ngu quá… bị vai ác dắt mũi từ đầu đến cuối…” Bạch Đường rúc trong chăn, ấm ức mà nói lí nhí.

007 nhìn thỏ con mà mình vừa nuôi dạy mấy hôm đã bị tên vai ác giày vò đến đáng thương muốn rơi nước mắt, chỉ muốn chửi thề.

【Đường Đường làm gì mà ngu ngốc, là do tên vai ác quá b**n th**! Mẹ nó, chắc kiếp trước hắn là… củ sen đấy! Tim với não lắm ngăn lắm tầng như vậy cơ mà!】

【Tôi nuôi thỏ con ngoan ngoãn đáng yêu thế này, làm gì có chuyện ngốc nghếch gì! Ở trước mặt 77, Đường Đường chỉ cần sống đúng với bản thân là đủ rồi.】

Cuộn tròn trong chăn, đôi tai thỏ của Bạch Đường đỏ ửng lên, hơi ngượng ngùng.

“…Thích 77 nhất.”

Chỉ một câu thôi đã khiến cục dữ liệu 007 “tim đập thình thịch”, đáng yêu chết mất. Thỏ con mình nuôi thật sự đáng yêu quá thể!

Chỉ muốn nhào vào bụng mềm của thỏ con mà hít một hơi thật sâu!

Đáng tiếc nó không có thân thể. Một hệ thống không có hình dạng vật lý, được mệnh danh là thái giám kỹ thuật số.

Thỏ con ở trong lời dỗ ngọt của 007 bắt đầu buồn ngủ. Gần như sắp thiếp đi thì...

“Cạch.”

Có tiếng mở cửa vang lên.

Ngay sau đó, chăn trên người cậu bị vén lên. Trì Yến Đình cúi người xuống, nở nụ cười nhàn nhạt:

“Nhớ tôi à?”

Bạch Đường mở to mắt, chết lặng mất một nhịp rồi cuống quýt rụt người vào trong chăn.

Trì Yến Đình thấy phản ứng ấy thì nhíu mày, vẻ mặt trở nên khó chịu:

“Không muốn nhìn thấy tôi sao?”

Thỏ con quay đầu lại, giọng khàn khàn nói: “Không muốn.”

Ai ngờ vừa dứt lời, cằm cậu đã bị bóp chặt, mặt bị ép quay về phía người đàn ông. Trong mắt thỏ con lấp lánh nước, vừa tủi thân vừa tức giận: “Ghét anh! Dựa vào đâu mà anh theo dõi tôi?!”

Trì Yến Đình khẽ cười: “Bởi vì tôi muốn lưu lại tất cả những khoảnh khắc được ở bên bảo bối.”

“Cả lúc tôi đi ngủ, vào nhà vệ sinh cũng phải ghi lại sao?” Bạch Đường cảm thấy nụ cười kia của hắn ta mang theo sự điên cuồng tà ác, “Tôi đang ở ngay bên cạnh anh mà. Tại sao còn cần nhiều camera như vậy?”

“Nhiêu đó vẫn chưa đủ.” Nụ cười trên mặt Trì Yến Đình dần biến mất, thay vào đó là h*m m**n chiếm hữu sâu không đáy, như thể không gì có thể lấp đầy:

“Không đủ đâu, bảo bối à. Có những lúc tôi thực sự muốn giết em… Chỉ có như vậy, em mới không thể rời xa tôi.”

Chỉ giữ bên người thôi là không đủ. Huống chi thỏ con này, trong miệng toàn là lời dối trá, trong đầu thì suốt ngày nghĩ đến việc rời bỏ hắn.

Trì Yến Đình biết… bản thân có bệnh.

Nhưng mà...

Thì sao chứ?

Hắn chưa từng cảm thấy tất cả những gì mình làm với thỏ con là sai trái. Thỏ con là của hắn. Ai dám cướp,  người đó phải chết!

“Anh muốn giết tôi thật sao?” Bạch Đường ngẩng cao chiếc cổ trắng nõn mảnh mai, “Anh nỡ giết tôi à?”

Trì Yến Đình nhìn bộ dáng cố ra vẻ cứng rắn, ương bướng của cậu, tim khẽ chấn động:“Trước khi tôi chết… giây cuối cùng… tôi sẽ tự tay giết em.”

Bạch Đường tim đập lỡ một nhịp. Cái cổ vừa ngẩng cao lại lập tức rụt về.

【Đường Đường, dùng tay không thuận vả hắn một phát! Tên bệnh thần kinh này toàn nói mấy lời đáng bị đánh, không vả không được!】 007 nổi giận đùng đùng.

“Hừ.” Bạch Đường hừ nhẹ một tiếng, giơ tay trái lên “Bốp!” một cái tát vang dội in rõ dấu năm ngón lên gò má lạnh lùng kia.

Cái tát này lại làm đôi mắt Trì Yến Đình sáng rực như được “sạc pin”:“Còn làm nũng nữa. Trên tay vẫn còn vết thương kìa.”

007 bĩu môi khinh bỉ:【Tên này đúng là đầu óc có vấn đề, mỗi lần bị đánh lại hưng phấn như trúng thuốc…】

Bạch Đường rút tay về, ánh mắt lướt xuống cái xích bạc nơi mắt cá chân:“Tôi không muốn đeo thứ này nữa.”

Người đàn ông đang ngồi bên mép giường, đưa tay cầm lấy cổ chân trắng muốt bị khoá lại bằng sợi xích bạc: “Tôi thích nhìn bảo bối đeo cái này. Rất đẹp.”

...

Bạch Đường chống tay lên tấm đệm mềm mại, người hơi ngửa ra sau. Chân phải bị nâng lên, đặt lên đùi người đàn ông đang quỳ nửa gối bên mép giường.

Từ góc nhìn của cậu, thấy hắn ta cúi đầu, vài sợi tóc rũ xuống, ánh mắt dưới hàng mi bạc ấy cho dù bị che khuất một phần… cũng không giấu được thứ cảm xúc điên cuồng bên trong.

“Bảo bối nhạy cảm thật đấy.” Trì Yến Đình khẽ nói.

Bạch Đường nghe xong liền giơ chân đá vào mặt hắn ta: “Đồ điên!”

Sau cái tát là thêm một cú đá, Trì Yến Đình chẳng những không giận, ngược lại còn ra chiều… rất hưởng thụ.

Cảm giác này giống như hồi hắn nuôi một con thỏ nhỏ. Mỗi lần trêu nó giận, nó sẽ dùng móng vuốt mềm mềm đập vào người hắn. Không đau, ngược lại còn thấy vui, còn muốn nhào đến bắt lấy mà chà đạp nó cho đã.

Hắn nhìn đôi mắt đỏ hoe, phồng phồng vì tức giận của thỏ con, ánh nhìn càng lúc càng sáng rực. Trong lòng ngứa ngáy, hàm răng cũng muốn cắn vào một cái cho thoả.

“Anh… muốn làm gì?”  Bạch Đường nhìn ánh mắt nguy hiểm dần của hắn. Đến lúc muốn chạy thì… đã muộn.

Bị hắn ta giữ lấy chân, ép nằm xuống giường, âm thanh xiềng xích vang lên lanh lảnh trong không khí. Người đàn ông đè gối lên đùi cậu, dùng một tay siết lấy cằm, bá đạo và nguy hiểm như cơn giông trước cơn bão.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (79)
Chương 1: Chương 1: Chồng ơi, anh dám léng phéng với "cẩu" khác? Chương 2: Chương 2: Chồng ơi, kỹ thuật kém thì phải luyện tập nhiều vào! Chương 3: Chương 3: Vật sở hữu độc quyền của Trì Yến Đình Chương 4: Chương 4: Gọi Lão công Chương 5: Chương 5: Bạch Nguyệt Quang Chương 6: Chương 6: Đánh gãy chân hay nhốt vào lồng sắt? Chương 7: Chương 7: Là thợ săn? Hay là con mồi? Chương 8: Chương 8: Đánh đến nghiện rồi sao? Chương 9: Chương 9: Thỏ con thì nên bị nhốt vào lồng sắt Chương 10: Chương 10: Vật chết mới biết trung thành Chương 11: Chương 11: Vừa biến thân vừa bị treo cổ Chương 12: Chương 12: Yêu... quả nhiên là thứ rẻ tiền Chương 13: Chương 13: Đây là... dấu vết cậu để lại Chương 14: Chương 14: Xem ai hành ai tới chết trước nào Chương 15: Chương 15: Bảo bảo rõ ràng là đang ghen Chương 16: Chương 16: Thỏ Bảo, tai thỏ của cưng lại lộ ra rồi Chương 17: Chương 17: Trái tim có chút chua chua Chương 18: Chương 18: Bắt cóc Chương 19: Chương 19: Trừng phạt Chương 20: Chương 20: Thật muốn... thật muốn ăn sống con thỏ này Chương 21: Chương 21: Chảy máu mũi Chương 22: Chương 22: Nếu em chết thì tốt rồi Chương 23: Chương 23: Một cái tát đổi một quả táo ngọt Chương 24: Chương 24: Tổng giá trị chán ghét của vai ác: 40 điểm Chương 25: Chương 25: Thỏ con đáng thương Chương 26: Chương 26: Xiềng xích màu bạc Chương 27: Chương 27: Theo dõi Chương 28: Chương 28: Chụp lén Chương 29: Chương 29: Một loại tình yêu... bệnh hoạn Chương 30: Chương 30: Nhục nhã kẻ phản diện Chương 31: Chương 31: Rời đi Chương 32: Chương 32: Chán ghét Trì Yến Đình Chương 33: Chương 33: Một chút cảnh giác cũng không có, dễ dàng bị người khác dắt mũi... Chương 34: Chương 34: Yêu mà bị hắn nhắm đến... chẳng khác gì sống không bằng chết Chương 35: Chương 35: Em dùng gương mặt ngây thơ, trong sáng này để quyến rũ người khác đấ Chương 36: Chương 36: Dám làm tổn thương chú thỏ của hắn, bất kể là ai, hắn cũng sẽ bắt kẻ Chương 37: Chương 37: Hắn suýt nữa lại một lần nữa mất đi bảo bối quan trọng của mình Chương 38: Chương 38: Con chó biết cắn người không bao giờ sủa Chương 39: Chương 39: Nếu em không đồng ý là anh sẽ cắn chết em sao? Chương 40: Chương 40: Anh sẽ khiến bảo bối phải chính miệng đồng ý. Chương 41: Chương 41: Bảo bối, em lại nói dối rồi. Anh nên trừng phạt em thế nào đây? Chương 42: Chương 42: Ngoan một chút Chương 43: Chương 43: Bảo bối không thể rời xa hắn!! Chương 44: Chương 44: Nhưng bảo bối lại khóc quá nhiều, em vừa khóc là anh lại không nỡ Chương 45: Chương 45: Tôi biết chú thỏ mà anh nuôi ở đâu Chương 46: Chương 46: Quả nhiên, chú thỏ không nghe lời thì cần phải dạy dỗ thật mạnh Chương 47: Chương 47: Cậu dường như đã tìm thấy một khía cạnh khác của tên phản diện Chương 48: Chương 48: Ngoan nào, em có biết anh đã tìm em bao lâu không? Chương 49: Chương 49: Người đàn ông trước mặt thật sự quá quyến rũ! Chương 50: Chương 50: Có người đã lột da cậu, cắt tai cậu, băm cậu... Chương 51: Chương 51: Anh tha thứ cho em. Nhưng em phải đưa cho anh đôi tai thỏ em đang cầ Chương 52: Chương 52: Tất cả đều là của em, ngay cả anh cũng là của em Chương 53: Chương 53: Cái bánh kem này là chồng cậu mua cho cậu đấy Chương 54: Chương 54: Người đàn ông ở vị trí cao, vì tình yêu mà quỳ một gối, cầu xin ngườ Chương 55: Chương 55: Bảo bối, em lại lừa anh lần nữa Chương 56: Chương 56: Bảo bối, anh quên nói với em, chúng ta đã kết hôn rồi Chương 57: Chương 57: ....Thỉnh thoảng lại mất đi một khoảng ký ức Chương 58: Chương 58: Cổ họng bị cắt đứt, máu tươi tuôn trào Chương 59: Chương 59: Cho dù xuống địa ngục, cho dù biến thành quỷ, hắn cũng sẽ bám lấy Bạ Chương 60: Chương 60: Kích hoạt trừng phạt cưỡng chế Chương 61: Chương 61: Cũng là vợ của tôi Chương 62: Chương 62: Bảo bối, nếu anh không còn là anh nữa, em vẫn sẽ yêu anh chứ? Chương 63: Chương 63: Nếu còn ở bên cạnh hắn, tôi sẽ chết mất Chương 64: Chương 64: Tao mặc kệ mày có phải vai chính hay không Chương 65: Chương 65: Mau cút đi! Tôi không cần anh, tôi muốn 77 trở về Chương 66: Chương 66: Nếu Bạch Đường bị thương, cậu ta sẽ bị Trì Yến Đình băm xác cho Sở L Chương 67: Chương 67: A Đình, em thích anh, lần này không lừa anh đâu Chương 68: Chương 68: Bảo bối, nếu không thể sống cùng nhau, vậy thì anh sẽ chết cùng em. Chương 69: Chương 69: Bảo bối, dù sống hay chết, chúng ta đều sẽ bị trói chặt vào nhau Chương 70: Chương 70: Mất đi người mình yêu nhất hết lần này đến lần khác, Chương 71: Chương 71: Lần sau nhớ rạch một đường lên cổ nhé Chương 72: Chương 72: Anh đã giết anh trai tôi, tôi đâm chết anh là đáng đời Chương 73: Chương 73: Bảo bối, em không nói cho anh biết có cảnh diễn như thế này Chương 74: Chương 74: Xin lỗi, tôi không kiểm soát được hắn Chương 75: Chương 75: Cái tính xấu như anh, ngoài em ra còn ai muốn Chương 76: Chương 76: Thỏ con không được thế giới chấp nhận, chỉ có thể chết Chương 77: Chương 77: Đây chính là cốt truyện về tình yêu của họ Chương 78: Chương 78: Không có lời nói của anh, em cũng không có lý do để tồn tại [HOÀN] Chương 79: Chương 79: ABO [PHIÊN NGOẠI]