Chương 28
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 28: Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn là tôi rất yêu em ấy

"A Nam từng nhắc về chú với con, em ấy cũng hiểu tính chất công việc của chú, con nghĩ A Nam không trách chú đâu."

"Khoảnh khắc biết con bé tự lái xe đâm vào lan can, có lẽ chỉ khi làm ba rồi con mới hiểu được nỗi sợ hãi và hoảng loạn trong lòng chú lúc đó." Tô Viễn Thịnh chậm rãi nói.

Lục Phồn Chi vừa định cất lời, Tô Viễn Thịnh đã cắt ngang: "Con không cần an ủi chú. Lúc ấy trong lòng chú chỉ nghĩ rằng, kiếm nhiều tiền như vậy thì có ích gì chứ, việc con gái của mình khoẻ mạnh và vui vẻ so với nó quan trọng hơn nhiều."

"Vâng, không có gì quan trọng hơn niềm vui và sức khoẻ của em ấy." Lục Phồn Chi trả lời.

Tô Viễn Thịnh và ba của anh khác nhau hoàn toàn.

Ông không hỏi Lục Phồn Chi làm nghề gì, cũng không hỏi về hoàn cảnh gia đình anh.

Có lẽ trong suy nghĩ của ông, chỉ cần là con gái thích, thì đó chính là tốt nhất.

Tô Viễn Thịnh vỗ vai anh: "Cảm ơn nhóc."

Cảm ơn đã ở cạnh con bé vào những lúc chú vắng mặt.

Lục Phồn Chi cười cười: "Là con may mắn nên mới có thể gặp được em ấy."

Hai người đứng ngoài phòng bệnh thấp giọng trò chuyện với nhau, thẳng đến khi Trần Tân đã làm xong thủ tục nằm viện cho Tô Tinh Nam.

Sắp xếp cho Tô Tinh Nam xong, Trần Tân nói với Tô Viễn Thịnh: "Chú, con có đặt phòng ở một khách sạn gần bệnh viện, chú sang đó nghỉ ngơi đi ạ."

Tô Viễn Thịnh từ chối, ông nhìn gương mặt đang ngủ của Tô Tinh Nam: "Không cần đâu, đêm nay chú sẽ ở đây với con bé."

"Chú yên tâm đi ạ. Ở đây có bọn conrồi, sẽ không có vấn đề gì đâu." Lục Phồn Chi khuyên ông.

"Đúng vậy đúng vậy, Lục Phồn Chi nói phải đó chú. Chú mới vừa về không lâu, chắc đang mệt lắm rồi. Đến sáng mai Tô Tô mới tỉnh lại, chú cứ nghỉ ngơi cho khoẻ để ở cạnh cậu ấy cả ngày, như vậy Tô Tô sẽ mừng lắm."

"Thôi được. Thật lòng cảm ơn hai đứa. Chú cũng không biết phải cảm ơn mấy đứa thế nào. Nếu không có bọn con ở đây...." Gương mặt Tô Viễn Thịnh đầy vẻ áy náy, đôi tay nắm lất lan can cuối giường, run rẩy nhè nhẹ.

Lục Phồn Chi cắt ngang lời ông: "Chú, thật sự không cảm ơn đâu ạ. Chúng con không mong gì hơn, chỉ cần A Nam bình an là được."

"Đúng đấy ạ." Trần Tân đi đến nắm lấy tay Tô Viễn Thịnh: "Đi thôi chú. Con đưa chú qua khách sạn, khoan hẳn về nhà. Ở khách sạn gần đây để tiện đường qua lại."

"Ừ."

Trong phòng bệnh chỉ còn Lục Phồn Chi và Tô Tinh Nam.

Sắc mặt Tô Tinh Nam tái nhợt, hai mắt nhắm chặt, nằm im trên giường bệnh.

Lục Phồn Chi chậm rãi tiến đến mép giường ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh như băng của Tô Tinh Nam.

"Xin lỗi em. Anh thật sự không muốn rời đi, chỉ muốn tìm điểm kích hoạt đưa anh đến thế giới này. Em có thể tỉnh lại nhanh hơn không, nghe anh giải thích một lần được không?"Hốc mắt Lục Phồn Chi đỏ lên.

"Nếu có thể, anh tình nguyện là người nằm trên giường này."

"Có đau không em? Nếu đau thì hãy nói anh biết, được không?"

"Hoặc em không muốn nói cũng không sao cả. Cứ đánh mắng anh cũng được."

"Sao em dám... sao em dám đi tự sát chứ..."

"Em biết không, trong khoảnh khắc đó, tim anh như bị ai đó b*p ch*t vậy."

"Không còn em, anh biết phải làm sao đây."

"Anh... hình như... đã không thể sống thiếu em trong đời rồi."

....

Trần Tân vừa bước vào phòng bệnh, đã thấy Lục Phồn Chi đang dùng tăm bông thấm nước ấm nhẹ nhàng thoa lên môi Tô Tinh Nam.

Rất khó tưởng tượng một người đàn ông to lớn lại có thể làm những việc dịu dàng đến thế.

Có lẽ sự dịu dàng và giới tính cũng không liên quan mấy đến nhau.

Cậu khẽ thở dài một hơi.

Lục Phồn Chi vứt tăm bông xuống, liền nhìn thấy Trần Tân đang đứng do dự ở cửa phòng.

"Đang làm gì thế? Sao không đi vào?"

"Vừa đến thôi." Trần Tân đặt túi vật dụng hàng ngày lên bàn nhỏ: "Bàn chải đánh răng khăn tắm này kia đều có đủ trong đó."

"Cậu cũng về nghỉ đi. Tôi ở đây được rồi."

"Ok. Tối nay em cũng đến khách sạn bên kia nghỉ tạm." Trần Tân không khách sáo với anh.

Cậu đi tới trước mặt Tô Tinh Nam, nhìn cái đầu quấn kín một vòng băng gạc của cô, xót xa nói: "Nếu cậu ấy tỉnh lại mà thấy đầu mình xấu thế này, chắc sẽ khóc chết mất."

Lục Phồn Chi vừa vệ sinh toàn bộ vật dụng hàng ngày mà Trần Tân mang đến, vừa nói: "May mà trước đó bác sĩ có nói vết thương không sâu, nếu không sẽ để lại sẹo, dưỡng kỹ một thời gian là lành thôi."

Trần Tân ngồi xuống sofa vàng nhạt bên cạnh, cậu nhìn Lục Phồn Chi mà nói: "Bao nhiêu năm qua, em chưa từng thấy Tô Tô thích một ai cả."

Động tác của Lục Phồn Chi khựng lại, nhưng anh không đáp gì.

Trần Tân tiếp tục nói: "Thật lòng mà nói, ban đầu em nghĩ cậu ấy chỉ nhất thời bốc đồng nhưng thẳng đến hôm cậu ấy phát điên lên tìm anh, em mới nhận ra suy nghĩ của mình đã sai rồi."

Cậu tạm dừng, uống một ngụm nước, sau đó lấy bật lửa ra, lặp đi lặp lại động tác đốt lửa.

"Tôi hiểu ý của cậu. Cậu sợ em ấy sẽ chịu tổn thương.

Sự tồn tại của tôi mang theo rất nhiều điều không chắc chắn, nhưng điều duy nhất tôi có thể chắc chắn là tôi rất yêu em ấy."

Lục Phồn Chi ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh đầu giường, anh nhìn Tô Tinh Nam, trong ánh mắt đều là sự dịu dàng và yêu thương.

"Không ai có thể chắc chắn là tình yêu sẽ có thể tồn tại mãi mãi hay không." Trần Tân nhẹ giọng nói: "Nhưng có những câu này của anh là đủ rồi, em muốn nói với anh về một chuyện của Tô Tô, em nghĩ anh cần được biết, rồi hãy căn nhắc về mối quan hệ giữa hai người."

Lục Phồn Chi không thắc mắc, mà lại hỏi ngược Trần Tân: "Cậu biết vì sao em ấy lại bỏ đi không?"

Trần Tân nghi hoặc nhìn anh.

"Em ấy cho rằng tôi muốn rời đi."

Lục Phồn Chi hối hận mà nói: "Lúc đầu quả thật là ngày nào tôi cũng suy nghĩ để tìm cách rời đi.

Nếu tôi có thể xuất hiện ở đây thì khẳng định sẽ điểm kích hoạt mà tôi chưa nhận ra, chỉ cần tìm được nó thì không chừng tôi có thể trở về thật.

Nhưng từ lúc xác định được tình cảm của mình, suy nghĩ này đã bị thay đổi.

Có thể trở về là có thể quay lại đây, tôi định sẽ trở về để sắp xếp ổn thoả việc ở bên kia, sau đó sẽ đến đây ở cùng cô ấy suốt đời."

Trần Tân kinh ngạc.

Nhưng nghĩ lại thì cảm thấy, quả thực là như vậy.

Dù lý trí đến đâu, con người cuối cùng vẫn là động vật có cảm xúc.

Lục Phồn Chi lại nói tiếp: "Cậu hiểu chứ? Tôi nói với cậu những lời này, chính là muốn nói cho cậu biết về tình cảm mà tôi dành cho em ấy. Cho dù cậu nói gì cũng sẽ không thể thay đổi mối quan hệ chúng tôi."

Trần Tân cười khổ: "Hai người giống y như nhau."

Một lát sau cậu mới lên tiếng: "Tô Tô có khuynh hướng trầm cảm nhẹ."

Bàn tay Lục Phồn Chi không kiềm được siết chặt thành nắm đấm.

Tim anh như bị thứ gì đó đè nặng, nghiền nát.

Không thể nào thở nổi.

Cuối cùng anh cũng đã hiểu rõ được mọi chuyện.

Vì sao đêm khuya hôm đó Tô Tinh Nam lại xuất hiện trên chiếc xích đu trong vườn.

Vì sao chỉ cần một chút cảm xúc cũng đủ để đánh gục cô.

Vì sao trong tiếng đàn của cô luôn phảng phất nỗi tuyệt vọng.

Vì sao khi chơi leo núi, cô lại nhảy xuống không chút do dự.

......

Ngẫm lại thật kỹ, trong mắt Lục Phồn Chi, cô đã đủ mạnh mẽ rồi.

Hóa ra mọi thứ đều có dấu hiệu, chỉ là anh chưa từng nghĩ theo hướng đó.

Tự trách, hối hận là những cảm xúc chiếm đầy trái tim Lục Phồn Chi vào giờ khắc này.

Trần Tân lại nói tiếp: "Lúc biết chuyện này, em cũng từng tự trách giống như anh. Nhưng em nói ra không phải để anh dằn vặt bản thân. Chỉ là do em cảm thấy người có thể giúp cậu ấy thoát khỏi trạng thái này, chỉ có mỗi anh thôi."

Lục Phồn Chi xoa mạnh hai tay lên mặt: "Có nguyên nhân không? Điều gì đã khiến em ấy trở nên như vậy?"

"Em cũng không biết. Chắc chỉ có mỗi bác sĩ tâm lý của cậu ấy mới rõ. Tô Tô không chủ động kể ra chuyện này đâu, là nhờ một lần đi chơi bên ngoài, lúc em tìm khăn giấy trong túi xách cậu ấy thì vô tình phát hiện được."

Lục Phồn Chi trầm mặc một hồi lâu, thở hắt một hơi, rồi chậm rãi nói: "Đợi em ấy tỉnh lại, tôi muốn gặp bác sĩ tâm lý của em ấy. Tôi nghĩ em ấy cũng cần gặp."

"Anh có sợ về tương lai sau này không? Cậu ấy có khuynh hướng sự sát."

"Còn cậu? Là một người bạn của em ấy, cậu có sợ không?"

"Đương nhiên là không."

"Thế thì tôi cũng vậy."

Hai người trò chuyện rất lâu trong phòng bệnh, cho đến khi trời dần hửng sáng, tia nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa chiếu vào.

Trong không khí thoang thoảng mùi thuốc sát trùng.

Mí mắt Trần Tân cứ sụp xuống, Lục Phồn Chi bảo anh về khách sạn ngủ bù rồi hãy quay lại.

Trần Tân cũng không khách sáo, gật đầu rồi rời đi.

Lục Phồn Chi tranh thủ vào nhà vệ sinh, sau khi rửa mặt đánh răng sơ qua, sau đó anh mở cửa ra, nhìn về phía giường bệnh.

Tô Tinh Nam đã tỉnh.

Anh cẩn thận lên tiếng, giọng run run: "A Nam?"

Tô Tinh Nam không trả lời, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà.

Lục Phồn Chi nhanh chóng chạy đến ấn chuông để gọi bác sĩ đến.

Anh ngồi trên ghế, đôi tay nắm lấy tay Tô Tinh Nam: "Em có cảm thấy chỗ nào khó chịu không?"

Tô Tinh Nam rút tay về: "Không có."

"Anh biết em vẫn còn đang giận. Chờ em khoẻ lại thì nghe anh giải thích từ từ được không?"

"Anh muốn về nhà không có gì là sai hết. Là do tôi đã đánh giá cao bản thân, tự tôi tạo cho mình kỳ vọng quá lớn." Tô Tinh Nam nhẹ giọng nói.

"Anh không có ý này."

Đang nói chuyện, bác sĩ và y tá bước vào.

Bác sĩ lấy đèn pin rọi vào mắt Tô Tinh Nam, nói với Lục Phồn Chi: "Có thể tỉnh lại thì tình trạng đã tương đối tốt. Nhưng để an toàn, trước tiên tôi sẽ cho cô ấy làm kiểm tra tổng quát, đợi có kết quả rồi mới kết luận được."

"Vâng. Phiền bác sĩ."

Lục Phồn Chi ngồi một mình trong phòng bệnh, lặng lẽ chờ đợi, cảm giác vô cùng dày vò.

Không lâu sau, Tô Viễn Thịnh mang theo bữa sáng lại đây.

Ông nhìn phòng bệnh không có ai, lập tức hỏi: "Tinh Tinh đâu?"

"Đi làm kiểm tra rồi ạ."

"Con bé tỉnh rồi hả?"

"Vâng."

"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi." Tô Viễn Thịnh thở phào một hơi: "Phồn Chi, con đã thức trắng cả đêm đúng không? Vất vả cho con quá rồi, có muốn nhân lúc này nghỉ ngơi một lát không?"

"Không sao đâu chú. Con đợi thêm một lát, để em ấy làm kiểm tra xong đi ạ."

"Vậy con ăn chút gì để lót bụng đi. Đừng để bị đói." Tô Viễn Thịnh vừa nói, vừa đưa bữa sáng đang cầm trên tay cho anh.

Cả buổi sáng trôi qua, Lục Phồn Chi và Tô Viễn Thịnh lo lắng chờ đợi kết quả trong phòng bệnh.

Hai người đã từng đối mặt với biết bao sóng to gió lớn, vậy mà hễ liên quan đến người thân cận, lại không thoát khỏi hoảng loạn.

Khi các bác sĩ đưa Tô Tinh Nam trở lại phòng, thứ họ nhìn thấy là hai người đàn ông to lớn ngồi trên ghế sofa, lặng lẽ đối diện nhau, không ai nói một lời.

Hai người lập tức đứng dậy đi qua.

"Tinh Tinh, con thấy sao rồi?" Tô Viễn Thịnh sờ mặt Tô Tinh Nam, lo lắng hỏi.

Tô Tinh Nam vẫn giữ im lặng như cũ, cũng không để ý đến ông, chỉ nhìn chăm chăm về phía trước.

Bác sĩ nói: "Trước tiên người nhà đừng gấp quá, tình hình của bệnh nhân đã tương đối ổn định, kết quả kiểm tra cũng không có vấn đề gì. Hiện tại chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là sẽ từ từ khôi phục."

Tô Viễn Thịnh liên tục thử nói chuyện với Tô Tinh Nam, nhưng cô không biểu lộ cảm xúc gì, cả người toát lên vẻ cự tuyệt giao tiếp.

Lục Phồn Chi hỏi bác sĩ "Bác sĩ Lý, có thể phiền anh ra ngoài nói chuyện riêng một lát không?"

Bác sĩ gật đầu, sau đó hai người lần lượt bước ra khỏi phòng bệnh.

Lục Phồn Chi kể sơ về tình trạng của Tô Tinh Nam, đồng thời hỏi bác sĩ liệu trường hợp này có cần sự can thiệp của bác sĩ tâm lý hay không.

Bác sĩ Lý nói: "Đây cũng chính là điều tôi muốn trao đổi với gia đình. Bệnh nhân có biểu hiện của khuynh hướng tự sát, tình trạng này nhất định phải được theo dõi sát sao. Tôi đề nghị trong hôm nay người nhà nên đưa cô ấy đi gặp bác sĩ tâm lý. Nếu trước đây cô ấy đã từng điều trị tâm lý, tốt nhất là tìm lại bác sĩ cũ, như vậy sẽ thuận tiện hơn cho việc theo dõi diễn biến bệnh tình."

Khuynh hướng tự sát.

Lục Phồn Chi lặng lẽ nhẩm lại mấy chữ ấy trong lòng, anh đứng trầm mặc rất lâu bên ngoài hành lang.

Một lát sau, anh gọi điện cho Trần Tân.

Trần Tân đáp sẽ lập tức đến ngay.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (52)
Chương 1: Chương 1: Vòng xoáy Chương 2: Chương 2: Lần gặp gỡ đầu tiên Chương 3: Chương 3: Sốt Chương 4: Chương 4: Ý nghĩa cuộc sống Chương 5: Chương 5: Đừng hồ đồ Chương 6: Chương 6: Tôi sẽ không để cô ngã Chương 7: Chương 7: Nhóc con, sao lại khóc rồi? Chương 8: Chương 8: Ba điều kiện Chương 9: Chương 9: Tên đàn ông khốn khiếp Chương 10: Chương 10: Nỗ lực sẽ không bao giờ là vô ích Chương 11: Chương 11: Không được bỏ tôi lại Chương 12: Chương 12: Dường như có gì đó đã thay đổi Chương 13: Chương 13: Cô nhóc này không biết ngại tí nào ha Chương 14: Chương 14: Tựa như một giấc mơ Chương 15: Chương 15: Che giấu sự rung động Chương 16: Chương 16: Nhóc con nhà mình thì tự mình dỗ Chương 17: Chương 17: Thật ra tôi cũng muốn được hiểu thêm về cuộc sống của anh Chương 18: Chương 18: Có phải anh muốn hôn tôi? Chương 19: Chương 19: Anh có thể đừng như vậy không? Chương 20: Chương 20: Chưa thử thì sao biết được kết quả thế nào? Chương 21: Chương 21: Để tôi giải quyết, được không? Chương 22: Chương 22: Anh cũng có cảm giác với tôi, đúng không? Chương 23: Chương 23: Anh đã mong điều này từ rất lâu Chương 24: Chương 24: Sự lãng mạn dành cho riêng em Chương 25: Chương 25: Như thể chỉ là một cuộc hẹn không mấy quan trọng Chương 26: Chương 26: Tố cáo với thế giới này Chương 27: Chương 27: Con là bạn trai của Tinh Tinh phải không? Chương 28: Chương 28: Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn là tôi rất yêu em ấy Chương 29: Chương 29: Đại công chúa của anh Chương 30: Chương 30: Bao nhiêu năm rồi, con cũng chẳng còn trông mong gì nữa Chương 31: Chương 31: Trông chúng ta như đang lén lút yêu đương quá ha? Chương 32: Chương 32: Từ giờ trở đi, em sẽ không còn một mình nữa Chương 33: Chương 33: Em thấy chưa, thế giới này cũng không tệ đến thế Chương 34: Chương 34: Cho anh ôm em một lát Chương 35: Chương 35: Tôi chẳng có ước mơ gì hết, cả đời cũng chỉ thế này thôi Chương 36: Chương 36: Tình yêu ập tới một cách mãnh liệt Chương 37: Chương 37: Vì anh ấy, chút chuyện này thì có đáng gì đâu. Chương 38: Chương 38: Em sẽ không từ bỏ chính mình Chương 39: Chương 39: Kể cả khi thế giới này chưa từng đối xử tử tế với cô ấy Chương 40: Chương 40: Không muốn vết thương của Trình Đường Âm lại bị khơi dậy lần nữa Chương 41: Chương 41: Anh ấy là duy nhất của tôi Chương 42: Chương 42: Mình mơ thấy anh ấy Chương 43: Chương 43: Tiền đồ như gấm Chương 44: Chương 44: Nhất định không được từ bỏ chính mình Chương 45: Chương 45: Không biết rõ toàn bộ sự thật thì không nên đánh giá Chương 46: Chương 46: Định nghĩa người tốt bây giờ phiến diện quá nhỉ? Chương 47: Chương 47: Gió đổi chiều Chương 48: Chương 48: Chịu đựng Chương 49: Chương 49: Thế giới còn rất nhiều điều tốt đẹp và đáng giá để lưu luyến Chương 50: Chương 50: Những lời hứa hẹn chót lưỡi đầu môi Chương 51: Chương 51: Hoá ra anh ấy cũng còn có gia đình riêng của mình Chương 52: Chương 52: Chúng ta, còn cả một quãng đời rất dài phía trước