Chương 29
Cưng Chiều Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn

Chương 29: Cảnh cáo

Chương 29 - Cảnh cáo

 

Giữa trưa nắng gắt, Thừa Tuyển Doãn đánh xe bò trở về làng, Cảnh Đường Vân ngồi cạnh hắn, còn Trần Nhiễu Bình thì nằm trên xe.

 

Dân làng thấy Thừa Tuyển Doãn đưa về một người lạ, ai nấy đều tò mò kéo tới xem.

 

Mục thị bực dọc hỏi: "Đây là ai thế? Đừng có mang người không rõ lai lịch về nhà đấy nhé?"

 

Thừa Tuyển Doãn không quay đầu lại, chỉ hờ hững đáp: "Nô lệ mới mua."

 

Chuyện này là hắn đã bàn bạc với Trần Nhiễu Bình. Nếu Trần Nhiễu Bình muốn sống ở trong làng, nhất định phải có một thân phận hợp pháp.

 

Mọi người ồ lên:

 

"Ghê gớm thật đấy! Thằng nhóc Thừa Tuyển Doãn mà cũng mua được nô lệ cơ à?"

 

"Nô lệ không phải là thứ chỉ nhà giàu mới dám mua hay sao? Khặc khặc khặc! Thật là nở mày nở mặt!"

 

Sắc mặt Mục thị xanh mét, nghiến răng nói: "Nhà giàu cái gì mà nhà giàu? Nhà nào chứ nhà đấy thì chỉ có mỗi một mẫu đất bạc màu thôi! Toàn làm bộ làm tịch!"

 

Mọi người nghe vậy cũng im bặt, ánh mắt nhìn nhau đầy nghi hoặc.

 

Đúng thật, gần đây Thừa Nhị lúc thì mua bò, rồi lại sửa nhà, họ suýt chút nữa quên mất hắn là người ít ruộng nhất trong làng.

 

"Thằng này đúng là không biết tính toán cuộc sống gì cả."

 

"Haiz... cũng phải thôi, không có trưởng bối sau lưng."

 

Trong mắt họ, ruộng đất là biểu tượng cho tài sản. Có tiền mà không mua ruộng lại đi tiêu vào những thứ này, chẳng khác gì kẻ ngốc.

 

Cảnh Đường Vân nghe họ bàn tán, liền quay đầu hỏi Thừa Tuyển Doãn: "Phu quân, mình có muốn mua ruộng không?"

 

"Sang năm mua." Ánh mắt Thừa Tuyển Doãn trầm xuống, "Năm nay không được."

 

Trời cao đã cho hắn cơ hội biết trước tai họa sắp xảy ra, hắn sao có thể làm ngơ? Một là không đành lòng, hai là muốn tích đức cho Cảnh Đường Vân.

 

Đời luôn có nhân quả, hắn không biết vì sao mình được sống lại, nhưng hắn hy vọng trời cao có thể vì những việc thiện kiếp này mà phù hộ cho Cảnh Đường Vân cả đời bình an.

 

"Vâng." Cảnh Đường Vân không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn.

 

Về đến nhà, Thừa Tuyển Doãn sắp xếp cho Trần Nhiễu Bình ở tạm trong nhà kho.

 

Không phải hắn cố ý khắt khe, mà là trong căn nhà thuê dưới núi này đã không còn phòng nào trống nữa.

 

Trần Nhiễu Bình cũng hiểu điều đó, nằm trên chiếc chăn bông mới mà Cảnh Đường Vân mua cho, cắn răng chịu đựng cách bôi thuốc thô bạo của Thừa Tuyển Doãn. Sau một hồi đau đến mức suýt ngất, cuối cùng y không nhịn nổi nữa mà nói:

 

"Hay là để tôi tự sinh tự diệt cho rồi..."

 

Thừa Tuyển Doãn hỏi ngược lại: "Ngươi muốn lãng phí thuốc mà Đường ca nhi đã cất công rời khỏi ta để mua à?"

 

Trần Nhiễu Bình: "......" Cái đó mới là trọng điểm à?!

 

Bôi thuốc xong, Thừa Tuyển Doãn đang định rời đi thì Trần Nhiễu Bình gọi lại: "Huynh muốn tôi làm gì?"

 

Thừa Tuyển Doãn cứu y, tất nhiên không thể không có mục đích gì.

 

"Mua gạo." Ánh mắt Thừa Tuyển Doãn sâu thẳm, "Đi đến Cầm Châu, mua thật nhiều gạo về."

 

Hắn không thể chống lại thiên tai, nhưng ít nhất có thể ngăn chặn nhân họa.

 

Sắc mặt Trần Nhiễu Bình xám lại: "Phụ thân tôi chết trong tay Ốc Dữ, huynh nghĩ mình có mấy cái mạng mà đối đầu với hắn?"

 

Bán gạo ở huyện chẳng khác gì tuyên chiến công khai với Ốc Dữ.

 

Dù y nằm mơ cũng muốn Ốc Dữ chết, nhưng y không thể để người cứu mạng mình đi tìm cái chết.

 

Thừa Tuyển Doãn mặt không cảm xúc: "Hắn không động được vào tôi."

 

Hắn biết thân phận thật sự của mình, nên chẳng sợ một tên tri huyện nhỏ nhoi.

 

Nhưng ở kiếp trước, bọn họ nhận nhầm người, để cho Thừa Đại Tài hưởng vinh hoa phú quý thay hắn.

 

Hắn vốn chẳng để tâm thân phận kia, nhưng hắn đã từng nghĩ, khi họ phát hiện ra sự thật, liệu có đến đưa Cảnh Đường Vân về chăm sóc tử tế không? Để cậu không phải chịu cực khổ như vậy nữa?

 

Thế nhưng hắn chờ mãi, chờ mãi đến tận khi Cảnh Đường Vân chết đi, vẫn không thấy họ đến.

 

Trong lòng hắn có oán, cũng biết bản thân đang trút giận lung tung, nhưng vẫn không vượt qua được nỗi hờn ấy.

 

Vì thế, dù biết rõ chân tướng, hắn vẫn chưa từng có ý định nhận lại thân phận đó.

 

Nhưng nếu Ốc Dữ dám động đến hắn, hắn cũng không thể ngồi chờ chết.

 

Trần Nhiễu Bình sững người một lúc, sau đó bật cười: "Được."

 

Dù không rõ Thừa Tuyển Doãn lấy đâu ra sự tự tin ấy, nhưng con thuyền này... y cũng đã lên rồi.

 

Thừa Tuyển Doãn vừa mở cửa, liền thấy Nam thị đang đứng ngoài, định gõ cửa. Nhìn thấy hắn, Nam thị hơi cúi đầu, nhỏ giọng nói:

 

"Có một vị công tử đến tìm huynh, Đường ca nhi đã dẫn người ra ngoài rồi."

 

"Ừm." Thừa Tuyển Doãn hơi nhíu mày, "Không có chuyện thì đừng qua bên này."

 

Căn nhà này lớn, Hách thị và mọi người thường làm việc ở một góc xa phía bếp, một là để tránh điều tiếng, hai là vì giới tính khác biệt, cần giữ lễ.

 

Nam thị nắm lấy vạt áo, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Dạ."

 

Thừa Tuyển Doãn sải bước rời đi, Hách thị thấy Nam thị vẫn đứng đó thì sắc mặt trầm xuống: "Nam thị, dạo này cô làm việc càng ngày càng không cẩn thận."

 

Nam thị không đáp, chỉ lặng lẽ bước nhanh về chỗ mình, cúi đầu làm việc.

 

Đàm ca nhi quay sang hỏi Ngưu thẩm: "Tỷ ấy làm rất chăm chỉ mà, sao Hách thẩm lại nói vậy?"

 

Hách ca nhi là người chu đáo, lại hiền hậu, bình thường sẽ không trách móc nặng lời như thế.

 

Ngưu thẩm liếc cậu một cái đầy thâm ý, chỉ nói: "Ngươi còn nhỏ."

 

Câu nói khi nãy của Nam thị, thoáng nghe thì không có gì, nhưng ngẫm kỹ lại thì không ổn. Vị công tử đó đến tìm Thừa Tuyển Doãn, vì trong sân có nhiều ca nhi và nữ nhân, nên Cảnh Đường Vân mới dẫn người ra ngoài tiếp đãi.

 

Nhưng câu ấy mà để Nam thị nói ra, thì ý vẫn là vậy, nhưng lọt vào tai người khác sẽ thành: Cảnh Đường Vân một mình ra ngoài với một nam nhân xa lạ.

 

Thừa Tuyển Doãn là phu quân của Cảnh Đường Vân, nghe thấy câu như vậy trong lòng làm sao dễ chịu được?

 

Lời của Hách thị bề ngoài là khiển trách, thực chất là để cảnh cáo. Hy vọng Nam thị hiểu ý, đừng khởi lên những ý nghĩ không nên có.

 

Thừa Tuyển Doãn mở cửa ra, thấy người đang ngồi dưới gốc cây đa lớn thì hơi sững lại. Người đến tìm hắn lại là Cầm Mạnh Liên, người từng mua nhân sâm của hắn.

 

"Cầm công tử." Hắn chắp tay thi lễ với Cầm Mạnh Liên, người kia cũng đứng lên hoàn lễ, "Đường đột đến thăm, là vì chuyện tương liên đến gia vị."

 

Ánh mắt Thừa Tuyển Doãn lóe sáng, "Ngài muốn công thức sao?"

 

Cầm Mạnh Liên khẽ mỉm cười: "Nếu huynh chịu bán, tất nhiên ta muốn."

 

Thừa Tuyển Doãn nheo mắt lại, "Nếu tôi không bán thì sao?"

 

Cầm Mạnh Liên nhìn thẳng vào hắn, tay đang chắp từ từ buông xuống, "Vậy thì ta chỉ có thể..."

 

Hắn móc ra một túi tiền từ trong áo, "Bỏ tiền mua."

 

Thừa Tuyển Doãn: "......" Mua thì mua, bày đặt ra vẻ như đến gây sự làm gì.

 

Cầm Mạnh Liên thấy hắn cạn lời, cười hì hì: "Cướp đoạt cưỡng ép, không phải việc quân tử nên làm."

 

"Ngồi đi." Thừa Tuyển Doãn ngồi xuống đối diện Cầm Mạnh Liên, dưới bóng cây đa, hai người lấy trà thay rượu, cụng một chén.

 

"Cầm công tử biết không, hiện tại đơn đặt hàng của tôi đã kín đến tận tháng sau rồi."

 

Người hắn thuê chỉ phụ việc rửa nguyên liệu, đóng lọ, còn thật sự nấu nước xốt thì chỉ có mình hắn.

 

Hắn không kham nổi thêm nữa.

 

Cầm Mạnh Liên không đáp thẳng câu đó, chỉ nói: "Vậy Thừa huynh có biết, gia vị của huynh ở Cầm Châu hiện đang được bán với giá một lượng bạc một lọ không?"

 

Thừa Tuyển Doãn: "......" Hắn thật sự không biết.

 

Ánh mắt Cầm Mạnh Liên lóe sáng, "Các quán ăn ở Cầm Châu đã dùng gia vị của huynh nghiên cứu ra được món mới - vịt xốt cay, hiện giờ món vịt xốt cay đã trở thành món ăn đặc trưng của các tửu lâu ở Cầm Châu. Ở nơi đó, chỉ người có tiền có quyền mới được ăn món ấy."

 

Hắn hỏi: "Vì sao huynh không thuê thêm người?"

 

"Chưa đúng thời điểm." Ánh mắt Thừa Tuyển Doãn trầm lại, "Nếu không có gì thay đổi, cuối xuân năm sau tôi sẽ mở rộng quy mô, tuyển thêm nhiều người làm gia vị. Nhưng trước đó, tôi chỉ định cung cấp cho thương nhân của huyện Sơn Hương."

 

Hắn chuyển lời, "Nếu Cầm công tử muốn, tôi có thể để ra năm mươi lọ trong vòng năm ngày cho ngài."
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (105)
Chương 1: Chương 1: Sống lại Chương 2: Chương 2: Nấu đồ ăn Chương 3: Chương 3: Đi mua sắm Chương 4: Chương 4: Kiếm chuyện Chương 5: Chương 5: Dầu thực vật Chương 6: Chương 6: Vạch mặt Chương 7: Chương 7: Món lương bì Chương 8: Chương 8: Lương bì bán chạy Chương 9: Chương 9: Tương mè rang Chương 10: Chương 10: Thuê người Chương 11: Chương 11: Thôn Đa Đậu Chương 12: Chương 12: Đại bá mẫu Chương 13: Chương 13: Say rượu Chương 14: Chương 14: Ghen tuông Chương 15: Chương 15: Xem bệnh Chương 16: Chương 16: Bán nhân sâm Chương 17: Chương 17: Ngọc bội Chương 18: Chương 18: Thuê người, thu mua Chương 19: Chương 19: Toan tính của nhà họ Thừa bị phá sản Chương 20: Chương 20: Cảnh cáo Chương 21: Chương 21: Uy hiếp Chương 22: Chương 22: Mỹ nhân kế Chương 23: Chương 23: Hũ tre Chương 24: Chương 24: Phu phu đánh nhau rồi à? Chương 25: Chương 25: Thanh danh Chương 26: Chương 26: Tham Ăn Chương 27: Chương 27: Tình địch xuất hiện Chương 28: Chương 28: Trần Nhiễu Bình Chương 29: Chương 29: Cảnh cáo Chương 30: Chương 30: Nghĩa lớn Chương 31: Chương 31: Bộ mặt thật của Nam thị Chương 32: Chương 32: Tầm Du tìm đến cửa Chương 33: Chương 33: Tầm Du đến xin lỗi Chương 34: Chương 34: Luyện dầu thực vật Chương 35: Chương 35: Mua đất! Chương 36: Chương 36: Nam thị bị đuổi việc Chương 37: Chương 37: Thừa Đại Tài tiêu hết tiền Chương 38: Chương 38: Tiểu Lương thị Chương 39: Chương 39: Dân làng kiếm chuyện Chương 40: Chương 40: Bị phát hiện giả xấu Chương 41: Chương 41: Mua sắm Tết Chương 42: Chương 42: Trong thuốc có độc Chương 43: Chương 43: Một phen hú vía Chương 44: Chương 44: Đường ca nhi mang thai Chương 45: Chương 45: Nam thị bị ép tái giá Chương 46: Chương 46: Mua đầu bếp Chương 47: Chương 47: Bị Thừa Đại Tài quấy rối Chương 48: Chương 48: Họ Ốc bắt người Chương 49: Chương 49: Ốc Dữ phẫn nộ Chương 50: Chương 50: Ốc Tiệm hạ lệnh bắt người Chương 51: Chương 51: Thừa Tuyển Doãn bị bắt Chương 52: Chương 52: Đường ca nhi bôn ba cứu chồng Chương 53: Chương 53: Vạn Bách Phiếm Chương 54: Chương 54: Cứu Thừa Tuyển Doãn Chương 55: Chương 55: Trần Nhiễu Bình thắng lợi trở về Chương 56: Chương 56: Thánh chỉ tới Chương 57: Chương 57: Cảnh Mỹ Hạnh bị bắt quả tang Chương 58: Chương 58: Thiên tai giáng xuống Chương 59: Chương 59: Mở kho bán lương thực Chương 60: Chương 60: Thoát chết trong gang tấc Chương 61: Chương 61: Thừa Đại Tài dẫn trộm vào thôn Chương 62: Chương 62: Tuyển người vào xưởng Chương 63: Chương 63: Thừa Đại Tài chịu khổ Chương 64: Chương 64: Mạc thị chết Chương 65: Chương 65: Thừa Đại Tài tự sát được cứu Chương 66: Chương 66: Hiệu quả của phương pháp bón ruộng Chương 67: Chương 67: Vạn Bách Phiếm tìm con Chương 68: Chương 68: Cha con tương kiến Chương 69: Chương 69: Cái chết của Lương thị và Thừa Uông Chương 70: Chương 70: Vào Kinh nhận thân Chương 71: Chương 71: Đến huyện Thuyền Thiết Chương 72: Chương 72: Trừng trị kẻ ác Chương 73: Chương 73: Than đá Chương 74: Chương 74: Người thân của Đường ca nhi? Chương 75: Chương 75: Gia đình đoàn tụ Chương 76: Chương 76: Thái tử viếng thăm Chương 77: Chương 77: Phu phu cãi nhau Chương 78: Chương 78: Không chỉ có một mỏ sắt? Chương 79: Chương 79: Bắt cóc Chương 80: Chương 80: Cứu người Chương 81: Chương 81: Phương pháp bón ruộng bị nghi ngờ Chương 82: Chương 82: Dư Vu Dương đưa Cảnh Tầm Vân trở về Chương 83: Chương 83: Mở thư viện, chiêu mộ phu tử Chương 84: Chương 84: Xưởng nước xốt mới Chương 85: Chương 85: Tiểu Trúc Tử bị bắt nạt? Chương 86: Chương 86: Thăng quan Chương 87: Chương 87: Đường ca nhi bị để mắt Chương 88: Chương 88: Hoa đào thối Chương 89: Chương 89: Thừa Tuyển Doãn nổi giận Chương 90: Chương 90: Giấc mộng hão huyền của Vu Oánh Mãn Chương 91: Chương 91: Đường ca nhi tự mình thử hiểm Chương 92: Chương 92: Làm hòa Chương 93: Chương 93: Tiểu Trúc Tử bị ám sát Chương 94: Chương 94: Tiểu Trúc Tử bị mất tiếng Chương 95: Chương 95: Bộ mặt thật của Vĩ Muội bại lộ Chương 96: Chương 96: Giặc cướp gây rối Chương 97: Chương 97: Về kinh Chương 98: Chương 98: Nhậm chức Thủ phụ Chương 99: Chương 99: Lương thảo Chương 100: Chương 100: Hồn nhiên ngốc nghếch Chương 101: Chương 101: Sự thật kinh hoàng Chương 102: Chương 102: Lập kế Chương 103: Chương 103: Hướng Tuyệt bị bắt Chương 104: Chương 104: Đại kết cục Chương 105: Chương 105: Ngoại truyện - Trở về thôn Thiên Trùng