Chương 29
Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư

Chương 29: Đêm yên bình nhưng lòng vô tình – Miễn cưỡng đến thế

 
【Người em đợi, anh ấy tên là Chu Quyết.

Em ngốc nghếch mơ tưởng rằng một ngày nào đó anh sẽ lại đến đón em về nhà.

——Chu Sở Kim】

Không biết nói đến câu nói xuất sắc nào mà lớp học bỗng vang lên một tràng vỗ tay khen ngợi.

Hứa Chức Hạ hoàn hồn, nhanh chóng thôi không nhìn nữa.

Cô chăm chú nhìn vào trang sách dày đặc chữ, tim đập thình thịch liên hồi.

Người ta khi say rượu sẽ bất chấp tất cả.

Nhưng hiện tại cô đã tỉnh táo.

Buổi học chuẩn bị kết thúc, trong vài phút cuối cùng, Hứa Chức Hạ không còn nhìn ra cửa sổ nữa mà chỉ cảm thấy trong lòng hơi bồn chồn.

Sau khi tan học, thư ký hành chính của học viện tên là Đàm Cận đã dẫn họ đi tham quan  viện nghiên cứu tâm lý học ở trong trường.

“Đây là văn phòng làm việc,” Đàm Cận mở một cánh cửa kính, giới thiệu với họ: “Bình thường ở chỗ này chúng tôi sẽ hỗ trợ các giảng viên trong việc thống kê và phân tích dữ liệu, bao gồm thiết kế một số thí nghiệm tâm lý và thu thập tài liệu liên quan.”

Đàm Cận mặc áo sơmi, cổ áo đeo thẻ công tác của trung tâm nghiên cứu, giọng nói điềm đạm, lúc nói chuyện sẽ hay mỉm cười và nhìn thẳng vào mắt người đối diện.

“Chúng tôi còn hợp tác với khoa Tư vấn tâm lý của bệnh viện, thực hành phân tích những trường hợp lâm sàng và thực tập can thiệp tâm lý. Sắp tới sẽ có một lớp thực tập về việc đào tạo chuyên viên tư vấn tâm lý cùng nguyên lý và phương pháp thôi miên. Nếu các bạn có hứng thú thì tôi sẽ sắp xếp chỗ cho.”

Anh ấy nói tiếp: “Các bạn có thể tự do tham quan, có thắc mắc cứ hỏi tôi.”

Đàm Cận hiện đang học tiến sĩ tâm lý tại trường Đại học Hồng Kông. Với tư cách là sinh viên trao đổi, Phù Ny tự nhiên gọi anh ấy: “Đàn anh, nghe nói anh là nam thần của trường đại học Hồng Kông phải không?”

Cô ấy luôn có những suy nghĩ rất linh hoạt.

Đàm Cận mỉm cười, hơi do dự trước khi trả lời: “Đó là một kết luận không có căn cứ.”

Anh ấy kéo câu chuyện quay lại chủ đề chính: “Thay vì như vậy, hãy nói về ý kiến hoặc đề xuất của các bạn, chẳng hạn như việc đào tạo chuyên viên tư vấn tâm lý này.”

Mọi người đều rất tò mò về phòng thôi miên của trung tâm nghiên cứu.

Bạn bè đều vui vẻ nhưng chỉ có Hứa Chức Hạ tỏ ra khiêm tốn và trầm lặng nên càng trở nên nổi bật.

Đàm Cận nhìn sang phía cô, khẽ mỉm cười: “Đàn em này, có phải là em thấy chủ đề nhàm chán quá không?”

Hứa Chức Hạ chợt tỉnh táo lại, biết mình mất tập trung khi người khác nói chuyện là bất lịch sự nên cô quay sang nhìn bằng ánh mắt áy náy, vì không muốn đối phương khó xử, nhanh chóng nghĩ cách trả lời: “Tôi nghĩ việc đào tạo một chuyên viên tư vấn tâm lý chuyên nghiệp với kỹ năng vững chắc rất tốn kém, làm cho giá dịch vụ tư vấn tâm lý trên thị trường rất đắt đỏ. Người ta nói thầy bói là bác sĩ tâm lý của người nghèo.”

Đàm Cận mỉm cười: “Vấn đề này rất thú vị, có thời gian rảnh thì chúng ta sẽ cùng thảo luận kĩ hơn.”

Hứa Chức Hạ thở phào nhẹ nhõm.

“Em có phải là Hứa Chức Hạ không?” Đàm Cận nhìn thẳng vào mắt cô, vừa ngưỡng mộ vừa không mạo phạm: “Giáo sư của chúng tôi từng trích dẫn bài báo nghiên cứu khoa học của em trên tạp chí SSCI hạng nhất, em rất giỏi đó.”

Hứa Chức Hạ khiêm tốn: “Là nhờ có sự hướng dẫn tốt của giáo sư.”

Người phụ trách phòng điều trị thôi miên dẫn Phù Ny và mọi người đi tham quan, Hứa Chức Hạ vẫn đang mải nói chuyện với Đàm Cận nên không thể đi theo họ.

Khi mọi người đã rời đi, hành lang trở nên yên tĩnh.

Đàm Cận hứng thú trò chuyện cùng cô: “Em vừa nói thầy bói là bác sĩ tâm lý của người nghèo. Vậy họ có tự gọi mình là thầy xem bói không?”

Hứa Chức Hạ không ngờ chủ đề lại đi sâu vào huyền học, chỉ là câu nói bâng quơ không suy nghĩ, nhưng thực sự làm hại người khác.

Vậy mà chỉ vài phút trước, người trí thức vẫn còn nhấn mạnh rằng mọi quan điểm phải có chứng nhận từ giới thẩm quyền, giờ đây lại tỏ ra đầy tò mò trước những chuyện thần quái mê tín.

Hứa Chức Hạ không nhịn được mỉm cười: “Đàn anh, chúng ta vẫn phải tin tưởng vào khoa học…”

Bỗng có người xuất hiện ở đầu hành lang.

Hứa Chức Hạ sững sờ, một chàng trai bất ngờ lọt vào tầm mắt cô.

Anh đi ngược ánh nắng bước vào viện nghiên cứu, chân dài sải bước, vẫn thảnh thơi đút tay trong túi quần như lúc ở ngoài cửa sổ, dáng vẻ lười biếng nghe người bên cạnh nói chuyện.

Kính râm không tháo xuống, không nhìn thấy đôi mắt anh khiến tầm nhìn của cô tập trung vào đôi môi hồng nhạt, khẽ mỉm cười nhẹ mà không biểu lộ chút cảm xúc.

Anh tiến lại gần, giống như có một tấm kính trước mặt, càng đến gần tấm kính càng trong suốt rồi biến mất.

Khoảng cách mỗi lúc một gần hơn, Hứa Chức Hạ cảm giác như mình đang chìm sâu dưới nước, cô không dám liếc mắt nhìn theo, chỉ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào một chỗ, không hề nhúc nhích.

Khi anh đi ngang qua, ống tay áo sơ mi chạm nhẹ vào vai cô.

Tim cô bỗng nhiên đập thình thịch.

Anh chậm rãi dừng lại bên cạnh cô nhưng lại giống như không nhìn thấy cô, không hề có một phản ứng đặc biệt nào.

Tim Hứa Chức Hạ không ngừng đập loạn nhịp, mọi giác quan như được phóng đại đến vô hạn, dù mang giày nhưng cô vẫn cảm thấy sàn gạch lạnh buốt.

Trong lòng trống rỗng, dù cô từ đầu tới cuối luôn cố gắng không quan tâm đến thân phận mới của anh, không để ý những tin đồn lan truyền về anh trong bốn năm qua, coi cái tên đó là của một người hoàn toàn xa lạ.

Nghĩ rằng như vậy trong lòng sẽ nhẹ nhõm hơn, nhưng cuối cùng cũng chỉ là tự lừa dối chính mình.

Bốn năm dài đằng đẵng bỗng trở nên cụ thể trong khoảnh khắc hai người giống như người xa lạ này, anh đã trở thành người thừa kế quyền lực của một gia tộc lớn, còn cô chỉ là một sinh viên bình thường.

Cảm giác vừa quen vừa lạ hoá ra là như thế này.

Dù đã biết trước nhưng khi tự mình trải qua vẫn không tránh khỏi sự buồn bã.

“Chủ nhiệm.” Đàm Cận chào hỏi, đồng thời mở cửa phòng tiếp khách bên cạnh cho họ.

“Ông Kỷ, ngồi tạm bên trong này một lát nhé.” Chủ nhiệm lịch sự mời rồi đi về phòng tài liệu, giao nhiệm vụ cho người bên cạnh: “Đàm Cận, đến đây giúp tôi kiểm tra số liệu của vài dự án.”

Đàm Cận đáp lời, trước khi rời đi còn mỉm cười, quay sang nháy mắt với Hứa Chức Hạ: “Lần sau chúng ta nói chuyện tiếp nhé, đàn em.”

Khoảnh khắc chỉ còn hai người họ ở lại, mọi âm thanh đều yên tĩnh.

Thực ra Đàm Cận chỉ mới rời đi được hai giây, nhưng Hứa Chức Hạ có cảm giác như đã trôi qua một thế kỷ.

Cô nắm chặt chiếc túi xách đeo trên vai, vội vàng rời đi như một con đà điểu – khi gặp nguy hiểm thì chui đầu xuống đất để trốn tránh hiện thực.

“Đàn em này.”

Hứa Chức Hạ bị gọi lại.

Chàng trai gọi cô lại nhưng không chút cảm xúc, giọng trầm ấm như tiếng đàn cello. Hứa Chức Hạ nín thở, cô không có tâm tư để nhận ra sự châm chọc thoáng qua trong câu nói của anh, đầu óc chỉ nghĩ đến sự xa cách tột cùng khi bị gọi là đàn em.

“Tôi cần một cốc nước.” Anh nói một cách chậm rãi rồi bước vào phòng nghỉ.

Ký ức như vảy cá mọc trên người cô còn thái độ của anh như một cái nhíp, tàn nhẫn nhổ từng mảnh từng mảnh vảy của cô ra khỏi da thịt.

Nhưng với cơ thể đầy vết máu, Hứa Chức Hạ lại tỉnh táo và hiểu rõ rằng tất cả chỉ có thể trách chính bản thân cô.

Con người vốn dĩ là như vậy, bản năng trốn tránh nhưng trong lòng luôn mong đợi. Khi sự mong đợi không thành lại đau đớn đầy mình.

Bốn năm qua Hứa Chức Hạ chưa từng trách anh, mỗi người có một số phận riêng và trưởng thành cũng phải đi theo con đường của riêng mình.

Nhưng lúc này cô thật sự có chút oán hận anh.

Hứa Chức Hạ do dự một lúc, cô hít một hơi thật sâu rồi bước vào phòng nghỉ ngơi, không thèm liếc nhìn anh một cái mà đi thẳng đến quầy trà.

Ấn nút trên máy lọc nước, nước trà ấm tự động chảy vào cốc giấy dùng một lần.

Dòng nước chảy rất khẽ, tiếng nước nhỏ giọt vang lên.

Hứa Chức Hạ cúi thấp mặt chờ đợi.

Chậm quá…

Cảm giác khó tả trong lòng có thể là đau như dao cắt, nhưng nỗi đau đã trải dài từng giây từng phút trong vòng bốn năm qua.

Hiện tại không có cảm xúc nào quá mức mãnh liệt, chỉ là trong lòng rất trống rỗng, không có chỗ để dựa dẫm vào.

Một tiếng cười khẽ không đúng lúc bật ra trong hơi thở của chàng trai.

Đầu óc Hứa Chức Hạ như vừa sập nguồn, cô quay đầu lại trong sự ngỡ ngàng, nhìn thấy anh với dáng người cao gầy dựa vào quầy trà, khoanh tay, nghiêng đầu nhìn cô.

Vẫn không nhìn thấy mắt anh dưới cặp kính râm, nhưng lúc này, nơi khóe môi anh lại đang khẽ cong lên rãnh cười đẹp mắt.

“Lấy cho anh trai một ly nước, tại sao lại miễn cưỡng như thế chứ?”

Vẻ mặt Hứa Chức Hạ trở nên ngơ ngác.

Giọng anh lười biếng pha chút trêu chọc, với chất giọng kéo dài có vẻ cợt nhả, ngữ điệu này ngay lập tức khiến cô có ảo giác như từ trước tới nay anh chưa bao giờ thay đổi.

Hứa Chức Hạ ngẩn ngơ, không biết rõ tình hình hiện tại ra sao.

Ở cửa ra vào, có phải anh cố tình trêu chọc cô không?

Tiếng nước ngừng chảy, Hứa Chức Hạ im lặng cầm cốc giấy đầy bảy phần nước.

Vừa có sự im lặng bốn năm nhưng lại có chút bướng bỉnh quen thuộc khi đứng trước mặt anh, cũng có chút khoảng cách với thân phận hiện tại của anh.

Cô nhỏ giọng: “Anh không phải…”

Không phải anh trai của cô.

Đặt chiếc cốc giấy xuống bên cạnh anh, Hứa Chức Hạ quay người rời đi.

Vừa quay đi, cánh tay đã bị một bàn tay nắm chặt lấy.

Cánh tay cô nhỏ, bàn tay của chàng trai đủ lớn để nắm trọn một vòng, anh kéo mạnh trở lại khiến Hứa Chức Hạ không kịp phản ứng mà ngã nhào rồi dựa thẳng vào trong lòng anh.

Hứa Chức Hạ bỗng chốc nín thở.

Chiều cao của cô vẫn chỉ đến yết hầu của anh, khi cô tựa người vào, khuôn mặt đang cúi xuống bèn áp vào ngực anh.

Nhiệt độ cơ thể nóng hổi của chàng trai bao trùm lấy cô.

Kỷ Hoài Chu ôm chặt lấy cô, bàn tay đặt lên đầu tóc rối bời của cô xoa đầu cô như ngày xưa, với cảm xúc mạnh mẽ như thể tìm lại được thứ đã mất, giống hệt như hồi còn bé, không dịu dàng nhưng kiểm soát được lực xoa làm cho đầu cô lắc lư, tóc rối bù.

Có camera giám sát ở hành lang nhưng anh giả vờ không để ý.

Giọng anh khàn khàn như bị xé rách cổ họng:

“Bốn năm qua một mình sống ở bên ngoài có tốt không?”

Hứa Chức Hạ cảm thấy khóe mắt cay cay, đôi mắt cô đỏ hoe. Trong chớp mắt cô cảm giác như mình đã trở về là Chu Sở Kim của 4 năm trước. Chu Sở Kim đang nằm yên trong ngôi mộ cuộc đời mình, lặng lẽ nằm im suốt 4 năm.

Dù cho đêm đó đã gặp nhau nhưng đến giây phút này, khi anh hỏi câu đó Hứa Chức Hạ mới thật sự cảm nhận được——

Họ đã đoàn tụ.

Đã đoàn tụ nhưng cũng chẳng thể làm gì.

Cả đời này họ cũng không thể tự quyết định được vận mệnh của mình.

Hứa Chức Hạ vùi vào lòng anh một lúc rồi thoát ra khỏi vòng tay anh, lặng lẽ khóc, nước mắt làm ướt một mảng áo sơ mi tối màu của anh.

Cô cúi mặt xuống, ngại ngùng “Ừhm” khẽ.

Kỷ Hoài Chu nhẹ nhàng véo má cô, giọng điệu như một lời khẳng định, nói: “Không gọi điện thoại cho anh.”

Hứa Chức Hạ im lặng, không trả lời.

Kỷ Hoài Chu nói tiếp: “Khi nào xong, anh trai sẽ dẫn em đi ăn cơm tối.”

Dù đã xa cách nhau bốn năm, nhưng chỉ vài câu nói đã khiến bao nhiêu bụi thời gian tích tụ đều bị thổi bay sạch sẽ, mọi chuyện trong quá khứ lại hiện rõ mồn một trước mắt.

Nhưng anh là Kỷ Hoài Chu.

Bốn năm qua Hứa Chức Hạ đã trưởng thành hơn rất nhiều, không còn sự bồng bột của tuổi trẻ, cô lắc đầu: “Tối nay có một lớp học mở, học xong cũng đã 9 giờ.”

Kỷ Hoài Chu không cần suy nghĩ: “Vậy 9 giờ gặp nhau.”

Cô ngước mắt lên, liếc nhìn anh.

“Cái đuôi nhỏ,” Kỷ Hoài Chu nhỏ giọng gọi, nhìn vào ánh mắt sâu sắc của cô: “Anh trai gặp được em thật không dễ dàng.”

Mãi cho đến khi về ký túc xá, ngồi trước bàn học.

Trong đầu Hứa Chức Hạ vẫn cứ lặp đi lặp lại câu nói cuối cùng và ánh mắt đầy chán nản bế tắc của anh.

Đó là dáng vẻ mà Hứa Chức Hạ chưa từng thấy.

Trong ký ức của cô, anh trai chưa bao giờ tỏ ra bất lực, anh luôn thể hiện sự ung dung, dễ dàng kiểm soát được mọi việc trong giới hạn của lý trí, dù là chuyện tồi tệ đến đâu anh cũng có thể giữ được bình tĩnh.

Giờ đã nhận tổ quy tông, anh đã là Kỷ Hoài Chu đứng cao hơn người, là biển rộng trời cao cho chim bay cá lội.

Nhưng cô lại có cảm giác như thể anh đã bị người ta đánh một gậy vào đầu gối, đột nhiên quỳ xuống nền đất dính đầy bụi bặm.

Cô ghét cảm giác đó.

Đèn nhỏ trên bàn học bật sáng, chiếu ánh sáng trắng ấm áp lên trang sách.

Hứa Chức Hạ không để ý, vô tình làm mép sách hơi nhăn, tim cô như bị bóp nghẹt, thở ra cũng rất nặng nề.

Đầu óc cô rối tung như một mớ tơ vò.

Cô thở dài, tâm tư rối bời, thật sự không thể tập trung vào việc đọc nữa nên đành đóng quyển sách lại, chuẩn bị đi tắm.

Khi vừa đứng dậy, chiếc đồng hồ điện tử nhỏ nhắn trên bàn đã điểm chín giờ tối.

Hứa Chức Hạ đứng đó một lúc rồi bị ma xui quỷ khiến quay người đi ra ban công.

Cô ở tầng chín, nhìn từ trên xuống.

Khoảng đất trống dưới ký túc xá có một chiếc đèn đường bị hư, dưới ánh đèn nửa sáng nửa tối đó, có người đang đứng trầm mặc dựa vào một chiếc xe màu đen.

Không nhìn rõ mặt nhưng Hứa Chức Hạ biết đó là anh.

Thực ra tối nay cô không có lớp học mở nào cần phải học cả.

Hứa Chức Hạ ngồi lại bàn học, nhưng mỗi lần đều không ngồi yên được vài phút lại lén lút đi ra ban công nhìn anh còn ở đó hay không, đi đi lại lại tới năm sáu lần.

Lần thứ bảy quay trở lại ngồi xuống, lòng dạ Hứa Chức Hạ rối bời, cô gục đầu lên bàn, cằm tựa trên tay, trong lòng cảm thấy đầy mâu thuẫn.

Tại sao anh vẫn đứng dưới ký túc xá của cô.

Đã khuya như vậy rồi, không phải đã đến giờ anh tụ tập, đi chơi vui vẻ rồi sao?

Anh trai của cô không hề như vậy.

Cô không thích Kỷ Hoài Chu chút nào.

Anh thật phiền phức.

Hứa Chức Hạ c*n m** d***, trong lòng tự nổi giận với chính mình. Lúc này bên tai lại vang lên giọng nói đầy mê hoặc của anh.

——Anh trai gặp được em thật không dễ dàng.

Hứa Chức Hạ nhắm mặt lại, nghe nhịp tim mình đập từ từ. Một lúc sau, cô lại đột nhiên đứng dậy đi ra ban công nhìn xuống dưới.

Chiếc xe trống rỗng, không còn bóng dáng người đó nữa.

Trái tim Hứa Chức Hạ đập loạn nhịp, cô vội vàng mang dép lê, mở cửa chạy ra khỏi phòng ngủ.

Theo quán tính đang định lao ra ngoài, ngay lập tức đã thấy một chàng trai với thân hình cao lớn đang đứng trước mặt.

Hứa Chức Hạ vội vàng dừng bước, ngạc nhiên khi nhìn thấy người mà trước đó không thấy bóng dáng ở dưới lầu lại xuất hiện ngay trước mắt.

“Cú ném ba điểm của cậu quá tệ!”

“Nói lý do đi, tối nay thua hai điểm đều là do cậu không phòng thủ được đấy…”

Tiếng bước chân cùng với giọng nói của Rees và Sander từ thang máy ở cuối hành lang vọng lại.

Hứa Chức Hạ giật mình, không kịp suy nghĩ, vội vàng kéo tay anh vào trong phòng, nhỏ giọng: “Anh vào trong đi.”

Tiếng bước chân từ thang máy dần dần tiến lại gần, Kỷ Hoài Chu vẫn đứng yên, chỉ thản nhiên tựa vào khung cửa, bình tĩnh nhìn cô.

Hứa Chức Hạ ngước mặt lên, nhìn anh chằm chằm rồi trách móc, nói: “Anh trai…”

Anh nhếch môi cười, lúc này mới đáp lại:

“Cuối cùng cũng chịu gọi anh rồi à?”
 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Tự mình nuôi lớn nên không hứng thú Chương 2: Chương 2: Tôi muốn theo đuổi cậu Chương 3: Chương 3: Cố ý chọc giận anh à Chương 4: Chương 4: Cố nhân không còn – Có thể theo anh về nhà không Chương 5: Chương 5: Cố nhân không còn – Đến cả trẻ con mà cũng bắt nạt sao Chương 6: Chương 6: Cố nhân không còn – Ngọt muốn chết Chương 7: Chương 7: Cố nhân không còn – Anh trai đã lừa em Chương 8: Chương 8: Cố nhân không còn – Thằng cha này đẹp trai thật đấy Chương 9: Chương 9: Cố nhân không còn – Em sẽ nghe lời Chương 10: Chương 10: Cố nhân không còn – Baby girl Chương 11: Chương 11: Hải đường vẫn như xưa – Anh sẽ làm anh trai em Chương 12: Chương 12: Hải đường vẫn như xưa – Anh cũng tự rước nhục Chương 13: Chương 13: Hải đường vẫn như xưa – Quá tuyệt vời Chương 14: Chương 14: Hải đường vẫn như xưa – Cố nhân không còn, hải đường vẫn như xưa Chương 15: Chương 15: Muốn thổ lộ tâm tư – Anh đã bị bắt Chương 16: Chương 16: Muốn thổ lộ tâm tư – Cần có cảm giác cơ bắp săn chắc nhưng thon gọn Chương 17: Chương 17: Muốn thổ lộ tâm tư – Muốn làm loạn à Chương 18: Chương 18: Muốn thổ lộ tâm tư – Chu Sở Kim, anh đếm đến hai Chương 19: Chương 19: Muốn thổ lộ tâm tư – Cô đang nghĩ linh tinh gì vậy? Chương 20: Chương 20: Muốn thổ lộ tâm tư – Tặng một người anh trai đẹp trai Chương 21: Chương 21: Muốn thổ lộ tâm tư – Tối nay đi làm cùng anh trai Chương 22: Chương 22: Độc thoại bên lan can – Rất rất thích Chương 23: Chương 23: Độc thoại bên lan can – Cảm giác đạo đức xé nát trái tim anh Chương 24: Chương 24: Độc thoại bên lan can – Vướng vào nợ tình Chương 25: Chương 25: Độc thoại bên lan can – Em làm anh bị dính bẩn rồi Chương 26: Chương 26: Độc thoại bên lan can – Chúng ta đã hứa Chương 27: Chương 27: Độc thoại bên lan can – Muốn viết tâm sự, độc thoại bên lan can Chương 28: Chương 28: Đêm vô tình – Mối quan hệ của họ có thể trong sáng đến mức nào Chương 29: Chương 29: Đêm yên bình nhưng lòng vô tình – Miễn cưỡng đến thế Chương 30: Chương 30: Đêm vô tình – Sợ cậu lén gặp bị phát hiện Chương 31: Chương 31: Đêm vô tình – Nhóc con Chương 32: Chương 32: Đêm vô tình – Kích thước chỉ vừa vặn trong lòng bàn tay Chương 33: Chương 33: Đêm vô tình – Chắc anh điên rồi Chương 34: Chương 34: Lầu Tây dưới trăng – Lẽ nào anh trai thấy xấu hổ Chương 35: Chương 35: Lầu Tây dưới trăng – Đã không thể quay đầu Chương 36: Chương 36: Lầu Tây dưới trăng – Xem tối nay ai là người đầu tiên gặp được Tiểu Kim bảo bối Chương 37: Chương 37: Lầu Tây dưới trăng – Đàn ông lớn tuổi rồi thích xét nét Chương 38: Chương 38: Lầu Tây dưới trăng – Nếu không thể kiềm chế được thì sao Chương 39: Chương 39: Lầu Tây dưới trăng – Không được phép đồng ý với cậu ta Chương 40: Chương 40: Lầu Tây dưới trăng – Đêm vô tình, lầu Tây dưới trăng Chương 41: Chương 41: Trái tim như đồng hoang – Anh là kẻ thứ ba sao Chương 42: Chương 42: Trái tim như đồng hoang – Thấy sắc nổi tà tâm, không thể kiềm chế Chương 43: Chương 43: Trái tim như đồng hoang – Thích anh nên muốn dựa vào anh Chương 44: Chương 44: Trái tim như đồng hoang – Cô em gái này đã bị nuôi hư rồi Chương 45: Chương 45: Trái tim như đồng hoang – Rơi vào hang sói Chương 46: Chương 46: Lòng như hoang dã – Theo đuổi theo kiểu mờ ám Chương 47: Chương 47: Trái tim như đồng hoang – Ngón tay anh thật linh hoạt Chương 48: Chương 48: Dốc hết tâm tư – Bị đụng đau à Chương 49: Chương 49: Dốc hết tâm tư – Anh cũng đâu chịu thiệt Chương 50: Chương 50: Dốc hết tâm tư – Cậu vì Tiểu Kim bảo bối, cậu ta vì Tiểu Điêu Thuyền Chương 51: Chương 51: Dốc hết tâm tư – Cũng đâu phải chưa từng ngủ chung Chương 52: Chương 52: Dốc hết tâm tư – Anh muốn tôi đi cướp hôn Chương 53: Chương 53: Dốc hết tâm tư – Anh trai bị trúng cổ độc rồi Chương 54: Chương 54: Dốc hết tâm tư – Không thích vận động Chương 55: Chương 55: Dốc hết tâm tư – Trái tim như đồng hoang, dốc hết tâm tư Chương 56: Chương 56: Gió Xuân báo tin hoa nở – Làm bất cứ điều gì mình muốn Chương 57: Chương 57: Gió Xuân báo tin hoa nở – Có thể ở bên anh trai chưa Chương 58: Chương 58: Gió Xuân báo tin hoa nở – Hóa ra anh trai thích kiểu này Chương 59: Chương 59: Gió Xuân báo tin hoa nở – Cho anh xem Chương 60: Chương 60: Gió Xuân báo tin hoa nở – Đãi ngộ của bạn trai Chương 61: Chương 61: Gió Xuân báo tin hoa nở – Vậy em cứ phạt anh Chương 62: Chương 62: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Là một chàng trai xấu Chương 63: Chương 63: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Làm sao để chăm sóc Chương 64: Chương 64: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Đang quyến rũ anh Chương 65: Chương 65: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Chắc chắn là có ý đồ xấu Chương 66: Chương 66: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Em cũng mềm mại Chương 67: Chương 67: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Cảm nhận một chút Chương 68: Chương 68: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Gió Xuân báo tin hoa nở, mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân Chương 69: Chương 69: Ánh sáng cuối con đường – Anh cũng hôn không ít Chương 70: Chương 70: Ánh sáng cuối con đường – Cả người anh trai đều là của em Chương 71: Chương 71: Ánh sáng cuối con đường – Anh xấu xa Chương 72: Chương 72: Ánh sáng cuối con đường – Thuê một phòng Chương 73: Chương 73: Ánh sáng cuối con đường – Hận không thể trói mình vào người em Chương 74: Chương 74: Ánh sáng cuối con đường – Chỉ muốn em tận hưởng Chương 75: Chương 75: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Họ nói là sẽ khóc Chương 76: Chương 76: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Anh trai chỉ có một Chương 77: Chương 77: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Mãi mãi ở bên nhau Chương 78: Chương 78: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Cái nào nhanh hơn Chương 79: Chương 79: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Nhìn thấy anh là em đã muốn Chương 80: Chương 80: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Đêm nay không rời xa nhau Chương 81: Chương 81: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Sớm hơn một giây cũng không được Chương 82: Chương 82: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Ánh sáng cuối con đường, khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ Chương 83: Chương 83: Ngoại Truyện – Chăn của anh, em muốn chui vào thì chui Chương 84: Chương 84: Ngoại Truyện – Anh tỉnh táo lắm Chương 85: Chương 85: Ngoại Truyện – Không có ai xứng đôi hơn họ