Chương 3
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 3

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 3: hứng thú của thiếu niên

 

"Lục thiếu, cậu chắc chắn mua hai cổ phiếu này?"

 

Anh họ Trình Trì - Trình Viễn nhìn vào số cổ phiếu Cố Thanh Yến chỉ định hắn mua, lo lắng nhíu mày. Là một chuyên viên giao dịch có kinh nghiệm phong phú, hắn không khuyến khích khách hàng mới mua cổ phiếu của công ty mới chưa có nền tảng.

 

"Chắc chắn." Lục Tinh Trạch vẫn còn vị thành niên, cậu không thể tự mình mở tài khoản để giao dịch cổ phiếu, chỉ có thể tìm một người đáng tin cậy để làm người đại diện.

 

Người anh họ này của Trình Trì là một người tốt, sau khi Lục Tinh Trạch thân bại danh liệt, Trình Trì vẫn luôn muốn giúp y nhưng lại không có tiền, tìm người vay cũng gặp khó khăn, cuối cùng khi tìm đến Trình Viễn, Trình Viễn không chỉ không từ chối, mà còn hết lòng đối tốt với bạn của Trình Trì.

 

Cổ phiếu mà cậu mua bây giờ, công ty về lâu dài sẽ sớm nhận được sự nâng đỡ của chính phủ, sau đó sẽ giành được không ít giải thưởng lớn trong ngành, mà người sáng lập sau này sẽ là Lục Vọng người cầm quyền tương lai của gia tộc họ Lục, tuy rằng trước mắt công ty này chỉ là một công ty năng lượng mới vừa được niêm yết không bao lâu, nhưng tiềm năng phát triển rất lớn, sau khi Lục Vọng thành công đoạt lại quyền lực ở Lục gia, cổ phiếu đã tăng vọt, nhảy một bước trở thành cổ phiếu tốt nhất năm đó!

 

Nghĩ đến Lục Vọng, Cố Thanh Yến không khỏi nghiền ngẫm.

 

Lục gia hiện tại anh đang ở là một dòng bên của gia tộc họ Lục ở Kinh Thị, thân phận thật sự của Lục Vọng là cậu con trai có được lúc tuổi xế chiều của Lục lão gia tử. Lục gia là hào môn thế gia đứng đầu, chỉ giậm chân một cái có thể làm chấn động cả kinh đô, người thừa kế cạnh tranh cực kỳ khốc liệt, năm đó còn trình diễn một màn anh em phản bội huynh đệ tương tàn hay ho.

 

Lục Vọng làm một trong những người thừa kế, từ nhỏ đã sống trong nguy hiểm, Lục lão gia tử rất thương yêu đứa con được sinh ra lúc tuổi xế chiều này, năm anh bảy tuổi bị người bắt cóc, lão gia tử liền diễn một vở kịch, cho anh giả chết, sau đó đưa anh đến thành phố B cho dòng bên của Lục gia nuôi dưỡng.

 

Dòng bên này vừa hay là bác của Lục Văn Đức.

 

Khi còn nhỏ Lục Văn Đức còn tưởng rằng Lục Vọng là do bác mình sinh ra, nhưng thấy thái độ của bác đối với Lục Vọng quan tâm nhưng lại không thân thiết, đến khi Lục Vọng mười bốn tuổi bị đưa ra nước ngoài, ông mới biết được, thì ra Lục Vọng là con trai nhỏ nhất của gia chủ!

 

Cho nên xét theo vai vế, Lục Tinh Trạch và Chu Tử Kỳ phải gọi Lục Vọng là chú nhỏ.

 

Theo cốt truyện gốc, Lục Vọng là nhân vật quan trọng nhất trong trò hề đẫm máu thiếu gia thật thiếu gia giả giữa Lục Tinh Trạch và Chu Tử Kỳ.

 

Chính vì Chu Tử Kỳ được Lục Vọng ủng hộ, nên về sau Chu Tử Kỳ mới có thể làm cho công ty nhà hắn ngày càng lớn mạnh, đồng thời mới có thể dìm Lục Tinh Trạch xuống bùn lầy!

 

Trước mắt Lục Vọng vừa trở về gây dựng sự nghiệp, người trong họ bên kia ngoại trừ Lục lão gia tử không có ai hay biết......

 

Nam nhân tên Lục Vọng này, đơn giản chỉ là miêu tả chân thật về một bá đạo tổng tài. Cao 1m9, cơ bụng tám múi còn có đường nhân ngư, chỉ với một gương mặt đẹp trai không gì sánh bằng cùng với thân hình cân đối có tỉ lệ vàng gầy gò khi mặc quần áo gợi cảm khi c** đ* đã có thể khiến người có địa vị điên cuồng, càng đừng nói đến nội tâm anh thâm trầm, thủ đoạn tàn nhẫn, lại còn cực kỳ giàu có!

 

Đường nhân ngư hay còn gọi tuyến nhân ngư là cái khoanh tròn á mấy bà! Đọc truyện đam thì chắc ai cũng biết rồi he!

 

Cố Thanh Yến l**m l**m môi, có chút muốn đi gặp Lục Vọng.

 

Lục Tinh Trạch và Lục Vọng cũng không giao tiếp quá nhiều, nhưng hiện tại Lục Tinh Trạch là cậu......

 

Cậu cảm thấy so với Chu Tử Kỳ, cậu càng đáng giá với sự đầu tư của Lục Vọng.

 

"Lục thiếu, không thể bỏ hết trứng gà vào chung một rổ, cậu vừa tiếp xúc cái này, không bằng xem qua tất cả? Ngoại trừ cổ phiếu, còn có kỳ hạn giao dịch, quỹ này cũng có thể chơi. Vừa hay trong tay tôi có một số lựa chọn với lợi nhuận không tồi, cậu có muốn xem thử không?" Anh họ Trình Trì cũng chỉ là giúp cậu chơi phiếu, nhớ đến lời dặn trước đó của Trình Trì, không muốn cậu quăng tiền qua cửa sổ nên mới khuyên nhủ.

 

Cố Thanh Yến không phải người không nghe khuyên bảo, nhưng Lục Tinh Trạch ăn xài phung phí, trên người cậu không có quá nhiều tiền để tách ra đầu tư, đành phải nói: "Anh mua hai cổ phiếu mà em nói trước, cuối tuần sau kết thúc kỳ thi trung học em sẽ có tiền, em lại xem xét những mặt khác."

 

Cố Thanh Yến đã nói như vậy, anh họ Tình Trì cũng không tiện nói thêm gì, chỉ là hắn có chút tò mò, vì sao cuối tuần thi xong Cố Thanh Yến sẽ có tiền?

 

Đó là bởi vì Cố Thanh Yến đã có tiến bộ rất lớn trong kỳ thi!

 

Sau khi nói với Hứa Tuệ Dung muốn thay đổi chính mình, Cố Thanh Yến liền xây dựng hình tượng tỉnh ngộ, nỗ lực trở hành học sinh chăm chỉ, mỗi ngày dậy sớm đọc sách, buổi tối học bài đến tận khuya, đi về đúng giờ, nghiêm túc hoàn thành bài tập về nhà, với vỏ bọc dạy kèm mà tiến bộ thần tốc, bạn học kinh ngạc rớt cả cằm.

 

Lục Tinh Trạch là người không thích học, ỷ cha mẹ cưng chiều, mỗi ngày đều đến trễ về sớm, thường xuyên trốn học cùng nhóm bạn đi ăn nhậu chơi bời, cho nên khi Cố Thanh Yến thái độ khác thường, trước khi chuông vào học đã có mặt ở chỗ ngồi, còn chuẩn bị tốt tài liệu học tập cần dùng, nghi ngờ đầu tiên của các bạn học là Lục Tinh Trạch đánh cược thua với bạn bè, nghi ngờ thứ hai, liệu Lục Tinh Trạch có phải thích cô bạn chuyển trường xinh đẹp có thành tích tốt nhất ban hay không, hiện tại muốn thể hiện thay đổi ra ngoài để gây ấn tượng với đối phương.

 

Ngày đầu tiên mọi người khe khẽ nói nhỏ, xì xào bàn tán xem cái nào là sự thật.

 

Ngày hôm sau mọi người châu đầu ghé tai, suy đoán Lục Tinh Trạch có thể kiên trì nhiều nhất mấy ngày.

 

Ngày thứ ba mọi người sôi nổi bàn tán, nói Lục đại thiếu gia ngày thường ghế đều ngồi không nóng đít, khó có thể thấy y còn có kiên nhẫn như thế.

 

Ngày thứ tư......

 

Cố Thanh Yến trong ánh mắt kinh ngạc của bạn học giơ tay xin giải một bài toán khó mà giáo viên ra đề, những thay đổi mấy ngày nay của cậu, đều lọt vào mắt giáo viên, để không đả kích đến thái độ tích cực của cậu, giáo viên toán đã mời cậu lên giải đề.

 

Chữ viết trên bảng đẹp đẽ chỉnh tề, những bước giải rõ ràng tỉ mỉ làm giáo viên toán giật mình, thẳng thắng hỏi cậu sao nghĩ ra được, Cố Thanh Yến ngượng ngùng cười cười, "Mấy ngày nay ở nhà có mời gia sư về dạy bổ túc cho em, tình cờ tối qua đã dạy qua đề tương tự......"

 

Cái gì? Mời gia sư về học bổ túc? Các bạn học đều không thể tin mà nhìn Cố Thanh Yến.

 

"Không tệ! Có thể suy một ra ba!" Giáo viên toán hứng thứ với sự yêu thích toán học của cậu.

 

Các giáo viên bộ môn khác cũng nghĩ như vậy, thật sự là Cố Thanh Yến xử lý mọi việc đều công bằng, tất cả các môn đều cùng nhau tiến bộ!

 

Cố Thanh Yến là một học bá được công nhận, nhặt lại kiến thức cấp ba cũng không quá đơn giản, được gia sư che chở, cậu đã dành ra một tuần để ghi nhớ tất cả kiến thức năm nhất và năm hai ở trung học, nếu không phải không muốn người khác thấy cậu thay đổi quá nhanh, cậu còn muốn đạt điểm tối đa trong bài kiểm tra giữa kỳ tiếp theo.

 

Nhưng cho dù không đạt điểm tối đa, Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung cũng sẽ vui mừng đến phát điên!
"Làm tốt lắm, con trai!" Lục Văn Đức vỗ mạnh lên bả vai Cố Thanh Yến.

 

Trong kỳ thi giữa kỳ này, Cố Thanh Yến thành tích các môn đều đạt 90 trở lên, từ đội sổ lập tức nhảy lên trong top 50, tốc độ như hỏa tiễn bay lên trời làm tất cả mọi người kinh ngạc cảm thán Cố Thanh Yến gian lận!

 

Cố Thanh Yến rất khiêm tốn nói: "Con cảm thấy mình còn có thể tiến bộ hơn, lần sau thi con sẽ làm càng tốt hơn!"

 

Hứa Tuệ Dung biết cậu hằng ngày học tập vất vả thế nào, rất đau lòng, "Không cần làm mình mệt như vậy, con từ từ học, ngày thường nên ra ngoài chơi, mẹ chuyển một ít tiền vào thẻ cho con, hai ngày này con nghỉ ngơi thả lỏng một chút."

 

"Con biết rồi, cảm ơn mẹ." Cố Thanh Yến ngoan ngoãn, "Cuối tuần này, con đi ăn cơm với Trình Trì?"

 

"Đi đi, đi đi! Chú ý an toàn là được!"

 

Lục Văn Đức cũng không thua kém vợ, trực tiếp đưa qua một thẻ ngân hàng: "Cũng đã mấy ngày rồi con không đi chơi cùng mấy thiếu gia kia, cuối tuần đều gọi người đi đi!"

 

"Không cần, ba. Ba đi làm vất vả kiếm tiền, sau này con sẽ không tiêu tiền linh tinh nữa." Cố Thanh Yến đem thẻ trả lại cho ông.

 

Hành động này của Cố Thanh Yến khiến Lục Văn Đức cảm động không thôi, chờ cậu lên lầu học, Lục Văn Đức nới với Hứa Tuệ Dung: "Ai da, con trai hiểu chuyện như thế có chút không quen!"

 

Hứa Tuệ Dung biết rõ trong lòng ông muốn khoe khoang lại làm bộ buồn rầu, không nói nên lời: "Nếu anh không quen thì đưa em giữ!"

 

"Được! Anh giữ!" Lục Văn Đức cười cười gửi vào thẻ Cố Thanh Yến một số tiền.

 

Nhìn tin nhắn thông báo ngân hàng, Cố Thanh Yến rất hài lòng.
Kế tiếp phải chơi một vố lớn!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn