Chương 3
Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 3: Hai người ai là kẻ nói dối đây?

Chu Uẩn cứng đờ người ngoảnh lại, chạm phải ánh mắt đang rũ xuống của người đàn ông, đôi mắt đó hẹp dài lạnh lùng và nghiêm nghị, chỉ một cái nhìn, cảm giác áp bức đã ập tới khiến sắc mặt Chu Uẩn thay đổi, sự khéo ăn khéo nói vừa rồi cứ như là ảo giác.
Khác với vẻ anh tuấn nho nhã của Chu Vực, Văn Chú sở hữu gương mặt góc cạnh sắc nét, mày rậm mắt sâu, góc cạnh rõ ràng, toát lên vẻ lạnh lùng cứng rắn không chút nể nang, là kiểu đẹp trai rất có tính công kích khi nhìn vào.
Anh mặc một bộ âu phục sọc tối màu thẳng thớm màu đen, bờ vai rộng và thẳng làm nổi bật phom dáng đứng đắn vốn có của bộ âu phục, vóc dáng rắn rỏi rộng lớn hơi thu lại ở phần eo, bên dưới là đôi chân dài sải bước được bao bọc trong quần tây.
Phía sau anh còn có mấy người đi theo, vì anh dừng lại, những người khác tự động đứng ở phía sau chờ đợi, làm anh càng giống như một vị quốc vương đang đi thị sát lãnh địa, dẫn theo những kỵ sĩ trung thành nhất, mà Chu Uẩn chính là thường dân không biết trời cao đất dày, nói xấu quốc vương sau lưng, bị bắt quả tang tại trận.
Ánh mắt Văn Chú dừng lại trên người cô một lát, rồi di chuyển sang người đàn ông đối diện, lơ đãng đánh giá như quan tâm dân chúng vậy, môi mỏng khẽ mở: “Anh muốn đưa danh thiếp cho tôi sao?”
Đổng Diệu Huy còn chưa chuyển lên chính thức, công ty vẫn chưa in danh thiếp cho anh ta, giờ phút này là lúc anh ta ở gần Văn Chú nhất, cơ hội quá hiếm có, đến mức có chút ý tứ có bệnh thì vái tứ phương, gấp gáp hỏi Chu Uẩn: “Cô Chu, có danh thiếp không? Tôi viết phương thức liên lạc của mình lên, làm ơn!”
Lần đầu tiên mới thấy chuyện đưa danh thiếp cho đối phương lại lấy của người khác để dùng tạm, Chu Uẩn không hiểu, nhưng thấy bộ dạng gấp đến sắp khóc của anh ta, thực sự không đành lòng, liền đưa danh thiếp của mình cho anh ta, lại thuận tay đưa một chiếc bút.
“Cảm ơn!” Đổng Diệu Huy rút nắp bút, tay cầm bút run lên khe khẽ, đầu ngón tay dùng sức siết chặt thân bút, viết cái tên xiêu vẹo và một dãy số ở mặt sau danh thiếp, hai tay đưa ra “Văn tổng, hiện tại tôi là Hào…”
Anh ta chưa nói xong, danh thiếp đã bị rút đi, đồng thời Văn Chú cũng đã rời đi, lời giới thiệu bản thân khó khăn lắm mới lấy được dũng khí để nói ra bị nghẹn lại trong cổ họng, tiến thoái lưỡng nan.
Sự xuất hiện của Văn Chú đưa bầu không khí trong quán vào một sự ngượng ngùng khó tả. Trong quán còn có những vị khách khác, ghé tai nhau hỏi thăm xem có ai biết người đàn ông khí vũ hiên ngang kia là ai không.
Bên tai Chu Uẩn lướt qua một làn gió mang đầy tin đồn bát quái, kích động và đầy nhiệt liệt.
– Người đàn ông kia là ai vậy? Trông đẹp trai quá, có phải minh tinh đến đây đóng phim không?
– Không biết nữa, hình như chưa gặp minh tinh này, có phải không nổi tiếng không?
– Gương mặt đó mà không thể nổi tiếng, thì mấy người đang nổi trong giới giải trí trong nước bây giờ tính là gì?
Tiếng thảo luận dừng lại, theo sát phía sau là tiếng cười ngầm hiểu ý nhau, Chu Uẩn có thể nghe thấy, Đổng Diệu Huy tự nhiên cũng nghe thấy.
Bầu không khí chờ đợi dùng bữa đang hòa hợp bỗng nhiên tăng thêm vài phần bối rối khó tả. Ai cũng có sự ngượng ngùng riêng, ánh mắt chạm nhau rồi lại nhanh chóng dời đi.
Đổng Diệu Huy bưng ly uống nước, nhớ lại lời nói và hành động vừa rồi của mình xem có phải quá khúm núm nịnh bợ hay không.
Chu Uẩn cất chiếc bút cho anh ta mượn vào túi, cúi đầu bận rộn thu dọn, trong đầu lướt qua ánh mắt rũ xuống vừa rồi của Văn Chú, là sự nguy hiểm cô chưa từng thấy, nói chính xác hơn là sự quan sát từ trên cao xuống, đôi mắt lạnh lùng sắc bén đó rơi trên người cô, có lẽ bộ não anh ta đang lục soát xem có quen hay không.
Với năng lực của anh ta, chưa đến một phút là đã có phán đoán. Họ chưa từng gặp nhau, càng chưa từng tiếp xúc.
Đường giao tiếp trống rỗng, đồng nghĩa với việc không có chút nể nang tình nghĩa nào.
Ánh mắt anh rất nhanh liền trở nên lạnh nhạt, dường như đang nhìn một người có cũng được mà không có cũng chẳng sao, đến nỗi Đổng Diệu Huy vừa đưa danh thiếp còn chưa kịp nói hết tên, Văn Chú đã tự mình rời đi.
Chu Uẩn thậm chí nghi ngờ đợi đến chỗ khuất tầm nhìn, danh thiếp của Đổng Diệu Huy sẽ xuất hiện trong thùng rác cạnh bàn nào đó trong quán.
Một đám người rầm rộ tiến vào nhà hàng Tây, rồi lại như một mảng đen kịt đi vào sau cánh cửa lùa phong cách trung cổ, biến mất khỏi đại sảnh.
Đổng Diệu Huy thu lại ánh mắt, liếc thấy nhân viên phục vụ, giơ tay gọi lại: “Bên kia cũng thuộc phạm vi quán các cô à?”
Nhân viên nhìn theo hướng ngón tay anh ta, gật đầu: “Đúng vậy thưa anh, bên đó là khu vực phòng bao, không mở cửa cho bên ngoài.”
“Không mở cửa cho bên ngoài?” Đổng Diệu Huy nổi cơn bướng bỉnh nhất định phải làm rõ “Vừa rồi sao họ lại vào được?”
Nhân viên kiên nhẫn giải thích: “Anh Văn là khách quý do ông chủ chúng tôi mời đến.”
Đổng Diệu Huy không hỏi nữa, ngượng ngùng đổi chủ đề, hỏi đồ ăn mình gọi bao giờ thì mang lên.
Nhân viên tỏ ý đi xem tình hình nhà bếp một lát sẽ quay lại thông báo.
Người vừa đi, Đổng Diệu Huy bưng cốc uống một hơi cạn sạch một phần ba nước còn lại, cổ họng khô khốc vẫn khó chịu vô cùng, anh ta giơ tay nới lỏng cà vạt “Trông Văn tổng cũng khá dễ nói chuyện.”
Chu Uẩn không biết anh ta nói thật hay là vì để xoa dịu sự ngượng ngùng mà buộc phải bịa ra lý do.
“Tôi thật không ngờ sẽ gặp Văn tổng ở đây.” Đổng Diệu Huy như trúng giải xổ số độc đắc, cả người lơ lửng không chạm đất, giọng điệu vui vẻ hân hoan “Anh ta thế mà lại nhận danh thiếp của tôi, cũng coi như là thành công để anh ấy nhớ mặt rồi, cô Chu, cô đúng là ngôi sao may mắn!”
Là ngôi sao may mắn đối với anh ta thôi nhỉ, đối với cô là sao chổi.
Chu Uẩn không muốn nói chuyện, trái tim thấp thỏm, cả người tỏa ra hơi thở phiền muộn từ lồng ngực.
Bên tai là Đổng Diệu Huy vẫn đang thao thao bất tuyệt trong sự kích động, nhưng cô không nghe lọt tai chữ nào.
Một lát sau nhân viên phục vụ quay lại, phía sau còn có một nhân viên khác giúp đẩy xe đồ ăn, nhẹ nhàng đặt những món họ gọi lên bàn.
Ngoài cửa phòng bao tầng hai có một hàng vệ sĩ đứng, trái ngược với vẻ vắng vẻ bên ngoài, trong phòng mùi thịt thơm nức mũi, một phần bít tết vừa rán xong được bày biện tinh tế trong đĩa ăn màu trắng, xung quanh là rau xanh và một ít hoa quả để điểm xuyết.
Người phụ nữ một tay chống lên bàn bếp, chiếc váy len dài tay màu xanh lục đậm dần phác họa dáng người cực đẹp, bàn tay sơn móng màu đỏ thẫm mềm mại trắng nõn, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, phát ra động tĩnh trầm đục.
“Văn tổng đây định tuyệt thực đấy à?”
Văn Chú đứng trước cửa sổ, dựa lưng vào tường, nghịch tấm danh thiếp trong tay, sau khi lật lại, chữ trên mặt trước danh thiếp lọt vào đáy mắt.
Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên danh thiếp, không hề ngẩng đầu: “Thích nhãn hiệu quần áo này từ bao giờ thế?”
Người phụ nữ khẽ sững sờ, nụ cười nơi khóe môi hơi cứng lại, “Không đẹp sao?”
Người phụ nữ hơi dang hai tay, phô bày trọn vẹn vóc dáng yêu kiều, nghiêng đầu cười nhìn anh: “Không đẹp ư?”
Hai ngón tay đang kẹp danh thiếp của Văn Chú xoay vào trong lòng bàn tay, thu danh thiếp vào giữa lòng bàn tay, đuôi mắt lười biếng liếc qua, ở góc độ này nhìn nghiêng gương mặt vô cùng sắc nét.
Vẻ đẹp của Ôn Thanh Dữ được mọi người công nhận, gia cảnh và năng lực bản thân ai cũng thấy rõ, người theo đuổi bên cạnh chưa bao giờ dứt.
Bên cạnh Văn Chú không có nhiều người khác giới, cô ta được coi là người bạn khác giới hiếm hoi bên cạnh anh, nói một cách dễ hiểu thì người có EQ cao nói năng làm việc sẽ không khiến người ta chán ghét.
Câu hỏi váy có đẹp hay không, Văn Chú sẽ không trả lời, anh thuận tay nhét danh thiếp vào túi áo, thong thả bước lại gần bàn bar.
Trên tấm lót bàn màu xám đen đặt miếng bít tết vừa rán xong, thậm chí còn được cắt ra một cách chu đáo.
Văn Chú cầm dao nĩa lên, cắt một miếng nhỏ đưa vào miệng, nhai xong liền đưa ra đáp án: “Có thể đưa vào thực đơn.”
Đôi môi đỏ của Ôn Thanh Dữ nhếch lên, hai tay chống lên mép bàn chế biến, ánh cười rạng rỡ nơi đáy mắt, đôi mắt nhìn anh trong veo sáng ngời “Văn tổng đã nói là ngon, thì món mới này chắc chắn sẽ là món hot của tháng sau.”
Động tác của Văn Chú dứt khoát cắt bít tết “Phí nếm thử nhớ tìm Tống Miện thanh toán.”
“Em đây là buôn bán nhỏ, không so được với Thịnh Hoằng, Văn tổng cũng nỡ thu phí sao?” Ôn Thanh Dữ rót ly rượu vang nhẹ nhàng đặt bên tay anh.
Văn Chú cười khẩy: “Từ xưa đến nay, thương nhân buôn bán còn có một cách gọi khác.”
Ôn Thanh Dữ nhướng mày, dáng vẻ rửa tai lắng nghe.
Anh bưng rượu vang nhấp một ngụm, hương rượu tràn ngập giữa môi răng, mùi hoa hồng nhàn nhạt quanh quẩn đầu lưỡi.
Hoa hồng tượng trưng cho sự dịu dàng, nhưng lời từ miệng anh nói ra lại không bị hoa hồng ảnh hưởng, lạnh nhạt bình tĩn: “Gian thương.”
Ôn Thanh Dữ cúi đầu cười thành tiếng: “Đâu có ai tự nói mình như vậy, được rồi, hôm nào em tặng hai chai rượu vang quý cất giữ lâu năm coi như phí nếm thử.”
Văn Chú không phản hồi, sự tập trung dường như đặt vào miếng thịt bò trong đĩa, dao và nĩa đan xen tạo ra âm thanh cắt thái, hòa lẫn trong tiếng nhạc êm dịu.
Ôn Thanh Dữ im lặng chốc lát, như vô tình hỏi: “Vừa rồi ở tầng hai nhìn thấy anh nói chuyện với một vị khách, người quen à?”
Mũi dao tạo ra một âm thanh chói tai.
Văn Chú đặt dao nĩa xuống, bưng ly chân cao, những đốt ngón tay thon dài giữ lấy miệng ly trong suốt: “Em muốn biết điều gì?”
Ôn Thanh Dữ và anh quen biết nhiều năm, tự cho là cũng khá hiểu Văn Chú, nhưng thỉnh thoảng cũng sinh ra nghi ngờ, liệu cô ta có thật sự hiểu anh không?
Nếu thật sự hiểu, thì ý nghĩa từng lời nói cử chỉ của anh, Tống Miện có thể lĩnh ngộ rất nhanh, còn cô ta chỉ đoán trúng được vài lần.
Văn Chú người này, sự lịch thiệp của anh là tùy người mà đối đãi, giống như giờ phút này, câu hỏi bình thường như cuộc đối thoại giữa bạn bè, thần sắc anh lạnh nhạt, không nhìn ra vẻ có cảm xúc gì, nhưng Ôn Thanh Dữ biết, anh đã không vui.
Im lặng một lát, Ôn Thanh Dữ cười mở miệng, giọng nói nhỏ nhẹ: “Em chỉ thuận miệng hỏi thôi, còn tưởng là bạn anh tình cờ gặp được.”
Văn Chú đặt ly rượu xuống, vẻ mặt rất nhạt: “Gặp qua vài lần.”
Gặp qua vài lần nhưng không nói là thân hay không, Ôn Thanh Dữ tỉ mỉ quan sát anh, nhưng chẳng thu hoạch được gì.
Văn Chú là cao thủ giỏi che giấu, anh nếu không muốn để người ta đoán được, thông minh như Gia Cát Lượng cũng không nhìn ra manh mối.
Từ lúc anh đi vào đến khi đứng bên cửa sổ, trên tay cầm một tấm danh thiếp, bất luận đang làm gì, Ôn Thanh Dữ đều biết.
Đương nhiên, bao gồm cả chuyện xảy ra dưới lầu.
Lúc này, tại khu vực dùng bữa sảnh chính tầng một, Chu Uẩn bưng ly nước ấm từ từ dựa vào lưng ghế, ánh mắt rơi trên người Đổng Diệu Huy, đánh giá cách ăn mặc hôm nay của anh ta từ dưới lên trên hai lượt, ánh mắt dừng lại trên đôi giày da kia hai giây, rồi lại nhanh chóng dời đi.
“Gần đây thời tiết Túc Nguyên không tốt, mấy hôm trước mưa phùn lất phất mãi không dứt, đi trên đường cả người cứ dính nhớp “ Đổng Diệu Huy cắt xong từng miếng bít tết, ngẩng đầu cười cười “Cô Chu là đặc biệt xem dự báo thời tiết canh trời nắng để về à?”
Chu Uẩn không đáp mà hỏi lại: “Tôi thấy bên này mới xây một tòa nhà văn phòng, chắc là tòa có quy mô cao nhất ở đây nhỉ.”
“Ồ! Cái đó chắc chắn rồi, chính là do Thịnh Hoằng đầu tư, công ty lớn ra tay hào phóng, không cần nghi ngờ.” Đổng Diệu Huy vừa nói vừa dùng nĩa cắm mạnh vào miếng thịt “Cô Chu định mua à? Vậy e là không còn đâu, từ sớm không ít người nghe được tin tức, biết là Thịnh Hoằng đầu tư, đều tranh nhau mua, không bán hết thì cũng cho thuê hết rồi, dù sao cái tên Thịnh Hoằng vừa đưa ra đã là sự bảo chứng cho chất lượng, cũng giống như đi chợ gặp được cá tươi sống ấy, bị tranh cướp hết sạch rồi.”
“Xem ra tôi không có cơ hội rồi.” Chu Uẩn cười nhẹ “Giám đốc Đổng cũng ra tay rồi sao?”
“Hả?” Tần suất nhai của Đổng Diệu Huy chậm lại “Ra tay cái gì?”
Tay cầm nĩa của Chu Uẩn mang theo mục đích rõ ràng chỉ vào giày của anh ta, “Nhìn giày của Giám đốc Đổng, chắc là vừa từ công trường về.”
Đổng Diệu Huy liếc nhìn theo hướng cô chỉ rõ, môi mím thành một đường “Không…”
“Lúc tôi liên lạc với Giám đốc Đổng, nghe thấy bên kia điện thoại truyền đến tiếng xe trộn bê tông vận hành.” Chu Uẩn thong thả ung dung cắt thịt bò “Sau khi liên lạc điện thoại, Giám đốc Đổng không quá năm phút đã đến quán cà phê, là đang ở công trường đúng không?”
Thịt bò trong cổ họng bỗng nhiên trở nên khô khốc vô cùng, Đổng Diệu Huy cố nuốt rồi đặt dao nĩa trong tay xuống: “Lời cô Chu nói khá thú vị đấy, cô muốn nghe ngóng cái gì?”
Chu Uẩn bỏ miếng thịt bò nhỏ vào miệng: “Đừng căng thẳng, chỉ là muốn hỏi Giám đốc Đổng nếu đã đi đến tòa nhà văn phòng do Thịnh Hoằng phát triển, đoán chừng là có người quen, muốn nhờ quan hệ của anh hỏi xem còn mặt bằng văn phòng dư thừa nào không.”
Đổng Diệu Huy híp mắt, cố làm ra vẻ lơ đãng bưng cốc lên uống nước, khóe mắt lướt qua trên mặt Chu Uẩn.
“Cô Chu, cô nghĩ nhiều rồi, tôi không đi công trường, còn về bùn đất trên giày không khó hiểu đâu, Túc Nguyên mưa liên tiếp mấy ngày, đi đường không chú ý giẫm phải chỗ bẩn, chuyện này không phải rất bình thường sao?”
Đổng Diệu Huy rút tờ khăn giấy lau miệng, thái độ không còn nhiệt tình như vừa rồi: “Bữa cơm hôm nay cô Chu đã nói mời, tôi sẽ không khách sáo, cảm ơn đã chiêu đãi.”
Dứt lời, Đổng Diệu Huy đứng dậy xách chiếc cặp bên cạnh rời khỏi quán.
Chu Uẩn không nhìn theo hướng anh ta rời đi, một mình ngồi tại chỗ ăn hết phần ăn đã gọi, gọi nhân viên phục vụ, bảo họ gói hết phần ăn chưa ăn xong của Đổng Diệu Huy lại.
Quầy thanh toán ở cạnh cửa kính, xung quanh cây xanh bao quanh. Nhân viên thu ngân xác nhận số bàn với Chu Uẩn xong, mỉm cười giải thích: “Thưa cô, bàn ăn này của cô không cần trả tiền, chủ quán của chúng tôi nói mời cô bữa này.”
Chu Uẩn lần đầu tiên tới nhà hàng Yuke, bạn bè cô không nhiều, ếu có ai mở quán thì không thể không báo tin cho cô, muốn ăn chùa thì trước hết cũng phải làm rõ nguyên do.
“Có thể cho tôi hỏi chủ quán các anh họ gì không?”
“Họ Ôn.”
Trong lúc im lặng ngắn ngủi, Chu Uẩn lục tìm trong số những người mình quen biết xem có bạn bè nào họ Ôn không, và đi đến kết luận là không có.
Máy thu ngân có hai mặt, Chu Uẩn nhìn qua màn hình hiển thị thấy số tiền tiêu dùng, không nói lời nào liền lấy tiền mặt đặt lên quầy.
“Thưa cô, chủ quán chúng tôi nói…”
“Tôi không quen người họ Ôn nào cả, có lẽ chủ quán các anh nhận nhầm người rồi, tôi sẽ không chiếm hời của người khác.”
Chu Uẩn nói xong đẩy cửa quán rời đi.
Trên đường về, Bạch Đàm vừa hay gọi điện thoại tới, Chu Uẩn hỏi cô ấy có muốn mang chút đồ ăn gì về không.
“Tớ làm gì còn nuốt trôi nổi nữa, thằng nhóc Tần Phóng này đến giờ vẫn chưa về, Viên Lợi bảo hay là bỏ trốn rồi, gọi điện thoại thì không nghe máy” Bạch Đàm bực bội vò đầu “Tiểu Uẩn, lát nữa tớ có thể không đưa cậu về được rồi, tớ chuẩn bị cùng Viên Lợi đến Thịnh Hoằng Văn tổng.”
Lại nghe thấy chuyện liên quan đến Văn Chú, Chu Uẩn theo bản năng miết nhẹ điện thoại: “Các cậu tìm anh ta làm gì?”
“Ý của Viên Lợi là chúng tớ tìm Văn tổng nói rõ sự việc, Hào Lợi đánh cắp thành quả của chúng tớ, Thịnh Hoằng nếu ký hợp đồng với bọn họ, lỡ như sự việc vỡ lở, đối với hình tượng tốt đẹp duy trì nhiều năm của Thịnh Hoằng thế nào cũng bị tổn hại, Văn tổng chắc chắn sẽ cân nhắc kỹ chuyện ký hợp đồng.”
Suy nghĩ lại…
Trước mắt Chu Uẩn lóe lên ánh mắt rũ xuống nhìn cô của Văn Chú, ánh mắt sắc bén, mang theo vài phần dò xét. Loại người đó làm việc có lẽ sẽ cân nhắc kỹ, nhưng cũng có sự quyết đoán chỉ mưu cầu lợi ích của thương nhân.
Trừ khi bên phía Bạch Đàm có thể đưa ra chứng cứ xác thực chứng minh Hào Lợi đánh cắp thành quả, nếu không thì làm sao Văn Chú tin vào lời nói từ một phía được.
Chu Uẩn từ từ xoay người, nhìn chằm chằm biển hiệu bị gió thổi đung đưa của nhà hàng Tây Yuke, nói ra sự thật: “Các cậu cho dù đi cũng chưa chắc gặp được Văn tổng, Thịnh Hoằng mỗi ngày một đống việc lớn nhỏ, không hẹn trước lễ tân công ty chỉ sẽ dùng lời lẽ xã giao cho có lệ qua loa với các cậu thôi.”
Con người ta khi nóng lòng sốt ruột, khả năng tư duy của não bộ sẽ giảm đi một nửa. Nếu không nhờ Chu Uẩn nhắc nhở, Bạch Đàm suýt thì quên mất, Văn tổng của Thịnh Hoằng đâu phải người họ muốn gặp là gặp được, e là sẽ bị chặn ngay tại cổng công ty.
“Tớ nghĩ cách xem sao, xem có thể tìm người quen chuyển lời cho thư ký bên cạnh Văn tổng không, có anh ta chuyển lời chắc là được.”
“Có lẽ có cách khác có thể gặp được Văn tổng.” Chu Uẩn xác định lại vấn đề lần cuối “Các cậu là muốn ngăn cản Hào Lợi và Thịnh Hoằng ký hợp đồng, cho các cậu thêm chút thời gian tìm ra nội gián đúng không?”
“Tớ và Viên Lợi chính là có ý đó.” Bạch Đàm hơi sốt ruột “Tiểu Uẩn, tớ không nói với cậu nữa, phải đi tìm xem có ai quen biết với thư ký bên cạnh Văn tổng không.”
“Cậu nếu tin tưởng thì cứ giao chuyện này cho tớ.” Chu Uẩn uay bước đi ngược trở lại “Cậu còn có việc quan trọng hơn phải làm.”
“Gì cơ?”
“Đến công trường tòa nhà văn phòng đang xây dựng gần phòng làm việc xem sao, để ý xem lối ra vào có mấy cái, nghĩ cách lấy được video giám sát ra vào công trường một giờ trước, nếu không lấy được thì hỏi bảo vệ trông cửa xem có từng gặp Viên Lợi và Đổng Diệu Huy không.”
Bạch Đàm nghe thấy tên Viên Lợi thì giật mình, sự bực bội tan biến, đại não vẫn đang thích ứng với lời Chu Uẩn nói, tay trái chống trán, mày nhíu chặt: “Không phải… Viên Lợi gì cơ? Sao còn có Đổng Diệu Huy? Hai người bọn họ đi công trường hẹn đánh nhau à?”
Chu Uẩn chú ý tới bóng người cao lớn đầy phong độ phía trước, không kịp giải thích: “Cứ làm theo lời tớ nói trước đi, cậu gọi thêm người tin cậy đi cùng, trước khi tớ về đừng để Viên Lợi rời đi.”
Chu Uẩn vội vàng cúp điện thoại, chạy về phía bóng người phía trước. Cũng không biết có phải chân người đó quá dài hay không, cô từ chạy chậm chuyển sang chạy nhanh, một giây trước khi vệ sĩ kéo cửa xe và người đó sắp lên xe, cô lớn tiếng gọi anh: “Đây có phải đồ của anh không?!”
Văn Chú nghiêng mắt nhìn sang, giơ tay ngăn cản hành vi chuẩn bị ngăn cản của vệ sĩ, đứng tại chỗ đợi cô thở hồng hộc chạy tới.
Chu Uẩn giơ cái ví tiền trong tay lên, sau khi khoảng cách kéo gần thì từ từ hạ xuống, nheo mắt quan sát kỹ Văn Chú, cố làm ra vẻ cận thị cần đến gần mới có thể nhìn rõ “Xin lỗi, tôi hình như nhận nhầm người rồi.”
Cô áy náy nói: “Tôi không đeo kính, người đàn ông kia cũng mặc một bộ âu phục giống anh, làm phiền rồi.”
Chu Uẩn diễn rất đạt, từ đầu đến cuối đều giữ vững phong độ, đến nỗi vệ sĩ cũng không mảy may nghi ngờ lời giải thích của cô.
Trong khoảnh khắc cô xoay người chuẩn bị rời đi, phía sau truyền đến câu nói nghe khá là ngứa đòn của Văn Chú…
“Chu Vực nói thị lực em gái cậu ta rất tốt, còn tốt hơn cả cậu ta.”
Chân Chu Uẩn vừa bước ra từ từ lùi về vị trí cũ, cô từ từ xoay người lại như thước phim quay chậm. Cách đó không xa, Văn Chú đã xoay người đứng đối diện trước cô một bước.
Giữa bọn họ bị ngăn cách bởi vệ sĩ, nhưng Chu Uẩn vẫn nhìn thấy khóe môi anh nhếch lên một cái đầy ẩn ý: “Hai người ai là kẻ nói dối đây?”

 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (148)
Chương 1: Chương 1: Việc đầu tiên em làm khi về Túc Nguyên là nói dối anh sao? Chương 2: Chương 2: Cô hiểu tôi lắm à? Chương 3: Chương 3: Hai người ai là kẻ nói dối đây? Chương 4: Chương 4: Cô ở chỗ tôi chỉ là một tấm danh thiếp có in tên Chương 5: Chương 5: Gương mặt tuấn tú nửa quen nửa lạ xuất hiện trước mắt cô Chương 6: Chương 6: Cô chắc là cô em gái thứ ba mươi bảy mà cậu ta quen biết đấy Chương 7: Chương 7: Tin tôi xé nát miệng anh không! Chương 8: Chương 8: Tôi mời cô đến lúc nào? Chương 9: Chương 9: Từng đến núi Tứ Kỳ chưa? Chương 10: Chương 10: Văn tổng sao không dứt khoát cướp luôn đi! Chương 11: Chương 11: Tách ra một lát cũng không có chuyện gì đâu Chương 12: Chương 12: Yêu thầm không phải là phong cách của tôi Chương 13: Chương 13: Ngoại trừ việc công ích miễn phí, thì con người tôi không bao giờ làm chuyện kinh doanh lỗ vốn Chương 14: Chương 14: Nguy hiểm rình rập Chương 15: Chương 15: Tôi khá tò mò hắn định trả thù chúng tôi thế nào đây? Chương 16: Chương 16: Cô đã bao giờ thấy ai cầu xin người khác mà đứng thẳng người chưa? Chương 17: Chương 17: Cứu người chữa thương, tiện thể dỗ dành cô Chương 18: Chương 18: Như vậy có được coi như là dỗ dành xong chưa? Chương 19: Chương 19: Một người theo đuổi điên cuồng Chương 20: Chương 20: Ngay trong ngày hôm đó đến nhà họ Chu thăm hỏi định ngày cưới Chương 21: Chương 21: Tôi không có ý định tham gia vào mối quan hệ của hai người Chương 22: Chương 22: Quy tắc giải đấu do đích thân tôi định ra Chương 23: Chương 23: Dám cá một ván không? Chương 24: Chương 24: Dù sao thì quan thanh liêm như tôi cũng khó xử việc nhà Chương 25: Chương 25: Thế này mới gọi là lạt mềm buộc chặt, học hỏi đi Chương 26: Chương 26: Anh trai cô... bị tai nạn xe rồi Chương 27: Chương 27: Vừa có được ân tình, vừa xây dựng được hình tượng, vừa đạt được mục đích Chương 28: Chương 28: Tôi không cần thiết cứ phải làm một người cao thượng trong xã hội này Chương 29: Chương 29: Tiếng hét như muốn xé toạc bầu trời Chương 30: Chương 30: Sai bảo tôi đến nghiện rồi phải không? Chương 31: Chương 31: Đó là tín hiệu ngầm hiểu giữa hai người Chương 32: Chương 32: Cô nghĩ tôi tuyển không được người sao? Chương 33: Chương 33: Thế thì càng phải thử xem Chương 34: Chương 34: Nhớ chưa? Công chúa nhỏ nhà họ Chu Chương 35: Chương 35: Nếu không nghe lời, đều phải “g.i.ế.t” không tha Chương 36: Chương 36: Tự tay diệt trừ chẳng lẽ không đúng sao? Chương 37: Chương 37: Đấu trí đấu dũng Chương 38: Chương 38: Người phụ nữ họ Ôn Chương 39: Chương 39: Ở nhờ Chương 40: Chương 40: Yên tâm, tôi chăm sóc cô ấy rất tốt Chương 41: Chương 41: Văn Chú! Anh là đồ khốn! Chương 42: Chương 42: Thú vui đặc biệt của người có tiền Chương 43: Chương 43: Quay được thứ mình muốn rồi chứ? Chương 44: Chương 44: Tôi nói loa phóng thanh cô ta có biết là cái gì không? Chương 45: Chương 45: Thề phải để lại ký hiệu thuộc về anh trên người cô Chương 46: Chương 46: Lại là một kẻ cứng đầu Chương 47: Chương 47: Tín hiệu nguy hiểm Chương 48: Chương 48: Cũng nên thành thật một lần rồi chứ Chương 49: Chương 49: Cho dì út của cô cùng những người khác một con đường sống Chương 50: Chương 50: Dồn vào chỗ chết mới hả dạ Chương 51: Chương 51: Kẻ lãng tử rong chơi giữa nhân gian Chương 52: Chương 52: Chính là không muốn để anh tìm thấy cô ấy nữa Chương 53: Chương 53: Hạ lão phu nhân bảo tôi qua đây đưa chút đồ Chương 54: Chương 54: Hình như nhìn thấy người quen Chương 55: Chương 55: Không phải cô thích Chu Vực sao? Chương 56: Chương 56: Sự yêu thích của cô được niêm yết giá công khai Chương 57: Chương 57: Thủ đoạn thay người không kẽ hở thế này mà chỉ làm một nhân viên quèn thì phí tài năng quá Chương 58: Chương 58: Vậy thì hôm nay họ chết chắc rồi! Chương 59: Chương 59: Giúp tôi tìm một người Chương 60: Chương 60: Xem vừa nãy nó có phải mở mắt không? Chương 61: Chương 61: Đài Diệu Nguyên lờ mờ cảm thấy không đúng lắm Chương 62: Chương 62: Cô Chu... cũng ở trên du thuyền Chương 63: Chương 63: Biến mất khỏi cuộc đời của tất cả bọn họ Chương 64: Chương 64: Cô là bạn cô ấy nhưng không phải là cô ấy Chương 65: Chương 65: Không giống như bút tích của đàn ông Chương 66: Chương 66: Đạo diễn có hài lòng với biểu hiện của tôi không? Chương 67: Chương 67: Sai. Là đối tượng kết hôn. Chương 68: Chương 68: Là vị hôn phu của tôi Chương 69: Chương 69: Tôi trước nay luôn muốn cả hai Chương 70: Chương 70: Trước đó đã có bao nhiêu lần? Chương 71: Chương 71: Đừng ở lại chỗ này Chương 72: Chương 72: Cậu chắc chắn không cùng bọn tớ trở về sao? Chương 73: Chương 73: Cô phải giữ chân vị đại gia này Chương 74: Chương 74: Cô không sợ anh ta trả thù cô sao? Chương 75: Chương 75: Cô không có người thay thế Chương 76: Chương 76: Vốn dĩ đã u ám cần gì phải che đậy Chương 77: Chương 77: Tớ sẽ khiến Văn Chú đích thân mời tớ về Chương 78: Chương 78: Tôi thiếu chút quan tâm đó của cô ấy chắc? Chương 79: Chương 79: Chuyện này e là không đơn giản như vậy Chương 80: Chương 80: Vậy em muốn thế nào? Chương 81: Chương 81: Không phải muốn xem vết thương sao? Chương 82: Chương 82: Mua chuộc tôi cái gì? Cơ thể hay tình cảm? Chương 83: Chương 83: Nghe nói cậu bắn rất chuẩn? Chương 84: Chương 84: Tôi luôn luôn dung túng cho em hết lần này đến lần khác Chương 85: Chương 85: Cười bản thân chạy trời không khỏi nắng chứ sao! Chương 86: Chương 86: Anh muốn thế nào? Chương 87: Chương 87: Cũng gần như nhau cả thôi, chỉ là trải nghiệm khác nhau Chương 88: Chương 88: Lần sau em không may mắn thế đâu Chương 89: Chương 89: Trên mặt em dính bẩn, tôi lau sạch cho em rồi Chương 90: Chương 90: Tiền điện nước cũng do Văn tổng các anh lo liệu sao? Chương 91: Chương 91: Không hoan nghênh tôi đến à? Chương 92: Chương 92: Trong mắt anh tôi và anh ấy là loại quan hệ đó sao? Chương 93: Chương 93: Anh đây là thương lượng hay là ép hôn Chương 94: Chương 94: Đừng có vào đâu? Chương 95: Chương 95: Tại sao trên người em lại có mùi nước hoa nam? Chương 96: Chương 96: Tôi quả thực thích hợp hơn anh Chương 97: Chương 97: Xem tôi là lốp dự phòng phải không? Chương 98: Chương 98: Tôi sẽ chuẩn bị cho Văn tổng một đĩa khai vị Chương 99: Chương 99: Tôi thì không sao, chủ yếu là em thôi Chương 100: Chương 100: Tôi không chịu sự quản lý của anh ta, anh ta chỉ chịu trách nhiệm dẫn đường Chương 101: Chương 101: Bảo người phụ nữ của anh gọi cho Tống Miện sẽ thích hợp hơn tôi đấy Chương 102: Chương 102: Tôi khó để em thích đến thế sao? Chương 103: Chương 103: Tôi đang đợi em không còn mâu thuẫn nữa Chương 104: Chương 104: Tôi quả thực không nỡ động vào em, nhưng người đàn ông em tìm thì chưa chắc đâu Chương 105: Chương 105: Ai bảo tôi thích em trước chứ. Chương 106: Chương 106: Em không cho rằng chuyện tìm đàn ông kia đã qua rồi đấy chứ? Chương 107: Chương 107: Lần sau anh không dễ dỗ như vậy đâu Chương 108: Chương 108: Anh không phải là muốn chơi trò phản gián đấy chứ? Chương 109: Chương 109: Em muốn tận tay tống tất cả người nhà họ Chu vào tù Chương 110: Chương 110: Anh nói xem bàn tay dính máu người sẽ trông như thế nào? Chương 111: Chương 111: Nợ tiền trả tiền, giết người đền mạng Chương 112: Chương 112: Lúc ở dưới biển bố tôi có nói chuyện với ông không? Chương 113: Chương 113: Tôi có bảo anh giết người sao? Chương 114: Chương 114: Quan hệ của chúng ta cứ giữ bí mật trước đã Chương 115: Chương 115: Ngày mai tăng cường độ áp lực cho anh trai em Chương 116: Chương 116: Đừng để đến lúc đó tự vả mặt Chương 117: Chương 117: Anh sẽ tự tay giết chết đứa bé này Chương 118: Chương 118: Bởi vì anh ta mới là đứa con riêng đó Chương 119: Chương 119: Người của anh sẽ bảo vệ em Chương 120: Chương 120: Vẫn thoải mái hơn là đi cùng người ngoài Chương 121: Chương 121: Vị trí chính thất chỉ có thể mang họ Văn Chương 122: Chương 122: Anh trở nên dính người từ bao giờ vậy? Chương 123: Chương 123: Anh ta bảo tôi quyến rũ Chương 124: Chương 124: Đây chính là ba thước lụa trắng *của anh ta Chương 125: Chương 125: Mọi bí ẩn vào giờ khắc này cuối cùng cũng dần sáng tỏ Chương 126: Chương 126: Cháu đưa cô ấy đến đây không phải để chú kén cá chọn canh Chương 127: Chương 127: Phải cho anh biết tại sao em không vui chứ? Chương 128: Chương 128: Đừng cực đoan, hãy nghĩ đến em một chút Chương 129: Chương 129: Chê anh không đủ đẹp trai, đứng ở đây làm em mất mặt hả? Chương 130: Chương 130: Hết hứng thú tự nhiên sẽ được đưa đến nơi có hứng thú với bọn họ Chương 131: Chương 131: Anh ta chết thì có liên quan gì đến em? Chương 132: Chương 132: Anh đây không phải là thích mà là chiếm hữu Chương 133: Chương 133: Sự yên tĩnh trước cơn giông bão Chương 134: Chương 134: Anh sẽ không đưa sự sống chết của em vào trong kế hoạch của mình Chương 135: Chương 135: Giải quyết tất cả những người có thể dùng được bên cạnh Chu Bá Sầm Chương 136: Chương 136: Sao trước mặt bác sĩ lại nói chúng ta là bạn bè thế? Chương 137: Chương 137: Khoảng cách này xác xuất thành công vẫn rất lớn Chương 138: Chương 138: Là trùng hợp hay là do con người làm ra? Chương 139: Chương 139: Ngăn chặn mọi bất trắc xảy ra trước khi anh tìm đến Chương 140: Chương 140: Chỉ có hướng tiến về phía trước chứ không có đường quay đầu. Chương 141: Chương 141: Trong này có một người vô cùng quan trọng đang ở Chương 142: Chương 142: Nghe mấy tin đồn về anh từ miệng chó là sao đây hả? Chương 143: Chương 143: Đích thị là gian thương! Chương 144: Chương 144: Tháng bảy sơ kiến, tháng tám tương phùng Chương 145: Chương 145: Nhìn thế này khá giống một loài sinh vật Chương 146: Chương 146: Cái tôi giỏi không phải là thu hút sự chú ý của phụ nữ đâu Chương 147: Chương 147: Kẻ ngu ngốc thì không phân biệt biên giới Chương 148: Chương 148: Làm quá vấn đề