Chương 3
Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi

Chương 3: Thi Chia Lớp.

Phòng ngủ của Tạ Lan nằm ở hướng nam lầu hai, phòng này là phòng xép có nhà vệ sinh riêng.
        
Triệu Văn Anh chỉ vào phòng cách vách: “Phòng của Đậu Nhỏ ngay bên cạnh, có chuyện gì không tiện nói với dì thì con cứ trực tiếp tới gõ cửa tìm nó.”
   
Đậu Thịnh đeo balo một bên vai trực tiếp bước vào phòng mình, anh còn sử dụng thêm tuyệt kỹ co chân đạp cửa đóng sầm lại bằng một chân.

“Phá gia chi tử.” Triệu Văn Anh ngăn lại trước cánh cửa: “Mẹ đang nói chuyện với hai đứa, con có nghe thấy không?”

Lúc này Đậu Thịnh lúc này mới nhấc mí mắt lên: “Không biết mẹ đang nói chuyện với hai người luôn đó phu nhân.”

“Thằng nhãi này tém chút đi.” Triệu Văn Anh vỗ lên cánh tay anh: “Nếu mà gây thêm chuyện, xem mẹ xử lý con thế nào.”
         
Đậu Thịnh nghe xong liếc mắt một cái nhìn sang Tạ Lan, qua loa căn dặn cho có: “Ngày mai thi khảo sát, đi ngủ sớm một chút đi. Ngủ ngon ngon ngon.”
    
"Ngày mai thi?" Tạ Lan lập tức quay đầu.
         
"Đúng vậy." Đậu Thịnh bỗng nhiên cười rộ lên, nụ cười rạng rỡ đến độ khiến khiến người có cảm xúc muốn đánh chết.

Anh lắc lắc bàn tay thon dài của mình làm một thủ thế hình số sáu, sau đó lại thành số một: “Sáu môn ttrong một ngày.”    
         
Triệu Văn Anh quýnh một cái lên tay anh: “Muốn chết sớm à con trai, sao không nói sớm.”

“Chẳng phải con đã bảo sắp thi rồi sao?” Đậu Thịnh vẻ mặt ngây thơ vô số tội.    

“Thằng quỷ nhỏ này, con đâu có bảo là ngày mai thi”
         
Đậu Thịnh cười tít, tầm mắt nhìn Tạ Lan: “Sáng thi liên tiếp Văn Toán, giữa chừng được nghỉ mười phút để đi vệ sinh. Chiều thi tổ hợp ban tự nhiên, tiết tự học buổi tối thì thi tiếng Anh.”
    
Tạ Lan tức đến nghẹt thở.
         
Triệu Văn Anh cắn răng nghiến lợi nói: “Tập sống làm người thiện lương tốt đẹp chút đi thằng quỷ, như con mà cũng có fan thì chết con người ta.”
         
Tạ Lan sững sờ: “Fan gì vậy ạ?”

Không biết có phải ảo giác hay không, biểu tình trên mặt Đậu Thịnh trong nháy mắt xịt keo cứng ngắc.
         
“Không có chuyện gì đâu, con ngủ trước đây.” Đậu Thịnh nhanh chóng chui tọt vào trong phòng, trở tay đóng chốt cửa lại.

Cửa phòng theo chấn động của động tác đóng cửa mà hơi run run rẩy rẩy, tấm bảng treo trước cửa rơi xuống, bên trên viết.

Văn phòng đã hết giờ làm việc.
              
Tạ Lan: "..."
         
Triệu Văn Anh liếc mắt đem tấm bảng hiệu lật lại: “Đừng để ý tới nó, có chuyện gì thì cứ trực tiếp gõ cửa.”

Mặt bên kia của tấm bảng viết ’Giờ làm việc hành chính, xì tiền ra rồi gõ cửa.”

Đầu óc thật dở hơi!

Triệu Văn Anh không nán lại lâu, cô nói cho Tạ Lan nơi để máy giặt, đưa thẻ sim nội địa và chai “Thốn Hắc Tố” xong thì đi ra ngoài..
    
Tạ Lan nghiên cứu cái bình một hồi mới biết, “Thốn Hắc Tố” chính là Melatonin có tác dụng điều hòa đồng hồ sinh học. Nhưng cậu không định uống thuốc, cậu thà học bài cấp tốc còn hơn mặc kệ hết thảy mà ngủ một giấc ngon lành. Quan trọng là phải học từ vựng tiếng Trung của các môn Toán và Lý tương xứng với hệ thống kiến thức trong đầu cậu mới được, chứ không là mai cậu bay màu thật cho xem.
              
Mà vấn đề trước mắt là hiện tại cậu không có tài liệu để đọc.

Cậu với Tạ Cảnh Minh xảy ra mâu thuẫn, so với kế hoạch về nước thì sớm hơn hai tháng nên không mang theo nhiều đồ. Đàn violin và máy ảnh là vật không thể bỏ lại, ngoài ra cậu còn mang theo điện thoại di động, ví đựng thẻ và những cuốn nhật ký của mẹ.

Hiện tại điện thoại di động đã bị hỏng, làm cách nào cũng không thể khôi phục lại được.                   
    
Chính mình trong lòng mang buồn bực, ngoài cửa phòng có người thanh thanh hạ giọng.
              
Đậu Thịnh thanh âm thật thấp cách một cánh cửa vang lên: "Ngủ chưa?"
         
"Chưa."
         
Tạ Lan đứng dậy mở cửa ra.

Đậu Thịnh đã thay đồ ngủ, mới vỏn vẹn qua vài phút mà anh đã tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước.

Nước da Đậu Thịnh vốn rất trắng, vừa tắm xong thì trắng đến như phát sáng, tay trái anh đang cầm một hộp plastic đựng hai cái bánh đen sì, tay phải thì cầm chiếc Iphone.

Đậu Thịnh từ tốn nói: “Đây là điện thoại của tớ, xóa hết dữ liệu trong đó rồi, cho cậu mượn dùng trước đấy. Tớ kết nối wifi luôn rồi.”         

Đang nhắc đến điện thoại di động thì điện thoại di động đã tới.
                   
Tạ Lan có chút xoắn xuýt, nhận điện thoại di động của người ta thì phải mang ơn người ta, hơn nữa còn là người đã chúc cậu “thanh xuân tươi đẹp đáng yêu vô địch.”
    
Mà nếu như không nhận điện thoại di động thì thi khảo sát ngày mai sẽ triệt để toi đời.
         
"Có muốn lấy không" Đậu Thịnh lười biếng nói: “tốc độ nói chuyện của tớ đã rất chậm lắm luôn rồi á, có phải là cậu chậm hiểu không?”
         
Tạ Lan nhận lấy điện thoại di động, nhàn nhạt nói: “Cảm ơn, vừa vặn tớ chuyển tiền máy ảnh cho cậu luôn.”
         
"Ừm."
    
Đáng lẽ cuộc trò chuyện đến đây sẽ kết thúc, nhưng Đậu Thịnh vẫn chưa chịu đi, cả người anh dựa vào cánh cửa như lúc trước: “Có thấy lệch mũi giờ hay không? Nếu không ngủ được thì ở trong ngăn kéo có tài liệu tham khảo, học cấp tốc một chút.”
         
Tạ Lan theo bản năng trả lời: "Không sao."
 
Đậu Thịnh khẽ cười: “Tùy cậu, thích thì học không thì thôi. Nể tình hữu nghị nên tớ mới nhắc, tớ thấy cậu cũng có vẻ lưu tâm đến kỳ thi lắm mà.”

Đậu Thịnh nói xong thì ra ngoài, nhưng vừa xoay lưng đã quay nguýt đầu lại: “Mì sốt trứng muối dở lắm đúng không? Mỗi nữ sĩ Triệu Văn Anh thích ăn món đó thôi.”

Tạ Lan: “???”

Xác thực cậu ăn không quen miệng, nhưng nếu như cậu nhớ không lầm thì người này đã ăn tận ba bát.
           
Gia hoả miệng đầy chuyện ma quỷ xạo ke kia vẫn điềm nhiên như không mà mở hộp plastic ra.

“Bánh bẩn thỉu (*), ăn không?”     
  
Tạ Lan sững sờ, "Bánh gì bẩn thỉu?"
         
Đậu Thịnh cười xì một tiếng, cầm một cái rồi đem hộp đặt ở trên tủ đầu giường: “Chia cho cậu một cái đó, sinh nhật vui vẻ sống lâu tóc bạc phơ phơ.”

Anh lê đôi dép lê quay về phòng, nhấc chân đạp cửa đóng lại.

Cái bảng vừa bị Triệu Văn Anh lật qua nay lại lật về, chuyển sang “Văn phòng đã hết giờ làm việc”.
              
Tạ Lan nhìn tấm bảng một lúc rồi mới đóng cửa lại.
    
Điện thoại di động tuy là mẫu hình loại cũ nhưng cấu hình cao, nhìn từ trong ra ngoài thì vẫn còn mới. Thực sự có chút lãng phí khi bị đào thải.

Sau khi dùng nữa tiếng đồng hồ để đồng bộ dữ liệu, câu đem điện thoại đặt ở bên cạnh, ánh mắt rơi trên hộp bánh.

Bột cacao và socola xếp từng tầng lên nhau, nhìn cực kỳ hấp dẫn dưới ánh đèn, đánh bại cả bát mì sốt trứng muối xa hoa buổi tối
         
Ở đây rồi, điện thoại di động cũng đã nhận luôn thì còn có cái gì phải nghĩ suy.

Cậu rút khăn giấy để lót, lấy bánh ra.

Quả nhiên hương vị của socola lan tỏa trong miệng, vừa đắng vừa ngọt, ăn rất no.
                        
Tạ Lan nhìn chằm chằm thanh tiến độ dữ liệu, bất tri bất giác ăn hết bánh trong hộp. Cậu lau vụn bánh rơi trên bàn, dự định trước tiên đi tắm.
         
Vừa mở đèn trong phòng tắm, trên gương phác hoạ một khuôn mặt tuấn tú nhưng lem nhem như quỷ doạ hết hồn.
    
"Oh my..."
         
Miệng đầy vụn đen sì.
         
"..."
         
Tạ Lan một mặt ngây ngốc, mím chặt môi đối diện trước gương.

Một giờ đêm, cuối cùng điện thoại cũng khôi phục được dữ liệu trên đám mây, Tạ Lan đổi ngôn ngữ sang tiếng Trung rồi tải Wechat, đăng ký tài khoản.

Cậu vắt óc cả buổi để nghĩ nickname, ban đầu tính viết Renaissance, sau đó lại tra từ điển và đổi thành Văn Hoá Phục Hưng sang tiếng Trung.
    
Tạm thời không có ảnh đại diện.

Bỗng nhiên điện thoại rung lên.

Số 1 màu đỏ hiển thị trên danh sách cuộc trò chuyện:

— “RJJSD” đến từ “Người dùng gần đây” gửi lời chào đến bạn, kèm lời nhắn “Đậu Thịnh”.

Hai chữ này cậu cũng không nhận ra, nhưng anh đại diện là hạt đậu. Triệu Văn Anh mơ hồ từng gọi Đậu Thịnh bằng cái nhũ danh này, hẳn là người phòng sát bên rồi.                  
         
Không phải văn phòng đã kết thúc giờ làm việc hôm nay rồi à?   

“Hai người đã là bạn bè tốt, hiện tại có thể bắt đầu trò chuyện.”

Khung trò chuyện im lặng như tờ, không ai nhắn với ai câu nào, cứ lặng thinh như thế mười phút.

Tạ Lan tiện tay nhấn vào vòng bạn bè của Đậu Thịnh, trang cá nhân đã cài đặt chỉ hiển thị nội dung trong ba ngày gần đây, màn hình trống trơn, ảnh bìa là cây ngô đồng được chụp từ dưới lên, ở dưới ký hai chữ

“Không cho”.
 
Tạ Lan nhìn một lúc rồi thoát ra ngoài, khung trò chuyện vẫn trắng tinh.    
    
Thật sự văn phòng đã kết thúc giờ làm việc?
         
Tạ Lan cân nhắc xong thì làm theo hướng dẫn, mò được chức năng chuyển tiền, thử chuyển 3999 cho Đậu Thịnh.

Phong bì nhỏ màu cam chỉ tồn tại hai giây rồi nhanh chóng bị phủ xám.

Một dòng chữ hiển thị: “Đã nhận”.

“…”

Xem ra văn phòng thật sự hết giờ làm nhưng kế toán vẫn còn online.
              
*

Sáng ngày hôm sau, một tin sốt dẻo nổ ra trong lớp 11 ban tư tại tòa nhà giảng dạy chính của trường song ngữ Anh Trung.

Xa Tử Minh chạy như bay vào lớp, cất giọng oang oang hơn cả cái loa phường khiến cả đám đang nhốn nháo chuẩn bị lên thớt bỗng im phăng phắc.

“Có soái ca kia đẹp trai lắm, theo Đậu Thịnh vào văn phòng của Hồ Tú Kiệt luôn bây ơi!”

Cả lớp im lìm thoáng chốc rộn ràng xôn xao: “Ai đẹp trai dị?”

“Đi chung với Đậu Thịnh hả?”

“Bắt gặp trên đường thôi hay kè kè luôn?”
                   
Xa Tử Minh hai tay mở ra: “Không phải vai đụng vai kè kè đâu bây, giữ một khoảng cách nhất định nhưng không phải ngẫu nhiên đi chung, bọn bây hiểu không?”
    
Cả đám gật mạnh đầu.

Xa Tử Minh len lách chen chúc qua các bạn học trên lối đi, hắn ta chạy chậm đi đến bên cạnh ủy viên học tập tên Đái Hữu: “Đậu Đậu có tiết lộ thông tin gì không? Là đánh nhau với người ta hả?”

Uỷ viên học tập Đái Hữu có dáng người cao cao gầy gầy, hắn đeo một cặp gọng kính bạc, bên trên bàn bày đựng bình cà phê.

“Không có nói!”        
         
"A này —— "
    
Một bạn học ngồi sau lưng Đới Hữu nhìn Xa Tử Minh, liếc hỏi: “Còn có tâm trạng hóng drama cơ à? Mười phút nữa là phát đề rồi, kéo bàn hộ cái nào.”

“Đây đây.” Xa Tử Minh kéo chiếc bàn nhỏ cạnh mình ra nửa mét, kéo xong thì tò mò ngóng ra cửa, nhướng mày: “Đậu Thịnh tới rồi… Khoan, bạn đẹp trai đó cũng tới luôn kìa!”
    
Cả lớp nhao nhao, hơn bốn mươi cặp mắt ngó thẳng ra ngoài.

Tạ Lan đang đứng trước cửa sau của lớp chợt thấy rợn rợn cả sống lưng, quay sang thì thấy bốn mươi đôi mắt cú đêm đang nhìn mình đăm đăm.
            
Thiếu chút nữa chân cậu mềm nhũn.
    
Giáo viên chủ nhiệm lớp mười một tên là Hồ Tú Kiệt, gương mặt cô vô cùng nghiêm khắc, giọng lạnh lùng, quần áo tóc tai gọn gàng, toàn thân toát lên sự gắt gỏng mà toàn thể học sinh trong lớp Trung – Anh đều cảm nhận được.

Cô đứng sau cửa hắng giọng, hơn bốn mươi cặp mắt lập tức thu về, ai nấy ngồi thẳng lưng, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Tạ Lan mơ hồ nghe được Đậu Thịnh bên cạnh thấp giọng cười nhẹ một tiếng.
                    
Vừa quay đầu nhìn lại, cậu đã thấy Đậu Thịnh thần sắc lãnh đạm, giống như tiếng cười trầm vừa nãy không có liên quan đến mình.

Hồ Tú Kiệt lên tiếng: “Cô có nói rõ tình hình cụ thể với em rồi, Đậu Thịnh cũng kể với em về bài thi chia lớp hôm nay rồi chứ?”

Tạ Lan gật đầu.
    
“Trường học vẫn chưa biết trình độ của em thế nào, hệ thống giáo dục của nước Anh và trong nước chênh lệch khá lớn, kỳ thi này nhằm mục đích chia lớp và nâng cao trình độ nên đề khá khó, em cứ làm hết sức mình là được.” Hồ Tú Kiệt giải thích: “Thi xong khoảng ba ngày sẽ có điểm, cho dù chuyển sang lớp nào thì ba ngày này cũng đủ cho em làm quen với môi trường ở đây rồi!”
    
Tạ Lan nghe hiểu một phần, liền gật đầu một cái.
    
Hồ Tú Kiệt chỉ vào bàn cuối cùng gần cửa sổ, đó là nơi duy nhất trong lớp vẫn còn ghép hai bàn, chưa tách ra theo nội quy thi cử.

“Em ngồi ở đó với Đậu Thịnh trước đi, kéo bàn ra chuẩn bị kiểm tra.”

Lúc Tạ Lan từ cửa trước đi vào lớp, hơn bốn mươi cặp mắt đổ dồn về phía cậu.

Vài tiếng thì thầm như “Người anh em này xui ghê, mới tới đã thi rồi”, “Sao vào trực tiếp lớp 11 ban tư thế kia”.

Cậu vờ như không nghe thấy, lướt qua sau bàn trên bục giảng, còn Đậu Thịnh thì lười biếng đi phía trước cậu.

Lúc ngang qua hàng thứ hai từ dưới đếm lên, cậu bạn bên trái ngăn Đậu Thịnh lại: “Tình huống thế nào?”

Đậu Thịnh không quan tâm hắn ta, kéo bàn cuối gần lối đi khoảng nửa mét rồi ngồi xuống: “Yên lặng thi đi.”

Nam sinh kia không chịu buông mà hếch cằm sang Tạ Lan: “Soái ca, cậu tên gì nha?”
                       
"Tạ Lan."
    
“À, rất vui được gặp cậu, tớ tên là Xa Tử Minh. Cậu là người ở đâu thế?”

Một cậu bạn trông có vẻ khó tính quay xuống trừng hắn ta: “Cậu muốn bị Hồ Tú Kiệt mắng thì cũng đừng kéo cả bạn mới chứ!”
    
"Ặc. Tớ chỉ hiếu kỳ thôi mà." Đối phương sờ mũi một cái rụt trở lại.
         
Hồ Tú Kiệt viết trên bảng đen thời gian thi môn thứ nhất là 7:30 - 10:00, sau đó cô cầmmột xấp bài thi phân thành sáu phần, phát xuông phía dưới cho từng người ngồi hàng đầu tiên rồi truyền xuống.
    
Bài thi được truyền tới tay Tạ Lan cũng là đề cuối cùng, tờ đầu tiên hầu như kín chữ cả hai mặt giấy, tổng cộng có ba tờ, sau mỗi tờ có ba câu trắc nghiệm hoặc tự luận.

Tạ Lan nhìn lướt qua một lượt, cậu biết nhiều Hán tự trên đề thi hơn cậu nghĩ, có lẽ đã hơn một nửa. Khổ nỗi đề rất vòng vo, không phải khó hiểu mà đọc hoàn toàn không hiểu gì.

Nội tâm bình tĩnh, cậu lại lật trang sau. Bài đọc ở trang hai ngắn hơn hẳn, vỏn vẹn mấy hàng, tiếc rằng đó lại là về tác phẩm văn cổ.

Ra sau nữa là điền khuyết thơ, thôi thôi thôi.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, cậu nhanh chóng nhận thức được tình hình, lật bài thi đến tờ cuối cùng với ý định kiếm vài điểm bằng essay.

À quên, trong nước gọi là “viết văn” chứ không phải essay.

Đề bài —-

Mặc Tử nói: “Xem nước người khác như nước mình; xem nhà người khác như nhà mình; xem người khác như mình.” (*)

Nhà thơ nước Anh John Donne nói: “Không ai sống đơn độc một mình như một hòn đảo trơ trọi, mỗi người là một phần của đại lục chính.” (*)

Yêu cầu: Từ những đoạn trích trên, hãy viết một bài văn nghị luận, tự quyết định dàn ý, không dưới 800 chứ.

Tạ Lan im lặng nhìn mấy dòng chữ này chừng một phút.

Sau đó cậu chậm rãi mở nắp bút ra, khoanh tròn nửa câu ngắn củn duy nhất mà cậu đọc được chữ và xem như hiểu hết trong đoạn trích: “Không ai sống đơn độc một mình”.

Chậc.

Nhưng vì sao nhỉ? Sao con người không thể sống đơn độc?

Người nào đó kế bên, bỗng nhỏ giọng nói chầm chậm: “Cậu đọc sao thì cứ ghi vào giấy làm bài cũng được.”

Chú thích:

(*) Bánh bẩn thỉu [脏脏包] còn được đọc thành Zang Zang Bao xuất phát từ việc chiếc bánh có nhân sô cô la, lại được phủ bột cacao nên trông rất bẩn. Chính xác thì để ăn Zang Zang Bao, bạn phải chấp nhận việc mặt mũi bê bết như vừa ngã úp mặt xuống bùn. Nghe có vẻ kỳ lạ những đây chính là lý do khiến loại bánh này trở nên hot.

(*) Trích Kiêm Ái Trung

(*) Trích trong cuốn Meditation 17

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (113)
Chương 1: Chương 1: Về Nước. Chương 2: Chương 2: Cô Em Họ. Chương 3: Chương 3: Thi Chia Lớp. Chương 4: Chương 4: Chó Đất. Chương 5: Chương 5: Hủy Diệt. Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: Trải Nghiệm. Chương 8: Chương 8: Hẽm Ruột Dê. Chương 9: Chương 9: Youtube. Chương 10: Chương 10: Môn Hoá. Chương 11: Chương 11: Phân Chia Lớp. Chương 12: Chương 12: Thực Đơn Theo Kiểu Lan Lan. Chương 13: Chương 13: Tay. Chương 14: Chương 14: Tổ An. Chương 15: Chương 15: Ngón Tay. Chương 16: Chương 16: Ngủ Qua Đêm. Chương 17: Chương 17: Điện Thoại. Chương 18: Chương 18: RJJSD. Chương 19: Chương 19: Cuộc Chiến Của Mèo Chương 20: Chương 20: Em Họ Đâu Rồi? Chương 21: Chương 21: Kim Ốc Tàng Kiều Chương 22: Chương 22: Kiều Hoa Bạo Lực Chương 23: Chương 23: Chiến Lược Tình Yêu Chương 24: Chương 24: V - Hợp Nhất Ba Phần Chương 25: Chương 25: Quan Sát Chương 26: Chương 26: Đậu Đa Phong Cách Nhất Nhân Gian. Chương 27: Chương 27: Ánh Sáng. Chương 28: Chương 28: Nữ Sinh Đậu Thịnh. Chương 29: Chương 29: Đánh Dấu. Chương 30: Chương 30: Bỏ Tiền. Chương 31: Chương 31: Liên Hợp Sáng Tác Chương 32: Chương 32: Trong Gió. Chương 33: Chương 33: Uống Rượu Chương 34: Chương 34: Đại Vương Toán Học. Chương 35: Chương 35: Ánh Sáng. Chương 36: Chương 36: Cậy Tài Khinh Người. Chương 37: Chương 37: Thành Ngữ Phát Sóng Livestream. Chương 38: Chương 38: Từ Trường. Chương 39: Chương 39: Biểu Diễn Trên Bãi Cỏ. Chương 40: Chương 40: Không Hổ Là Tôi. Chương 41: Chương 41: Tổn Thương Lẫn Nhau. Chương 42: Chương 42: Quê Mùa. Chương 43: Chương 43: Cướp Cửa Chương 44: Chương 44: Chuyện Cũ. Chương 45: Chương 45: Giật Mình. Chương 46: Chương 46: Lời Mời. Chương 47: Chương 47: Gậy Dò Đường. Chương 48: Chương 48: Động Thái Áp Phích Quảng Cáo Chương 49: Chương 49: Thi. Chương 50: Chương 50: Kích Động. Chương 51: Chương 51: Có Bệnh. Chương 52: Chương 52: Cạnh Tranh. Chương 53: Chương 53: Biểu Diễn Buổi Tối. Chương 54: Chương 54: Tiếp Xúc Thăm Dò. Chương 55: Chương 55: Đánh Lôi Đài. Chương 56: Chương 56: Tây Lâm. Chương 57: Chương 57: Hoa Ngữ. Chương 58: Chương 58: Thông Báo. Chương 59: Chương 59: Phát Hoả. Chương 60: Chương 60: Tay Nắm Tay. Chương 61: Chương 61: Phúc Lợi Trăm Vạn Fan. Chương 62: Chương 62: Trăm Tàu Tranh Lưu. Chương 63: Chương 63: Thư Riêng. Chương 64: Chương 64: Giữ Riêng. Chương 65: Chương 65: SilentWaves Chương 66: Chương 66: Xoay Chuyển Tình Thế. Chương 67: Chương 67: Một Viên Đậu Màu Lam. Chương 68: Chương 68: Lãnh Tụ Tinh Thần. Chương 69: Chương 69: Bần Cùng. Chương 70: Chương 70: Đỉnh Cao Nhân Sinh Chương 71: Chương 71: Kết Quả Bỏ Phiếu. Chương 72: Chương 72: Tranh Đấu Chương 73: Chương 73: Làm Thêm. Chương 74: Chương 74: Thi Biện Luận Chương 75: Chương 75: Phỏng Vấn. Chương 76: Chương 76: Mềm Như Mèo. Chương 77: Chương 77: Táo Nhỏ. Chương 78: Chương 78: Dùng Giả Để Đánh Tráo. Chương 79: Chương 79: Bạn Trai. Chương 80: Chương 80: Giảm Gánh Nặng. Chương 81: Chương 81: Đại Lão Lên Lại. Chương 82: Chương 82: Tân Sinh. Chương 83: Chương 83: Làm Bộ Yêu Đương. Chương 84: Chương 84: Quay Đầu Lại. Chương 85: Chương 85: Sinh Nhật Đậu Thịnh. Chương 86: Chương 86: Diễn Viên. Chương 87: Chương 87: Đàm Phán Nhiều Bên. Chương 88: Chương 88: Đàn Anh. Chương 89: Chương 89: Thao Tác. Chương 90: Chương 90: Nhìn Thấu Chương 91: Chương 91: Đá Bào Mật Dứa. Chương 92: Chương 92: Cộng Đồng Vinh Quang. Chương 93: Chương 93: Đánh Vỡ. Chương 94: Chương 94: Nhiều Lần. Chương 95: Chương 95: Có Chuyển Biến Tốt Chương 96: Chương 96: Rượu Đào. Chương 97: Chương 97: Vlog Ở Thủ Đô Chương 98: Chương 98: Đại Yêu Sát Sinh Hoàn. Chương 99: Chương 99: Đỉnh Cùng Nhau. Chương 100: Chương 100: Hoàn Chính Văn. Chương 101: Chương 101: Phiên Ngoại 1: Lễ Trao Giải Chương 102: Chương 102: Phiên Ngoại 2: Thi Đại Học. Chương 103: Chương 103: Phiên Ngoại 3: Đọc Bình Luận. Chương 104: Chương 104: Phiên Ngoại 4: Thư Tuyển Sinh. Chương 105: Chương 105: Phiên Ngoại 5: Sáu Anh Tài. Chương 106: Chương 106: Phiên Ngoại 6: Tôi Là Ai Chương 107: Chương 107: Phiên Ngoại 7 Đại Học. Chương 108: Chương 108: Phiên Ngoại 8: Giả Bạn Trai Cũng Phải Tuyên Thệ Chủ Quyền. Chương 109: Chương 109: Phiên Ngoại 9: Tín Hiệu. Chương 110: Chương 110: Phiên Ngoại 10: Một Ngày Cô Đơn Của Miêu Đậu. Chương 111: Chương 111: Phiên Ngoại 11: Là Sao Trời. Chương 112: Chương 112: Phiên Ngoại 12: Tự Do. Chương 113: Chương 113: Phiên Ngoại 13: Toàn Văn Hoàn.