Chương 30
Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư

Chương 30: Đêm vô tình – Sợ cậu lén gặp bị phát hiện

 
【Mãi đến 4 năm trước, khi thế giới không còn như em mong muốn, em mới hiểu thế nào là thật sự trưởng thành, hiểu ra rằng ỷ lại và yêu thích đều là sai.

Từ đó em không còn phụ thuộc vào anh nữa.

Có lẽ bắt đầu từ hôm nay, em không chắc.

——Chu Sở Kim】

Giây cuối cùng trước khi Rees và Sander xuất hiện, Kỷ Hoài Chu ngoan thuận theo lực lôi kéo của cô bước vào phòng.

Hứa Chức Hạ kéo anh vào thẳng phòng ngủ của mình, không dám nán lại phòng khách dù chỉ một giây.

Phù Ny và Mandy đều đang ở trong phòng riêng. Nếu họ nhìn thấy, tình hình chắc chắn sẽ mất kiểm soát hơn gấp vạn lần việc bị Rees và Sander bắt gặp.

Dù sao quả thật anh cũng có chút nhan sắc.

Hứa Chức Hạ nhẹ nhàng đóng cửa lại, nhưng không yên tâm nên cô lạch cạch khóa cửa.

Dường như có tiếng cười khẽ bật ra từ hơi thở đằng sau cô.

Hứa Chức Hạ quay người lại nhìn anh.

Tối nay anh đã bỏ kính râm, đôi mắt xanh đen không còn gì che chắn kia nhìn thẳng vào cô. Đôi mắt anh luôn sâu thẳm như vậy, nhìn vào đó, người ta cũng như đắm chìm theo.

Lúc này ánh mắt anh nhìn cô, hệt như ánh mắt cô của thời thơ ấu và thiếu nữ nhìn vào hoa hồng Rhodes do chính tay mình nuôi dưỡng đến ngày nở rộ – trong mắt tràn đầy yêu thương và mãn nguyện.

Trong 13 năm đã trôi qua đó, anh đã dùng ánh mắt này để nhìn cô lớn lên từng ngày.

Trong lúc đối mặt, những cảm giác xa lạ lúc ban ngày đã dần tan biến trong lòng Hứa Chức Hạ.

Vết bầm trên sống mũi anh đã mờ nhạt, nhưng vẫn khó phớt lờ. Một phần ký ức về đêm say rượu bị lãng quên lại trở về trong tâm trí.

Hứa Chức Hạ chợt nhớ lại ngày đó, khi cô gặp lại anh thì trên người anh đã có vết thương, rõ ràng là đã đánh nhau với ai đó.

Đã qua khá lâu, vết thương ở khóe miệng anh gần như không còn thấy nữa, chỉ có một chiếc khăn choàng Ascot quấn quanh cổ.

Dù rất bắt mắt, nhưng Hứa Chức Hạ luôn có cảm giác nó không thuộc về anh.

Anh vốn không thích những phụ kiện rườm rà, nhưng có lẽ gu thẩm mỹ của anh đã thay đổi. Việc anh đeo lại chiếc khuyên tai kẹp phải chăng là dấu hiệu cho thấy cuộc sống của anh đã tiếp nối lại với quãng đời niên thiếu bị đứt đoạn.

Nhưng cũng có thể, chiếc khăn choàng là để che đi vết thương chưa phai nhạt ở cổ anh.

Chỉ đối mặt thôi mà suy nghĩ của cô đã rối bời.

Ý thức được điều đó, giây tiếp theo Hứa Chức Hạ lập tức lảng tránh ánh mắt anh, có hơi mất tự nhiên mà oán trách: “Anh còn cười……”

Anh vẫn giống như xưa, thỉnh thoảng lại muốn trêu chọc cô.

Rõ ràng có chốt an toàn, lại cứ lừa cô tìm chìa khóa còng tay. Rõ ràng biết rượu rất cay, lại bất chợt cho cô nếm một ngụm rồi nhìn khuôn mặt nhăn nhó của cô mà cười.

“Lén la lén lút.”

Anh hời hợt chế nhạo, giọng điệu lại đầy vẻ cưng chiều.

Khi còn nhỏ, sau khi anh ngủ say cô thích ngồi xổm bên cạnh gối anh, anh cũng thường trêu cô là lén la lén lút.

“Người ta nhìn thấy, em không giải thích rõ ràng được.”

Hứa Chức Hạ từ tốn, còn anh lại hời hợt: “Anh trai đến thăm em gái, có gì mà không giải thích rõ được?”

Trong phòng ngủ im phăng phắc, Hứa Chức Hạ nhìn chằm chằm vào sàn nhà, nơi có một sợi tóc rơi xuống.

Cô nghe thấy mình hỏi: “Em còn có anh trai ư……”

Cảm xúc trong cô rất bình lặng, nhưng anh có thể – và cũng chỉ có anh mới có thể, nghe ra sự tủi thân trong đó.

Kỷ Hoài Chu đột nhiên nghẹn lại, tầm mắt anh dán chặt vào gương mặt cô, không nói nên lời.

Bốn năm nay vẻ ngoài của cô không thay đổi nhiều, đường cong của mắt tròn và rộng, môi đỏ tươi, mũi nhỏ nhắn, có nét tinh tế của cô gái nhỏ. Dựa vào vẻ đẹp sẵn có, cô vẫn không thích trang điểm như xưa.

Tóc dài buông xõa làm gương mặt cô trông càng nhỏ hơn. Gương mặt trái xoan trước kia có đường nét tròn trịa không góc cạnh, nhưng giờ đã gầy đi đôi chút, cũng làm giảm bớt vài nét ngây ngô nơi khóe mắt đuôi mày.

Xương cốt của anh đã trở về, nhưng lại đau nhói từng cơn.

Đáy mắt Kỷ Hoài Chu tối sầm lại, anh luồn ngón tay vào mái tóc dày của cô, đầu ngón tay cái chạm vào vùng tóc mái trước trán cô rồi ch*m r** v**t v*.

Cô ngước mặt lên, nhìn xuyên qua đôi mắt trống rỗng của cô, Kỷ Hoài Chu chợt thấy trong mắt cô có cùng một sự cô độc với cô gái nhỏ 5 tuổi năm xưa.

Trái tim anh bị thứ gì đó đâm một nhát.

Cô gái nhỏ anh đã chăm sóc mười ba năm, nắm tay cô dắt từng bước một lên lầu cao trăm thước, dạy cô biết dũng cảm, để tay cô với tới sao trời. Nhưng dường như cũng chính vì anh mà cô đã rơi xuống từ lầu cao, ngã nhào tan nát.

Kỷ Hoài Chu không phải người có tính ủy mị, nhưng trước mặt em gái, mọi tính cách nguyên thủy của anh đều bị xé toạc rồi tái tạo lại.

Anh nhìn vào mắt cô, nói: “Anh trai đã trở về rồi, Kim Kim.”

Hứa Chức Hạ quay mặt đi, rất lâu sau cô mới ngẩng đầu lên, giọng điệu của cô bộc lộ sự nũng nịu vô thức của cô gái nhỏ trước mặt anh trai, chất vấn: “Bây giờ anh là Kỷ Hoài Chu hay là Chu Quyết?”

Kỷ Hoài Chu không khỏi cong môi trước vẻ nũng nịu của cô, chậm rãi bật cười: “Đây không phải chỉ là hai cái tên thôi sao?”

Hứa Chức Hạ nhíu mày, trong mắt cô tràn ngập sự bướng bỉnh sâu sắc: “Không phải.”

Thấy anh thất thần, Hứa Chức Hạ quay đầu bước đi.

Cô ngồi xuống chiếc ghế trước bàn học, rũ mắt không nói gì.

Kỷ Hoài Chu suy ngẫm về tâm tư của cô, anh đi theo rồi chống hai tay lên gối ngồi xổm xuống, khom lưng nhìn ngang tầm mắt cô: “Bất kể là Kỷ Hoài Chu hay là Chu Quyết, em mãi mãi là em gái của anh.”

Anh đang cam đoan rằng tình anh em mười ba năm của họ sẽ không vì một thân phận mà bị xóa bỏ.

Nếu chỉ là Hứa Chức Hạ của thuở nhỏ thì lúc này đã bị anh dỗ dành, mắt ướt nhòa ngậm kẹo  đường do anh mua, dịu dàng gọi anh trai.

Nhưng Hứa Chức Hạ của bây giờ đã không chỉ là Hứa Chức Hạ có những suy nghĩ không nên có với anh trai trong tuổi dậy thì, mà còn là Hứa Chức Hạ biết rõ điều cấm kỵ nhưng vẫn lén lút viết nhật ký suốt bốn năm.

Hứa Chức Hạ của bây giờ đã nhận ra một hàm ý khác.

Dù đã qua bốn năm, dù họ đã sớm không còn ở chung trong hộ khẩu, dù không còn ràng buộc pháp lý, cô vẫn chỉ là em gái của anh.

Từ xưa tới nay tình anh em chẳng hề liên quan đến chuyện gió trăng.

Chỉ vì tình cảm nương tựa vào nhau mười ba năm đã khiến họ như con mắt trái và mắt phải của ác quỷ, khắc sâu đến mức khó có thể chia lìa.

Anh là một người có tính xâm lược từ trong xương tủy, là người coi thường lễ giáo. Chỉ cần anh muốn, anh sẽ không để tâm đến quan niệm đạo đức. Dù có huyết thống bền chặt không rời anh cũng có thể làm chuyện ph*ng đ*ng trong những đêm tối tăm đầy d*c v*ng ẩm ướt.

Nhưng anh không làm. Anh làm một người anh trai không chút tạp niệm.

Chứng minh được rằng trong lòng anh, mối quan hệ của họ không có khả năng nào khác ngoài tình anh em.

Hứa Chức Hạ không biết mình đã hiểu ra lý lẽ này từ bốn năm trước, hay bất chợt bừng tỉnh vào khoảnh khắc này.

Cũng không biết con thuyền nhỏ chở đầy tội lỗi trong lòng cô đã chìm từ bốn năm trước, hay đến khoảnh khắc này mới chìm hoàn toàn xuống đáy biển.

Tóm lại vào thời khắc này, cô muốn thỏa hiệp với chính mình.

Lòng cô rất mệt, muốn giãy giụa cũng không còn sức.

Thôi đi.

Dù là Kỷ Hoài Chu hay là Chu Quyết thì cũng đành thôi.

Nhìn nhau thật lâu không nói gì.

Cuối cùng Hứa Chức Hạ lặng lẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng nở một nụ cười che dấu sự gượng gạo, ngoan ngoãn gọi anh: “Anh trai, em đã ăn tối rồi.”

Cô vẫn ngoan ngoãn hệt như trước đây.

Một hình ảnh xa xôi chợt xuất hiện trong trí óc Kỷ Hoài Chu—— Đứa bé mắt đỏ hoe và giọng mũi nghèn nghẹn, nói với anh rằng, anh trai, em sẽ ngoan.

Kỷ Hoài Chu cụp mắt, bật cười: “Ăn cái gì?”

Ăn tạm một nắm cơm ở cửa hàng tiện lợi, nhưng tất nhiên Hứa Chức Hạ sẽ không nói, chỉ thản nhiên trả lời: “Ăn với bạn học.”

Kỷ Hoài Chu đứng thẳng lưng lên, nửa tựa nửa ngồi vào mép bàn: “Vậy phải làm sao, anh trai đợi em mãi nên vẫn chưa ăn gì.”

Hứa Chức Hạ nhướng mi: “Chỗ này của em chỉ có mì ăn liền.”

Nghe vậy, Kỷ Hoài Chu nhìn cô chằm chằm với ánh mắt sắc bén rất có lực xuyên thấu: “Bảo em ăn cơm cho tử tế, không nghe lời sao?”

“Không phải, nửa đêm đói bụng mới ăn.”

Hứa Chức Hạ lại nói: “Anh trai không ăn cơm sao, đã trễ rồi.”

Kỷ Hoài Chu hơi hất cằm: “Thế thì pha cho anh trai một bát đi.”

Hứa Chức Hạ sững người, sau đó lại nghe anh cười khẽ, nói toạc suy nghĩ của cô: “Đuổi anh đi à?”

Ánh mắt cô lảng đi, không nói gì.

Nếu anh còn không đi, cô sẽ không thể tiếp tục giả vờ.

Kỷ Hoài Chu không trêu cỗ nữa mà nhẹ nhàng xoa đầu cô rồi nói với giọng điệu dạy bảo: “Được rồi, em đi ngủ đi, mấy ngày nữa anh trai lại đến thăm em.”

Rời khỏi ký túc xá của cô và bước vào màn đêm, đến trước xe Kỷ Hoài Chu dừng lại, quay đầu lại ngẩng đầu nhìn lên trên.

Bên trong cửa kính tầng chín lộ ra ánh sáng cam mờ ảo.

Cô bé đã không còn thể chất mèo con như trước kia.

——Bây giờ anh là Kỷ Hoài Chu hay là Chu Quyết?

Anh khẽ cụp mắt, có hơi đăm chiêu.

Xe chạy thẳng đến bãi đỗ xe ngầm của câu lạc bộ Trung Hoàn. Kỷ Hoài Chu bước đôi chân dài xuống, không đóng cửa mà tùy tiện ném chìa khóa xe.

Vệ sĩ đứng đợi sẵn ở bên cạnh đón lấy chìa khóa giữa không trung, hiểu ý mà thay anh ngồi vào ghế lái, lập tức lái chiếc xe đi.

Kỷ Hoài Chu đút hai tay vào túi quần, sắc mặt lạnh lùng. Vẻ nuông chiều và kiên nhẫn ở Bạc Phù Lâm trước đó đã không còn dấu vết.

Thay vào đó, dưới đáy mắt anh là ba phần phong lưu của công tử mê tửu sắc, bảy phần ngạo mạn không xem ai ra gì.

Tại quầy bar cocktail của Câu lạc bộ tư nhân, tiếng nhạc rộn ràng, ánh đèn mờ ảo, bầu không khí lấp lánh sắc màu. Anh không lộ diện, đi thẳng bằng lối đi nội bộ đến phòng VIP.

Đây là câu lạc bộ mang tính biểu tượng cho thân phận và tiền tài, đến cả lối đi cũng là hầm thủy cung nhân tạo, toàn cảnh là bể thủy sinh trong suốt. Dưới ánh sáng xanh mờ ảo, thỉnh thoảng có cá mập đầu búa bơi qua.

Đối diện là Trần Gia Túc đang vội vã.

Vừa thấy anh, Trần Gia Túc lập tức thả lỏng cơ thể đang căng cứng, cậu ấy chống tay vào hông, nhìn anh bước đến với vẻ mệt mỏi quá độ: “Đại ca, cuối cùng cũng về rồi!”

Kỷ Hoài Chu hờ hững: “Cậu càng sống, lá gan càng nhỏ đi.”

Trần Gia Túc kêu oan: “Tôi là vì bản thân mình sao, còn không phải sợ cậu lén gặp Kim bảo bối xinh đẹp bị phát hiện à.”

Nghe thấy hai chữ lén gặp, Kỷ Hoài Chu nhíu mày: “Không biết nói chuyện, phải để tôi dạy cậu à?”

Ánh mắt lạnh lùng của anh vừa liếc qua, Trần Gia Túc lập tức giơ tay đầu hàng: “Được thôi, Kim Kim chỉ là em gái bảo bối của cậu.”

Vừa dứt lời, Trần Gia Túc lại cười một cách thiếu đứng đắn: “Nhưng anh Hai, chưa chắc Kim bảo bối chỉ xem cậu là anh trai đâu.”

“Có gì cứ nói.”

“Cho nên chưa chắc em ấy đã vui khi gặp cậu.”

Anh lại liếc nhìn qua, Trần Gia Túc nghiêm túc đứng thẳng: “Lại nói, cậu đến gặp em ấy với thân phận anh trai hay với thân phận là thiếu gia nhà họ Kỷ, điều này rất quan trọng.”

Bên tai anh lại vang lên câu hỏi kia của cô gái nhỏ tối nay.

Kỷ Hoài Chu nhíu mày: “Có gì quan trọng?”

Trần Gia Túc chột dạ ho khan.

“Thằng ngốc Kỷ Lan Trạc kia đến rồi.” Trần Gia Túc nói rồi lảng tránh ánh mắt anh: “Tôi nói thiếu gia Kỷ nhà cậu đang bận ngủ với phụ nữ, không rảnh……”

Cậu ấy luôn chỉ nghĩ ra một cái cớ là bận hưởng đêm Xuân.

Kỷ Hoài Chu chỉ vào mũi cậu ấy, cũng lười phản ứng mà nắm cổ áo cậu ấy kéo sang một bên.

Trần Gia Túc theo sau: “Anh Hai, mấy vệ sĩ kia đều là người thân tín của bác Kỷ. Cậu mà chạy đến Đại học Hồng Kông thêm mấy lần nữa thì tôi thật sự không che giấu được đâu.”

“Tôi có chừng mực.”

“Cậu có chừng mực thì đã không đích thân lộ mặt tài trợ cả một viện nghiên cứu gì đó chỉ vì muốn gặp em ấy một lần rồi!”

Kỷ Hoài Chu liếc xéo cậu ấy.

Trần Gia Túc thở dài: “Nếu cậu thật sự không yên lòng về Kim bảo bối, ông Kiều đang ở khu Cảng.”

Ngày hôm đó Hứa Chức Hạ tham gia nghe giảng một tiết thực hành của Trung tâm nghiên cứu Tâm lý học.

Buổi học nói về khái niệm tiềm thức của Freud.

Tiềm thức có thể điều khiển hành vi của con người. Khi logic không thể giải thích hoặc cảm xúc khó đối mặt, tiềm thức sẽ tự động đưa ra câu trả lời.

Còn bậc thầy thôi miên Erikson nói rằng, động cơ đằng sau bất kỳ hành vi nào cũng là đúng.

Khi tiết thực hành kết thúc đã là 8 giờ tối.

Hứa Chức Hạ đeo chiếc túi tote lên vai chuẩn bị rời đi, vừa đến cửa thì gặp Đàm Cận.

Đàm Cận cười, bước tới: “Thế nào?”

Không biết có phải ảo giác không, Hứa Chức Hạ có cảm giác anh ấy đang cố ý đợi cô.

Dù chỉ mới biết nhau chưa đầy hai tuần, nhưng Đàm Cận cho Hứa Chức Hạ cảm giác giống Tề Hằng hồi cấp ba. Mặt mũi anh ấy thanh tú, cử chỉ đúng mực, chủ đề trò chuyện về chuyên ngành rất hợp với cô. Họ luôn có thể trò chuyện với nhau.

Hứa Chức Hạ mỉm cười: “Thôi miên thật sự có thể điều khiển ý thức của con người sao?”

Đàm Cận rất tự nhiên đi cùng cô: “Tuy không mơ hồ như bói toán, nhưng thôi miên thật sự không phải trò lừa bịp.”

Anh ấy lại nhắc đến bói toán, có phần cố tình trêu chọc, Hứa Chức Hạ cười ngại ngùng: “Đàn anh, tôi rất tin vào khoa học.”

“Trái lại tôi rất muốn trở thành một người tin vào số phận. Tin vào số phận, nghĩa là đã nhìn thấu hồng trần.”

Bước ra khỏi Trung tâm nghiên cứu, màn đêm buông xuống.

Đàm Cận nghiêng đầu, ý cười trong mắt anh ấy không giảm: “Trời tối rồi, tôi đưa em về ký túc xá nhé?”

Hứa Chức Hạ sững sờ trong giây lát.

Anh ấy hỏi quá đỗi tự nhiên, không hề có chút dấu vết của sự cố tình.

Lời từ chối trong tiềm thức vừa đến cửa miệng, Hứa Chức Hạ chần chừ hồi lâu, tiềm thức của cô lại đưa ra câu trả lời khác.

Bắt đầu từ đêm đó, từ câu nói mãi mãi là em gái kia, cô đã nên hòa giải với chính mình của quá khứ.

Bốn năm nay điều giam cầm cô có lẽ không phải là h*m m**n bị dòm ngó, cũng không phải là đạo đức bị phán xét.

Điều thực sự giam cầm cô vẫn luôn là chính bản thân cô.

Cô nên giống một cô gái bình thường, thử giao tiếp với con trai một cách bình thường.

Hứa Chức Hạ thất thần trong chốc lát, quay đầu lại cười thản nhiên: “Được.”

Quãng đường mười mấy phút từ Đại học Hồng Kông đến ký túc xá, họ rất thư thái, sóng vai nhau bước từng bước chậm rãi.

Vâng trăng sáng treo trên bầu trời, dưới chân họ là bóng trăng hòa quyện.

Từ buổi học tối nay đến chuyện học thuật, Đàm Cận còn nói thêm: “Mấy hôm nay chạy deadline gấp, anh luôn mơ thấy không kịp nộp, bị giáo sư mắng té tát.”

Hứa Chức Hạ cười khẽ: “Anh lo lắng quá rồi.”

“Đúng vậy, giấc mơ đều là những h*m m**n ẩn giấu trong tiềm thức của con người.” Đàm Cận nói với giọng nửa đùa nửa thật: “Nhưng có một lần rất kỳ lạ, người trong mơ không phải giáo sư mà là một cô gái.”

Anh ấy vừa dứt lời, Hứa Chức Hạ còn chưa kịp suy nghĩ kỹ thì đã đối diện với ánh mắt của một chàng trai.

Hàng mi cô chợt run lên, không khỏi bước chậm lại cho đến khi dừng hẳn.

Đàm Cận nhìn theo tầm mắt cô.

Nhìn thấy chàng trai đầy khí chất của giai cấp cao, hai tay anh lười biếng đút vào túi quần, tựa người vào cột đèn đường, đeo chiếc khăn choàng cổ Ascot màu xanh thủy mặc với hoa văn trừu tượng. Sự kết hợp cao quý và tinh tế này trên người anh làm nổi bật sự thanh lịch đậm chất Anh quốc.

Đàm Cận không kìm được, hỏi: “Quen biết à?”

Hứa Chức Hạ khẽ nở nụ cười không để lộ dấu vết: “Là anh trai tôi.”

Đàm Cận lại nhìn chàng trai, không hề nghi ngờ: “Vậy không quấy rầy hai người nữa. Ngày mai tôi có thể mời em ăn trưa không, chúng ta tiện thể thảo luận về đề tài.”

“Được.”

“Ngày mai gặp.”

Sau khi Đàm Cận rời đi, Hứa Chức Hạ bước đến như không có chuyện gì xảy ra, bình tĩnh mỉm cười nhìn anh: “Anh trai.”

Kỷ Hoài Chu cụp mắt: “Tối muộn thế này mà đi cùng con trai?”

Hứa Chức Hạ chớp mắt: “Anh ấy là đàn anh ở Đại học Hồng Kông, con người anh ấy rất tốt, chúng em rất hợp nhau.”

Kỷ Hoài Chu bất giác nhíu mày: “Hai người đang hẹn hò?”

“Chưa ạ, nhưng em đã hơn hai mươi tuổi rồi, hẹn hò không có vấn đề gì.” Hứa Chức Hạ ngoan ngoãn nói: “Dì và dượng chắc chắn sẽ vui lòng.”

Tóc cô xõa dài, gió đêm thổi qua làm vài lọn tóc dài thổi phất vào má cô.

Kỷ Hoài Chu nhìn cô chăm chú không chớp mắt.

Bốn mắt nhìn nhau, không nói lời nào.

Cả hai đều im lặng rất lâu. Kỷ Hoài Chu dùng ngón tay kéo chiếc khăn choàng, từ từ gỡ xuống khỏi cổ. Bàn tay kia trượt từ tai cô xuống sau gáy, túm lấy mái tóc mềm mại của cô.

“Thế còn anh trai?”

Chiếc khăn choàng bằng tơ tằm quấn lên từng vòng một, quấn gọn mái tóc dài rối bời của cô.

Vào giây phút này, anh lặng lẽ hỏi: “Em nghĩ anh có vui không?”
 
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Tự mình nuôi lớn nên không hứng thú Chương 2: Chương 2: Tôi muốn theo đuổi cậu Chương 3: Chương 3: Cố ý chọc giận anh à Chương 4: Chương 4: Cố nhân không còn – Có thể theo anh về nhà không Chương 5: Chương 5: Cố nhân không còn – Đến cả trẻ con mà cũng bắt nạt sao Chương 6: Chương 6: Cố nhân không còn – Ngọt muốn chết Chương 7: Chương 7: Cố nhân không còn – Anh trai đã lừa em Chương 8: Chương 8: Cố nhân không còn – Thằng cha này đẹp trai thật đấy Chương 9: Chương 9: Cố nhân không còn – Em sẽ nghe lời Chương 10: Chương 10: Cố nhân không còn – Baby girl Chương 11: Chương 11: Hải đường vẫn như xưa – Anh sẽ làm anh trai em Chương 12: Chương 12: Hải đường vẫn như xưa – Anh cũng tự rước nhục Chương 13: Chương 13: Hải đường vẫn như xưa – Quá tuyệt vời Chương 14: Chương 14: Hải đường vẫn như xưa – Cố nhân không còn, hải đường vẫn như xưa Chương 15: Chương 15: Muốn thổ lộ tâm tư – Anh đã bị bắt Chương 16: Chương 16: Muốn thổ lộ tâm tư – Cần có cảm giác cơ bắp săn chắc nhưng thon gọn Chương 17: Chương 17: Muốn thổ lộ tâm tư – Muốn làm loạn à Chương 18: Chương 18: Muốn thổ lộ tâm tư – Chu Sở Kim, anh đếm đến hai Chương 19: Chương 19: Muốn thổ lộ tâm tư – Cô đang nghĩ linh tinh gì vậy? Chương 20: Chương 20: Muốn thổ lộ tâm tư – Tặng một người anh trai đẹp trai Chương 21: Chương 21: Muốn thổ lộ tâm tư – Tối nay đi làm cùng anh trai Chương 22: Chương 22: Độc thoại bên lan can – Rất rất thích Chương 23: Chương 23: Độc thoại bên lan can – Cảm giác đạo đức xé nát trái tim anh Chương 24: Chương 24: Độc thoại bên lan can – Vướng vào nợ tình Chương 25: Chương 25: Độc thoại bên lan can – Em làm anh bị dính bẩn rồi Chương 26: Chương 26: Độc thoại bên lan can – Chúng ta đã hứa Chương 27: Chương 27: Độc thoại bên lan can – Muốn viết tâm sự, độc thoại bên lan can Chương 28: Chương 28: Đêm vô tình – Mối quan hệ của họ có thể trong sáng đến mức nào Chương 29: Chương 29: Đêm yên bình nhưng lòng vô tình – Miễn cưỡng đến thế Chương 30: Chương 30: Đêm vô tình – Sợ cậu lén gặp bị phát hiện Chương 31: Chương 31: Đêm vô tình – Nhóc con Chương 32: Chương 32: Đêm vô tình – Kích thước chỉ vừa vặn trong lòng bàn tay Chương 33: Chương 33: Đêm vô tình – Chắc anh điên rồi Chương 34: Chương 34: Lầu Tây dưới trăng – Lẽ nào anh trai thấy xấu hổ Chương 35: Chương 35: Lầu Tây dưới trăng – Đã không thể quay đầu Chương 36: Chương 36: Lầu Tây dưới trăng – Xem tối nay ai là người đầu tiên gặp được Tiểu Kim bảo bối Chương 37: Chương 37: Lầu Tây dưới trăng – Đàn ông lớn tuổi rồi thích xét nét Chương 38: Chương 38: Lầu Tây dưới trăng – Nếu không thể kiềm chế được thì sao Chương 39: Chương 39: Lầu Tây dưới trăng – Không được phép đồng ý với cậu ta Chương 40: Chương 40: Lầu Tây dưới trăng – Đêm vô tình, lầu Tây dưới trăng Chương 41: Chương 41: Trái tim như đồng hoang – Anh là kẻ thứ ba sao Chương 42: Chương 42: Trái tim như đồng hoang – Thấy sắc nổi tà tâm, không thể kiềm chế Chương 43: Chương 43: Trái tim như đồng hoang – Thích anh nên muốn dựa vào anh Chương 44: Chương 44: Trái tim như đồng hoang – Cô em gái này đã bị nuôi hư rồi Chương 45: Chương 45: Trái tim như đồng hoang – Rơi vào hang sói Chương 46: Chương 46: Lòng như hoang dã – Theo đuổi theo kiểu mờ ám Chương 47: Chương 47: Trái tim như đồng hoang – Ngón tay anh thật linh hoạt Chương 48: Chương 48: Dốc hết tâm tư – Bị đụng đau à Chương 49: Chương 49: Dốc hết tâm tư – Anh cũng đâu chịu thiệt Chương 50: Chương 50: Dốc hết tâm tư – Cậu vì Tiểu Kim bảo bối, cậu ta vì Tiểu Điêu Thuyền Chương 51: Chương 51: Dốc hết tâm tư – Cũng đâu phải chưa từng ngủ chung Chương 52: Chương 52: Dốc hết tâm tư – Anh muốn tôi đi cướp hôn Chương 53: Chương 53: Dốc hết tâm tư – Anh trai bị trúng cổ độc rồi Chương 54: Chương 54: Dốc hết tâm tư – Không thích vận động Chương 55: Chương 55: Dốc hết tâm tư – Trái tim như đồng hoang, dốc hết tâm tư Chương 56: Chương 56: Gió Xuân báo tin hoa nở – Làm bất cứ điều gì mình muốn Chương 57: Chương 57: Gió Xuân báo tin hoa nở – Có thể ở bên anh trai chưa Chương 58: Chương 58: Gió Xuân báo tin hoa nở – Hóa ra anh trai thích kiểu này Chương 59: Chương 59: Gió Xuân báo tin hoa nở – Cho anh xem Chương 60: Chương 60: Gió Xuân báo tin hoa nở – Đãi ngộ của bạn trai Chương 61: Chương 61: Gió Xuân báo tin hoa nở – Vậy em cứ phạt anh Chương 62: Chương 62: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Là một chàng trai xấu Chương 63: Chương 63: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Làm sao để chăm sóc Chương 64: Chương 64: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Đang quyến rũ anh Chương 65: Chương 65: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Chắc chắn là có ý đồ xấu Chương 66: Chương 66: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Em cũng mềm mại Chương 67: Chương 67: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Cảm nhận một chút Chương 68: Chương 68: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Gió Xuân báo tin hoa nở, mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân Chương 69: Chương 69: Ánh sáng cuối con đường – Anh cũng hôn không ít Chương 70: Chương 70: Ánh sáng cuối con đường – Cả người anh trai đều là của em Chương 71: Chương 71: Ánh sáng cuối con đường – Anh xấu xa Chương 72: Chương 72: Ánh sáng cuối con đường – Thuê một phòng Chương 73: Chương 73: Ánh sáng cuối con đường – Hận không thể trói mình vào người em Chương 74: Chương 74: Ánh sáng cuối con đường – Chỉ muốn em tận hưởng Chương 75: Chương 75: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Họ nói là sẽ khóc Chương 76: Chương 76: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Anh trai chỉ có một Chương 77: Chương 77: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Mãi mãi ở bên nhau Chương 78: Chương 78: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Cái nào nhanh hơn Chương 79: Chương 79: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Nhìn thấy anh là em đã muốn Chương 80: Chương 80: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Đêm nay không rời xa nhau Chương 81: Chương 81: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Sớm hơn một giây cũng không được Chương 82: Chương 82: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Ánh sáng cuối con đường, khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ Chương 83: Chương 83: Ngoại Truyện – Chăn của anh, em muốn chui vào thì chui Chương 84: Chương 84: Ngoại Truyện – Anh tỉnh táo lắm Chương 85: Chương 85: Ngoại Truyện – Không có ai xứng đôi hơn họ