Chương 31
Nỗi Nhớ Khôn Nguôi - Fuiwen

Chương 31: Cận Lệnh Hàng tâm trạng lúc nửa đêm

Cận Lệnh Hàng thật sự muốn họ ở bên nhau, Kinh Ngữ cảm nhận rất rõ điều đó. Nhìn tư thế anh nghiêm túc xin lỗi như vậy, cô cảm thấy cơn giận này chắc chẳng trụ nổi vài ngày, rồi cô sẽ gật đầu đồng ý thôi.

Trước khi ngủ, hai người còn hẹn nhau trong điện thoại xem sáng mai ăn gì. Kinh Ngữ vui sướng mong chờ một Giáng Sinh có thể ăn chung ba bữa với anh.

Thế nhưng, sáng hôm sau đến tận chín giờ, Cận Lệnh Hàng vẫn không thấy người trong phòng ngủ chính dậy tìm mình. Nghĩ cô ngủ muộn đêm qua, chắc còn mệt nên anh dặn bếp làm bữa sáng trễ một chút.

Đến mười giờ, nắng đã tràn ra khắp sân, người tuyết Giáng Sinh đêm qua dưới ánh mặt trời sáng rực, trên người còn khắc chữ "J". Hai người đều có họ viết tắt bắt đầu bằng J, nên chỉ một chữ cái cũng đủ chứa hết những mập mờ ngọt ngào.

Mười rưỡi rồi, vẫn không có tin tức gì của cô. Cận Lệnh Hàng nhìn thời gian, nếu chờ nữa thì thành bữa trưa mất, mà anh lại chưa biết cô muốn ăn gì nên quyết định lên phòng ngủ chính.

Anh gõ hai tiếng, nhưng không có phản hồi.

"Ngữ Ngữ?"

"Ngữ Ngữ."

Vẫn không có âm thanh.

Anh hỏi quản gia đang đi ngang: "Ngữ Ngữ không ở trong nhà sao?"

"Chắc là có." Quản gia dừng lại. "Tôi dậy từ sáu giờ dẫn Nha Nha ra ngoài sân chơi, chưa thấy cô Kinh ra ngoài. Không lẽ cô ấy đi từ nửa đêm?"

Cận Lệnh Hàng nghi hoặc, gõ cửa lần nữa, giọng lớn hơn một chút: "Ngữ Ngữ?"

Lờ mờ có tiếng động rất nhỏ từ trong truyền ra.

Anh nhẹ nhàng đẩy cửa, đi qua phòng sinh hoạt rồi đứng trước cửa vòm gỗ chạm khắc, nghiêng đầu nhìn vào phòng ngủ.

Trên chiếc giường rộng hai mét phồng lên một cục nhỏ ở chính giữa — đúng là vẫn có một bé ngoan đang nằm trong đó.

Cả cái đầu của cô chui rúc trong chăn, chẳng nhìn thấy gì.

Cận Lệnh Hàng không vào, đứng ở cửa hỏi với vẻ tò mò: "Ngữ Ngữ, còn buồn ngủ sao?"

"Ừm..." Giọng cô yếu đến mức nghe như hơi thở.

Anh bật cười: "Tối qua chẳng phải ngủ ngay lúc đang gọi điện sao? Vẫn còn buồn ngủ thế à?"

"Ừm..."

Nghe âm thanh có gì đó không ổn, Cận Lệnh Hàng đành bước lại gần. Anh cúi xuống, khẽ kéo chăn ra: "Ngữ Ngữ."

Lọn tóc tím rối bù che mất nửa khuôn mặt tinh xảo đến mức như có tia nắng sáng len vào căn phòng còn mờ tối. Má cô lại ửng hồng khác thường, sự ửng đỏ này không giống kiểu vừa ngủ dậy.

Anh đặt tay lên trán cô thử nhiệt. Giây tiếp theo, mày anh nhíu lại.

"Hình như hơi nóng." Anh lo lắng hỏi, "Ngữ Ngữ, em khó chịu à?"

"Ừm." Cô vẫn nhắm mắt, nhưng cuối cùng cũng đáp lại rõ ràng hơn một chút.

Nhớ tối qua cô hắt xì, Cận Lệnh Hàng lập tức xoay người đi, bảo quản gia gọi bác sĩ.

Bác sĩ riêng nhà họ Cận sống gần đây nên tới khá nhanh.

Vào phòng ngủ chính, còn tưởng người bệnh là Cận Lệnh Hàng, nhưng lên giường lại thấy một cô gái đang nằm, trên trán đặt chiếc khăn ấm ẩm.

Nhìn ánh mắt anh, bác sĩ tự giác mở hộp thuốc.

Cận Lệnh Hàng ngồi bên giường, kéo tay cô ra để bác sĩ bắt mạch, còn dặn dò: "Cô ấy quanh năm chỉ ăn hải sản, gần như là ăn chay. Dạ dày yếu, dùng thuốc phải cẩn thận."

Bác sĩ đông y chỉ cần một cái chạm là hiểu được bảy tám phần, dù bệnh nhân không nói nổi.

"Bị sốt nhẹ. Đêm qua chơi tuyết phải không?" Ông vừa lấy thuốc vừa hỏi.

Cận Lệnh Hàng tiếc nuối gật đầu, ánh mắt nhìn cô đầy xót xa: "Tối qua cô ấy đã hắt xì rồi."

Bác sĩ hiểu ngay.

Quản gia đã báo trước nên ông mang thuốc phù hợp. Chọn vài loại cho cô, bảo lấy nước cho bệnh nhân uống.

Ông dặn: "Uống liều đầu ngay. Những liều sau để sau bữa ăn, người dạ dày yếu không nên uống thuốc lúc đói."

Quản gia liếc gương mặt lo lắng tột độ của Cận Lệnh Hàng, liền đưa thuốc cho anh rồi dẫn bác sĩ ra ngoài.

Cận Lệnh Hàng rót cốc nước ấm đem lại, ngồi xuống cạnh giường, đỡ cô dậy, lót hai cái gối sau lưng cho cô tựa. Kinh Ngữ toàn thân nhức mỏi, chỉ hơi nhấc đầu cũng mệt, nghiêng nhẹ một cái đã ngả vào người anh.

Anh ngừng một chút rồi lập tức đưa tay ôm lấy cô, bàn tay xoa nhẹ đầu cô, giọng nói dỗ dành mềm mại đến tan chảy: "Ngữ Ngữ, mở miệng uống thuốc nhé? Mở miệng thôi, anh cho em uống."

Anh đặt viên thuốc lên môi cô.

Kinh Ngữ khó chịu đến bứt rứt, cố hé môi, ngậm lấy thuốc rồi tựa vào tay anh uống từng ngụm nước xong mới nuốt xuống cổ. Uống ba lần mới hết thuốc, cô mệt lử, ngã vào lòng anh chưa được một phút hơi thở đã đều đều.

Anh nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, kéo chăn bọc kỹ, ép cả bốn góc cho ấm.

Chờ vài phút thấy cô ngủ say, anh mới nhẹ nhàng ra ngoài.

Ở thư phòng nửa tiếng, anh lại quay vào phòng sờ trán cô — vẫn nóng, thuốc chưa thấm.

Anh ngồi xuống bên giường, không rời đi nữa.

Hôm nay trời đẹp, vệt nắng qua ô cửa sổ chiếu lên giường, làm đôi vai Kinh Ngữ trở nên ấm áp. Cận Lệnh Hàng không nỡ kéo rèm, cảm thấy để cô được sưởi nắng sẽ thoải mái hơn. Nửa tiếng sau anh lại sờ trán, hình như có hạ chút ít, không rõ rệt nhưng có chuyển biến.

Hai tiếng trôi qua, nhiệt độ hoàn toàn giảm xuống. Cô cũng từ từ tỉnh lại.

Cô xoay người, cảm thấy mí mắt nặng trĩu, cố mở ra. Ánh sáng lay động một chút, tiếp đó là đôi mắt dịu dàng như nước đang nhìn cô, chứa đầy đau lòng và quan tâm.

Anh cúi xuống, chống tay cạnh gối cô: "Ngữ Ngữ, thấy đỡ hơn chưa?"

"Ừm..." Cô chớp mắt, nhíu mày, giọng khàn đặc thì thào: "Sao... anh lại ở đây?"

"Anh..." Anh hơi ngượng ngùng cười nhẹ. "Anh sợ em không hạ sốt, nên ngồi nhìn. Anh chẳng làm gì cả."

"..." Kinh Ngữ nghiêng đầu cọ vào tay anh, ý cô không phải thế.

Thấy vậy, Cận Lệnh Hàng dùng tay còn lại xoa nhẹ đầu cô: "Hẳn là đói rồi. Em muốn ăn gì? Anh bảo đầu bếp làm, Ngữ Ngữ."

Kinh Ngữ chẳng có chút khẩu vị nào, khẽ lắc đầu.

"Ừm?" Anh không hiểu lắm. "Không muốn ăn gì thật à?"

"Không có khẩu vị." Cô yếu ớt thì thầm, "Anh tự đi ăn đi."

Cận Lệnh Hàng nhíu mày: "Không có khẩu vị..."

Anh thử kể vài món ăn để gợi ý cho cô.

Cô vẫn chẳng hứng thú chút nào.

"Anh tự đi ăn đi, đừng lo cho em." Nói rồi, nhớ tới việc hai người đã hẹn cùng ăn sáng, cô ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh: "Anh... ăn sáng chưa?"

Anh khựng lại, rồi gật đầu.

Kinh Ngữ nghi ngờ truy hỏi: "Anh ăn lúc mấy giờ?"

"Chín giờ."

"Anh gạt em." Cô chu môi.

"..." Anh bật cười nhẹ, ngoan ngoãn lắc đầu. "Không có đâu, Ngữ Ngữ."

"Lúc anh gọi em dậy ăn sáng... chắc không chỉ mới chín giờ đâu?"

Cận Lệnh Hàng nhẹ chau mày, lại đưa tay xoa đầu cô, cố làm ra vẻ kinh ngạc: "Không phải Ngữ Ngữ của chúng ta lúc đó đang sốt mơ màng sao? Sao còn biết mấy giờ?"

Cô đoán được thôi. Vì anh sẽ không phải cứ chín giờ là vội vàng chạy lên tìm cô. Anh sẽ không như thế.

Cô chỉ là bị sốt, không phải mất trí. Những chuyện thế này cô vẫn suy luận được.

"Anh đi ăn nhanh đi. Sao lại không ăn sáng vậy..." Giọng cô tràn đầy áy náy.

"Anh không đói."

"Anh nói dối. Em không thích anh nữa." Cô vùi mặt xuống gối, không cọ tay anh nữa, giọng nói đầy sự hờn dỗi.

"..."

Cận Lệnh Hàng bật cười, một lúc mới nói: "Nhưng Ngữ Ngữ à, sáng với trưa anh đều chưa ăn, thời tiết thế này anh cũng chịu không nổi. Để anh ở đây với em một chút được không? Em xem lát nữa có muốn ăn gì không."

"Em không đâu, không sao mà~" Cô lí nhí đáng yêu, "Em không chết đói được."

Anh hiển nhiên không chấp nhận kiểu "không chết là được" đó, vẫn nhẹ xoa đầu cô, không chịu rời đi.

Kinh Ngữ bấy giờ mới nhận ra thể trạng hai người đúng là khác hẳn. Anh thật biết chịu lạnh — rất nhiều lúc chỉ mặc mỗi chiếc áo len. Tối qua nghịch tuyết, đến nửa chừng anh đã cởi áo khoác cho cô, găng tay cũng cho cô.

Thế mà người cảm lạnh lại là cô.

Sáng sớm anh đã dậy tỉnh táo, bận rộn chăm cô uống thuốc, còn chẳng chịu ăn gì, chỉ ngồi cạnh trông cô.

Nói không cảm động thì đúng là giả — giả đến mức thảm hại. Cô liếc anh qua khóe mắt: "Anh không thấy khó chịu chỗ nào sao?"

Anh lắc đầu.

"Vậy anh đừng để em lây cho. Anh ra ngoài đi."

"Không sao đâu. Dù lây rồi cũng không sao."

"Không được." Cô làm sao nỡ, giọng nói mềm nhũn đáng thương, "Nếu anh bị lây thì không ai chăm em... em chết mất hu hu..."

Đôi mắt anh ánh lên tiếng, cái nhìn ấm áp đến mức cô muốn tan chảy: "Anh sẽ chăm em. Anh sẽ chăm Ngữ Ngữ của anh thật tốt, đừng lo."

"Lúc sáng em khó chịu lắm... Em mơ không tìm thấy anh, tìm mãi, tìm mệt muốn chết..." Cô tủi thân, "Rồi thấy anh, nhưng bên anh lại có cô gái."

"......"

Cận Lệnh Hàng hiếm khi cứng họng, không biết nên an ủi thế nào, hay giải thích cho đúng.

May mà giấc mơ của cô còn phần sau.

"Sau em cố mở mắt, lại chỉ thấy mình anh. Anh nói muốn đút em uống thuốc, mà em khó chịu quá nên uống không nổi. Em cũng không biết mình có uống chưa. Sau đó bên anh không còn cô gái nào nữa. Anh nói Ngữ Ngữ là cục cưng ngoan, sẽ sớm khỏe lại."

Nói xong, cô chui vào chăn, ngượng đến mức muốn trốn.

Cận Lệnh Hàng bật cười ngay trên đỉnh đầu cô.

Anh cúi xuống, từng chút từng chút một, đến khi trán anh chạm vào phần trán nhỏ xíu lộ ra ngoài của cô, rồi khẽ nói: "Ngữ Ngữ của chúng ta là cục cưng độc nhất vô nhị. Vốn dĩ đã là cục cưng ngoan, không phải cái tên anh gán cho, không phải cách xưng hô giữa các cặp đôi bình thường. Đó là cục cưng của riêng, Ngữ cục cưng. Được không?"

Cô hiểu anh đang nhắc đến chuyện tối qua, hứ nhẹ một tiếng thật đáng yêu, rồi dụi nhẹ trán vào anh.

"Vậy anh có thể... sau này..." Giọng cô nhỏ như muỗi kêu, "Sau này đừng gọi ai khác là 'cục cưng' gì đó nữa. Anh có thể gọi như trước kia."

"......"

Cận Lệnh Hàng đặt môi lên trán cô, khẽ hôn: "Được."

"Khi em nằm viện hồi trước, ba em cũng nói, Ngữ Nhi là cục cưng, sẽ khỏe thôi..." Cô lí nhí trong chăn.

Giọng nói non mềm của cô chui vào tai Cận Lệnh Hàng, anh khẽ lặp lại: "Ngữ Nhi là bé ngoan."

"Ừm~ nhưng chỉ..." Cô có chút tiếc nuối, "Chỉ ba em nghĩ thế. Người khác... không nghĩ vậy."

"Anh cũng nghĩ vậy." Anh dịu dàng ôm trọn cơ thể nhỏ bé trong chăn, "Anh không thể so với ba em, nhưng Ngữ Ngữ của chúng ta chính là cục cưng ngoan nhất. Người khác không cảm nhận được vì họ không hiểu em. Còn anh hiểu. Anh biết em là cục cưng ngoan."

Kinh Ngữ không chịu được, vặn người trong lòng anh làm nũng, lặp đi lặp lại câu mình là cục cưng, chẳng biết vì sốt nên mơ màng hay vì quá thích được anh xem là duy nhất mà cứ lặp mãi. Cô thiếu đi sự yêu thương, mà vừa gặp người hết lòng yêu mình, cô lại mất sạch phòng bị.

Cận Lệnh Hàng chỉ lặng lẽ ôm cô, nhìn cô xoay vòng trong lòng anh. Hai người chẳng hề có va chạm da thịt nào qua lớp chăn, nhưng cô lúc thì đụng vào anh, lúc lại cọ cọ anh, vui vẻ nói giấc mơ đẹp nửa sau chắc là do thuốc có hiệu quả.

"Cận Lệnh Hàng~"

"Ừ, anh đây."

Kinh Ngữ vùi đầu vào ngực anh, cực kỳ thoải mái. Nhưng vừa được anh ôm, cô lập tức bật dậy như lò xo: "Không được không được! Lây cho anh mất hu hu..." Rồi lại nằm xuống riêng một góc chăn.

Cận Lệnh Hàng chủ động ôm lấy cô, lồng ngực áp nhẹ lên vai cô: "Nếu bị lây, hai chúng ta cùng sốt, cùng mơ màng... cũng có sao đâu? Lúc đó anh cũng như em, sẽ nói toàn những lời dễ nghe."

Trời ơi... thế này còn chưa đủ dễ nghe sao? Cận Lệnh Hàng lúc bình thường đã đủ khiến người ta mê mệt, nếu sốt nữa thì khỏi sống mất.

Kinh Ngữ như con mèo nhỏ cọ cọ anh, còn cắn cổ áo anh, thích mùi đàn hương nhàn nhạt trên người anh, cảm giác như... được trị bệnh, ngửi cái là tỉnh táo.

"Cận Lệnh Hàng~" Cô khẽ gọi tên anh, "Anh mới là bác sĩ riêng của em."

Anh bật cười, cúi đầu nhìn vào mắt cô.

Cô chớp mắt. Rõ ràng mắt cô vì bệnh mà không còn ánh sáng, vậy mà khi vừa cười lại long lanh điểm những tia sáng nhỏ, đẹp đến nao lòng, là vẻ đẹp mong manh khiến người ta chỉ muốn ôm vào lòng.

"Ngữ Ngữ, đã có ai nói với em..." Giọng anh khẽ khàng lan trong tai cô: "Đôi mắt của em... rất đẹp chưa?"

Tim Kinh Ngữ đập loạn: "Chưa ai nói..."

"Vậy anh nói đây. Anh yêu đôi mắt này."

Chỉ mới chạm mắt được ba giây, Kinh Ngữ đã e thẹn chui tọt vào lòng vai anh. "Không thể nhìn lâu thế này, chỉ có người yêu mới được phép nhìn nhau thôi." Vừa nói, cô vừa ngẩng đầu lên, "Anh nhìn em được không? Anh thích đôi mắt của em, vậy anh cứ nhìn đi, thế là em bị ép đấy, em bị ép phải thích Cận Lệnh Hàng, bị ép phải nhìn anh, bị ép phải yêu anh."

"..."Cận Lệnh Hàng cúi mắt, lặng lẽ nhìn thẳng vào đôi mắt ấy. Trong căn phòng ngủ chính với ánh sáng mờ ảo, ánh nắng vàng nhẹ nhàng vờn quanh sau gáy cô, mái tóc của cô như phát ra thứ ánh sáng dịu dàng. Còn chỗ Cận Lệnh Hàng ngồi không có nắng, anh ở trong vùng tối, nhưng thể anh vốn sinh ra để tỏa sáng, là vị thần khiến chúng sinh ngây ngất, là người trong mộng mà chỉ một ánh nhìn trong đêm tuyết cũng khiến Kinh Ngữ say đắm. Một bên sáng, một bên tối, đối diện với nhau như thế, khiến tim cô như muốn ngừng đập.

"Sao lại không có ai khen chứ, ắt là vì em vốn dĩ thuộc về anh, Ngữ Ngữ."

Cô hoàn toàn chìm vào lòng anh, không chịu dậy nữa, giọng nói yếu ớt vang lên: "Anh, anh là lang băm thì có, bệnh của em càng ngày càng nặng rồi."

Anh khẽ cười, chẳng màng bị oan ức. Anh lặng nhìn cô vui đùa, hạnh phúc cọ cọ bên người, nụ cười ngọt ngào, thỉnh thoảng lại chạm mắt, rồi lập tức nhắm nghiền mắt lại, nói rằng cô không chủ động nhìn anh nữa đâu, anh cũng đừng nhìn cô nữa, không thì bất cứ chuyện gì xảy ra với cô, anh đều phải chịu trách nhiệm.

Cô làm nũng bắt anh nhắm mắt lại.

Anh cười khẽ, nghe lời khép mắt lại.

Ngay lập đó, Kinh Ngữ mở mắt, từ từ tiến lại gần, khẽ cắn vào yết hầu như ẩn như hiện dưới cổ áo anh. Yết hầu Cận Lệnh Hàng lập tức chuyển động, cuộn tròn trong đôi môi mỏng ẩm ướt.

Kinh Ngữ sợ hãi rút vào chăn, mặc cho Cận Lệnh Hàng kéo chăn kêu cô là "Ngữ Ngữ", "Ngữ cục cưng" hay "cục cưng Ngữ Nhi", cô vẫn như con rùa rút đầu mà trốn tránh.

Cận Lệnh Hàng bất lực cười: "Được rồi, anh không bắt em đâu. Ra ngoài đi Ngữ Ngữ, đừng để bé rùa của anh ngột thở."

Cô mới lén lút thò đầu ra: "Anh đi ăn đi, em không chơi với anh nữa."

Cận Lệnh Hàng nghiêng đầu nhìn đôi mắt ướt long lanh của cô, giọng nói xót xa vang lên: "Vẫn chưa muốn ăn à?"

"Ừ." Cô lắc đầu, giọng thều thào đáng thương: "Em không có hứng, hôm nay em không ăn đâu."

Anh vô thức nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy em nghỉ ngơi thêm chút nữa nhé? Lúc nào khỏe hơn, muốn ăn gì thì nhắn tin cho anh."

"Ừ. Anh ăn nhiều vào, ăn hộ phần của em luôn."

Cận Lệnh Hàng mỉm cười, kéo chăn cho cô, đứng dậy chỉnh lại trang phục bị cô cọ quẹt lộn xộn rồi ra ngoài.

Kinh Ngữ không thể ngủ thêm nữa, chỉ cảm thấy tay chân mềm nhũn, không còn chút sức lực, cũng chẳng thiết ăn uống gì. Cô nghĩ hôm nay có thể nhịn ăn cả ngày. Nằm dài trên giờ lướt điện thoại, vừa mở WeChat đã thấy tin nhắn trong nhóm tiểu thư từ sáng sớm đã lên tới 99+.

Chưa kịp vào xem, Nhan Điền Tuyết đã nhắn tin cho cô: "Cậu và Hải vương đến với nhau rồi à?"

Kinh Ngữ: "Chưa, tối qua bảo anh ấy đợi mình suy nghĩ thêm."

Nhan Điền Tuyết: "Thảo nào Cận công tử emo thế."

Kinh Ngữ: "???"

Nhan Điền Tuyết: "Vào Facebook anh ấy xem đi, có thể khiến Hải vương khổ sở chỉ có Hải hậu cậu thôi."

Kinh Ngữ lập tức chuyển app.

Vừa vào Facebook đã thấy Cận Lệnh Hàng nửa đêm vẫn chưa ngủ mà đăng một video. Trước giờ anh toàn đăng ảnh, ảnh cún, ảnh cô, ảnh hai người, nhưng chưa từng đăng video. Video tối qua là tổng hợp những cảnh quay mờ nhòe cô cười đùa vui vẻ trên tuyết, âm nhạc không che giấu nổi tiếng hai người gọi tên nhau.

Cô gọi "Cận Lệnh Hàng", anh gọi "Ngữ Ngữ", nhìn cứ như đang yêu nhau vậy, người không biết chắc chắn tưởng họ đã thành đôi. Mà nhạc nền của video này mới là điểm nhấn.

'Đều trách giác ngộ quá muộn màng

Kết thúc rồi yêu mới bắt đầu

Thật trớ trêu'

"Trước khi ngủ còn hạnh phúc, nửa đêm đã buồn bã, Cận Lệnh Hàng, anh đúng là." Kinh Ngữ không nhịn nổi cười, bị bài hát mê hoặc đến chóng mặt.

Cô ấn like và bình luận: "Hứa với em, lần sau dùng 'Burning' nhé?"

Cận Lệnh Hàng đang xem điện thoại: "..."

Bài hát đó có đoạn thế này —

'Sự đụng chạm của làn da khiến anh say mê,

Ôi, anh chỉ không thể thỏa mãn, đã hứa không đòi hỏi gì từ em nữa,

Thế nhưng đôi mắt em lại giỏi thôi miên lòng người.'

Lúc nãy trên giường anh đã khen mắt của cô rất đẹp.

Kinh Ngữ cười, quay lại WeChat, Nhan Điền Tuyết đã gửi tin nhắn mới.

"Ngữ Ngữ, trong nhóm bảo vương miện trong viện bảo tàng của Tần Lệnh Tân từ hôm qua đã bị mang đi, hình như được ai đó tặng làm quà Giáng sinh, ghê thật! Cậu có nghe tin gì không, tò mò là tặng cho người phụ nữ nào."

Kinh Ngữ gửi cho cô ảnh chụp chiếc vương miện tối qua.

Nhan Điền Tuyết: "??? Sao lại để trong hộp gỗ? Không phải trong tủ kính bảo tàng à?"

Kinh Ngữ: "Cận Lệnh Hàng mua tặng mình đó, đây là ảnh chụp tối qua trong sân tứ hợp viện."

Nhan Điền Tuyết: "??????????????????????????????????????????????????"

Kinh Ngữ nói lát nữa sẽ đem vương miện về nhà cho cô ấy ngắm nghía rồi không nói thêm nữa vì không có sức, bỏ điện thoại xuống cố gắng bò dậy đánh răng rửa mặt. Nhìn thấy mình trong gương mái tóc rối bù như kẻ điên, làn da xanh xao, ánh mắt vô hồn, cô sững sờ, hơi nghi ngờ không biết Hải vương còn yêu mình không?

Nhưng nhìn ánh mắt của anh lúc nãy, thật sự dịu dàng đến ch** n**c.

Ừ, cô nghi ngờ Hải vương chỉ thích phong cách dễ thương thôi.

Kinh Ngữ thay quần áo ra ngoài, vừa ra khỏi phòng ngủ đã co rúm người ôm lấy mình: "Ôi hôm nay lạnh thật."

"Cô Kinh dậy rồi, cô muốn dùng món gì?" Chú Viêm quản gia đang quét tuyết không xa, thấy cô liền chào hỏi.

"Tôi không muốn ăn, chú cứ bận đi." Cô ủ rũ, hai mắt lờ đờ.

"Không ăn thì đói mất, giờ đã trưa rồi."

Kinh Ngữ lắc đầu, buồn bã cúi mặt: "Không sao, không đói." Chợt nhớ ra điều gì, lại ngẩng đầu: "Cận Lệnh Hàng đâu, anh ấy đi ăn chưa?"

"Cậu chủ mới uống một ly cà phê đen, không bảo người làm cơm."

"..."

Kinh Ngữ sửng sốt, lập tức hỏi: "Vậy anh ấy đâu rồi?"

"Ở thư phòng."

"Vậy, tôi có thể qua đó không?" Thư phòng là nơi cơ mật, Kinh Ngữ không dám chắc có thể vào.

"Chắc không sao đâu." Chú Viêm chỉ về phía sân sau phòng ngủ: "Ở gian phòng độc lập phía sau, trước cửa có cây tùng cao, đó là thư phòng của cậu chủ, cô có thể đến tìm cậu ấy."

Kinh Ngữ gật đầu.

...

Cận Lệnh Hàng đang trả lời tin nhắn của Bối Cạnh Thiên, anh ta rủ anh tối nay đi xem biểu diễn, bạn gái anh ta dẫn chương trình đêm Giáng sinh.

"Có thể mang theo phụ nữ."

Dù đã ân cần ghi chú, Cận Lệnh Hàng vẫn từ chối: "Tôi muốn thế giới hai người."

Bối Cạnh Thiên: "Bị rượu tạt vào mặt đã được tha thứ nhanh thế á?"

Cận Lệnh Hàng: "Sao cậu biết?"

Bối Cạnh Thiên: "Bạn gái tôi tối hôm đó ở Nguyên Đình hội, nghe lỏm được."

Cận Lệnh Hàng: "Ừ."

Bối Cạnh Thiên: "Theo đuổi được rồi???"

Cận Lệnh Hàng: "Chưa."

Bối Cạnh Thiên: "Vậy cũng gọi là thế giới hai người?"

Cận Lệnh Hàng: "Có vấn đề?"

Bối Cạnh Thiên: "..." Anh ta nói: "Cậu thấy không thì thôi."

Cận Lệnh Hàng chợt hỏi anh ta: "Bình thường nấu cháo mất bao lâu?"

"..." Bối Cạnh Thiên gửi mấy dấu chấm hỏi: "Gì cơ????"

"Nấu cháo mất bao lâu? Nửa tiếng có nấu xong không?"

"..." Bối Cạnh Thiên trả lời: "Tôi không biết nấu ăn, nhưng, không nhanh thế đâu."

"Ừ."

"Cậu đang làm gì thế?"

"Xem sách dạy nấu ăn." Vừa trả lời vừa xem điện thoại khác.

"..." Bối Cạnh Thiên chất vấn: "Bị hack à? Cậu có phải là Cận Lệnh Hàng không đấy?"

"Phải."

"..." Bối Cạnh Thiên vẫn không hiểu: "Cậu định nấu ăn?"

"Ừ."

"Đầu bếp nhà cậu nghỉ việc rồi à?"

"Muốn tự làm."

"Cậu đâu có biết."

"Đang học."

"..." Bối Cạnh Thiên tò mò: "Nấu cho chính cậu? Tự nhiên tốt với bản thân thế."

"Không phải."

"Bạn gái?"

"Ừ."

"Dạo này đổi phong cách rồi? Nhân cách Hải vương biến đi rồi? Chuyển sang hiền phu?" Muốn thế giới hai người anh ta còn tạm chấp nhận được, giờ còn vì tình mà xuống bếp nấu ăn, thế giới điên thật.

"Tôi đi nấu cơm đây, không nói nữa."

"..."
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (96)
Chương 1: Chương 1: Hạ gục Cận Lệnh Hàng Chương 2: Chương 2: Món quà sinh nhật khiến người ta sững sờ Chương 3: Chương 3: Vị khách tôn quý nhất Chương 4: Chương 4: Vị trí chính cung Chương 5: Chương 5: 999 đóa hoa Dolcetto tím Chương 6: Chương 6: Hải vương phong lưu đã nhiều năm Chương 7: Chương 7: Màn pháo hoa tím chỉ dành riêng cho cô Chương 8: Chương 8: Anh ta giúp người quen chẳng nói lý lẽ Chương 9: Chương 9: Tín vật của tình yêu Chương 10: Chương 10: Hễ là cô muốn, anh luôn có mặt Chương 11: Chương 11: Tôi thấy thật lãng mạn, Cận Lệnh Hàng Chương 12: Chương 12: Tôi không nói những lời đó chỉ để đổi lấy một cái hôn đâu Chương 13: Chương 13: Đạo hạnh tối cao của một Hải vương Chương 14: Chương 14: Có món quà này muốn tặng em, phải đích thân ký nhận nhé Chương 15: Chương 15: Gu của Cận Lệnh Hàng chẳng theo nguyên tắc nào cả Chương 16: Chương 16: Tự tay trao nhẫn kim cương Chương 17: Chương 17: Anh toàn câu cá thôi, Cận Lệnh Hàng Chương 18: Chương 18: Ngữ Ngữ, tôi nói được làm được Chương 19: Chương 19: Chiếc nhẫn trên tay Cận Lệnh Hàng Chương 20: Chương 20: Anh đã có bạn gái chưa, Cận Lệnh Hàng? Chương 21: Chương 21: Cuộc ghé thăm lúc một giờ sáng từ Cận Lệnh Hàng Chương 22: Chương 22: Tình yêu mãnh liệt của Cận Lệnh Hàng Chương 23: Chương 23: Bạn bè đều khuyên em đừng chơi với anh Chương 24: Chương 24: Món quà Giáng sinh mà Cận Lệnh Hàng muốn là người Chương 25: Chương 25: Họ thật sự là một cặp trời sinh đến thế Chương 26: Chương 26: Vang danh thiên hạ Chương 27: Chương 27: Tay chơi số một Bắc Mỹ Chương 28: Chương 28: Ngữ Ngữ, đừng bỏ rơi tôi Chương 29: Chương 29: Tôi xin thề, Ngữ Ngữ Chương 30: Chương 30: Tôi muốn hôn em, Ngữ Ngữ Chương 31: Chương 31: Cận Lệnh Hàng tâm trạng lúc nửa đêm Chương 32: Chương 32: Cận Lệnh Hàng không giống kiểu đàn ông vì bạn gái mà lăn vào bếp Chương 33: Chương 33: Khiến anh cảm thấy mình... được yêu Chương 34: Chương 34: Anh chê thân hình của em chưa đủ nóng bỏng sao, Cận Lệnh Hàng? Chương 35: Chương 35: Nụ hôn nồng nhiệt Chương 36: Chương 36: Em sẽ không bỏ được anh đâu, Ngữ Ngữ Chương 37: Chương 37: Sức hút của đàn ông là ở trên giường Chương 38: Chương 38: Cận Lệnh Hàng tiếp điện thoại... tiền nhiệm của cô Chương 39: Chương 39: Anh nhớ gửi thiệp mời cho em nhé? Chương 40: Chương 40: Anh rất vui được dùng trước một chút danh xưng 'bạn gái anh' Chương 41: Chương 41: Món quà mới của Cận Lệnh Hàng Chương 42: Chương 42: Chứng mất ngủ của Cận Lệnh Hàng Chương 43: Chương 43: Tại sao lại yêu anh? Có cả hàng ngạn hàng vạn lý do Chương 44: Chương 44: Tôi là bạn gái anh ấy Chương 45: Chương 45: Đừng để mối quan hệ của chúng ta trở thành như vậy, Ngữ Ngữ Chương 46: Chương 46: Chúng ta ở bên nhau Chương 47: Chương 47: Lá xăm đại cát ở chùa Sensō-ji ở Tokyo Chương 48: Chương 48: Anh thật sự là loại người đó ư? Chương 49: Chương 49: Quá thiếu tin tưởng vào Cận Lệnh Hàng Chương 50: Chương 50: Chạy về phía nhau Chương 51: Chương 51: Anh trai ơi anh không thể ôm người ta vào góc tối sao? Chương 52: Chương 52: Khách sạn bị ngập nước Chương 53: Chương 53: Không được hung dữ với mẹ! Nika! Chương 54: Chương 54: Em muốn chết à? Chương 55: Chương 55: Lời thề độc của Cận Lệnh Hàng Chương 56: Chương 56: Chuyện mà ngay cả Cận Lệnh Hàng cũng không làm nổi Chương 57: Chương 57: Cận Lệnh Hàng trao trọn cho cô tình yêu con người có thể cho đi Chương 58: Chương 58: Cận Lệnh Hàng là kẻ giàu nhất thế gian Chương 59: Chương 59: Kết hôn với Cận Lệnh Hàng chẳng khác nào kẻ say đi trên dây thép Chương 60: Chương 60: Còn đáng sợ hơn cả ma Chương 61: Chương 61: Lễ Phật ở chùa Phổ Từ Chương 62: Chương 62: Lần đầu tiên trong đời Cận Lệnh Hàng sụp đổ Chương 63: Chương 63: Nhà em bị trộm rồi Chương 64: Chương 64: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 65: Chương 65: Đừng bao giờ nghi ngờ đàn ông trên giường Chương 66: Chương 66: Anh thô bạo? Chương 67: Chương 67: Đừng rời bỏ em Chương 68: Chương 68: Sự công nhận đến từ anh vợ Chương 69: Chương 69: Chúng ta có thể kết hôn Chương 70: Chương 70: Hiệu ứng dây chuyền từ buổi tiệc Chương 71: Chương 71: Bữa tất niên không thể nào quên Chương 72: Chương 72: Cùng nhau đi trọn đoạn tình cảm này Chương 73: Chương 73: Cô ấy là bên A Chương 74: Chương 74: Giam xe phạt tiền, trừ chín điểm bằng lái Chương 75: Chương 75: Trả đũa Chương 76: Chương 76: Anh muốn chia tay sao? Chương 77: Chương 77: Em muốn có quyền được biết Chương 78: Chương 78: Thời gian đổi thay, nhưng cảm xúc vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu Chương 79: Chương 79: Chỗ dựa Chương 80: Chương 80: Sống giữa nhân gian rực rỡ, chôn vùi nơi núi tuyết cô độc Chương 81: Chương 81: Món quà sinh nhật tốt đẹp nhất Chương 82: Chương 82: Họ có kết hôn không? Chương 83: Chương 83: Chúng ta chia tay đi Chương 84: Chương 84: Họ đã kết thúc vào ngày 8 tháng 2 năm 2023 Chương 85: Chương 85: Cô Kinh hiện đang độc thân sao? Chương 86: Chương 86: Những ngày tái hợp, ánh nắng chan hòa Chương 87: Chương 87: Chúng ta... kết hôn nhé? Chương 88: Chương 88: Mình muốn đăng ký kết hôn với anh ấy, Tuyết Tuyết Chương 89: Chương 89: Kinh Ngữ đại mạo hiểm - Hồi ký về tình yêu sâu đậm của Kinh Ngữ Chương 90: Chương 90: Phồn hoa một kiếp, cùng nhau già đi Chương 91: Chương 91: Đám cưới trên du thuyền Chương 92: Chương 92: Tiệc mừng công & số sếp Kinh không có con gái Chương 93: Chương 93: Em bé Chương 94: Chương 94: Đôi mắt xám và mái tóc nâu của baby Chương 95: Chương 95: Tên của baby Chương 96: Chương 96: Baby - Nika [Hoàn toàn văn]