Chương 31
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 31: Tiên nữ cất lời

Hứa Niệm Sênh ngồi trong phòng làm việc của sếp im lặng hồi lâu, vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu nổi Tống Mạch Xuyên rốt cuộc biết cô tối qua đi đâu bằng cách nào. Đúng là cô đã đăng ảnh lên vòng bạn bè thật, nhưng cô không hề khai mình đi đâu mà. Ngay cả cậu cô cũng không biết cô đi đâu, vậy anh làm sao mà biết? CPU của đồng chí Tiểu Hứa sắp bốc khói tới nơi rồi. Sau đó, dưới ánh mắt của Tống Mạch Xuyên, cô rất tự nhiên để lộ ra một ánh mắt trong trẻo nhưng ngốc nghếch.

Tống Mạch Xuyên rõ ràng không phải là một ông chủ sẽ quản nhân viên của mình đi đâu giải trí sau giờ làm, câu đó anh hỏi cũng chỉ là một câu hỏi xã giao.

“Hai hôm nữa có một buổi tiệc tối, em tăng ca đi cùng tôi một chuyến.” Ông chủ đưa ra nhiệm vụ mới.

Hứa Niệm Sênh không phải lần đầu đi công tác ngoài, nhưng lần này Tống Mạch Xuyên đặc biệt dặn: “Là dịp khá trang trọng, nhớ ăn mặc đẹp một chút. Nếu cần mua đồ mới hay thuê stylist, tôi thanh toán.”

“…”

Cô đâu phải không trả nổi khoản đó.

Khi ra ngoài và nhắc đến bữa tiệc này với trợ lý Giang, đối phương không lấy làm lạ, nói rằng hồi anh ấy mới vào công ty, sếp chê anh ấy quê mùa, mỗi lần đưa anh ấy ra ngoài xã giao đều phải thuê stylist riêng cho anh ấy. Kết quả là trong bữa tiệc, sếp tổng bên đối tác là một phụ nữ trung niên, Tống Mạch Xuyên dẫn theo mấy cô cậu trẻ tuổi xinh đẹp đến, kể cả anh ấy, thì dù không hợp tác được, người ta cũng đối xử hòa nhã với họ, chưa kể, bản thân Tống Mạch Xuyên là người rất giỏi đàm phán hợp tác.

Hứa Niệm Sênh: “…Trước đây các anh còn dùng mỹ nam kế cơ à?”

“Sao có thể gọi là mỹ nam kế, đây chỉ là chiến thuật thôi, bọn tôi chỉ trò chuyện uống rượu với khách hàng chứ đâu có làm gì khác,” vẻ mặt trợ lý Giang rất nghiêm túc, “Hơn nữa, chiêu này bây giờ vẫn đang được áp dụng.”

Công ty bọn họ giống như con heo đứng đúng hướng gió thời đại, đúng lúc đúng thời nên phất lên rất nhanh. Trước đây khi đi ra ngoài, chỉ có một mình sếp là có thể diện, dù sao gia nghiệp của người ta cũng lớn, danh tiếng vang xa. Còn bây giờ, chỉ cần từng làm việc ở Hành Xuyên cũng đã thành một điểm cộng ghê gớm.

Hứa Niệm Sênh nghe xong bái phục không thôi.

Còn về lý do tại sao Tống Mạch Xuyên lại chọn một thực tập sinh như cô cùng đi dự tiệc, rất đơn giản, vì cô đẹp.

Trợ lý Giang kể lúc trước không biết sếp nghĩ gì, mỗi lần đi tiệc xã giao đều không tìm bạn nữ đi cùng mà luôn kéo anh ấy theo. Những bữa tiệc xã giao luôn không thiếu nam thanh nữ tú, cộng thêm việc trợ lý Giang cũng rất điển trai, thế là ngay tối hôm đó, một sếp một trợ lý bị dựng chuyện đồn nhảm. Điều lố bịch nhất là, sau khi sếp đứng ra đính chính tin đồn, trợ lý Giang lại bị một vị sếp tổng trung niên đuổi theo vào tận nhà vệ sinh đòi bao nuôi anh, nói rằng sẽ cho anh một cơ hội để đỡ phải phấn đấu mười năm. Cơ hội là thứ rất hiếm có, thông thường mọi người sẽ không dại dột mà từ chối một cơ hội tốt như vậy, nhưng khi cơ hội đó được đưa ra bởi một người đàn ông trung niên đã có gia đình êm ấm bên ngoài, trợ lý Giang, với tư cách là một người đàn ông, đã thấm thía thế nào là bị quấy rối t*nh d*c. Cuối cùng vẫn là Tống Mạch Xuyên phải đứng ra giải vây. Những người mà nhân viên không dám đắc tội thì để sếp đứng ra đắc tội. Trợ lý Giang cũng không biết cái này có được tính là anh hùng cứu mỹ nhân hay không.

Hứa Niệm Sênh: “…”

Đúng là đôi khi nghe chuyện thiên hạ còn vui hơn đi làm. Cô thậm chí không muốn làm việc nữa.

Tết đến nơi, Hứa Niệm Sênh còn thuê dì đến dọn dẹp căn hộ thuê hai phòng ngủ một phòng khách của mình sạch sẽ, nghĩ bụng, mình về nhà ăn Tết thì nhà cửa bên này cũng nên được sạch đẹp tinh tươm.

Ông sếp Tống Mạch Xuyên này quả thật chu đáo, trước ngày dự tiệc còn gửi cho cô một liên hệ. Hứa Niệm Sênh nhìn tên WeChat của người kia cứ thấy quen quen. Sếp nói đây là stylist anh thuê cho cô, từ trang phục đến trang điểm đều không cần cô lo.

“…”

Hứa Niệm Sênh vốn định đặt hẹn với người quen, bây giờ đành dẹp luôn ý định đó. Sau đó, cô lên mạng tra cứu hồi lâu, cuối cùng phát hiện ra người mà Tống Mạch Xuyên giới thiệu là một stylist khá nổi tiếng trong giới thời trang, mỗi một cuộc triển lãm của người ta đều mời siêu mẫu quốc tế và sao hạng A tham dự.

Lắm lúc thật muốn đấu một trận với đám người giàu này.

Trong vòng của cậu cô cũng toàn dạng nhân vật như thế, khiến đồng chí Tiểu Hứa dù tuổi còn trẻ, kinh tế vượt xa nhiều bạn cùng trang lứa, vẫn cảm thấy mình với họ như không cùng một đẳng cấp. Lương thực tập của cô sao đủ tầm thuê stylist hạng này?

Stylist vừa nhìn thấy Hứa Niệm Sênh liền sáng mắt, điệp khúc khen ngợi không dứt, còn thuận miệng hỏi cô có từng nghĩ đến việc vào giới giải trí hay đi thử show của bà ấy không. Chiều cao của Hứa Niệm Sênh nếu trong giới người mẫu thì không quá lợi thế, nhưng không thể phủ nhận gen nhà cô tốt quá mức, dáng cực chuẩn, gương mặt tự nhiên lại đẹp. 

Đồng chí Tiểu Hứa chỉ biết im lặng. Ai hiểu được nỗi lòng của cô chứ, tan làm về nhà còn phải xem luận văn chạy code, theo đuổi sự nghiệp diễn xuất có phải là giấc mộng của cô đâu?

Stylist chọn cho Hứa Niệm Sênh một chiếc váy dạ hội màu xanh sapphire. Da cô trắng, mặc lên thật giống viên sapphire đắt giá. Nói vậy nghe hơi khoa trương, nhưng đúng là khi mọi người trong studio nhìn cô thay đồ xong mà vẫn để mặt mộc, trong đầu chỉ có đúng một suy nghĩ đó. Vẻ quý phái toát ra trong từng cử chỉ của cô dù cô vẫn còn non nớt, chưa từng trải sự đời. Cô gái như thế thật ra không thích hợp bước vào chốn phù hoa, nhưng lại sở hữu những ưu thế không cần cố gắng. Cô giống như một viên ngọc thô chưa được mài giũa mà vẫn tự tỏa sáng vậy.

Trước đó Hứa Niệm Sênh còn thử một chiếc váy đỏ, hở khá nhiều, mặc lên cũng rất đẹp. Nhưng thứ nhất, cô thấy màu đỏ hơi quá nổi bật, thứ hai, thời tiết quái quỷ, trời lạnh như cắt, mặc nhiều được chút nào hay chút đó. Cô đi làm kiếm tiền chứ không phải là đi hành xác dưới gió lạnh.

Nhan sắc đúng là vũ khí lợi hại. Nhìn mình trong gương sau khi trang điểm, ngay cả Hứa Niệm Sênh cũng suýt choáng vì chính mình. Nhưng công đoạn chuẩn bị vẫn chưa xong, stylist lại lấy ra một hộp trang sức, bên trong là dây chuyền, khuyên tai và vòng tay. Hứa Niệm Sênh có tật xấu là thỉnh thoảng có lúc rảnh lật tạp chí thời trang đọc chơi. Bộ trang sức này cô nhìn trông rất quen mắt, nếu loại trừ khả năng hàng giả, giá trị của nó phải lên đến khoảng bảy con số, cô không phải là ngôi sao hay người nổi tiếng, không lý nào thương hiệu lại cho cô mượn đeo.

Khi dây chuyền sắp được đeo lên cổ, Hứa Niệm Sênh khựng lại: “Chị ơi, cái này là…?”

Stylist có lẽ đã hiểu lầm thân phận của cô, thoải mái nói: “Đây là bộ trang sức do Tống tổng đấu giá được, bảo chúng tôi chuẩn bị cho cô.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Khoan đã, nghe ý trong lời nói này, đây là muốn tặng cho cô sao? Giá trị bảy con số, cũng chẳng phải lá rụng mùa thu. Cậu út mua  cho thì còn hợp lý, chứ Tống Mạch Xuyên là sao đây? Nhưng người trong cuộc không có mặt, Hứa Niệm Sênh vẫn đành im lặng như búp bê sứ để người ta trang điểm. Cô cầm điện thoại nhắn hỏi sếp chuyện gì, nhưng có vẻ anh đang bận, không trả lời.

Vì bữa tiệc này, Hứa Niệm Sênh thậm chí còn được cho nghỉ phép nửa ngày. Đến gần tối, bên ngoài trời tối rất nhanh, đèn đường bật sáng, Hứa Niệm Sênh nhận ra hôm nay studio mở riêng chỉ để phục vụ mình.

Tống Mạch Xuyên gọi điện đến, bảo cô xuống lầu. Hứa Niệm Sênh lúc này mới xỏ giày cao gót, lạch bạch đi ra ngoài, giữa chừng còn đợi một chuyến thang máy. Khi cô bước ra ngoài, trên người còn khoác một chiếc áo khoác lông trắng tinh, dù vậy vạt váy bên dưới vẫn bị gió thổi lay động. Một màn diễn tả chân thực cái gọi là đẹp đến lạnh người. Khoảnh khắc ấy, cô thật lòng khâm phục các nữ minh tinh mặc váy trễ vai, cúp ngực tham gia sự kiện dưới trời lạnh vài độ. Rõ ràng đây đâu phải là nỗi khổ mà con người có thể chịu được.

Hôm nay Tống Mạch Xuyên đổi xe, là chiếc Rolls-Royce màu đen. Mặc dù Hứa Niệm Sênh không nghiên cứu nhiều về xe cộ, nhưng mấy tháng làm việc vừa qua đã đủ để cô biết sếp cô có rất nhiều xe. Tống Mạch Xuyên đứng ngoài xe đợi. Hứa Niệm Sênh muốn chạy nhanh, nhưng đôi giày hôm nay cao quá, lại gót mảnh, buộc cô phải bước chậm, đi đứng thanh nhã. Chỉ một đoạn ngắn mà cô cảm giác đỉnh đầu bị gió thổi đến tê dại.

Trong mắt Tống Mạch Xuyên, cô gái nhỏ khoác váy dạ hội lộng lẫy bước đến từng bước một. Ngay cả người đi đường cũng quay đầu nhìn, ánh mắt như đang nhìn một tiên nữ hạ phàm. Sau đó, tiên nữ đi đến trước mặt anh, câu đầu tiên thốt ra là: “Ôi chao, lạnh muốn chết!”

Thậm chí còn bật cả tông giọng địa phương.

Tống Mạch Xuyên: “…”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (101)
Chương 1: Chương 1: Cháu gái yêu quý Chương 2: Chương 2: Bẻ cong gì cơ? Chương 3: Chương 3: Ước nguyện lớn nhất của người hiện đại: xóa sạch lịch sử trò chuyện Chương 4: Chương 4: Chú Tống Chương 5: Chương 5: Sư muội… nam? Chương 6: Chương 6: Ông chủ chính là quá khứ muốn quên đi Chương 7: Chương 7: Cô có chống lưng Chương 8: Chương 8: Thù dai đến thế à? Chương 9: Chương 9: Thích người nhỏ tuổi hơn Chương 10: Chương 10: Cậu ơi, đói quá, cần bao cơm! Chương 11: Chương 11: Không khuất phục Chương 12: Chương 12: Trên Trái Đất này không tìm được người con gái con thích à? Chương 13: Chương 13: Nghe lén sếp Chương 14: Chương 14: Gọi thẳng tên Chương 15: Chương 15: Liệu có khi nào… tôi chính là người sinh nhật đó không? Chương 16: Chương 16: Hôm nay vẫn chưa thể thăng cấp từ “chú” thành “anh” Chương 17: Chương 17: Bánh trôi lộ nhân Chương 18: Chương 18: Người đàn ông không thuộc về họ không cần phải đẹp trai đến thế Chương 19: Chương 19: Đừng quá yêu Chương 20: Chương 20: Sếp, cũng coi như là đồng nghiệp nhỉ Chương 21: Chương 21: Tống tổng cần kiệm lo cho gia đình Chương 22: Chương 22: Vỡ ối Chương 23: Chương 23: Mẹ tròn con vuông Chương 24: Chương 24: Thư ký Hứa nhậm chức Chương 25: Chương 25: Bạn trai cũ Chương 26: Chương 26: Mắt nhìn người trước giờ luôn tệ Chương 27: Chương 27: Tiệc đầy tháng Chương 28: Chương 28: Cần gì phải che giấu Chương 29: Chương 29: Cháu gái lớn Chương 30: Chương 30: Cô gái nhỏ nhút nhát rơi vào trầm mặc Chương 31: Chương 31: Tiên nữ cất lời Chương 32: Chương 32: Có lúc người ta thật sự rất bất lực Chương 33: Chương 33: Cô gái nhỏ say rồi Chương 34: Chương 34: Nếu cô có tội… Chương 35: Chương 35: Chúng ta nói chuyện chút đi Chương 36: Chương 36: Hay là đến chỗ tôi ở đi? Chương 37: Chương 37: Cho leo cây Chương 38: Chương 38: Bị tung tin đồn Chương 39: Chương 39: Ngồi với tôi một lát Chương 40: Chương 40: Nhiếp ảnh gia họ Tống Chương 41: Chương 41: Ảnh chụp chung Chương 42: Chương 42: Quà sinh nhật Chương 43: Chương 43: Anh bị đối phương chặn xem vòng bạn bè Chương 44: Chương 44: Một tấm thẻ người tốt Chương 45: Chương 45: Người nên báo cảnh sát là anh mới phải Chương 46: Chương 46: Muốn lên đây xem phim không? Chương 47: Chương 47: Ngắm phong cảnh Chương 48: Chương 48: Báo cáo Chương 49: Chương 49: Đây là ý gì? Chương 50: Chương 50: Hôn một cái Chương 51: Chương 51: Điều gì đến sẽ đến Chương 52: Chương 52: Hôn môi thì được, hẹn hò có phải quá mờ ám rồi không? Chương 53: Chương 53: Tiểu Hứa im lặng Chương 54: Chương 54: Bạn hôn Chương 55: Chương 55: Gã tồi Chương 56: Chương 56: Chơi không lại Chương 57: Chương 57: Chưa theo đuổi được Chương 58: Chương 58: Nói chuyện về vấn đề của chúng ta Chương 59: Chương 59: Có muốn hẹn hò với tôi không? Chương 60: Chương 60: Bạn gái Chương 61: Chương 61: Có phải rảnh quá rồi không? Chương 62: Chương 62: Hẹn hò Chương 63: Chương 63: Bạn gái là sinh viên đại học Chương 64: Chương 64: Anh Tống Chương 65: Chương 65: Tết Trung thu Chương 66: Chương 66: Không cho mượn Chương 67: Chương 67: Tôi là bạn trai cô ấy Chương 68: Chương 68: Bạn gái anh sắp có người yêu mới tới nơi rồi Chương 69: Chương 69: Người thua hôn người thắng một cái Chương 70: Chương 70: Ở cùng phòng Chương 71: Chương 71: Vòng bảo vệ cho người mới Chương 72: Chương 72: Ai hời hợt chứ! Chương 73: Chương 73: Tắm suối nước nóng Chương 74: Chương 74: Hôn không? Chương 75: Chương 75: Em đang sờ gì đấy? Chương 76: Chương 76: Phú bà Tiểu Hứa Chương 77: Chương 77: Bỏ trốn Chương 78: Chương 78: Thử nhẹ nhàng một chút Chương 79: Chương 79: Giấu bạn trai Chương 80: Chương 80: Cuộc trò chuyện sau cơn say Chương 81: Chương 81: Chuyện mua sắm Chương 82: Chương 82: Bảo bối Chương 83: Chương 83: Tâm thái nuôi hoa Chương 84: Chương 84: Khổng tước xòe đuôi Chương 85: Chương 85: Một vài câu chuyện thường ngày Chương 86: Chương 86: Cậu đến thăm nhà Chương 87: Chương 87: Nhật ký trạng thái tinh thần “tươi đẹp” của Hứa tổng Chương 88: Chương 88: Sênh Sênh, qua đây ngồi Chương 89: Chương 89: Bạn gái tôi Chương 90: Chương 90: Sở thích của bạn gái Chương 91: Chương 91: Sự cố Chương 92: Chương 92: Kỳ nghỉ Chương 93: Chương 93: Vai vế loạn cào cào Chương 94: Chương 94: Kết hôn Chương 95: Chương 95: Động phòng Chương 96: Chương 96: Tớ bắt đầu “đẩy thuyền” hai người họ rồi đấy Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 1: Những câu chuyện thường ngày sau khi kết hôn Chương 98: Chương 98: Ngoại truyện 2: Muốn có em bé Chương 99: Chương 99: Ngoại truyện 3: Người cậu đáng tin cậy Chương 100: Chương 100: Ngoại truyện 4: Tình yêu là khi luôn cảm thấy mình mắc nợ Chương 101: Chương 101: Ngoại truyện 5: Hứa Cẩm Ngôn