Chương 314: Sahara Chết Chóc (6)
Vệ Tuân cảm thấy bản thân sến súa y như "An Tuyết Phong"
Lại một giai đoạn tịch diệt sắp ập tới.
Trong lòng sa mạc đen, sâu dưới mặt đất nơi cả người lẫn quái vật đều không dám bén mảng, một hố lõm khổng lồ hình phễu, xuyên thẳng xuống lòng đất, rộng chẳng kém Con Mắt Sahara. Làn sương đen u ám bao trùm toàn bộ hố, nếu nhìn kỹ có thể lờ mờ thấy thứ gì đó ẩn trong màn sương ấy.
Một con rồng khổng lồ mờ ảo như khói như sương!
Nó không có thực thể, giống như bong bóng mộng ảo, dưới ánh nắng chiếu rọi lại phản quang thành bảy sắc cầu vồng. Thế nhưng, khi tiếp xúc với nọc độc của nhuyễn trùng vực sâu, nó lập tức biến thành một tầng sương đen dày đặc. Ngay sau đó, trong màn sương ấy hiện ra một con mắt đỏ rực.
Không, không phải mắt, mà là hoa văn cực kỳ giống mắt mọc trên xúc tu khổng lồ, đáng sợ như xúc tu của hải yêu. Hàng vạn xúc tu, mỗi cái to bằng nửa thân Bắp Non, bất ngờ phóng vọt ra từ sâu trong cát đen, xé toạc màn sương, cày tung biển cát, nhưng vẫn không thể gây tổn hại nào cho rồng Truy Mộng!
Nếu không phải sa mạc đen đã nuốt chửng hết thảy âm thanh và chấn động, thì toàn bộ sa mạc hẳn đã bị trận chiến dữ dội này đảo lộn, và chắc chắn cũng sẽ khiến Bắp Non và Vệ Tuân sớm phát hiện ra.
Trận chiến vô thanh ấy tựa như máy xay thịt, âm thầm nghiền nát bất cứ sinh vật nào dám bén mảng tới gần.
Giai đoạn tịch diệt tận đã sắp đến mà trận chiến ấy vẫn chưa có kết quả.
Đây không phải lần đầu rồng Truy Mộng gặp phải tịch diệt của sa mạc đen. Thực ra, nguyên nhân hắn rơi vào ác mộng không thể tỉnh lại chính là vì lúc vừa bước vào mộng cảnh với trạng thái dị hóa, đang định xuống tầng bảy để lấy cát linh hồn sắc màu, thì lại bị cưỡng ép kéo vào sa mạc đen — đồng thời nhuyễn trùng vĩ đại cũng bị lôi đến.
Khi giai đoạn tịch diệt của sa mạc đen bắt đầu, tất cả những ai nắm giữ tín vật Sahara Chết Chóc đều sẽ bị đưa đến đây. Trước kia chưa từng có chuyện như vậy, rồng Truy Mộng đoán rằng có kẻ trong Liên minh Đồ Tể khu Tây đã dùng thủ đoạn nào đó để chiếm được một phần tín vật.
Ba chính là điểm mấu chốt. Thế cân bằng bao năm nay giữa hắn và nhuyễn trùng vĩ đại cùng nắm giữ tín vật Sahara đã hoàn toàn bị phá vỡ. Vì cả ba cùng lúc sở hữu tín vật Sahara Chết Chóc, dẫn đến giai đoạn tịch diệt của sa mạc đen bùng phát.
Kẻ Truy Mộng chỉ kịp truyền tin cho Trương Tinh Tàng rồi hoàn toàn mất liên lạc với thế giới bên ngoài. Nhuyễn trùng vĩ đại vốn không có đầu óc, lại tưởng đó là thủ đoạn của kẻ đối thủ lâu năm — rồng Truy Mộng, nên lập tức khai chiến.
Bọn họ đánh nhau từ đêm sang ngày, rồi từ ngày kéo dài đến tận bây giờ — hay đúng hơn, trong sa mạc đen vốn chẳng hề tồn tại ban ngày, ánh sáng chỉ mờ mịt u ám, con người chỉ có thể dựa vào nhiệt độ để cảm nhận thời gian.
Lúc Kẻ Truy Mộng vừa bị cuốn vào, nhiệt độ trong sa mạc đen thấp xuống âm 50 độ, rồi dần tăng lên 60 độ. Tính theo thời gian hắn tiến vào, thì khi nhiệt độ đạt 60 độ hẳn là khoảng mười hai giờ trưa?
Chẳng bao lâu sau, nhiệt độ lại bắt đầu hạ xuống. Kẻ Truy Mộng cho rằng điều này không chỉ liên quan đến thời gian, mà còn gắn liền với giai đoạn tịch diệt tận tiếp theo của Sahara! Nhuyễn trùng vĩ đại điên cuồng liều chết tàn sát, mà Kẻ Truy Mộng cũng muốn một lần quyết chiến với nó. Dù biết rằng khả năng cao sẽ bị Liên minh Đồ Tể khu Tây ngư ông đắc lợi, nhưng kẹt cứng nơi đây, Kẻ Truy Mộng chẳng khác nào kẻ đánh cược tất tay — quyết tâm đoạt lại mảnh vỡ con bướm Maria, giành lấy quyền khống chế trọn vẹn!
Hắn vốn nắm giữ nhiều tín vật Sahara nhất, chỉ vì mảnh vỡ con bướm bị nhuyễn trùng vĩ đại nuốt mất nên mới bị kìm chân, tạo thế cân bằng. Chỉ cần đoạt lại được mảnh vỡ ấy, hắn sẽ lập tức chiếm ưu thế tuyệt đối!
Thế nhưng, giai đoạn tịch diệt tận thứ hai lại đến nhanh hơn dự đoán của hắn.
Tình cảnh hiện tại của Kẻ Truy Mộng không hề lạc quan. Rồng trong mộng cảnh là một trạng thái dị hóa đặc thù; về lý thuyết, hắn thậm chí không thể xác định nó có được tính là quái vật vực sâu hay không, hay nên tách ra trạng thái dị hóa riêng biệt.
Sau khi về 0, hoàn toàn dị hóa thành rồng, Kẻ Truy Mộng có thể tạm thời từ bỏ thân thể, để thân thể hóa thành quả trứng rồng kim c**ng c*ng. Bản thể thực sự của hắn mang trạng thái "mộng cảnh" kỳ dị, tràn đầy sức mạnh. Nó không phải dị hóa u linh truyền thống, cũng chẳng phải linh hồn, mà giống với dạng tồn tại trong bộ phim kinh dị kinh điển Ác mộng trên phố Elm — kẻ sát nhân Freddy sau khi chết vẫn có thể bước vào giấc mộng con người và giết chóc trong ác mộng.
Ở một góc độ nào đó, trạng thái dị hóa của Kẻ Truy Mộng bên ngoài có vẻ rực rỡ, nhưng bản chất lại khủng khiếp tột cùng. Ngay từ khi mới dị hóa, máu của hắn đã mang năng lực thôi miên mạnh mẽ, đủ khiến cả quái vật cấp thiên rơi vào giấc ngủ. Với những quái vật vượt trên cấp ấy, dù không ngủ say, chúng cũng sẽ bị kéo vào trạng thái mộng du, mệt mỏi đến mức không thể phát huy toàn bộ sức mạnh.
Hoặc là bị Kẻ Truy Mộng g**t ch*t trong lúc mộng du, hoặc là sau khi ngủ say sẽ bị hắn đã hoàn toàn dị hóa xâm nhập vào mộng rồi g**t ch*t. Một khi hắn đã bước vào mộng của ai đó, thì chẳng ai có thể cứu nổi người đó. Ngay cả đạo sĩ trừ quỷ, cao tăng, giám mục hay mục sư vốn chuyên khắc chế lệ quỷ cũng đành bất lực. Bởi hắn hoàn toàn không mang khí tức vực sâu, nên không giống quái vật.
Hắn chỉ giết người trong cơn ác mộng.
Ấy vậy mà, khi đối đầu với loài nhuyễn trùng vực sâu nguyên thủy kia, Kẻ Truy Mộng lại không thể chiếm thế thượng phong. Sau nhiều năm liều chiến, con trùng ấy đã hiểu rõ hắn đáng sợ đến mức nào. Lúc nuốt mảnh vỡ con bướm Maria, nó vốn có cơ hội tiến hóa thêm một lần, nhưng nhuyễn trùng vực sâu đã chọn từ bỏ trí tuệ, từ bỏ khả năng tiến hóa những cảm xúc phong phú hơn, thậm chí từ bỏ cả việc hóa thân thành hình người.
Toàn thân nó chỉ phát triển theo hướng nguyên thủy: càng lúc càng to lớn, da thịt càng thêm dày và cứng rắn.
Nếu nó có chút trí tuệ thì sẽ biết không nên liều chết quyết đấu với Kẻ Truy Mộng, để kẻ khác thừa cơ hưởng lợi.
Đáng tiếc, nhuyễn trùng vĩ đại chẳng hiểu gì. Rồng Truy Mộng bị nó quấn lấy hiếm khi nghẹn uất đến cực điểm.
May mà theo lẽ thường, nếu trận chiến cứ tiếp diễn, kẻ thắng cuối cùng hẳn vẫn là Kẻ Truy Mộng.
Dù sao thì giai đoạn tịch diệt của sa mạc đen nhằm vào sinh mệnh, ảnh hưởng không lớn đến trạng thái ác mộng của rồng Truy Mộng, còn nhuyễn trùng vực sâu chỉ có thể cứng đầu chịu đựng.
Điểm yếu duy nhất của Kẻ Truy Mộng chính là trứng rồng. Nếu thời gian dị hóa quá lâu mà không kịp quay về, trứng rồng sẽ dần mất hết sinh cơ và sức sống. Khi trứng rồng chết đi, hắn sẽ vĩnh viễn bị mắc kẹt trong mộng, không thể quay lại. Nhưng chỉ cần có Trương Tinh Tàng còn liên kết, mang theo trứng rồng bên mình, thì hắn có thể duy trì vô hạn.
Vấn đề là nếu trứng rồng và hắn cách nhau quá xa, Kẻ Truy Mộng ở Sahara còn trứng rồng ở căn cứ nhà trọ, vậy thì nguy cơ bị ô nhiễm, dị hóa và lạc lối sẽ tăng vọt. Với hắn, trứng rồng chẳng khác nào một tọa độ để bám víu.
Thế nhưng Kẻ Truy Mộng tin chắc Trương Tinh Tàng sẽ mang trứng rồng đến tìm mình. Thực ra, ngay trong trận chiến vừa rồi, có khoảnh khắc rồng Truy Mộng bộc phát sức mạnh, đè ép nhuyễn trùng vĩ đại, hắn đã biết Trương Tinh Tàng đã mang trứng rồng đến Sahara.
Thậm chí Trương Tinh Tàng có thể đã tiến vào vĩ độ Bắc 30°, nếu không thì hắn khó mà thoải mái như vậy. Trước đó, hắn không thể dốc hết toàn lực, buộc phải giữ lại một phần sức mạnh để bảo đảm bản thân không lạc lối.
Thế nhưng rất nhanh, hắn liền cảm thấy bất ổn.
Hắn không còn cảm nhận được sự giải tỏa từ Trương Tinh Tàng nữa!
Cùng lúc ấy, kẻ giữ mảnh tín vật của Liên minh Đồ Tể khu Tây đã bước vào sa mạc đen, và hắn cũng cảm nhận được điều đó.
Trong thoáng chốc, đủ loại suy đoán dồn dập nảy lên trong đầu: chẳng lẽ trứng rồng và Trương Tinh Tàng đã tách ra? Là âm mưu của Liên minh Đồ Tể khu Tây? Hay Trương Tinh Tàng đã gặp nạn? Có thể nào Trương Tinh Tàng cũng vì trứng rồng mà bị cuốn vào đây? Hoặc đã bị Công Tước Thằn Lằn bắt giữ?
Kẻ Truy Mộng lập tức nóng ruột như lửa đốt, đến mức không còn lòng dạ giao chiến với nhuyễn trùng vực sâu. Con trùng kia vốn không có trí khôn, nó cũng cảm nhận được kẻ thứ ba mang theo tín vật mạnh mẽ đã tiến vào khu vực này, nhưng lại lầm tưởng rằng kẻ đó chính là đồng minh của con rồng!
Tuyệt đối không thể để con rồng thoát khỏi đây!
Nhuyễn trùng vĩ đại liều mạng tung ra toàn bộ thủ đoạn, còn Kẻ Truy Mộng thì nóng lòng muốn thoát ra ngoài. Trong một thoáng sơ suất, hắn bị máu đen của con trùng bắn trúng. Dòng máu ấy xuyên qua cơ thể hư ảo, mang theo ô nhiễm tinh thần, bắt đầu ăn mòn hắn! Lập tức, Kẻ Truy Mộng rơi vào hiểm cảnh, buộc phải dùng nhiều sức mạnh hơn để giữ vững lý trí, mà đó lại là con đường dẫn đến cái chết chậm rãi.
Nhà dột còn gặp mưa, giai đoạn tịch diệt của sa mạc đen cũng đang đến gần! Rồng Truy Mộng giận dữ gầm vang, nhưng tiếng gầm lại bị bóng tối nơi đây nuốt chửng. Âm thanh của hắn bị xóa sạch, đến tín hiệu gửi cho Trương Tinh Tàng cũng không thể truyền đi.
Đối diện hiểm cảnh, Kẻ Truy Mộng cố nén cảm xúc, không dám phân tâm nghĩ đến Trương Tinh Tàng, chỉ điên cuồng trút giận lên nhuyễn trùng vĩ đại. Thế nhưng con trùng rất gian xảo, dường như nhận ra rồng Truy Mộng đã suy yếu, sắp kiệt sức, nó liền cuộn thân như một con bọ khổng lồ, lớp vỏ hóa thạch cứng nhắc hướng ra ngoài, bắt đầu kéo dài thời gian!
Ô nhiễm ngấm càng sâu, Kẻ Truy Mộng đã không còn cách nào thoát ra. Cơn cuồng loạn, phẫn nộ mất kiểm soát ồ ạt dâng tràn trong tâm trí, không có giải toả, không có trấn an. Hắn gần như rơi vào trạng thái điên dại, chỉ còn khát khao giết chóc, thèm khát máu tươi. Chỉ khi kẻ địch hoặc chính bản thân chết đi mới có thể kết thúc tất cả!
Lúc này, hắn đã hoàn toàn quên mất Công tước Thằn Lằn, cũng chẳng nghĩ đến trứng rồng, trong đầu chỉ còn một chữ giết!
"Ầm!"
Thân thể hắn không còn trong suốt lấp lánh như kim cương nữa. Nửa bên đã hóa thành đen kịt, cơ bắp dường như tan chảy để lộ ra những mảnh xương trắng toát đáng sợ, tựa như một xác sống. Từ bỏ trạng thái mộng cảnh, bị ô nhiễm bức ép hóa thành thực thể, rồng Truy Mộng điên cuồng lao vào công kích nhuyễn trùng vĩ đại. Hắn gần như thành công, lớp vỏ cứng như đá của con trùng đã bị xé rách —— nhưng vô ích!
Thứ hắn xé nát chỉ là lớp xúc tu ngoài cùng, hoàn toàn chưa chạm đến bên trong. Mảnh vỡ con bướm Maria vẫn còn ẩn sâu trong thân thể khổng lồ kia. Với cơ thể khủng khiếp đến vậy, chỉ riêng phòng ngự bị động thôi cũng đủ để rồng Truy Mộng phải xé rách suốt nửa tiếng!
Nhưng hắn không thể chống đỡ nổi ngần ấy thời gian. Mất kiểm soát khiến hắn chỉ muốn điên cuồng chém giết. Rồng Truy Mộng như đang phát tiết, liên tục xé rách lớp vỏ ngoài của nhuyễn trùng vĩ đại, và càng xé, hắn lại càng thêm cuồng nộ!
Sao nó lại to đến thế?
Sao lại rắn chắc đến mức này!
Hắn không còn giống như đang tấn công, mà như đang điên cuồng đào xới một bức tường thành rắn chắc, không hề được phát tiết!
Cơn điên loạn đã chiếm trọn tâm trí, nếu không thể g**t ch*t kẻ địch, hắn sẽ tự giết chính mình! Không có Trương Tinh Tàng giải tỏa, hắn đã đứng bên bờ sụp đổ, mất hết kiểm soát. Trong cơn hung hãn và điên cuồng, hắn lại lao vào tấn công nhuyễn trùng vực sâu. Nhưng con trùng này hoàn toàn không phản kích, chỉ kiên trì phòng ngự.
Cái đầu nhỏ của nó hiểu rằng kẻ địch đang tự hủy trong cơn cuồng loạn. Đối phương căn bản không thể chặt đứt thân thể nó: lần này không được, lần sau cũng không, dù có bao nhiêu lần đi nữa, kết cục vẫn như vậy —— Hửm?
Ngay cả khi suýt bị xé toạc làm đôi, nhuyễn trùng vực sâu vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao kẻ địch lâu năm lại đột nhiên trở nên mạnh hơn? Thế nhưng, rồng Truy Mộng cũng không tiếp tục tấn công. Ngay trước khi giai đoạn tịch diệt bắt đầu, hắn như chợt tìm lại được lý trí, bất ngờ vỗ cánh bay vút lên, cấp tốc rời đi.
_________
"Khốn kiếp!"
Vệ Tuân hiếm khi bật ra tiếng chửi thề, cả người thoáng chốc sững lại. Trên người cậu vẫn khoác bộ vest kia, chỉ là chiếc áo khoác vest đen đã biến thành màu trắng!
Không ai ngờ được, ngay khoảnh khắc vừa rồi, quả trứng Truy Mộng tưởng vốn cứ dính lấy Vệ Tuân nũng nịu, vậy mà khi được cậu truyền thêm luồng khí tức thuần túy vực sâu, đột ngột bùng phát dữ dội, hút thẳng màu đen trên vest, biến thành trắng tinh.
Nhưng Vệ Tuân chẳng còn thời gian để nghiên cứu tình trạng của bộ vest, vì cậu cảm nhận rõ nguy cơ khổng lồ đang lao tới với tốc độ cực nhanh! Chỉ giây sau, Bắp Non vốn đang ngậm lấy cậu, định trồi lên khỏi mặt đất, bỗng vỡ vụn thành mười tám khúc, và cậu cũng thấy rõ kẻ địch ở đâu!
Một đám sương đen dữ tợn, hung hãn xông thẳng vào cơ thể cậu.
"Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh?"
Ngay sau đó, một giọng nói âm u, lạnh nhạt vang lên trong đầu Vệ Tuân.