Chương 32
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 32: Từ giờ trở đi, em sẽ không còn một mình nữa

Trong phòng bệnh, Lục Phồn Chi vừa rời đi chưa bao lâu thì Tiêu Sở Sở đã mang đôi giày cao gót "chọc trời" bước vào.

Cô nàng ôm một bó hoa hướng dương, lao thẳng tới Tô Tinh Nam, ôm chầm lấy cô. Câu nói đầu tiên vừa thốt ra đã nghẹn ngào: "Mình..."

Tô Tinh Nam cũng ôm lại cô nàng, vừa vỗ nhẹ lưng vừa nói: "Mình biết rồi, mình hiểu hết mà."

Mình biết cậu sợ, sợ mình lặng lẽ rời đi không một lời từ biệt.

Mình biết cậu nhớ mình rất nhiều, nhưng lại không dám đến gặp mình.

...

"Tô Tô, sao cậu dám, sao lại dám làm chuyện vậy hả?"

Bạn thân của mình ơi, sao cậu dám một mình quyết định, không bàn bạc với ai, rồi làm ra chuyện như thế?

Mình thật sự rất đau lòng, nghĩ đến đã thấy sợ vô cùng.

Nói xong, hai người ôm nhau khóc nức nở.

Đột nhiên Tiêu Sở Sở đánh nhẹ Tô Tinh Nam một cái.

Tô Tinh Nam ngạc nhiên nhìn cô nàng.

Tiêu Sở Sở trở nên hung dữ: "Nếu sau này cậu còn dám làm mấy chuyện khiến chính mình bị thương, mình sẽ tuyệt giao với cậu."

Tô Tinh Nam cười hì hì, cọ cọ vào ngực cô nàng: "Được rồi mà. Đừng tức giận nữa."

"Chuyện khác thì thôi, nhưng sao cậu có thể nỡ từ bỏ giấc mơ âm nhạc của mình?"

Tô Tinh Nam oà khóc trong ngực cô nàng: "Sao có thể nỡ chứ. Mình biết là mình sẽ không chết đâu, chỉ là muốn trút hết ra thôi. Mình thật sự, thật sự quá đau khổ rồi. Trong lòng cứ như có một con quỷ, không ngừng nói với mình: lao vào đi, đâm thật mạnh vào đi... cho đến khi mình nghe thấy tiếng Lục Phồn Chi gọi tên mình."

Tiêu Sở Sở đau lòng khôn xiết, cô nàng dùng sức ôm thật chặt cô gái đang run rẩy bật khóc trước mặt.

May là cô không hề lẻ loi một mình.

Xung quanh vẫn còn những người yêu thương cô.

Một cô gái lương thiện như Tô Tinh Nam, nhất định sẽ được ông trời ưu ái.

Lục Phồn Chi đẩy cửa bước vào, cảnh tượng anh nhìn thấy là, hai cô gái ngồi trên sofa cạnh cửa sổ, cười nói ríu rít. Ánh nắng xuyên qua khung kính chiếu vào, từng sợi tóc đều ánh lên sắc vàng.

"Đang nói gì mà trông vui vẻ thế?" Lục Phồn Chi thuận miệng hỏi một câu.

Tô Tinh Nam thấy anh quay lại, hai mắt cười híp lại, duỗi tay ra: "Ôm em."

Lục Phồn Chi vừa đi vừa chê: "Giữa chốn thanh thiên bạch nhật thế này, em không biết xấu hổ à?"

Sau đó ôm chặt cô, xoa nhẹ mái tóc: "Ngoan quá."

Tiêu Sở Sở dựa lưng vào sofa: "Ôi mẹ ơi! Tôi tới đây làm gì thế này!"

Cô nàng cầm chiếc túi ngọc trai trắng bên cạnh lên: "Hai người cứ tiếp tục dính lấy nhau đi, tôi đi đây."

"Đi đâu?" Tô Tinh Nam hỏi cô nàng.

"Tìm Lý Diễm. Đi nhé!"

"Nhìn xem, đúng là nhỏ trọng sắc khinh bạn."

Tiêu Sở Sở lè lưỡi với cô: "Chó chê mèo lắm lông. Thôi đi đó."

"À, ba em đâu rồi?"

Lục Phồn Chi rót cho cô một ly nước, rồi đưa cho cô: "Còn ở chỗ bác sĩ."

Tô Tinh Nam nhận lấy, nhấp một ngụm nhỏ: "Vậy sao anh lại về đây."

"Không phải vì có một tiểu yêu tinh cứ khiến anh nhớ mãi sao."

"Vậy hôn tiểu yêu tinh một cái đi."

"Hôn cái đầu em, dọn đồ về nhà thôi."

"Hả?"

"Tô Tinh Nam, em nằm viện có mấy ngày mà đầu óc cũng có vấn đề luôn rồi à?"

Tô Tinh Nam bĩu môi: "Anh thay đổi rồi, lúc trước anh không hung dữ với em như này."

Lục Phồn Chi vừa soạn đồ, vừa nói: "Lúc trước em không có làm mấy chuyện dọa anh."

"Rồi rồi. Em sai rồi." Tô Tinh Nam đột nhiên nghĩ đến gì đó: "Vậy còn ba em? Chuyện bọn mình ở chung tính sao giờ?"

"Yên tâm đi, anh đã giải thích với chú rồi."

"Lần đầu dẫn bạn trai về gặp ba, em thấy hơi căng thẳng chút."

"Căng cái đầu em. Lúc gây chuyện lớn thì em là người không sợ thiên hạ loạn nhất, căng thẳng chỗ nào." Lục Phồn Chi liếc cô một cái.

"Vậy là anh Lục căng thẳng rồi, đúng không?" Tô Tinh Nam chạy tới trước mặt, cúi người nhìn anh.

Lục Phồn Chi một tay bế cô lên, đặt cô ngồi lên giường, rồi đi tới sofa lấy dép: "Chiều hư em thật rồi. Lại không mang dép."

Vừa soạn đồ đạc xong, đúng lúc Tô Viễn Thịnh quay lại.

"Đi chưa, xe chờ dưới lầu rồi."

"Ba thì hay thật đấy, chỉ nói có mấy câu miệng là xong, để Tiểu Lục người ta phải dọn đồ." Tô Tinh Nam lại bắt đầu cà khịa ông.

Trong mắt Tô Viễn Thịnh bây giờ, con gái chính là lớn nhất, nói gì cũng không dám phản bác.

"Ừ ừ, là bố sai."

"Ba lại thế nữa rồi, sai thì không sửa, lần nào cũng nói vậy. Con thật sự bó tay luôn." Tô Tinh Nam mặt đầy ghét bỏ.

Lục Phồn Chi ném một túi đồ về phía cô: "Em cũng kẻ chín lạng người nửa cân thôi."

Ba người cùng vui vẻ về nhà. Gió mùa hè thổi vừa đủ mát, tiếng cười nói khiến buổi trưa yên ắng, oi ả bỗng có thêm vài phần sức sống.

Tô Tinh Nam vừa định lấy chìa khóa mở cửa thì cánh cửa đã được mở từ bên trong.

"Ơ? Ăn trộm hả?"

Vừa dứt lời, liền thấy dì Tống cười tươi rối: "Chào mừng Tinh Tinh về nhà."

Vẻ mặt Tô Tinh Nam chuyển từ kinh ngạc sang mừng rỡ: "Dì Tống! Sao dì về rồi?"

"May mà Tiểu Lục liên lạc với dì, không thì đợi mấy người về, nhà cửa chắc phủ bụi hết rồi."

Tô Tinh Nam tiến đến ôm dì Tống: "Cảm ơn dì."

Dì Tống vỗ nhẹ lưng cô vài cái: "Con bé ngốc này, chuyện lớn như vậy mà không nói với dì tiếng nào, chịu khổ rồi phải không."

Tô Tinh Nam lắc đầu.

Có mọi người ở đây là điều vô cùng may mắn đối với cô.

Cô đã bị Lục Phồn Chi làm cho cảm động, thì ra được người khác chăm sóc là cảm giác như thế này.

Mọi thứ đều được sắp xếp ổn thỏa, chẳng cần lo nghĩ gì cả.

"Tổng giám đốc Tô đâu? Ông ấy không về cùng con hả?"

"Ba con hả, người bận rộn mà dì, thả bọn con trước cửa là đi thẳng đến công ty luôn, nói lát nữa sẽ về ăn cơm."

Dì Tống sững lại một giây. Chuyện này trước giờ chưa từng xảy ra, trước đây Tổng giám đốc Tô chưa bao giờ báo trước là sẽ về nhà ăn cơm.

Dì ấy gật đầu, lúc chuẩn bị xách hàng lý của Tô Tinh Nam vào trong phòng, Lục Phồn Chi đi đến, tiện tay xách lấy: "Để con, nó hơi nặng."

Dì Tống cười tủm tỉm nhìn chàng trai trước mặt: "Ừ, được được, không tệ chút nào. Vậy hai đứa nghỉ ngơi một lát đi rồi ăn cơm."

Nói xong liền xoay người đi về phía phòng bếp.

Tô Tinh Nam đuổi theo Lục Phồn Chi, nhỏ giọng hỏi anh: "Anh giải thích sao vậy? Dì Tống biết anh ở đây rồi hả? Còn ba em thì anh nói sao?"

Lục Phồn Chi nhắc cô chú ý nhìn đường, rồi mới chậm rãi đáp: "Đương nhiên là ăn ngay nói thật thôi."

"Hả?" Tô Tinh Nam trợn mắt: "Nói anh đến từ thế giới song song rồi ở trong nhà em tới giờ luôn hả? Lỡ họ nghĩ anh bị khùng mà đuổi khỏi nhà thì sao?"

Lục Phồn Chi cười nói: "Phải ha. Nếu bị đuổi thì em có giữ anh lại không?"

Tô Tinh Nam ngẩn ra một chút, hiểu ra rồi liền đấm anh hai cái: "Anh ghẹo em à?"

Lục Phồn Chi chỉ cười chứ không đáp.

"Ai da, thế tối nay anh ngủ ở đâu?"

"Chỗ Trần Tân đó."

Tô Tinh Nam mở to hai mắt: "Vậy chẳng phải em không được nhìn thấy anh mỗi ngày nữa hả?"

Lục Phồn Chi xoa bóp khuôn mặt cô: "Thích anh đến vậy à, muốn ngày nào cũng được gặp anh, hửm?"

"Chẳng lẽ anh không muốn?"

Tô Tinh Nam hỏi ngược lại anh.

Lục Phồn Chi bật cười: "Muốn chứ."

Tô Tinh Nam nằm trên giường của mình, nhìn Lục Phồn Chi bận rộn trước sau, lúc thì lau bàn, lát lại xếp quần áo vào tủ.

"Haiz, vẫn là giường của mình nằm thoải mái nhất."

Lục Phồn Chi ném chiếc gối đã thay vỏ sạch sẽ về phía cô: "Vậy sau này đừng bệnh nữa nhé? Phòng bệnh dù tốt đến mấy cũng không bằng phòng của mình, đúng không?"

"Biết rồi biết rồi."

Tô Tinh Nam vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: "Anh trai, tới đây nằm một lát không?"

"Nằm cái rắm, cả đống đồ chưa dọn đây này, em nằm nghỉ đó đi."

Tô Tinh Nam cười "hê hê", lăn người một vòng, cuộn mình trốn vào trong chăn: "Mệt ghê..."

Lục Phồn Chi vừa định nói thì lại nghe cô tiếp lời: "Rõ ràng chẳng làm gì cả, vậy mà chẳng có tí tinh thần nào, cả người cứ thấy uể oải."

Anh đi đến, cúi người, từ bên ngoài ôm chặt lấy cô: "Sẽ khá lên thôi, tin tưởng anh nhé? Anh sẽ luôn bên cạnh em, cho đến khi em tốt lên."

Từ giờ trở đi, em sẽ không còn một mình nữa.

Đôi mắt Tô Tinh Nam ươn ướt.

Cô gái nhỏ đơn độc giữa thế giới không mấy tốt đẹp này, cuối cùng cũng đã có người bầu bạn.

Chỉ cần xuất hiện hai chữ bên cạnh, dường như bóng tối cũng không còn u ám mấy, con đường dù khó đi đến đâu cũng chẳng thấy khổ sở. Ngay cả nỗi đau, hình như cũng trở nên ngọt ngào hơn một chút.

Không lâu sau, dưới lầu truyền đến tiếng gọi của dì Tống: "Xuống đây ăn cơm được rồi!"

Tô Tinh Nam bật dậy khỏi giường: "Tới đây ạ."

Dì Tống mở hết hai cánh cửa sổ, để không khí trong phòng được lưu thông.

"Hơi nóng á, dì Tống."

Dì Tống vừa lau bếp vừa nói:
"Tâm tĩnh thì tự nhiên mát. Suốt ngày bật điều hòa mà không thông gió, thì ẩm ướt lắm. Đến lúc già rồi con sẽ biết đau khổ thế nào."

"Vâng vâng, con biết rồi. Dì lại ăn luôn đi ạ."

"Hai đứa ăn trước đi, dì chùi lau xong đã."

"Dì không ra thì con không ăn đâu."

Dì Tống trừng mắt: "Con bé này."

Sau đó liền mở vòi nước rửa tay, lau lại qua loa, rồi ngồi xuống bàn ăn.

"Tiểu Lục, dì dọn phòng khách cho con rồi, lát nữa con vào xem thử đi. Cần thêm gì thì cứ nói với dì, đừng khách sáo nhé."

Lục Phồn Chi gật đầu: "Cảm ơn dì Tống. Làm phiền dì rồi ạ."

Dì Tống vội xua tay: "Có phiền gì đâu, dì phải cảm ơn con đã thay bọn dì chăm sóc Tinh Tinh ấy chứ."

Tô Tinh Nam đá vào chân anh: Dám gạt em?

"Ây da, Tinh Tinh, ăn cơm mà chân tay cũng không yên nữa."

Tô Tinh Nam mặt mày hoảng hốt, vội vàng xin lỗi: "Ui... dì Tống, con xin lỗi, dì có đau không ạ?"

"Không sao không sao." Nói xong liền gấp đồ ăn cho Lục Phồn Chi: "Tiểu Lục, ăn nhiều đi con. Đừng để bụng nhé. Tinh Tinh nó còn con nít lắm."

Lục Phồn Chi cười nói: "Em ấy đáng yêu mà dì. Không sao đâu ạ, dì cứ ăn đi."

Tô Tinh Nam trừng mắt nhìn anh: Lục Phồn Chi, anh chết chắc rồi.

Lục Phồn Chi phì cười, duỗi tay gắp cho cô một miếng thịt bò: "Ăn nhiều vào. Mấy ngày nay em chịu khổ rồi."

Tô Tinh Nam lại gắp miếng thịt bò đó ra chỗ khác: "Em không ăn đồ anh gắp."

Dì Tống lên tiếng: "Ơ, sao thế này, mới đó đã cãi nhau rồi à?"

"Không sao đâu dì Tống, là con làm sai thôi." Lục Phồn Chi gắp lại miếng thịt bò vừa bị Tô Tinh Nam bỏ sang một bên.

Tô Tinh Nam bĩu môi, không để ý tới anh, cơm nước xong liền đi thẳng về phòng.

"Dì Tống, con ngủ trưa một giấc nha."

"Vừa mới ăn cơm xong, đợi thức ăn tiêu hoá rồi hẵng ngủ. Không thì dạ dày sẽ khó chịu đó."

Tô Tinh Nam đi qua ôm dì ấy một cái: "Biết rồi ạ."

Lục Phồn Chi giúp thu dọn bàn ăn: "Dì đi nghỉ đi, để con rửa chén cho."

Dì Tống không đồng ý: "Đây là công việc của dì, con cứ yên tâm ở lại đây được rồi, cũng đi nghỉ một chút đi."

Lục Phồn Chi đành gật đầu, để chén đũa vào bồn rửa rồi trở về phòng.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (52)
Chương 1: Chương 1: Vòng xoáy Chương 2: Chương 2: Lần gặp gỡ đầu tiên Chương 3: Chương 3: Sốt Chương 4: Chương 4: Ý nghĩa cuộc sống Chương 5: Chương 5: Đừng hồ đồ Chương 6: Chương 6: Tôi sẽ không để cô ngã Chương 7: Chương 7: Nhóc con, sao lại khóc rồi? Chương 8: Chương 8: Ba điều kiện Chương 9: Chương 9: Tên đàn ông khốn khiếp Chương 10: Chương 10: Nỗ lực sẽ không bao giờ là vô ích Chương 11: Chương 11: Không được bỏ tôi lại Chương 12: Chương 12: Dường như có gì đó đã thay đổi Chương 13: Chương 13: Cô nhóc này không biết ngại tí nào ha Chương 14: Chương 14: Tựa như một giấc mơ Chương 15: Chương 15: Che giấu sự rung động Chương 16: Chương 16: Nhóc con nhà mình thì tự mình dỗ Chương 17: Chương 17: Thật ra tôi cũng muốn được hiểu thêm về cuộc sống của anh Chương 18: Chương 18: Có phải anh muốn hôn tôi? Chương 19: Chương 19: Anh có thể đừng như vậy không? Chương 20: Chương 20: Chưa thử thì sao biết được kết quả thế nào? Chương 21: Chương 21: Để tôi giải quyết, được không? Chương 22: Chương 22: Anh cũng có cảm giác với tôi, đúng không? Chương 23: Chương 23: Anh đã mong điều này từ rất lâu Chương 24: Chương 24: Sự lãng mạn dành cho riêng em Chương 25: Chương 25: Như thể chỉ là một cuộc hẹn không mấy quan trọng Chương 26: Chương 26: Tố cáo với thế giới này Chương 27: Chương 27: Con là bạn trai của Tinh Tinh phải không? Chương 28: Chương 28: Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn là tôi rất yêu em ấy Chương 29: Chương 29: Đại công chúa của anh Chương 30: Chương 30: Bao nhiêu năm rồi, con cũng chẳng còn trông mong gì nữa Chương 31: Chương 31: Trông chúng ta như đang lén lút yêu đương quá ha? Chương 32: Chương 32: Từ giờ trở đi, em sẽ không còn một mình nữa Chương 33: Chương 33: Em thấy chưa, thế giới này cũng không tệ đến thế Chương 34: Chương 34: Cho anh ôm em một lát Chương 35: Chương 35: Tôi chẳng có ước mơ gì hết, cả đời cũng chỉ thế này thôi Chương 36: Chương 36: Tình yêu ập tới một cách mãnh liệt Chương 37: Chương 37: Vì anh ấy, chút chuyện này thì có đáng gì đâu. Chương 38: Chương 38: Em sẽ không từ bỏ chính mình Chương 39: Chương 39: Kể cả khi thế giới này chưa từng đối xử tử tế với cô ấy Chương 40: Chương 40: Không muốn vết thương của Trình Đường Âm lại bị khơi dậy lần nữa Chương 41: Chương 41: Anh ấy là duy nhất của tôi Chương 42: Chương 42: Mình mơ thấy anh ấy Chương 43: Chương 43: Tiền đồ như gấm Chương 44: Chương 44: Nhất định không được từ bỏ chính mình Chương 45: Chương 45: Không biết rõ toàn bộ sự thật thì không nên đánh giá Chương 46: Chương 46: Định nghĩa người tốt bây giờ phiến diện quá nhỉ? Chương 47: Chương 47: Gió đổi chiều Chương 48: Chương 48: Chịu đựng Chương 49: Chương 49: Thế giới còn rất nhiều điều tốt đẹp và đáng giá để lưu luyến Chương 50: Chương 50: Những lời hứa hẹn chót lưỡi đầu môi Chương 51: Chương 51: Hoá ra anh ấy cũng còn có gia đình riêng của mình Chương 52: Chương 52: Chúng ta, còn cả một quãng đời rất dài phía trước