Chương 32
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 32: Không chịu nổi thì anh trả lại cho em một chút ở trên giường

Chưa nghĩ ra phải trả lời thế nào, điện thoại vẫn đang trong cuộc gọi.

“Xoạt – xoạt –”

Sầm Tô lật sách.

Cô nói: “Em mất rất lâu mới nghĩ ra món quà này đấy.”

Thương Quân: “Làm khó em rồi. Thật biết cách chọn quà.”

Sầm Tô lại bật cười: “Em biết anh sẽ thích, bởi vì là em tặng.”

Thương Quân: “Biết mà vẫn hỏi.”

Anh xách chiếc túi đó lên lầu, vừa rồi đã mở ra xem, mỗi chiếc là một màu khác nhau.

Nhưng cũng may đều là những màu anh có thể chấp nhận được.

Hôm đó cô nói muốn tặng quà cho anh, không phải anh chưa từng nghĩ cô sẽ tặng gì.

Khuy măng sét, cà vạt, áo sơ mi, những món quà này đều không quá đắt, cô có khả năng chi trả, cũng là những món đồ anh thường dùng hàng ngày.

Thậm chí cả thắt lưng da anh cũng nghĩ đến, cô thích nghịch ngợm, có lẽ sẽ mua.

Duy chỉ có đồ lót nam là anh chưa từng nghĩ đến.

“… Đọc sách của em đi.”

“Không muốn đọc nữa, đọc cả tối rồi. Nhớ anh, anh nói chuyện cùng em đi.”

Sầm Tô kẹp bookmark gấp sách lại, quăng lên bệ cửa sổ, cả người lười biếng co vào trong chăn.

Cô lại nói thêm lần nữa: “Thương Quân, em nhớ anh.”

Thương Quân dùng một tay cởi cúc áo sơ mi: “Bảo em đến Hồng Kông thì em không đi, nhớ cũng phải nhịn.”

Ngừng lại một chút, cuối cùng anh vẫn hỏi: “Ngày mai đến không? Anh bảo tài xế đi đón em.”

Sầm Tô không bao giờ có thói quen đi thăm bạn trai lúc đối phương đi công tác, nhưng ai bảo anh là người đặc biệt nhất ở chỗ cô.

Cô suy nghĩ một lúc: “Không cần anh đến đón, em ngồi tàu điện ngầm qua.”

Vừa dứt lời, cửa phòng ngủ bị đẩy ra, một cái đầu trắng muốt thò vào.

Sầm Tô cười: “Bé cưng, sao em lại vào đây?”

Quả Cầu Tuyết nghe thấy gọi là bé cưng liền biết tâm trạng Sầm Tô đang tốt. Nó nhảy lên giường, vừa lăn vừa bò áp sát gần cô.

Tối nay nó không định quay về ổ chó của mình nữa.

Sầm Tô ôm lấy đầu Quả Cầu Tuyết: “Lại đây, chào anh rể đi nào.”

Thương Quân: “…..”

Trước đây anh đến nhà Ngu Thệ Thương, câu Ngu Thệ Thương hay nói với Quả Cầu Tuyết nhất chính là: Quả Cầu Tuyết, qua đây, chào chú đi con.

Giờ đây anh từ chú biến thành anh rể.

“Sầm Tô?”

“Dạ?”

Sầm Tô ôm Quả Cầu Tuyết mềm mại, cằm tì lên đầu nó: “Em đang nghe.”

Vừa nói cô vừa mở máy ảnh, chụp liên tiếp mấy bức ảnh tự sướng của mình và Quả Cầu Tuyết, tiện tay gửi cho Thương Quân.

“Bức ảnh này của em và Quả Cầu Tuyết rất hợp làm màn hình khóa nhỉ?”

Thương Quân tưởng cô muốn thay màn hình khóa điện thoại của mình: “Vừa mới ở bên anh được một ngày thôi mà đã vội thay màn hình khóa rồi à?”

Sầm Tô lập tức đính chính: “Sao lại một ngày? Anh đến Hồng Kông công tác ba ngày rồi. Cộng thêm tối đầu tiên, hôm nay là ngày thứ năm chúng ta ở bên nhau.”

“Anh đi công tác ba ngày, ở bên nhau một ngày, sai chỗ nào?”

Thương Quân nhân cơ hội này nói rõ: “Theo như cách tính của em, nếu như anh đi công tác ở bên ngoài hơn hai tháng thì đến lúc về nên chia tay rồi.”

“…..”

Sầm Tô cười: “Nhưng hôm nay là ngày thứ năm, tính như này tiện cho ngày kỉ niệm quen nhau.”

Thương Quân hỏi: “Tính ngày kỉ niệm quen nhau như thế nào? Người ta yêu nhau chúc mừng kỉ niệm mấy năm, còn em kỉ niệm mấy tuần hay mấy ngày?”

Sầm Tô bật cười, nếu như anh đang ở bên cạnh, cô sẽ lấy sách đánh anh.

Thương Quân nói nghiêm túc: “Trường hợp của anh và em đặc biệt, số ngày bên nhau không thể tính đơn giản theo lịch được.”

“Vậy tính theo cái gì?”

“Tính theo số ngày anh có thể nhìn thấy em, vậy nên nếu như em không có việc gì thì cố gắng ở bên cạnh anh đi.”

Nếu như cô bận đi làm thì không nói, đằng này cô không bận nhưng lại không muốn gặp nhau mỗi ngày.

Sầm Tô v**t v* bộ lông của Quả Cầu Tuyết, nói: “Gặp nhau mỗi ngày không làm phiền không gian riêng tư của anh sao?”

“Anh sẵn lòng để em đến nên chuyện này em không cần lo lắng.”

Cô nào sợ làm phiền anh, cô sợ anh làm phiền không gian của cô.

Thương Quân cởi cúc áo sơ mi cuối cùng: “Anh đi tắm đây, ngày mai em đến cứ liên lạc trực tiếp với quản gia.”

“Quản gia biết em là ai sao?”

“Biết.”

Thương Quân gửi thông tin liên lạc của quản gia cho cô, chúc ngủ ngon rồi đặt điện thoại đi vào phòng tắm.

Mối tình này của anh đang yêu mà giống như chưa yêu, quá mức thoải mái.

Không cần báo cáo, không cần giải thích, không ai bám dính, còn có được không gian riêng tư hoàn toàn trọn vẹn.

Mới yêu nhau vài ngày anh đã nhận được quà của cô.

Thương Quân tắm xong đi ra, điện thoại có cuộc gọi nhỡ, là em trai Thương Uẩn gọi.

Anh gọi lại, hỏi có chuyện gì.

Lúc này Thương Uẩn vẫn đang ở nhà hàng, tối nay đi ăn món Pháp cùng em gái.

Ăn gần bốn tiếng rưỡi vẫn chưa ăn xong, anh ta sắp mệt chết vì bữa ăn này.

“Anh đi công tác gần một tháng rồi, bao giờ về thế?”

Thương Quân: “Trước ngày mười tháng sau đều không có thời gian. Chuyện gì?”

Thương Uẩn lờ đi nửa câu sau: “Anh định trì hoãn đến khi Sầm Tô bắt đầu mối tình mới rồi mới về à? Không phải em nói rồi sao, sau này sẽ không tác hợp hai người nữa.”

“Sau này không cần em lo lắng nữa, anh và Sầm Tô ở bên nhau rồi. Nhớ chuyển lời cho Giang Minh Kỳ.”

“…..”

Mặc dù Thương Uẩn luôn cố gắng tác hợp anh trai và Sầm Tô, nhưng lúc thật sự nghe nói hai người ở bên nhau vẫn kinh ngạc một lúc.

“… Không phải chứ, hai người ở bên nhau lúc nào thế?”

Thật ra anh ta muốn hỏi chi tiết hơn, nhưng chung quy cũng không tiện.

“Hôm nay là ngày thứ năm.”

Thương Quân chê em trai nhiều lời, nói xong liền cúp máy.

Thương Thấm nghe anh cả và Sầm Tô yêu nhau, cô ấy không cả thèm ăn bánh ngọt, vội hỏi anh hai: “Lát nữa về nhà có nói cho bố mẹ không?”

Mặc dù Sầm Tô còn nhỏ hơn cô ấy vài tháng, nhưng làm chị dâu cô ấy hoàn toàn chấp nhận.

Cô ấy thích sự phóng khoáng của Sầm Tô, ở chung với nhau rất vui vẻ, thoải mái.

Anh cả đồng ý hẹn hò, chưa biết chừng sẽ hướng đến chia tay, cô ấy cảm thấy bắt buộc phải nói cho bố mẹ.

Thương Uẩn ra hiệu cô ấy mau ăn bánh ngọt, tiện tay đánh dấu ghi chú vào lịch.

Thương Thấm: “Nói chuyện với anh đấy. Khi nào để bố mẹ biết?”

“Bố mẹ biết cũng vô ích, chả nhẽ lúc Sầm Tô muốn chia tay cả nhà chúng ta xông vào ngăn cản, không cho người ta chia tay à? Như vậy chẳng phải chứng tỏ anh cả quá yếu đuối, còn không mạnh mẽ bằng Giang Minh Kỳ.”

“…..”

Điều Thương Uẩn lo lắng bây giờ chính là làm thế nào để nói tin này một cách khéo léo cho Giang Minh Kỳ.

Sáng sớm hôm sau, lúc Sầm Tô thức dậy chưa đến sáu giờ, sau khi vệ sinh cá nhân bắt đầu chọn quần áo, trang điểm.

Quả Cầu Tuyết vẫn lười biếng nằm trên giường cô, ngủ rất ngon.

Sau khi trang điểm nhẹ nhàng, cô nhẹ nhàng khép cửa phòng ngủ lại, đúng lúc dì đi tập thể dục buổi sáng về.

“Hôm nay dậy sớm thế? Dì vẫn chưa làm bữa sáng, cháu muốn ăn gì?” Dì đeo tạp dề.

“Không cần làm cho cháu đâu ạ, cháu đến chỗ Thương Quân ăn.” Sầm Tô lấy áo sơ mi khoác ở ngoài, “Đúng rồi dì ơi, tối nay dì không cần đợi cháu đâu, có lẽ cháu sẽ ở lại Hồng Kông.”

Dì cười, nói: “Quả Cầu Tuyết tỉnh dậy, phát hiện ra chắc sẽ thấy trời sập mất.”

Sầm Tô cũng cười theo.

Nhưng đáng tiếc không thể nào dẫn Quả Cầu Tuyết đi được, thủ tục hải quan cho thú cưng qua Hồng Kông khá rườm rà.

Dì hỏi: “Thương Quân cho xe đến đón cháu à?”

“Cháu ngồi tàu điện ngầm ạ.”

“Dì đưa cháu ra ga tàu điện ngầm nhé.”

“Không cần đâu ạ.”

Sầm Tô lấy một hộp sữa chua từ trong tủ lạnh, vẫy tay với dì: “Cuối tuần vui vẻ ạ.”

Từ khi từ chức, đây là lần đầu tiên cô dậy sớm như vậy.

Cô ăn sữa chua, đi ra tòa nhà.

Bắt xe ra ga tàu điện ngầm, xếp hàng qua hải quan rồi chen chúc lên tàu.

Cảm giác giống như quay về vô số buổi sáng đi làm trước kia.

Sau khi lên tàu điện ngầm rồi ổn định, Sầm Tô tìm vài bài hát tiếng Quảng Đông, bật phát ngẫu nhiên.

Một tay nắm chặt tay vịn, cô mở wechat gửi định vị cho mẹ.

【Đến Hồng Kông uống trà sáng~】

Lúc Sầm Tông Y nhận được tin nhắn bà đang xách dép sandal đi dạo bên bờ biển.

Bao nhiêu năm qua sống bên bờ biển nhưng hôm nay vẫn là lần đầu tiên bà có thời gian cảm nhận buổi sáng sớm như này. Trước đây, lúc này bà đang bận rộn ở sau bếp làm đồ ăn sáng cho khách lưu trú, đợi tất cả các khách lần lượt ăn xong, thu dọn đâu vào đấy cũng gần mười một giờ.

Hôm nay có thời gian ra ngoài đi dạo là bởi vì vừa thuê một đầu bếp.

Lúc không bận bà không cần vào bếp nữa.

Trước đó con gái đề xuất thuê đầu bếp, bà nói đã đủ người thật ra là muốn tiết kiệm chút tiền.

Mặc dù sau khi trả hết nợ không còn áp lực, trong tay cũng dành dụm được một ít tiền. Nhưng những năm tháng thiếu thốn đã khiến bà quen với việc tính toán chi li, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.

Bây giờ mẹ có hy vọng phẫu thuật, nhưng sau khi phẫu thuật cần hồi phục bao lâu thì không ai biết.

Sau khi suy nghĩ kỹ, bà vẫn quyết định thuê đầu bếp, tiện sau này bà chăm sóc mẹ.

Đầu bếp làm việc nhanh nhẹn, một người làm bằng hai người cộng lại. Sáng nay không bận nên bà ra ngoài đi dạo.

Dọc theo đường bờ biển, bà đi bộ gần nửa tiếng.

Cũng thất thần nửa tiếng.

Bao nhiêu năm qua, bà không bao giờ quay đầu nhìn lại, dù là nợ nần hay tình cảm.

Duy nhất chỉ có chuyện “Y tế Sầm Thụy” đối mặt với việc phá sản và bị thu mua sáp nhập bà vẫn luôn ngoảnh nhìn lại, hối hận tự trách, cảm thấy có lỗi với bố.

Nếu như năm đó bà chịu khổ, không học nghệ thuật mà học cách làm thế nào để tiếp quản công việc thì sau khi bố lâm bệnh nặng bà đã có thể gánh vác công ty, gánh vác gia đình này.

Mọi thứ đã khác.

Nhưng hối hận vì những điều đã xảy ra cũng vô ích, “Sầm Thụy” bây giờ đã trở thành Tân Duệ.

Bây giờ quay đầu nhìn lại, thứ duy nhất có thể an ủi bà chính là con gái được bà nuôi dạy trở nên độc lập, quyết đoán, có thể tự mình gánh vác mọi việc.

Sẽ không giống như bà năm đó nữa.

Có tin nhắn đến, tiếng nhạc trong tai nghe của Sầm Tông Y bị ngắt quãng, bà hoàn hồn.

Đọc xong, bà cười trả lời con gái:【Con đi khám phá quán trước đi, ngon thì dẫn mẹ và bà ngoại đi.】

Bà tiện tay chụp một bức ảnh tự sướng rồi gửi cho con gái:【Đang đi dạo bên bờ biển.】

Hôm nay không cần vào bếp, mái tóc dài của Sầm Tông Y không cần phải búi lên, tai nghe màu trắng ẩn hiện trong tóc.

Sầm Tô xem đến lần thứ hai mới để ý thấy tai nghe, trả lời mẹ:【Tâm đầu ý hợp ghê, con cũng đang nghe nhạc. Lâu lắm rồi không nghe, lên tàu điện ngầm tự dưng muốn nghe.】

Cô lại hỏi:【Sao hôm nay mẹ có thời gian đi dạo thế? Không đông khách sao?】

Sầm Tông Y:【Thuê đầu bếp rồi.】

Sầm Tô:【Tốt lắm, tốt lắm, khen ngợi!】

Sầm Tô:【Con còn lo lắng lần này đưa bà ngoại đến chưa chắc mẹ đã có thời gian đi chơi cùng mấy ngày cơ.】

Sầm Tông Y nói:【Dù không thuê đầu bếp, mấy ngày đó mẹ cũng có thời gian. Có người bao trọn cả nhà nghỉ, nói muốn ở bên bờ biển giải sầu, không thích bị làm phiền. Đã trả tiền thuê phòng nửa tháng, không cần làm bữa sáng.】

Hơn hai mươi năm kinh doanh nhà nghỉ, bà thường xuyên gặp trường hợp bao trọn địa điểm.

Có một đại gia đình đến Hải Thành đón Tết bao trọn một tuần.

Có người cầu hôn bạn gái ở bên bờ biển, bao trọn địa điểm để mời bạn bè đến trang trí trước, còn có phòng làm việc của ngôi sao nổi tiếng bao trọn địa điểm để tổ chức teambuilding.

Danh tiếng của nhà nghỉ cứ thế được tích lũy.

Sầm Tô trò chuyện với mẹ cả quãng đường, mấy bài hát tiếng Quảng Đông trong danh sách phát đã được phát đi phát lại mấy lần.

Ra khỏi ga tàu điện ngầm, cô gọi điện cho quản gia bảo không cần chuẩn bị bữa sáng, cô mua điểm tâm mang về cho Thương Quân.

Quản gia: “Cháu muốn ăn điểm tâm của quán nào? Khoảng mấy giờ đến thế? Bác cho người đi mua.”

Sầm Tô nói không cần: “Cháu đã đến Hồng Kông rồi ạ.”

Quản gia ngạc nhiên, không ngờ Sầm Tô lại đến sớm vậy.

Lúc Sầm Tô xách túi điểm tâm mang về đến khu nhà của Thương Quân ở Bán Sơn, anh vẫn chưa xuống lầu.

Thương Quân vừa ngủ dậy đã nhận được tin nhắn của thư ký, nói nhà nghỉ Sầm&cen đã kín lịch từ ngày mùng một đến mười lăm tháng sau.

Anh gọi điện cho thư ký: “Trên nền tảng hết biết đâu ở ngoài vẫn còn.”

Thư ký: “Tôi đã hỏi, bên ngoài cũng không còn.”

Cúp điện thoại, Thương Quân gửi tin nhắn cho Sầm Tô:【Không ở được nhà nghỉ nhà em rồi, đặt muộn quá, đã kín lịch.】

Sầm Tô nói:【Có người bao trọn cả nhà nghỉ rồi. Em còn tưởng là anh bao cơ.】

Thương Quân nhìn tin nhắn như có suy nghĩ, nghĩ tới Ngu Thệ Thương.

Anh gọi điện cho bạn thân, hỏi có phải anh ta bao trọn nhà nghỉ nhà Sầm Tô không.

Năm giờ Ngu Thệ Thương đã dậy, lúc này đã xử lý công việc được ba tiếng.

Tất cả người làm trong nhà, đến cả quản gia cũng cho rằng sau khi anh ta tiếp quản tập đoàn áp lực quá lớn.

Thật ra không phải.

Chỉ là có tuổi không ngủ được nữa.

Anh ta tháo kính xuống, xoa thái dương: “Tôi bao trọn nhà nghỉ làm gì?”

Anh ta đã qua cái tuổi mỗi lần ra ngoài bắt buộc phải dọn sạch hiện trường.

Có lúc thậm chí anh ta còn không muốn mang vệ sĩ đi cùng theo, chỉ muốn một mình lái xe ra ngoài.

Anh ta chợt nhớ ra cháu gái từng nhắc muốn bao trọn một khách sạn đặc trưng ở Hải Thành, biết đâu là nhà nghỉ nhà Sầm Tô.

“Tôi hỏi Duệ Duệ.”

Thương Quân: “Nếu như là Ngu Duệ bao trọn, để lại cho tôi hai phòng.”

Kết thúc cuộc gọi, anh xuống nhà ăn sáng.

Vừa bước xuống cầu thang, loáng thoáng nghe được tiếng của Sầm Tô vọng ra từ phòng ăn, anh còn tưởng mình nghe nhầm.

Bước vào phòng ăn, người đang ngồi trước bàn ăn uống nước ép không ai khác chính là cô.

Sầm Tô mỉm cười với anh: “Chào buổi sáng.”

Cô chỉ biết mỗi câu tiếng Quảng Đông này, nói không được chuẩn lắm.

Thương Quân cũng đáp lại cô bằng câu tương tự, nhưng phát âm của anh chuẩn hơn cô nhiều.

“Em dậy lúc mấy giờ thế?” Anh hỏi.

“Hơn năm giờ. Mang đồ ăn sáng cho anh.”

Sầm Tô chống cằm, cười nhìn anh: “Khó khăn lắm anh mới yêu lại, không thể để anh chịu ấm ức được.”

Thương Quân ngồi xuống bên cạnh cô.

Sầm Tô thong thả uống nước ép, hỏi anh có mặc đồ lót cô tặng không.

Mấy màu đó cô chọn rất kỹ.

Lúc mua, một ý nghĩ mơ hồ lướt qua trong đầu cô, cảm giác cuộc sống trôi qua như vậy cũng khá tốt.

Nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng qua vài giây, cô vẫn cảm thấy đơn giản hẹn hò một chút, tập trung phát triển sự nghiệp thì tốt hơn.

Còn chưa đợi cô nói, Thương Quân đã nói: “Biết em muốn hỏi gì.”

Sầm Tô đợi câu tiếp theo của anh.

“Nếu như đã nhận anh sẽ mặc.” Thương Quân cầm cốc nước lên, uống mấy ngụm nước ấm, nhìn cô: “Anh đã hẹn hò với em rồi, ở chỗ anh em làm gì cũng được.”

Sầm Tô nói đùa: “Lỡ như em làm quá lên, anh chịu nổi không?”

Thương Quân: “Không chịu nổi thì anh trả lại cho em một chút ở trên giường.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Không chỉ thích một người, thích rất nhiều. Chương 2: Chương 2: Muốn tìm bạn trai như nào? Tôi giới thiệu cho cô. Chương 3: Chương 3: Có tiện xin cách liên lạc không? Chương 4: Chương 4: Muốn mời anh ăn cơm, không biết anh rảnh không? Chương 5: Chương 5: Để Thương Quân yêu ai đó, e là chuyện chẳng dễ dàng gì. Chương 6: Chương 6: Chưa đến hai tháng cô ấy sẽ chán anh. Chương 7: Chương 7: Cô mở camera, tự nhiên chụp anh mấy tấm. Chương 8: Chương 8: Lỡ như anh là ngoại lệ của tôi thì sao. Chương 9: Chương 9: Điều kiện của anh tốt như vậy sao mãi chẳng yêu ai thế? Chương 10: Chương 10: Anh cố ý nhường cô. Chương 11: Chương 11: Mấy chuyện xem mắt như này, sau này không xảy ra với anh nữa. Chương 12: Chương 12: Đổi thành người khác tôi sẽ tránh gây hiểu lầm, nhưng với cô tránh hay không tránh đều như nhau. Chương 13: Chương 13: Đến gặp anh, sao có thể đến muộn được chứ. Chương 14: Chương 14: Ở chỗ tôi, anh khác với tất cả mọi người. Chương 15: Chương 15: Bữa cơm này còn ăn nữa không? Chỉ hai chúng ta. Chương 16: Chương 16: Tôi vẫn chưa tỏ tình. Chương 17: Chương 17: Thương Quân, tôi thích anh. Chương 18: Chương 18: Không muốn anh đi ngay bây giờ. Chương 19: Chương 19: Nếu như có người giữ tôi lại, tôi sẽ không rời đi ngay. Chương 20: Chương 20: Anh sẽ đến thăm tôi, đúng không? Chương 21: Chương 21: Anh nói xem tôi có dám hôn không? Chương 22: Chương 22: Anh thiên vị rõ ràng như vậy, có ai không rung động chứ. Chương 23: Chương 23: Hôm nay trên đường về nhà đột nhiên nhớ anh. Chương 24: Chương 24: Muốn mãi được nghe giọng nói của anh. Chương 25: Chương 25: Hai tay cô dường như ôm trọn lấy eo Thương Quân. Chương 26: Chương 26: Cảm nhận cái ôm của anh. Chương 27: Chương 27: Về gặp em trước rồi mới qua Hồng Kông làm việc. Lần này hài lòng rồi chứ? Chương 28: Chương 28: Đợi anh đi công tác về, chúng ta hẹn hò nhé, được không? Chương 29: Chương 29: Không phải em nói chỉ nhận quần áo bạn trai tặng sao? Hôm nay có thể nhận rồi chứ? Chương 30: Chương 30: Anh là của riêng cô, không có chút khoảng cách nào. Chương 31: Chương 31: Chẳng phải em nên cảm nhận thật tốt anh yêu một người như thế nào sao? Chương 32: Chương 32: Không chịu nổi thì anh trả lại cho em một chút ở trên giường Chương 33: Chương 33: Làm việc ở nhà tiện ôm em hơn. Chương 34: Chương 34: Khoảnh khắc đó đâm thẳng vào trái tim cô. Chương 35: Chương 35: Người đàn ông như Thương Quân khiến cô rung động điên cuồng ở mọi phương diện. Chương 36: Chương 36: Tập trung đông đủ ở Hải Thành. Chương 37: Chương 37: Sắp bị phát hiện rồi, chủ tịch Ngu đâu? Sao anh ta không ngăn mẹ em lại? Chương 38: Chương 38: Ngu Thệ Thương tự mình công khai hành động, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của anh. Chương 39: Chương 39: Gặp phụ huynh. Chương 40: Chương 40: Biết đâu anh sẽ là người cô hẹn hò trong thời gian ngắn nhất. Chương 41: Chương 41: Anh sẽ đợi em trong sự nghiệp tương lai của em. Chương 42: Chương 42: Anh sửa “Sầm Sầm” thành “Tài khoản phụ của Thương Uẩn”. Chương 43: Chương 43: Dạo này cô ấy thế nào? Chương 44: Chương 44: Tôi đâu phải thần tiên, cũng sẽ nhớ một người. Chương 45: Chương 45: Giang Minh Kỳ thật, giả. Chương 46: Chương 46: Cô nhìn thấy Thương Quân. Chương 47: Chương 47: Sau hai tuần chia tay, bọn họ cuối cùng cũng gặp nhau. Chương 48: Chương 48: Nếu như nhận rồi, sau này phải kết hôn với anh. Chương 49: Chương 49: Anh vẫn luôn đợi cô. Chương 50: Chương 50: Anh đợi em sớm gọi anh là chồng. Chương 51: Chương 51: Bà ngoại, bà thấy con được không ạ? Con thích Sầm Tô. Chương 52: Chương 52: Vậy anh đối xử với Sầm Tô tốt chút. Chương 53: Chương 53: Cháu muốn kết hôn với cô ấy, vậy cứ làm theo ý nguyện của cháu. Chương 54: Chương 54: Cô nói với Triệu Tuân: Người tôi thích là Thương Quân. Chương 55: Chương 55: Nếu cháu biết là ai gửi đến, cháu sẽ cảm thấy ngon hơn. Chương 56: Chương 56: Một bóng người lao về phía anh. Chương 57: Chương 57: Vòng tay ngang eo cô nhấc lên. Chương 58: Chương 58: Nắm tay trước mặt mọi người. Chương 59: Chương 59: Sầm Tô là con gái của tôi và Ngu Thệ Thương. Chương 60: Chương 60: Một người là bố em, một người là chồng em. Chương 61: Chương 61: Tối nay anh ngủ giường của em, em ngủ giường của anh. Chương 62: Chương 62: Người chứng hôn. Chương 63: Chương 63: Bất ngờ liên tiếp. Chương 64: Chương 64: Hồi kết (1) Chương 65: Chương 65: Hồi kết (2) Chương 66: Chương 66: (Ngoại truyện 1): Trước tiệc đính hôn, cả đại gia đình tụ họp đông đủ. Chương 67: Chương 67: (Ngoại truyện 2): Đính hôn. Chương 68: Chương 68: (Ngoại truyện 3): Ngày mai anh muốn cùng em đi đăng ký kết hôn. Phó tổng Sầm, em đồng ý không? Chương 69: Chương 69: (Ngoại truyện 4): Anh làm bố. Chương 70: Chương 70: (Ngoại truyện 5): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (1) Chương 71: Chương 71: (Ngoại truyện 6): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (2) Chương 72: Chương 72: (Ngoại truyện 7): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (3) – Được như ý nguyện. Chương 73: Chương 73: (Ngoại truyện 8): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (4) – Mỗi người đều có được hạnh phúc riêng. Chương 74: Chương 74: (Tuyến IF): Sầm Tô chào đời. Chương 75: Chương 75: (Tuyến IF): Một nhà ba người cuối cùng cũng đoàn tụ. Chương 76: Chương 76: (Tuyến IF): Ngu Thệ Thương chăm con. Chương 77: Chương 77: Ngu Thệ Thương chăm con – Em bé hai tuổi. Chương 78: Chương 78: (Tuyến IF): Đăng ký kết hôn – Quen bạn vong viên. Chương 79: Chương 79: (Tuyến IF): Bảy năm sau, Ngu Thệ Thương: Muốn giới thiệu bạn trai cho con gái tôi. Chương 80: Chương 80: (Tuyến IF): Sầm Sầm: Tôi muốn tìm người mười chín tuổi. Chương 81: Chương 81: (Tuyến IF): Sầm Sầm và Thương Quân kết hôn chớp nhoáng. Chương 82: Chương 82: (Tuyến IF): Sống chung. Chương 83: Chương 83: (Tuyến IF): Chăm em bé [Hoàn toàn văn]