Chương 32
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 32: ĐI NHỜ XE

CHƯƠNG 32: ĐI NHỜ XE

Từ sau bữa cơm bái sư, Âu Dương Húc phát hiện Ngô Hạo Thiên dạy càng nhiệt tình. Mỗi tối huấn luyện hai tiếng giúp Âu Dương Húc được lợi rất nhiều.

Lại qua một tuần, Âu Dương Húc phải về nhà cuối tuần, Ngô Hạo Thiên ngăn cậu lại. "Tôi có thể đi nhờ xe cậu được không?"

Âu Dương Húc nghe vậy chớp chớp mắt. "Ui, xăng có giá lắm à nha!"

"Hừ, nhóc thúi, cậu đừng có nhỏ mọn như vậy được không? Tôi có việc gấp!"

"Xí, nhờ người ta mà còn làm mình làm mẩy!" Âu Dương Húc bĩu môi nói.

"Được rồi, đừng lề mề nữa. Mau lái xe đi!"

Âu Dương Húc trợn mắt nhìn người mở cửa xe của mình ngồi lên ghế phụ một cách liền mạch lưu loát, anh tên này thật đúng là thổ phỉ, còn chưa cho anh lên đâu mà anh đã dám lên xe rồi?

"Đi đâu vậy?" Âu Dương Húc lười biếng hỏi.

"Đi bệnh viện trung tâm thành phố."

Âu Dương Húc nghe vậy thì hơi ngạc nhiên. "Anh, Anh không khỏe chỗ nào à?"

"Không, không có gì, ngày mai có thể Trần lão tướng quân sẽ được hai chị em Sở Hàn cùng Sở Nguyệt đưa về Cảnh Thành an dưỡng. Tôi muốn đi thăm ông một lần!"

"OK!" Âu Dương Húc nghe vậy gật đầu, nói vậy Sở Hàn phải đi rồi sao? Dù sao thám tử nói Hoàng Y Y vẫn luôn đi làm ở bệnh viện nhỏ kia, không có tới bệnh viện trung tâm thành phố. Xem ra bây giờ nữ chủ ác ôn đó đã lỡ mất dịp tốt gặp gỡ Sở Hàn rồi chăng?

Nửa giờ đi xe thật nhanh, xe Âu Dương Húc đã ngừng trong tầng hầm bãi đỗ xe của bênh viện trung tâm thành phố.

"Cậu về nhà đi, tôi đi đây!" Ngô Hạo Thiên kéo đai an toàn ra, bước xuống xe.

"Ách, tôi chờ anh vậy! Nể tình anh nghiêm túc dạy tôi như vậy, tôi ở lại lát nữa đưa anh về quân bộ giúp anh bớt được ít tiền xe." Âu Dương Húc tốt tính nói.

Tốt thật, hai chị em Sở Hàn cùng Sở Nguyệt cuối cùng cũng cút đi rồi. Hai ngày nay cậu chỉ cần nhớ tới hai người đó thôi là cả người đều thấy không thoải mái.

Ngô Hạo Thiên nghe vậy cười sang sảng. "Tốt, cậu chờ tôi mười phút! Một lát tôi mời cơm báo đáp cậu!"

"Mời tôi ăn cơm á? Không phải chứ? Quán vỉa hè hay tiệc đứng nha?" Âu Dương Húc không nể mặt nhìn anh.

Ngô Hạo Thiên nghe như vậy thì bị chọc tức không nhẹ.

"Tôi nói nhóc con cậu đừng trông mặt mà bắt hình dong được chưa. Tôi không nhiều tiền như Âu Dương đại thiếu gia nhưng tôi có tiền lương, tiền thưởng, tiền trợ cấp cộng thêm tiền trợ cấp mỗi năm cũng không phải con số nhỏ có được không?

Có cần xem thường người ta như vậy không? Anh đã làm bộ đội đặc chủng 6 năm rồi. Ăn ở căn tin, ngủ ký túc xá, mặc quân trang. Trừ bỏ mua hai gói thuốc lá ra thì anh cũng không có chỗ nào để tiêu tiền. 6 năm lận đó, anh dù có ít để dành đi nữa thì cũng có thể tích tiểu thành đại có được không?

Âu Dương Húc ngây ngô cười nhìn nam nhân bị mình chọc tức đến nghiến răng. "Được được được, anh mau đi nhanh đi, tôi ở chỗ này chờ anh con dê mập này vậy!"

"Ngồi đó nghĩ xem ăn gì trước đi, không cần phải tiết kiệm tiền giùm tôi đâu!" Ngô Hạo Thiên hào phóng bỏ lại một câu rồi xách giỏ trái cây mua trên đường rời đi.

Âu Dương Húc nhìn bóng dáng tức giận của anh mà nhíu mày. Nếu người ta đã hào phóng đến vậy, vậy thì tối nay phải ăn khóc anh ta luôn!

=======

"Lão tướng quân!" Ngô Hạo Thiên đi vào phòng bệnh, cười chào hỏi với Trần lão gia tử đang ngồi trên giường.

"Hạo Thiên, ta nhắc cậu vài ngày nay rồi, cậu sao tới bây giờ mới đến a?" Trần lão có chút bất mãn nhìn Ngô Hạo Thiên mãi vẫn không đến thăm mình nói.

"Ha ha ha, anh Hạo Thiên có nhiệm vụ mà, ông ngoại." Sở Hàn ở một bên mỉm cười cẩn thận giải thích.

"Lão tướng quân, đã hơn một năm không thấy, thân thể ngài vẫn cường kiện như vậy!"

"Aiz, làm gì có, làm gì có. Nếu không thì cháu ngoại đâu tới đón ta về Cảnh Thành dưỡng lão!" Nói đến việc này, Trần lão vui vẻ mà nhìn cháu ngoại trai cùng cháu ngoại gái của ông.

"Nếu ngài đi rồi, vậy quân bộ Hải Thành bên này......"

Trần lão gia tử là tổng chỉ huy quân bộ Hải Thành, nếu ông đi rồi, vậy quân bộ Hải Thành có còn của Trần gia nữa hay không?

"À, còn có Chính Đức, để hắn quản đi!"

Trần Chính Đức là con trai lớn của Trần lão gia tử, cũng là cậu của Sở Hàn, vẫn luôn đi theo lão gia tử công tác ở quân bộ Hải Thành.

Ngô Hạo Thiên nghe vậy khẽ gật đầu. "Lão tướng quân định khi nào sẽ đi?"

"À, ngày mai, ngày mai phải đi!"

Ngô Hạo Thiên ở bệnh viện cùng với Trần lão gia tử và Sở Hàn hàn huyên vài câu rồi về trước.

"Anh Hạo Thiên, tôi đưa anh về quân bộ đi!" Sở Hàn nhiệt tình muốn đưa Ngô Hạo Thiên trở về.

"Không cần đâu, có người chờ sẵn rồi!" Ngô Hạo Thiên nhẹ nhàng từ chối ý tốt của hắn.

"Vậy sao, bạn của anh cũng có tới à?" Sở Hàn nhìn anh cười hỏi.

"Ừ, cậu ta đang chờ tôi ở bãi đỗ xe!" Ngô Hạo Thiên gật đầu nhàn nhạt nhìn hắn rồi xoay người rời đi.

END CHƯƠNG 32.

Editor: Ha ha, chương này chỉ ngắn ngủn vậy thôi :)))))

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (43)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thư Chương 2: Chương 2: Hệ thống Chương 3: Chương 3: Mẹ của nguyên chủ Chương 4: Chương 4: Nữ chủ tâm cơ kỹ nữ Chương 5: Chương 5: NỮ CHỦ BỊ VẢ MẶT Chương 6: Chương 6: BỊ ĐUỔI RA NGOÀI Chương 7: Chương 7: UỐNG RƯỢU GIẢI SẦU Chương 8: Chương 8: BÁN XE THỂ THAO VÀ BIỆT THỰ Chương 9: Chương 9: GẶP LẠI NỮ CHỦ Chương 10: Chương 10: NGƯỜI BẠN DUY NHẤT Chương 22: Chương 22: PHƯƠNG PHÁP HẠ SỐT VẬT LÝ Chương 31: Chương 31: CÙNG NHAU TÁN GẪU Chương 32: Chương 32: ĐI NHỜ XE Chương 33: Chương 33: BẠN XẤU LÌ LỢM LA LIẾM Chương 34: Chương 34: GIÚP BÔI THUỐC Chương 35: Chương 35: SINH NHẬT ÂU DƯƠNG HÚC Chương 36: Chương 36: QUÀ SINH NHẬT Chương 37: Chương 37: HÔN MÔI Chương 38: Chương 38: KHÔNG NHỚ RÕ Chương 39: Chương 39: CHỊU TRÁCH NHIỆM Chương 40: Chương 40: BẠN TRAI QUEN THỬ Chương 43: Chương 43: BÁO CHO CHA Chương 44: Chương 44: CÔNG KHAI TÌNH CẢM Chương 52: Chương 52: NGỦ SAY KHÔNG TỈNH Chương 53: Chương 53: DỊ NĂNG KHÔNG GIAN Chương 54: Chương 54: QUYẾT ĐỊNH ĐI CẢNH THÀNH Chương 55: Chương 55: GẶP ĐƯỢC NGƯỜI SỐNG SÓT Chương 56: Chương 56: GIẾT TANG THI Chương 57: Chương 57: CÓ ĐƯỢC TÂM NHÃN Chương 58: Chương 58: GIẾNG DƯỢC TUYỀN Chương 82: Chương 82: CHUẨN BỊ RỜI ĐI Chương 102: Chương 102: XUẤT HIỆN NGUY CƠ Chương 103: Chương 103: THĂNG CẤP THÀNH CÔNG Chương 104: Chương 104: CĂN CỨ AN TOÀN HOA THÀNH Chương 105: Chương 105: CẢI TẠO DỊ NĂNG Chương 111: Chương 111: NHẬN CON GÁI Chương 112: Chương 112: GIA NHẬP ĐỘI NGŨ Chương 113: Chương 113: RỜI KHỎI CĂN CỨ Chương 114: Chương 114: TRẤN TAM BẢO Chương 115: Chương 115: TRẦN ĐÔNG TRÌ ĐỘN Chương 116: Chương 116: HIỆU ỨNG BƯƠM BƯỚM Chương 117: Chương 117: BỮA TỐI ÁNH NẾN Chương 143: Chương 143: ĐÁNH NHAU