Chương 32
Không Lối Thoát - Xuân Sắt

Chương 32: Nếu nàng không chết

Không tiếc bỏ ra bao nhiêu thời gian bày mưu dàn cảnh, chỉ để chờ một cơ hội nhỏ nhoi, thà liều mạng mà chết, nàng cũng không muốn lại rơi vào tay hắn.Tống Thanh Thư nghĩ đến đó, lòng càng thêm rối loạn.Nữ nhân kia, kiên nhẫn đến thế, từng chút từng chút chờ đợi thời cơ, chỉ vì một thoáng cơ hội mong manh mà thôi.Nàng không chỉ có gương mặt tuyệt mỹ, mà còn có trí tuệ thông tuệ hiếm thấy.Tống Thanh Thư càng nghĩ, càng cảm thấy tức giận, không cam lòng đến cực điểm. Trong ngực hắn như có một nhành cỏ dại mọc ngang, vốn tưởng rằng chỉ cần nhổ đi là hết, ai ngờ lại bén rễ ăn sâu.Bàn tay hắn siết chặt đến run rẩy, gân xanh nổi lên, ánh mắt tối sầm, sát khí dày đặc. Những kẻ đang quỳ phía dưới đều run như cầy sấy, chỉ sợ tai họa sắp giáng xuống đầu.Tống Thanh Thư lại cầm danh sách người rời thành, nhìn suốt một hồi lâu. Tên họ chen chúc lộn xộn trước mắt, khiến hắn càng thêm bực bội. Những ngày ấy sứ thần qua lại tấp nập, du khách lại đông, một tia manh mối cũng chẳng có.Lửa giận dâng tràn, hắn bỗng đứng bật dậy: “Chuẩn bị ngựa!”Hắn không có mấy người bạn, một mình dạo phố nửa ngày, càng đi càng nặng lòng.Trên đường, nhìn thấy vài kẻ trông dáng vẻ phóng túng, Tống Thanh Thư mặt lạnh như băng, nói khẽ:“Bổn vương mời khách. Tối nay, không say không về.”Nói xong khép chiếc quạt gỗ mun trong tay, đi thẳng về phía hoa lâu.Mấy người kia liếc nhau, tuy có do dự, nhưng rồi cũng nối gót theo sau.Ngọc Kinh thành là nơi tụ hội của những kẻ quyền quý, tự nhiên mỹ nhân trong chốn hoa lâu cũng phong hoa hơn người. Đêm nay, hoa khôi nổi danh nhất của Thúy Bình lâu đã được người bỏ ra vạn lượng bạc bao trọn.“Ai da, lần trước ngươi dùng dược của Tư gia, có thấy hiệu quả không?” Người hỏi vừa ôm mỹ nhân trong lòng, vừa cười cợt, giọng điệu dâm tà, nghe là biết chẳng phải chuyện đứng đắn.Người được hỏi liền cười đắc ý: “Ngươi còn phải nói, thứ dược ngươi giới thiệu quả là tuyệt hảo, ta kéo dài được gần bằng thời gian uống một chén trà! Chỉ tiếc là giờ Tư gia dọn đi rồi, cửa hàng ở Ngọc Kinh cũng đóng cửa, buôn bán ít hẳn, chẳng biết sau này còn mua được nữa không.”“Nghe nói tiểu thư Tư gia bệnh mãi mới khỏi, sợ tái phát nên cả nhà dọn về quê dưỡng bệnh đó.”Hai người nói năng chẳng kiêng dè, Tống Thanh Thư ngồi bên cạnh sắc mặt càng lúc càng u ám.Hắn cầm chén rượu, dốc cạn trong một hơi, mỹ nhân bên cạnh vài lần định tiếp rượu cho hắn, đều bị hắn hất tay ra.Một người khác thấy thế liền chen vào: “Chuyện ấy chưa chắc đâu. Ta lại nghe được điều khác. Trong nhà ta có nha đầu, muội nó từng làm nô tỳ ở Tư phủ, nghe bảo, trùng hợp lắm, đúng là nhà đó.”Thấy mọi người đổ dồn ánh mắt về phía mình, gã mới hạ giọng nói tiếp: “Nghe nói tiểu thư Tư gia vốn chẳng hề mắc bệnh gì cả. Nghe nói là mất tích, khi trở về thì thân thể rách rưới, quần áo nát bươm, bất quáTư lão gia lại nói là nhặt được kẻ ăn mày đi ngang, thấy đáng thương nên mang về thôi.”“Ha, vậy chắc Tư gia làm việc thiện, tích đức cho con gái mình rồi.”Mọi người đều bật cười, nhưng vẻ mặt người kể vẫn đầy khó hiểu: “Ai mà biết được. Dù sao Tư gia của cải đầy kho, dọn về quê làm địa chủ, sống sung sướng cũng chẳng thiệt.”“Tư gia chỉ có mỗi một nữ nhi, ai mà cưới được vị tiểu thư ấy, sau này e rằng cả đời chẳng cần lo chuyện tiền tài nữa đâu.”Đám người bật cười ầm lên, mấy kẻ đàn ông tụ lại bên nhau, chuyện trò cũng chỉ toàn thứ bát quái tầm thường.“Thế nào, sao còn chưa nói tiếp? Hay là chuyện bẩn thỉu đến mức không dám mở miệng?”Tống Thanh Thư khẽ bóp chặt chén rượu trong tay, ánh mắt lạnh như băng quét qua từng người, trong lòng âm thầm khinh bỉ, rặt một đám phường ăn chơi trác táng, chỉ biết khoái lạc mà chẳng có lấy nửa phần khí độ.Mấy kẻ kia nhìn nhau, sợ hãi đến cứng người. Ai nấy đều nhớ rõ hơn một năm trước, chính Đoan Vương này đã gây ra đại loạn vào đêm Trung thu, đến mức bị thượng thư dâng sớ tấu rằng hắn có ý mưu phản. Nghĩ đến đó, toàn thân bọn họ liền toát mồ hôi lạnh — Đoan Vương đâu phải người dễ chọc.“Ha… phải rồi, chúng ta nói sang chuyện trong phòng Chu thiếu thì hơn,” một người vội vã đánh trống lảng, giọng run run như bị gió lạnh thổi qua, lông tơ trên cổ đều dựng đứng.“Phải, phải đó! Nghe nói sau khi y khỏi bệnh… một đêm còn có thể hầu mấy nữ cơ đấy!”Tiếng cười tục tĩu lại vang lên, men rượu tràn trề, chén nối chén, không ai còn giữ lễ.Từng ly nối tiếp từng ly, Tống Thanh Thư uống đến ngột ngạt khó chịu. Bên cạnh, nữ tử cầm khăn khẽ lau chén rượu cho hắn, hương son phấn nồng nặc phả ra khiến hắn chỉ thấy buồn nôn.Hắn chợt đưa tay nắm lấy cổ tay hoa khôi trước mặt, quả là thanh quan, dung mạo đoan chính, ánh mắt e lệ, thoáng có chút giống nàng. Nhưng trong đôi mắt kia lại chỉ toàn là nhút nhát, chẳng có nửa phần linh khí; gương mặt nhạt nhòa, vô vị, chẳng bằng nàng dịu mềm, cũng chẳng có nét mi dài ánh như sương kia. Đôi môi tô son đỏ chót, diễm tục đến chướng mắt...Ngón cái hắn siết chặt, cọ mạnh lên má nàng ta; nữ tử đau đến run rẩy mà vẫn không dám kêu, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn van cầu...Tống Thanh Thư khẽ nhếch môi, trong đáy mắt toàn là lãnh lệ cùng chán chường —“Không thú vị.”Môi đỏ của nữ tử bị hắn siết đến rướm máu.Trong mắt Tống Thanh Thư, chỉ còn lại sự chán ghét cùng khinh bỉ. Giữa nơi phồn hoa như mộng, hắn lại chỉ cảm thấy trống rỗng và cô tịch đến tận xương tủy.Hắn hất mạnh nữ tử ra, đứng lặng một thoáng —Vì sao cứ mỗi khi nhìn thấy một nữ nhân, hắn liền không tự chủ mà phải đem nàng ra so sánh? Hắn điên rồi sao?“Rắc!”Chiếc ly trong tay vỡ vụn.Tiếng nứt giòn tan vang lên giữa không gian tĩnh mịch, khiến ai nấy đều nín thở. Người vừa nói cười sỗ sàng lúc nãy, mồ hôi lạnh chảy dọc lưng, không dám ngẩng đầu.Tính tình Đoan Vương vốn khó lường, bình thường họ còn chẳng dám thở mạnh. Chỉ là đêm nay thấy hắn tâm trạng tệ, nên mới ráng đem chuyện phong lưu bát quái ra mua vui, tuyệt không dám nhắc đến chuyện mấy ngày nay Vương gia đắc tội hoàng thượng.Giờ thấy hắn đột nhiên nổi giận vô cớ, mấy người lập tức cúi đầu, sắc mặt trắng bệch, chẳng biết nên nói gì cho phải.Tống Thanh Thư chỉ thấy trong lòng đau như dao cắt.Rõ ràng chỉ là một nữ nhân, vậy mà hắn lại chẳng thể buông tay.Dù là nàng đã phản bội, đã mạo phạm hắn, hay là đã liều mạng trốn khỏi bàn tay hắn…Tất cả, vẫn khiến hắn không thể quên.Nàng chẳng lẽ không biết sao, ở Ngọc Kinh này, Đoan Vương này xưa nay có thù tất báo?Nếu như nàng chưa chết…Nếu như hắn còn có thể tìm được nàng...Tống Thanh Thư siết chặt nắm tay.Một tiếng “a” kinh hãi vang lên — nữ tử bên cạnh vội lấy tay che miệng.Trong lòng bàn tay hắn, máu đã rịn ra, nhuộm đỏ cả váy nàng ta.Hắn lạnh lùng đá nàng ta ngã sang một bên, ánh mắt chẳng buồn liếc lại, không hề muốn chạm thêm vào thứ ô uế khiến hắn càng thêm ghê tởm chính mình.Một khắc sau, hắn quay người, bước ra khỏi hoa lâu, nhảy lên ngựa.Trăng lạnh như lưỡi câu treo trên trời, vó ngựa dội vang trong đêm, nhanh đến nỗi chỉ trong chốc lát, thân ảnh hắn đã khuất dạng nơi ngoại thành.Trong gian phòng, chỉ còn mấy kẻ ngồi ngây ra, lặng im nhìn nhau, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, tim vẫn còn đập thình thịch vì kinh hãi. Ánh mắt giao nhau, ai nấy đều thấy rõ may mắn còn sống sót sau kiếp nạn.Một lát sau, có người run rẩy hỏi nhỏ, giọng khàn khàn: “...Hắn, hắn có trả tiền không?”Khi Tống Thanh Thư đi ngang qua mười dặm hồ sen, chỉ hận không thể san bằng nơi đó, một đường thúc ngựa thẳng tiến về phủ. Chưa kịp vào cửa, đã thấy một bóng trắng linh hoạt phóng tới — chính là Tiểu Bạch.Hắn khẽ phất tay, ra hiệu không cần người hầu theo sau, nha đầu và sai vặt cũng đều lặng lẽ lui xuống.Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt linh động, còn khẽ gật gật đầu như hiểu ý.Tống Thanh Thư nhìn nó mấy lần, trong lòng dần sáng tỏ, liền theo bước Tiểu Bạch, đi thẳng đến tiểu viện mà Nặc Nặc từng ở.Tống Thanh Thư đã lâu không đặt chân tới nơi này.Hắn chậm rãi đảo mắt nhìn quanh, hồ sen từng ngập nước nay đã bị lấp kín, trong viện không một bóng người, chỉ còn cây cỏ xanh biếc, tĩnh lặng mà trong veo.Tiểu Bạch lập tức chạy vụt vào gian trong, tới cửa liền lặng lẽ thò đầu ra. Đôi mắt đen lúng liếng nhìn Tống Thanh Thư, rồi lại nghiêng đầu, ra hiệu cho hắn đi vào.Con chó này từ trước tới nay chưa từng cất tiếng sủa.Tống Thanh Thư vẫn luôn không hiểu, vì sao nó không kêu —Khi trước bị côn trùng cắn, toàn thân đầy thương tích, vậy mà nó chỉ nhe răng, chứ tuyệt không phát ra một tiếng rên.Ánh trăng nghiêng rọi qua khung cửa sổ quen thuộc, Tống Thanh Thư chậm rãi bước vào. Tiểu Bạch ngoan ngoãn ngồi bên mép giường chờ hắn.Vừa thấy con vật nhỏ, trong đầu hắn chợt ùa về ký ức buổi trưa hôm ấy —Tư Nam ôm Tiểu Bạch nằm nghiêng trên giường, ánh nắng hắt qua rèm, nàng lim dim ngủ, vẻ lười biếng mà dịu dàng.Hắn khẽ đi tới, hiếm hoi mà đưa tay vuốt đầu Tiểu Bạch. Nhưng con chó lại né tránh, lắc mình rồi chạy đến phía trước giường ngồi xuống.Tống Thanh Thư không cần nó nhắc nhở, bởi ngay khi ánh mắt lướt tới, hắn đã nhìn thấy trên giường có một bóng người phập phồng dưới chăn.Mái tóc đen rũ xuống, cổ trắng ngần tựa như bạch ngọc, dưới ánh trăng mà sáng đến chói mắt.Tim hắn bỗng đập loạn.Một niềm vui mừng điên cuồng như tràn khắp lồng ngực — chẳng lẽ là nàng sao?Nữ tử trên giường khẽ động, mơ màng tỉnh giấc. Nhìn thấy bóng trắng lấp ló bên giường, nàng ta dụi mắt, khẽ trách: “Tiểu Bạch, ngươi lại lẻn vào đây làm gì thế? Lông rụng đầy phòng, thật là phiền chết mất! Ngày mai ngươi mà còn vậy, ta đánh gãy xương cho coi…”Giọng nói ấy mềm mại, lười nhác, tựa hồ như đâm thẳng vào lòng hắn, mà cũng tan vỡ trong giây lát.Khi Cẩm Sắt đến nơi, trong sân chỉ còn lại một vệt máu loang lổ.Nàng ta quỳ sụp xuống, run rẩy dập đầu: “Là nô tỳ trông coi không chu toàn, thỉnh Vương gia giáng tội.”Tống Thanh Thư ngồi trong bóng tối, tay siết chặt một chiếc túi gấm kỳ dị. Nửa khuôn mặt hắn bị che khuất dưới ánh đèn nghiêng, bóng đổ lên tường kéo dài lạnh lẽo.Hắn không hề nhìn nàng ta, chỉ hờ hững nói:“Giữ mạng ngươi lại, không phải để ngươi ăn không ngồi rồi.”Cẩm Sắt toàn thân run lẩy bẩy, trán đập xuống đất. Trong đầu nàng ta chỉ hiện lên cảnh Yến Yến bị đánh chết hôm nào. Nếu không phải nhờ Thái hậu đích thân mở miệng, chỉ sợ nàng ta giờ cũng đã thành một vũng máu lạnh như vậy.Tống Thanh Thư xoay người lên ngựa, liếc qua cánh cổng nhỏ.Tiểu Bạch vẫn ngồi yên ở đó, tròn vo một khối, mắt nhìn hắn không chớp.Hắn khẽ nhíu mày, thấp giọng quát:“Con chó ngu này, đi theo ta.”Tiểu Bạch run run đầu, lông trên người dựng cả lên, chỉ ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt ngây ngô mà kiên định.Tống Thanh Thư đè xuống ý muốn lột da nó, cắn răng kéo dây cương, trong bóng đêm rời đi. Thế nhưng cưỡi đi chưa xa, hắn vẫn không kìm được quay đầu lại —Dưới ánh trăng mờ, sương như tơ giăng khắp sân, Tiểu Bạch vẫn ngồi ngay ngắn trước cửa, lặng lẽ chờ đợi, tựa như đang đợi người chủ nhân đã vĩnh viễn không trở về.Hình bóng ấy khiến hắn chợt sinh ảo giác, rằng có lẽ nàng vẫn còn sống ở nơi nào đó.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (120)
Chương 1: Chương 1: Chu toàn ngày đầu tiên Chương 2: Chương 2: Chu toàn ngày thứ hai Chương 3: Chương 3: Chu toàn ngày thứ ba Chương 4: Chương 4: Chu toàn ngày thứ tư Chương 5: Chương 5: Chu toàn ngày thứ năm Chương 6: Chương 6: Chu toàn ngày thứ sáu Chương 7: Chương 7: Chu toàn ngày thứ bảy Chương 8: Chương 8: Chu toàn ngày thứ tám Chương 9: Chương 9: Chu toàn ngày thứ chín Chương 10: Chương 10: Chu toàn ngày thứ mười Chương 11: Chương 11: Chu toàn ngày thứ 11 Chương 12: Chương 12: Chu toàn ngày 12 Chương 13: Chương 13: Chu toàn ngày 13 Chương 14: Chương 14: Chu toàn ngày 14 Chương 15: Chương 15: Chu toàn ngày thứ 15 Chương 16: Chương 16: Chu toàn ngày thứ 16 Chương 17: Chương 17: Chu toàn ngày thứ 17 Chương 18: Chương 18: Chu toàn ngày thứ 18 Chương 19: Chương 19: Chu toàn ngày thứ 19 Chương 20: Chương 20: Chu toàn ngày thứ 20 Chương 21: Chương 21: Chu toàn ngày thứ 21 Chương 22: Chương 22: Chu toàn ngày thứ 22 Chương 23: Chương 23: Chu toàn ngày thứ 23 Chương 24: Chương 24: Chu toàn ngày thứ 24 Chương 25: Chương 25: Nàng rất muốn đắc ý (1) Chương 26: Chương 26: Nàng không khỏi đắc ý (2) Chương 27: Chương 27: Nàng vô cùng đắc ý Chương 28: Chương 28: Sau khi chạy thoát mới là quan trọng nhất Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Sống chết muốn gặp người Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Nếu nàng không chết Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Giết người tru tâm (1) Chương 35: Chương 35: Giết người tru tâm (2) Chương 36: Chương 36: Đã qua lâu vậy rồi Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: Hắn vừa mừng vì nàng quá thông tuệ… Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40: Tống Thanh Thư, ngươi giết ta đi…!!! Chương 41: Chương 41: Hắn vẫn luôn chán ghét nàng Chương 42: Chương 42: Vũng bùn náo nhiệt Chương 43: Chương 43: Ở trong mắt hắn có thể Chương 44: Chương 44: Có thể chạy là được, có thể… Chương 45: Chương 45: Bất quá trên đời này cũng… Chương 46: Chương 46: Nàng chán ghét Tống Thanh Thư Chương 47: Chương 47: Nặc Nặc còn biết… Chương 48: Chương 48: Trước nay ngươi có phải hay không… Chương 49: Chương 49: Thời điểm ta không ở đó Chương 50: Chương 50: Chọc hắn Chương 51: Chương 51: Chúng ta cùng rời đi nơi này Chương 52: Chương 52: Nặc Nặc, khi đó Chương 53: Chương 53: Đối với hắn chính là thích Chương 54: Chương 54: Tự do thật sự quá nặng Chương 55: Chương 55: Sao có thể có người này Chương 56: Chương 56: Nữ nhân các ngươi Chương 57: Chương 57: Chỉ là tạm thời yêu cầu Chương 58: Chương 58: Nàng muốn gọi Tống Thanh Thư Chương 59: Chương 59: Chỉ cần giết hắn Chương 60: Chương 60: Cái loại thủ đoạn cấp thấp này Chương 61: Chương 61: Phú bà sung sướng Chương 62: Chương 62: Giết người tru tâm Chương 63: Chương 63: Duy trì hận ý Chương 64: Chương 64: Nặc Nặc luôn là như vậy Chương 65: Chương 65: Nàng thần sắc nghiêm túc Chương 66: Chương 66: Hắn muốn đem nàng ngàn đao vạn quả Chương 67: Chương 67: Không thể cùng ngươi Chương 68: Chương 68: Trinh tiết của nữ tử Chương 69: Chương 69: Không thành công liền xả thân… Chương 70: Chương 70: Nàng có hóa thành tro đi nữa Chương 71: Chương 71: Nàng thật sự không muốn Chương 72: Chương 72: Nặc Nặc nàng trốn không thoát Chương 73: Chương 73: Lúc này đây, Tống Thanh Thư… Chương 74: Chương 74: Nặc Nặc, là nàng... Chương 75: Chương 75: Nặc Nặc, lần này ta… Chương 76: Chương 76: Nếu có thể ta còn hi vọng… Chương 77: Chương 77: Hắn muốn thân thủ đem nàng… Chương 78: Chương 78: Tống Thanh Thư, ngươi Chương 79: Chương 79: Là ngươi thất ước Chương 80: Chương 80: Tống Thanh Thư, ngươi Chương 81: Chương 81: Nặc Nặc ngươi nếm thử… Chương 82: Chương 82: Hai người cũng chỉ là… Chương 83: Chương 83: Thù đó đều là… Chương 84: Chương 84: Nặc Nặc, trốn đi Chương 85: Chương 85: Ta cần thiết phải tìm được Chương 86: Chương 86: Không cho nàng một chút thời gian Chương 87: Chương 87: Có lẽ Nặc Nặc nói Chương 88: Chương 88: Hắn mặc kệ nàng ở đâu Chương 89: Chương 89: Lúc này đây, hắn thế nhưng… Chương 90: Chương 90: Nặc Nặc lại là Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Đây là báo ứng sao? Chương 103: Chương 103: Đáp ứng Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Kết cục từ đây Chương 109: Chương 109: Phiên ngoại 1 Chương 110: Chương 110: Phiên Ngoại 2 Chương 111: Chương 111: Phiên ngoại 3 Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại 4 Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại 5 Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại 6 Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại 7 Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại 8 Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại 9 Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại 10 Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại 11 Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại 12