Chương 33
Quỷ Bí Chi Chủ - Q7: Người Treo Ngược

Chương 33: Sữa và mật

Thành Mặt Trăng, Vùng đất bị Thần bỏ rơi.

Đám người A'dal, Xin và Rus nghe giọng nói của Đại Tư Tế vang vọng khắp thành bang, ai nấy đều trở nên vô cùng kích động.

Họ gần như cùng đứng bật dậy, đồng loạt vác túi da thú đã chuẩn bị từ sớm lên vai.

Trong đó có bột nấm, nấm khô và một tấm da quái vật, đặc tính phi phàm có số lượng không đều, trạng thái khác nhau, đây đều là những thứ họ được phân phối.

Đối với họ mà nói, tuy hiện giờ rất phấn khởi, cũng tràn đầy khao khát về tương lai, nhưng quá khứ phải chịu cực khổ khiến họ không dám sơ sẩy, đều tận lực mang theo thật nhiều đồ ăn.

Trước khi tia chớp đan xen vài lần, các linh mục của thành Mặt Trăng đã nhận được thần dụ của ngài "Kẻ Khờ", không phái tiểu đội săn b*n r* ngoài nữa, và dặn dò các cư dân phải thu dọn các vật phẩm quan trọng, chuẩn bị lên đường bất cứ lúc nào.

Chỉ mất mấy chục giây, đám người A'dal xách theo đèn lồng, ra khỏi nhà mình, đi đến ngã tư đường.

Lúc ánh mắt giao nhau, những gương mặt mọc đầy bướu thịt, hoặc có các loại dị dạng của họ đều tràn ra sự vui sướng không thể che giấu, đối với thành Mặt Trăng bị vứt bỏ, rời khỏi quê nhà không hề có chút cảm xúc tiêu cực nào.

Đây là ngọn nguồn ác mộng của họ, không biết bao nhiêu thế hệ đã mất đi niềm vui từ thời thơ ấu.

Sau khi tập trung vào quảng trường có đài cao kia, họ kiềm chế sự kích động trong lòng, họ xếp hàng theo điểm cư trú, và nhìn xem hàng xóm đã đến đủ chưa.

Không lâu sau, toàn bộ cư dân thành Mặt Trăng đều đã đến đông đủ, Đại Tư Tế Nim bước lên đài cao, khó nén nổi nụ cười, nói:

"Các vị, tôi đã nhận được thần dụ."

"Ngài "Kẻ Khờ" sắp giúp chúng ta thoát khỏi vùng đất bị nguyền rủa này, được sinh ra một lần nữa."

"Ca ngợi ngài "Kẻ Khờ"!"

Ông dẫn đầu làm động tác đặt tay phải lên ngực trái.

Đây chính là động tác tay họ tự phát minh ra để ca ngợi ngài "Kẻ Khờ", mà ngài "Kẻ Khờ" cũng không phủ nhận.

"Ca ngợi ngài "Kẻ Khờ"!" Các cư dân thành Mặt Trăng đồng loạt đặt tay phải lên ngực trái, cao giọng bày tỏ sự thành kính và cảm kích của bản thân.

Trong âm thanh vang vọng, Nim có mái tóc xám trắng, trên mặt có rãnh sâu, giơ tay ra hiệu im lặng:

"Chúng ta sẽ đến thành Bạch Ngân trước, hợp lại với những người còn sống ở đó, cùng nhau đến thế giới bên ngoài tràn ngập ánh sáng kia."

"Đừng lo lắng, ngài "Kẻ Khờ" sẽ phù hộ cho chúng ta."

"Được rồi, nhắm mắt lại, bắt đầu cầu nguyện."

Nói xong, Đại Tư Tế này đan hai nắm tay lại, kề lên môi, thành kính cầu nguyện ngài "Kẻ Khờ", hi vọng sự tồn tại vĩ đại kia có thể hoàn thành nguyện vọng lớn nhất trong hai ba nghìn năm qua, được tích lũy đời nọ qua đời kia của thành Mặt Trăng.

Giây tiếp theo, Bán Thần con đường "Đêm Tối" này cảm nhận được xung quanh xảy ra biến đổi, bèn mở to mắt, quan sát bốn phía, phát hiện các cột đá đang trở nên rõ ràng, những ngọn đèn lồng treo trên cao, những bóng người cao lớn nhanh chóng phác họa ra.

'Đây là thành Bạch Ngân? Chúng ta đã đến thành Bạch Ngân... Đây là uy lực của thần linh... Ca ngợi ngài "Kẻ Khờ"!' Đám người A'dal và Xin cũng lập tức quan sát xung quanh.

Trong tiềm thức của họ đã có sẵn thiện cảm với thành Bạch Ngân, bởi vì ngài truyền giáo sĩ khiến người ta tôn kính Gehrman Sparrow kia đã từng nói rằng sau khi anh ấy tiến vào vùng đất bị nguyền rủa, bị vứt bỏ này, đã đến thành Bạch Ngân đầu tiên.

Đây là điểm khởi đầu của việc truyền bá ánh sáng của thần vào vùng đất tăm tối, là khởi nguồn của toàn bộ hi vọng.

Từng bóng người nhanh chóng hiện ra, phấn lớn họ đều cao hơn hai mét, ngũ quan, cơ thể bình thường, không xuất hiện dị dạng, đang dùng ánh mắt đề phòng xen lẫn tò mò để quan sát cư dân thành Mặt Trăng.

Chiều cao đầy sức ép và sự bình thường khiến người ta hâm mộ khiến đám người Rus và Xin đều trở nên căng thẳng, vừa tự ti vừa thấp thỏm.

Nhưng, khi ánh mắt đảo qua, họ thấy khá nhiều cư dân thành Bạch Ngân đang ăn cây nấm có mặt ngoài khô vàng, thỉnh thoảng lại m*t thứ chất lỏng nóng hổi trong cây nấm trắng nõn căng tròn.

Cảnh tượng quen thuộc này khiến dân thành Mặt Trăng dần thả lỏng, coi những người "Bán cự nhân" này là đồng loại.

Thủ lĩnh Huete Chirmont của "Đoàn Nghị sự 6 người" gật đầu với thủ lĩnh thành Mặt Trăng, nghe nói tên là Đại Tư Tế Ti Nim:

"Các ông đã chuẩn bị xong rồi chứ?"

Ánh mắt ông ta bình thản tự nhiên, không hề kỳ thị trước dung mạo "khủng khiếp" của đa số người thành Mặt Trăng.

Nim lo xảy ra chuyện bất trắc, lập tức đáp lại:

"Đã xong rồi."

Huete Chirmont lập tức chuyển ánh mắt về phía các cư dân thành Bạch Ngân:

"Trong ba phút kết thúc dùng bữa, bắt đầu cầu nguyện."

Không tới một phút đồng hồ, các cư dân thành Bạch Ngân đã uống "sữa" xong, thu lại những đồ ăn còn thừa trong tay, thành kính cầu nguyện ngài "Kẻ Khờ".

Việc các cư dân còn sống từ cổ đại của thành Mặt Trăng đột nhiên xuất hiện trước mặt họ một cách thần kỳ khiến họ càng thêm tin tưởng vào việc rời khỏi Vùng đất bị Thần bỏ rơi, thực sự tín ngưỡng ngài "Kẻ Khờ".

Vài giây sau, mọi người trên sân huấn luyện của thành Bạch Ngân đều biến mất.

Cả tòa thành trở về sự yên lặng, không lâu sau đã mọc ra những loại cỏ dại bị ô nhiễm, quái vật quanh quẩn ở những con đường và trong những căn nhà.

Chỉ trong thời gian một hai cái chớp mắt, các cư dân thành Bạch Ngân và thành Mặt Trăng đều được đưa tới phía trước cung điện Vua Cự Nhân được ánh hoàng hôn bao phủ.

Klein cố tình làm vậy, làm một "nghi thức" từ biệt Vùng đất bị Thần bỏ rơi này cho các cư dân còn sống từ thời cổ đại này.

Mọi người trong thành Mặt Trăng đều rung động trước cảnh tượng hùng vĩ của "Vương đình cự nhân" này, cảm giác như sử thi và thần thoại đang được tái hiện. Phần lớn cư dân thành Bạch Ngân theo bản năng quay đầu nhìn xuống dưới, nhìn về phía xa.

Bên ngoài ánh hoàng hôn màu cam là vùng đất bị bóng tối bao phủ hoàn toàn, thỉnh thoảng có tia chớp xẹt qua bầu trời mới hiện ra các kiến trúc cổ xưa, ngọn núi cao cao và hình dáng của những cây cối bị biến dị.

Khi tia chớp tắt đi, bóng tối lại một lần nữa tràn tới, khiến tất cả bị nuốt chửng vào trong.

Sau đó, cư dân của thành Mặt Trăng và thành Bạch Ngân đều quay đầu chuyển ánh mắt về chỗ sâu trong cung điện Vua Cự Nhân.

Nơi đó có một cánh cửa mở rộng, ngoài cửa là đại dương nhuộm màu vàng óng ả.

Mọi người bị ánh mặt trời lấp đầy đáy mắt chợt cảm thấy xung quanh trở nên mơ hồ, cảnh tượng nhanh chóng vỡ vụn.

Những mảnh vỡ này nhanh chóng tổ hợp lại biến thành đại dương màu xanh thẫm, mùi tanh của cá, những tiếng gõ leng keng và ánh mặt trời màu cam còn chưa hoàn toàn liền với mặt biển.

Các cư dân thành Mặt Trăng và thành Bạch Ngân vừa kinh ngạc vừa chờ mong nhìn về bốn phía, thấy rừng cây xanh um không hề bị vặn vẹo, thấy những kiến trúc bằng đá còn dang dở, thấy đám người Liaval, thấy đường nối ra cảng và những con thuyền đậu ở bên kia.

Tầm mắt của rất nhiều người chợt trở nên mơ hồ, giống như đang nghiêm túc nhận lễ rửa tội thánh quang.

Họ có thể cảm nhận được rõ ràng nơi này không có các sức mạnh thần bí, sa đọa, dơ bẩn.

Phần lớn cư dân thành Bạch Ngân và thành Mặt Trăng hoặc cúi đầu xuống, hoặc quỳ gối, lớn tiếng ca ngợi ngài "Kẻ Khờ", kích động mà hôn xuống mặt đất dường như mang theo mùi thơm.

Những người khác thì không phải không cảm kích ngài "Kẻ Khờ" mà là còn đang chìm đắm trong sự thay đổi của cảnh vật, thể xác và tinh thần đều vô cùng chấn động.

Đợi đến khi họ bình tĩnh lại một chút, Liaval ra đón, trong tầm mắt chỉ có vợ và con gái của chính mình.

Sau khi đến gần, anh ta khó nén kích động và vui sướng, há miệng muốn nói hết những gì nhìn thấy nghe được trong khoảng thời gian này cho vợ con biết, nhưng lại phát hiện ra những điều muốn chia sẻ quá nhiều, giống như có vô số con nước đang dâng lên đồng loạt phun vào yết hầu anh ta, chặn cứng nơi đó.

Vài giây sau, Liaval mới phun ra được một câu:

"Chúng ta, chúng ta có nhà mới rồi..."

Còn chưa dứt lời, "Bán cự nhân" cao gần hai mét rưỡi này cuống quýt thò tay vào túi áo rồi lấy một thứ ra đưa về phía con gái và vợ mình.

"Đây là thứ mà ngài thần sứ chia cho chúng ta, gọi là kẹo sữa, họ, họ nói là rất ngon..." Liaval nở nụ cười trên môi.

Lòng bàn tay anh ta đang cầm hai thứ to bằng ngón cái, được bọc giấy bạc, bên ngoài có nhiều nếp nhăn, dính chút mồ hôi.

"Kẹo sữa..." Vợ Liaval không hiểu từ này cho lắm, nó là từ được kết hợp giữa hai từ "sữa" và "mật" trong tiếng cự nhân.

Mà con gái của họ bị lây cảm xúc của cha, to gan cầm lấy kẹo sữa, định nhét nó vào miệng.

"Đừng đừng, phải bỏ lớp bên ngoài." Liaval vội vàng lấy lại hai viên kẹo sữa, tháo vỏ ra, mỗi tay cầm một viên đưa cho vợ và con gái.

Con gái anh ta bỏ tọt vào miệng, dùng răng ra sức nhai, phát ra tiếng chóp chép.

Ánh mắt của cô bé lập tức hơi híp lại, vẻ mặt dần trở nên say mê.

Trong quá trình đó, cô bé thậm chí không nỡ mở miệng nói chuyện.

Thấy dáng vẻ của con gái, vợ Liaval cũng bỏ viên kẹo sữa vào miệng.

Cô cảm thấy đây là một thứ rất quý giá, không cắn ngay mà ngậm trong miệng, để nó từ từ tan ra.

Mùi thơm của sữa và vị ngọt khó để miêu tả bằng lời dần lan tỏa, khiến vợ Liaval cũng đắm chìm vào trong đó.

Liaval thấy thế, nụ cười càng thêm rạng rỡ, nói hết những lời kẹt lại trong cổ họng ban nãy:

"Ngài thần sứ nói, chúng ta có thể vào thành Bayam tìm việc, tìm ủy thác, kiếm đồng bảng vàng, như vậy có thể mua được rất nhiều kẹo sữa, cũng có thể bán đặc tính phi phàm và da quái vật cho giáo hội "Hải Thần"..."

""Hải Thần" là tùy tùng của ngài "Kẻ Khờ"..."

"Đến khi trời tối, anh sẽ dẫn hai mẹ con ra bờ biển xem mặt trời lặn, cảnh đó rất đẹp, ngày nào anh cũng ra đó ngắm, luôn mong hai mẹ con đến đây để dẫn hai người đi xem..."

...

'Cuối cùng cũng giải quyết xong, mỏ neo cũng vững hơn rất nhiều... Hơn nữa, thực hiện nguyện vọng của cư dân thành Mặt Trăng và thành Bạch Ngân đã giúp ma dược "Kỳ Tích Sư" của mình tiêu hóa khá nhiều, nhưng không nhiều bằng việc tái hiện lại thành phố Constant, quả nhiên "Thần nguyện vọng" không phải là cách nhập vai chính xác nhất...' Klein ở phía trên sương mù xám thở hắt ra, ném "Gậy Chống Ngôi Sao" về phía đống đồ linh tinh.

Kế tiếp, anh sẽ lại lang thang, sáng tạo kỳ tích, thỉnh thoảng sẽ đến Vùng đất bị thần bỏ rơi, chuyển hóa một vài quái vật làm con rối, chuẩn bị cho việc cử hành nghi thức tiếp theo.

Mà giai đoạn kế tiếp của việc nhập vai "Kỳ Tích Sư", Klein đang định tích góp nguyện vọng về việc thay đổi diện mạo về dáng người, cho đến khi có thể giải quyết được vấn đề dị dạng của các cư dân thành Mặt Trăng, sáng tạo thêm kỳ tích.

'Việc này cũng không khó lắm... Không ít tiểu thư và quý bà đều có tâm nguyện loại bỏ mụn, cắt mắt hai mí, nâng mũi, mà mình cũng có cách nhất định để thực hiện... Như vậy sẽ tích lũy từ thấp đến cao, từ đơn giản đến phức tạp, sớm muộn gì cũng có thể chữa trị được cho những người dị dạng của thành Mặt Trăng... Càng ra ngoài, họ sẽ càng thêm tự ti...' Klein thầm nói vài câu trong lòng, đột nhiên cười giễu:

"Vậy thì mình có thể tự xưng là "Chúa tể trong ngành phẫu thuật thẩm mỹ, thần hộ mệnh của kiến trúc sư và công nhân xây dựng, người sáng tạo kỳ tích trên con đường lữ hành dài đằng đẵng..."

...

Sau khi tiến vào khu vực không có tuyến đường hàng hải an toàn, "Nữ Vương Thần Bí" Bernadette dường như đã đánh mất cảm giác về thời gian, nếu không phải trong phòng thuyền trưởng của cô còn treo một chiếc đồng hồ chính xác, thì có lẽ cô đã quên mất mình tiến vào khu vực nguy hiểm này rốt cuộc được bao nhiêu ngày rồi.

Trong cuồng phong và bão tố, con thuyền lúc lên cao lúc xuống thấp, khi thì lướt ngang, giống như đang tiến gần đến ngày tận thế.

Bernadette bình tĩnh nhìn, kiên nhẫn đợi, không can thiệp quá nhiều vào tình hình của "Tàu Bình Minh".

Không biết qua bao lâu, bão táp rốt cuộc tan đi.

Đúng lúc này, phía xa xuất hiện một số đường viền đen.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (87)
Chương 1: Chương 1: Chào mừng Chương 2: Chương 2: "Kỳ Tích Sư" Chương 3: Chương 3: Lực "Nguyện vọng" Chương 4: Chương 4: "Đến gặp" Chương 5: Chương 5: Bảy luồng sáng Chương 6: Chương 6: "Mùa xuân" Chương 7: Chương 7: Arrodes đáng thương Chương 8: Chương 8: Thế cục ổn định Chương 9: Chương 9: Lộ trình mới Chương 10: Chương 10: Ma thuật sư lưu lạc Chương 11: Chương 11: Tầng cấp biến hoá Chương 12: Chương 12: Nhắc nhở Chương 13: Chương 13: Cảm giác cấp bách Chương 14: Chương 14: Ngẫu nhiên gặp ở thành phố nhỏ Chương 15: Chương 15: Dị biến Chương 16: Chương 16: Tội danh Chương 17: Chương 17: Từng bước gia tăng Chương 18: Chương 18: Hạn chế cơ sở Chương 19: Chương 19: Ai cũng đừng hòng nghĩ cách rời khỏi Chương 20: Chương 20: Cách cũ dùng mới Chương 21: Chương 21: Dẫn dụ Chương 22: Chương 22: Tin tức then chốt Chương 23: Chương 23: "Lừa gạt" Chương 24: Chương 24: Hoàn thành nguyện vọng Chương 25: Chương 25: Hai nghi thức Chương 26: Chương 26: Mới vào Bayam Chương 27: Chương 27: Bức tranh ác ma Chương 28: Chương 28: Đối thoại Chương 29: Chương 29: Hậu quả chiến tranh ở tiền tuyến Chương 30: Chương 30: Người yêu thiên văn học Chương 31: Chương 31: "Rừng" kỳ tích Chương 32: Chương 32: Rời khỏi Chương 33: Chương 33: Sữa và mật Chương 34: Chương 34: Người thứ tư Chương 35: Chương 35: Cuộc sống mới Chương 36: Chương 36: Cảnh tượng trong lời tiên đoán Chương 37: Chương 37: "Hoạt hóa" Chương 38: Chương 38: Tầm quan trọng của con đường riêng Chương 39: Chương 39: Bóng đen Chương 40: Chương 40: Phong ấn Chương 41: Chương 41: Gặp mặt Chương 42: Chương 42: Gặp lại Chương 43: Chương 43: Đến nhà phụ đạo Chương 44: Chương 44: Sứ giả Chương 45: Chương 45: Nhiệm vụ mới Chương 46: Chương 46: Máy tự động hoàn thành ước nguyện  Chương 47: Chương 47: Nguyện vọng thứ ba Chương 48: Chương 48: Khi kỳ tích chỉ có một Chương 49: Chương 49: Tổng kết báo cáo Chương 50: Chương 50: Thành phố xa lạ Chương 51: Chương 51: "Ngạo mạn" Chương 52: Chương 52: Bảy vị uỷ viên Chương 53: Chương 53: "Thần chú hộ mệnh" Chương 54: Chương 54: Bưu kiện tâm linh Chương 55: Chương 55: Sáu con đường đặc thù Chương 56: Chương 56: Gặp chuyện không quyết, kéo dài thời gian trước Chương 57: Chương 57: Phát triển kế hoạch Chương 58: Chương 58: Sắp xếp Chương 59: Chương 59: Sau hơn nửa năm Chương 60: Chương 60: "Thánh lễ" thành công Chương 61: Chương 61: Ba phương án Chương 62: Chương 62: Bản lĩnh dưới sân khấu Chương 63: Chương 63: Buổi đêm không có sự khác thường Chương 64: Chương 64: Vào ở Chương 65: Chương 65: Giúp người làm niềm vui Chương 66: Chương 66: Nửa đêm kinh hãi Chương 67: Chương 67: Hiện thân Chương 68: Chương 68: Đêm trăng Chương 69: Chương 69: "Tôi" Chương 70: Chương 70: Qua lại Chương 71: Chương 71: Phản ứng dây chuyền Chương 72: Chương 72: Thăm dò Chương 73: Chương 73: Sau cánh cửa Chương 74: Chương 74: Ký sự du lịch Chương 75: Chương 75: Trong mơ Chương 76: Chương 76: Đồng thời Chương 77: Chương 77: Dệt ác mộng Chương 78: Chương 78: Nhân tính Chương 79: Chương 79: Lại gặp mặt Chương 80: Chương 80: Đặc thù của "Nhà Không Tưởng" Chương 81: Chương 81: Trụ cột Chương 82: Chương 82: Chuẩn bị cho nghi thức Chương 83: Chương 83: "Cửa" Chương 84: Chương 84: Nguyện vọng Chương 85: Chương 85: Nắm lấy cơ hội Chương 86: Chương 86: Người Hầu Quỷ Bí Chương 87: Chương 87: Người hi sinh