Chương 33
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 33: Cô gái nhỏ say rồi

Mấy cô tiểu thư đúng là thú vị thật. Không chỉ xinh đẹp mà còn toát ra khí chất tự nhiên trong từng cử chỉ. Khi họ kể về những dự án gần đây đang làm, quả thật khiến Hứa Niệm Sênh mở mang tầm mắt. Có vài thương hiệu mới khá quen tai, nếu họ không phải là người sáng lập thì cũng là cổ đông.
Thời gian trôi qua rất nhanh. Ban đầu Hứa Niệm Sênh quy kết việc mình càng nói chuyện càng buồn ngủ là do nhàm chán, nhưng rõ ràng những người xung quanh cũng uống cùng loại đồ uống với cô mà người ta lại chẳng hề hấn gì. Mãi cho đến khi ông chủ tìm đến tận góc nhỏ để “vớt” cô về.
Khi Tống Mạch Xuyên tới, bên cạnh Hứa Niệm Sênh đã chẳng còn mấy người. Ở những dịp thế này, cô cũng đâu quan trọng đến mức tất cả mọi người đều phải vây quanh mình.
Lúc này cô mới ý thức được mình đã uống rượu. Mấy chị em nói mấy ly cô vừa uống liên tục kia chính là rượu, một loại thức uống hơi giống trà Long Island, có điều vị rượu nhạt đến mức gần như không cảm thấy, nhưng nồng độ cồn thì lại không hề thấp. Hứa Niệm Sênh vừa rồi còn dựa vào lòng cô gái xinh đẹp bên cạnh một lúc lâu, còn nheo mắt khen người ta thơm quá, sau đó, má cô được người ta thơm lại một cái. Ui cha, cô bị hôn rồi. Người ta còn bảo cái đồ “tiểu yêu tinh” này sao mà đáng yêu, khiến người khác thích thế không biết. Xung quanh vang lên tiếng cười đùa không dứt.
Khi Tống Mạch Xuyên đến tìm người, Hứa Niệm Sênh đang ngồi trên ghế sofa, ánh mắt có chút ngây ngô mờ mịt, kiểu tóc vất vả lắm mới làm xong giờ đã hơi rối. Có hai lọn tóc không nghe lời rũ xuống phía trước. Tống Mạch Xuyên nhìn thấy, thuận tay vén ra sau giúp cô, cả quá trình này chỉ kéo dài một hai giây, tay anh cũng không chạm vào Hứa Niệm Sênh, nhưng ánh mắt của những người xung quanh nhìn anh lại có vẻ hơi lạ.
“Uống rượu rồi à?”
Tống Mạch Xuyên chưa từng thấy dáng vẻ sau khi uống rượu của Hứa Niệm Sênh ra sao, nhưng ánh mắt của cô lúc này trông có vẻ không được thông minh cho lắm.
Chuyện cần bàn trong tiệc tối cũng đã hòm hòm, anh hỏi cô: “Tôi đưa em về trước nhé? Cậu mợ em vẫn chưa thể rời đi bây giờ được.”
Vốn dĩ người là do anh đưa đến, đương nhiên cũng phải do anh đưa về.
Chỉ là sau khi Hứa Niệm Sênh nghe thấy hai chữ “về nhà”, cô bỗng ôm chặt lấy người đẹp bên cạnh, nói: “Tôi không về đâu, tôi muốn về nhà với chị xinh đẹp cơ.”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Cô gái xinh đẹp bị ôm lấy bên cạnh: “…”
Người đẹp kia hiển nhiên không dám đắc tội Tống Mạch Xuyên, cô ấy có chút hoảng sợ, nhưng Hứa Niệm Sênh lại ôm khá chặt, tay nhỏ còn nắm lấy tay cô ấy.
Lúc này Tống Mạch Xuyên vẫn chưa biết cô nhóc này sau khi uống rượu sẽ biến thành dạng gì. Theo lời kể của bạn cùng phòng đồng chí Tiểu Hứa, Hứa Niệm Sênh uống rượu vào thực ra cũng không quậy phá lắm, cô chỉ thích tìm người để dính lấy thôi. 
Tống Mạch Xuyên đương nhiên không lạ lẫm gì với những cảnh tượng này, bao năm qua, phản ứng của con người sau khi say anh đã chứng kiến không ít. Anh bước lên một bước, ôn tồn nhỏ nhẹ dỗ cô nhóc về nhà ngủ, người đẹp bên cạnh cũng hùa vào khuyên nhủ theo. Hứa Niệm Sênh chưa say đến mức bất tỉnh nhân sự, cô mơ màng nhìn chằm chằm vào mặt Tống Mạch Xuyên một lúc lâu, cuối cùng cũng chịu vươn tay ra. Tống Mạch Xuyên thuận thế nắm lấy, cổ tay mảnh khảnh đặt trong lòng bàn tay anh. Anh rất tự nhiên khoác chiếc áo khoác lông trắng lên người cho cô, sau đó chào hỏi những người xung quanh một tiếng rồi dìu người đi ra ngoài. Cô đi loạng choạng, phần lớn trọng lượng đều đè lên người anh.
Theo kế hoạch ban đầu, lẽ ra còn một lúc lâu nữa Tống Mạch Xuyên mới rời đi, tài xế vừa báo có việc phải đi ra ngoài một lát, anh đành dìu người lên xe, cùng ngồi trong xe đợi tài xế quay lại. Anh gọi điện cho Hứa Cẩm Ngôn.
Cũng chẳng biết Hứa Cẩm Ngôn tin tưởng vào nhân phẩm của người bạn là anh đến mức độ nào mà có thể trả lời anh trong điện thoại thế này: “Con bé say rồi à? Vậy lát nữa cậu nhớ đưa nó vào tận nhà, đừng để nó tự đi vào nhé. Say rồi, khéo còn quên mất đường đi đấy.”
Đầu dây bên kia hình như có người đang nói chuyện với Hứa Cẩm Ngôn, anh ấy rất nhanh liền cúp máy.
Tống Mạch Xuyên quay đầu nhìn cô gái nhỏ, chạm phải ánh mắt của cô. Trên mắt cô có thoa chút phấn nhũ, lúc này dưới ánh đèn trong xe cứ lấp lánh bling bling, trông khá đẹp mắt.
“Còn biết tôi là ai không?” Tống Mạch Xuyên hỏi.
Hứa Niệm Sênh chỉ cảm thấy trước mắt đột nhiên xuất hiện hai Tống Mạch Xuyên, phản ứng đầu tiên là gật đầu, sau đó lại nhanh chóng lắc đầu.
Tống Mạch Xuyên: “…”
Chút rượu cô uống ban nãy tác dụng khá chậm nhưng không hề nhẹ, bây giờ đã ngấm, hơi men bốc thẳng lên đầu.
Tống Mạch Xuyên không nói gì, để đảm bảo an toàn, anh định thắt dây an toàn cho cô. Thế là anh nghiêng người sang, cánh tay vươn ngang qua, trong tư thế này, khoảng cách giữa anh và Hứa Niệm Sênh xích lại gần nhau là điều chắc chắn. Tay vừa nắm lấy dây an toàn để kéo qua, anh không để ý thấy đôi mắt cô gái nhỏ khẽ chớp một cái, đôi hàng mi khẽ quét lên quét xuống.
Bên má bỗng xuất hiện một vật thể lạ, đầu óc chậm chạp của Hứa Niệm Sênh căn bản chưa kịp phản ứng, cô cứ thế thuận theo tự nhiên mà há miệng cắn một cái.
“Shh…!”
Tống Mạch Xuyên hiển nhiên cũng không ngờ tới chuyện này, trên mặt truyền đến cảm giác đau đớn, kèm theo xúc cảm từ đôi môi dán lên, anh nhất thời không kịp phản ứng. 
Cô gái nhỏ chỉ há miệng cắn một miếng, ý thức được miếng mồi này “không ngon” liền nhả ra.
Tống Mạch Xuyên quay đầu nhìn cô, một tay kéo dây an toàn qua, tay còn lại sờ lên mặt mình, vẫn còn sờ thấy vết răng.
“…”
Anh vươn tay véo má cô gái nhỏ. Cảm giác cũng khá mềm. Nhìn mặt nhỏ vậy mà vẫn có chút thịt.
“Hứa Niệm Sênh, em là chó con à, sao lại cắn người lung tung thế?”
Đồng chí Tiểu Hứa ấy mà, người thì say rồi đấy, nhưng não bộ của cô vẫn còn khả năng nhận diện trong vô thức xem đâu là từ ngữ mắng chửi mình, đáng sợ vô cùng. Cô giơ tay gạt phăng bàn tay đang nhéo má mình ra, trừng đôi mắt tròn xoe như mèo con nhìn đối phương, cuối cùng để nâng cao khí thế của bản thân, cô còn vươn tay túm lấy cà vạt của Tống Mạch Xuyên, giật mạnh người ta lại gần.
“Chú mới là cún con ấy,” Đồng chí Tiểu Hứa rượu vào lời ra, cô kéo ông chủ lại gần sát mình, vênh váo đắc ý nói, “Mau gọi tôi một tiếng chủ nhân đi.”
Ai mà biết được một người say rượu có thể to gan đến mức nào. Nhưng trước mắt, trong không gian không lấy gì làm rộng rãi của chiếc xe, khoảng cách như thế này thực sự không thể coi là khoảng cách xã giao bình thường được nữa. Trái lại, nếu gạt bỏ những mối quan hệ khác giữa họ sang một bên, thì tình cảnh này lại có vẻ hơi ám muội.
Ánh mắt Tống Mạch Xuyên rơi trên khuôn mặt cô gái nhỏ, có thể thấy màu môi hồng hào, khuôn mặt không tì vết. Rất đẹp. Anh không phải kiểu đàn ông hay đi so sánh ngoại hình của phụ nữ, nhưng quả thực ở trong tình cảnh này, gu thẩm mỹ nói cho anh biết, người trước mắt là một cô gái vô cùng xinh đẹp.
Bầu không khí trở nên yên tĩnh.
Anh rũ mắt xuống, cũng chẳng bận tâm việc cà vạt của mình đang bị người ta nắm chặt trong tay, cất lời: “Đợi ngày mai tỉnh rượu hẵng tới tìm tôi bắt gọi.”
“Tại sao chứ?” Cô gái nhỏ thắc mắc.
Ánh mắt Tống Mạch Xuyên chạm vào mắt cô, anh tỏ ra khá kiên nhẫn giải thích: “Để xem mai em còn dám làm chủ của chó nữa không.”
Mạch não của đồng chí Tiểu Hứa hiện tại căn bản không thể hiểu nổi câu nói này, cô chớp chớp mắt, sau đó Tống Mạch Xuyên nắm lấy tay cô, gỡ cà vạt ra.
“Buồn ngủ thì ngủ một lúc đi, về đến nhà tôi gọi.” Tống Mạch Xuyên nhẹ giọng nói.
Một lát sau, tài xế quay lại, Hứa Niệm Sênh đã nhắm mắt ngủ say, gương mặt nghiêng về phía Tống Mạch Xuyên. Trong suốt quãng đường về sau, ánh mắt Tống Mạch Xuyên luôn nhìn ra ngoài cửa sổ. Chỉ là trên cửa kính xe thỉnh thoảng lại phản chiếu khuôn mặt say ngủ của cô gái nhỏ bên cạnh.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (101)
Chương 1: Chương 1: Cháu gái yêu quý Chương 2: Chương 2: Bẻ cong gì cơ? Chương 3: Chương 3: Ước nguyện lớn nhất của người hiện đại: xóa sạch lịch sử trò chuyện Chương 4: Chương 4: Chú Tống Chương 5: Chương 5: Sư muội… nam? Chương 6: Chương 6: Ông chủ chính là quá khứ muốn quên đi Chương 7: Chương 7: Cô có chống lưng Chương 8: Chương 8: Thù dai đến thế à? Chương 9: Chương 9: Thích người nhỏ tuổi hơn Chương 10: Chương 10: Cậu ơi, đói quá, cần bao cơm! Chương 11: Chương 11: Không khuất phục Chương 12: Chương 12: Trên Trái Đất này không tìm được người con gái con thích à? Chương 13: Chương 13: Nghe lén sếp Chương 14: Chương 14: Gọi thẳng tên Chương 15: Chương 15: Liệu có khi nào… tôi chính là người sinh nhật đó không? Chương 16: Chương 16: Hôm nay vẫn chưa thể thăng cấp từ “chú” thành “anh” Chương 17: Chương 17: Bánh trôi lộ nhân Chương 18: Chương 18: Người đàn ông không thuộc về họ không cần phải đẹp trai đến thế Chương 19: Chương 19: Đừng quá yêu Chương 20: Chương 20: Sếp, cũng coi như là đồng nghiệp nhỉ Chương 21: Chương 21: Tống tổng cần kiệm lo cho gia đình Chương 22: Chương 22: Vỡ ối Chương 23: Chương 23: Mẹ tròn con vuông Chương 24: Chương 24: Thư ký Hứa nhậm chức Chương 25: Chương 25: Bạn trai cũ Chương 26: Chương 26: Mắt nhìn người trước giờ luôn tệ Chương 27: Chương 27: Tiệc đầy tháng Chương 28: Chương 28: Cần gì phải che giấu Chương 29: Chương 29: Cháu gái lớn Chương 30: Chương 30: Cô gái nhỏ nhút nhát rơi vào trầm mặc Chương 31: Chương 31: Tiên nữ cất lời Chương 32: Chương 32: Có lúc người ta thật sự rất bất lực Chương 33: Chương 33: Cô gái nhỏ say rồi Chương 34: Chương 34: Nếu cô có tội… Chương 35: Chương 35: Chúng ta nói chuyện chút đi Chương 36: Chương 36: Hay là đến chỗ tôi ở đi? Chương 37: Chương 37: Cho leo cây Chương 38: Chương 38: Bị tung tin đồn Chương 39: Chương 39: Ngồi với tôi một lát Chương 40: Chương 40: Nhiếp ảnh gia họ Tống Chương 41: Chương 41: Ảnh chụp chung Chương 42: Chương 42: Quà sinh nhật Chương 43: Chương 43: Anh bị đối phương chặn xem vòng bạn bè Chương 44: Chương 44: Một tấm thẻ người tốt Chương 45: Chương 45: Người nên báo cảnh sát là anh mới phải Chương 46: Chương 46: Muốn lên đây xem phim không? Chương 47: Chương 47: Ngắm phong cảnh Chương 48: Chương 48: Báo cáo Chương 49: Chương 49: Đây là ý gì? Chương 50: Chương 50: Hôn một cái Chương 51: Chương 51: Điều gì đến sẽ đến Chương 52: Chương 52: Hôn môi thì được, hẹn hò có phải quá mờ ám rồi không? Chương 53: Chương 53: Tiểu Hứa im lặng Chương 54: Chương 54: Bạn hôn Chương 55: Chương 55: Gã tồi Chương 56: Chương 56: Chơi không lại Chương 57: Chương 57: Chưa theo đuổi được Chương 58: Chương 58: Nói chuyện về vấn đề của chúng ta Chương 59: Chương 59: Có muốn hẹn hò với tôi không? Chương 60: Chương 60: Bạn gái Chương 61: Chương 61: Có phải rảnh quá rồi không? Chương 62: Chương 62: Hẹn hò Chương 63: Chương 63: Bạn gái là sinh viên đại học Chương 64: Chương 64: Anh Tống Chương 65: Chương 65: Tết Trung thu Chương 66: Chương 66: Không cho mượn Chương 67: Chương 67: Tôi là bạn trai cô ấy Chương 68: Chương 68: Bạn gái anh sắp có người yêu mới tới nơi rồi Chương 69: Chương 69: Người thua hôn người thắng một cái Chương 70: Chương 70: Ở cùng phòng Chương 71: Chương 71: Vòng bảo vệ cho người mới Chương 72: Chương 72: Ai hời hợt chứ! Chương 73: Chương 73: Tắm suối nước nóng Chương 74: Chương 74: Hôn không? Chương 75: Chương 75: Em đang sờ gì đấy? Chương 76: Chương 76: Phú bà Tiểu Hứa Chương 77: Chương 77: Bỏ trốn Chương 78: Chương 78: Thử nhẹ nhàng một chút Chương 79: Chương 79: Giấu bạn trai Chương 80: Chương 80: Cuộc trò chuyện sau cơn say Chương 81: Chương 81: Chuyện mua sắm Chương 82: Chương 82: Bảo bối Chương 83: Chương 83: Tâm thái nuôi hoa Chương 84: Chương 84: Khổng tước xòe đuôi Chương 85: Chương 85: Một vài câu chuyện thường ngày Chương 86: Chương 86: Cậu đến thăm nhà Chương 87: Chương 87: Nhật ký trạng thái tinh thần “tươi đẹp” của Hứa tổng Chương 88: Chương 88: Sênh Sênh, qua đây ngồi Chương 89: Chương 89: Bạn gái tôi Chương 90: Chương 90: Sở thích của bạn gái Chương 91: Chương 91: Sự cố Chương 92: Chương 92: Kỳ nghỉ Chương 93: Chương 93: Vai vế loạn cào cào Chương 94: Chương 94: Kết hôn Chương 95: Chương 95: Động phòng Chương 96: Chương 96: Tớ bắt đầu “đẩy thuyền” hai người họ rồi đấy Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 1: Những câu chuyện thường ngày sau khi kết hôn Chương 98: Chương 98: Ngoại truyện 2: Muốn có em bé Chương 99: Chương 99: Ngoại truyện 3: Người cậu đáng tin cậy Chương 100: Chương 100: Ngoại truyện 4: Tình yêu là khi luôn cảm thấy mình mắc nợ Chương 101: Chương 101: Ngoại truyện 5: Hứa Cẩm Ngôn